Phần hai: · 2
Cách trốn thoát khỏi một thằng chồng bệnh hoạn
Hướng dẫn của Nina Winchester
Bước một: Say xỉn – tình một đêm – dính bầu – bỏ học và làm một công việc vớ vẩn để trả sinh hoạt phí
Sếp của tôi, Andrew Winchester, lúc nào cũng như bạch mã hoàng tử.
Thật ra thì anh không phải là sếp của tôi. Anh giống kiểu, sếp của sếp của sếp của tôi hơn. Có thể còn có vài cấp khác giữa anh – CEO của công ty này kể từ khi bố anh nghỉ hưu – và tôi – một nhân viên lễ tân.
Vậy nên khi tôi đang ngồi ở bàn làm việc, bên ngoài văn phòng của vị sếp trực tiếp và ngưỡng mộ anh từ xa, cảm giác không phải tôi đang cảm nắng một con người bằng xương bằng thịt mà giống như đang chiêm ngưỡng một bức họa trong một bảo tàng nghệ thuật. Đặc biệt là vì tôi hoàn toàn không dư thừa không gian để hẹn hò trong cuộc sống, chưa nói đến một anh bạn trai.
Dẫu vậy, anh thật đẹp trai quá đi. Giàu có đến như vậy mà lại còn đẹp trai nữa. Cuộc đời này quá bất công rồi, bởi vì anh còn hết sức tử tế.
Chẳng hạn như, khi anh vào nói chuyện với ông sếp của tôi, một người đàn ông lớn hơn anh ít nhất hai mươi tuổi tên là Stewart Lynch và tỏ rõ thái độ khinh ghét khi bị một kẻ mà ông ta gọi là “thằng nhóc” ra lệnh cho mình, Andrew Winchester dừng lại ở bàn làm việc của tôi, cười với tôi, và gọi tên tôi. Anh đã nói, “Xin chào, Nina. Hôm nay cô thế nào?”
Rõ ràng anh không biết tôi là ai. Anh chỉ đọc cái tên được ghi trên tấm biển tên ở bàn làm việc. Dù vậy, anh vẫn thật tử tế. Tôi thích nghe cái tên tầm thường của mình phát ra từ miệng anh.
Andrew và ông Stewart đã bàn công việc trong văn phòng được khoảng nửa tiếng đồng hồ. Ông Stewart đã lệnh cho tôi không được rời khỏi bàn trong khi anh Winchester ở trong đó, bởi vì biết đâu ông ta lại cần lấy một dữ liệu nào đó từ máy tính. Tôi không rõ lắm ông Stewart làm gì, bởi vì tôi làm toàn bộ công việc của ông ta. Nhưng không sao cả. Tôi không ngại, miễn là tôi vẫn được nhận lương và tiền bảo hiểm sức khỏe. Cecelia và tôi cần một chỗ để sống, và bác sĩ nhi khoa còn bảo có một số mũi tiêm mà con bé cần phải tiêm vào tháng tới (vì những căn bệnh mà nó còn không mắc phải!).
Nhưng điều khiến tôi phiền lòng hơn một chút đó là ông Stewart không báo trước cho tôi biết là ông ta muốn tôi đợi ở đây. Đáng ra giờ này tôi phải đi vắt sữa. Ngực của tôi căng lên và nhức nhối vì sữa, trong khi cái áo lót cho phụ nữ đang cho con bú thì mỏng manh. Tôi đang cố hết sức để không nghĩ tới Cece, bởi vì tôi mà nghĩ thì gần như chắc chắn là sữa sẽ phun ra. Và đó không phải là điều mà bạn muốn xảy ra khi đang ngồi ở bàn làm việc.
Cece giờ đang ở chỗ Elena, hàng xóm của tôi. Elena cũng là mẹ đơn thân, vậy nên chúng tôi thay phiên làm nhiệm vụ chăm trẻ. Giờ làm việc của tôi tiêu chuẩn hơn, còn cô ấy làm ca tối ở một quán bar. Vậy nên tôi trông Teddy cho cô ấy, và cô ấy thì trông Cece cho tôi. Chúng tôi đã xoay xở tốt. Khá tốt.
Khi đi làm, tôi rất nhớ Cece. Lúc nào tôi cũng nghĩ về con bé. Hồi xưa lúc nào tôi cũng nghĩ rằng khi có con, tôi có thể ở nhà ít nhất sáu tháng đầu. Thay vào đó, tôi chỉ nghỉ có hai tuần và quay lại làm việc ngay, dù thậm chí việc đi đường cũng khiến tôi thấy thấy hơi đau. Họ sẽ cho phép tôi nghỉ mười hai tuần, nhưng mười tuần còn lại thì không được trả lương. Ai có thể sống mà không được trả lương suốt mười tuần? Chắc chắn không phải là tôi rồi.
Đôi khi Elena ghét con trai cô ấy vì những gì cô ấy phải từ bỏ vì thằng bé. Tôi thì đang nhàn nhã học tiến sĩ ngôn ngữ Anh với mức sống gần như nghèo khó khi nhận kết quả hai vạch. Khi nhìn thấy hai cái vạch màu xanh, tôi đã nhận ra rằng cuộc đời sinh viên cao học không thấy hồi kết của tôi sẽ không bao giờ cho tôi có đủ tiền nuôi mình và đứa con chưa chào đời. Ngày hôm sau, tôi thôi học và tôi bắt đầu đi khắp nơi xin việc, tìm việc gì đó để trang trải cuộc sống. Đây không phải là công việc trong mơ của tôi. Còn khuya mới phải. Nhưng tiền lương khá ổn, nhiều khoản trợ cấp, giờ giấc ổn định và không quá dài. Và tôi nghe nói có cơ hội thăng tiến. Một lúc nào đó.
Nhưng hiện thời, tôi phải tìm cách vượt qua hai mươi phút tiếp theo mà không bị rỉ sữa.
Tôi sắp chạy đến phòng vệ sinh với cái ba lô vắt sữa nhỏ xíu cùng hai chai sữa nhỏ xíu đến nơi thì giọng ông Stewart vang lên qua bộ đàm.
“Nina?” ông ta quát tôi. “Cô có thể mang dữ liệu của Grady vào không?”
“Vâng, thưa sếp, có ngay đây!”
Tôi ngồi vào máy tính và bật các file mà ông ta muốn lên, rồi ấn in. Có khoảng năm mươi trang dữ liệu, và tôi ngồi đó, gõ ngón chân xuống đất, nhìn máy in nhả ra từng tờ một. Khi trang cuối cùng được in xong, tôi chộp lấy đống giấy đó và vội vã đi vào văn phòng của ông ta.
Tôi mở hé cửa. “Ông Lynch, sếp?”
“Vào đi, Nina.”
Tôi đẩy cánh cửa ra. Ngay lập tức, tôi nhận thấy cả hai người đàn ông đều đang nhìn tôi chằm chằm. Và không phải theo cái cách tán thưởng mà tôi hay nhận được trong quán bar trước khi dính bầu và cuộc sống bị đảo lộn. Họ đang nhìn tôi như thể có một con nhện khổng lồ mắc trên tóc tối và tôi thậm chí còn không biết điều đó. Tôi đang định hỏi cả hai người họ đang nhìn cái quái gì thì tôi cúi xuống và tự nhận ra.
Ngực tôi đang rỉ sữa.
Không chỉ là rỉ, sữa đang phun như thể tôi là một con bò sữa. Có hai vòng tròn to đùng bao quanh hai núm vú của tôi, và vài giọt sữa đang chảy xuống áo ngoài. Tôi chỉ muốn trốn xuống dưới gầm bàn và chết quách đi cho rồi.
“Nina!” Ông Stewart kêu lên. “Chỉnh đốn bản thân mau lên!”
“Vâng,” tôi nói thật nhanh. “Tôi…. tôi rất xin lỗi. Tôi...”
Tôi thả tập giấy xuống bàn của ông Stewart và vội vã chạy ra khỏi văn phòng nhanh hết mức có thể. Tôi túm lấy áo khoác để che người, suốt lúc ấy chớp chớp mắt để ngăn lại những giọt nước mắt. Tôi thậm chí còn không rõ cái gì khiến tôi buồn bực hơn. Việc sếp của sếp của sếp của tôi nhìn thấy tôi chảy sữa hay số sữa mà tôi vừa lãng phí.
Tôi mang máy vắt sữa vào phòng vệ sinh, cắm máy, và giải phóng bầu ngực của mình. Bất chấp mọi sự xấu hổ, cảm giác khi được tống khứ từng ấy sữa đi vẫn thật tuyệt vời. Có lẽ còn tuyệt hơn cả chuyện ấy, dù tôi cũng chẳng nhớ chuyện ấy thế nào nữa, lần cuối cùng là chuyện tình một đêm ngu ngốc, sự ngu ngốc đã đẩy tôi vào tình huống hiện giờ. Tôi đổ đầy hai một trăm năm mươi mililít và nhét chúng vào trong túi cùng một túi đá. Tôi sẽ cất nó vào tủ lạnh cho đến giờ tan làm. Hiện thời, tôi sẽ phải quay lại bàn làm việc của mình.
Và mặc áo khoác đến hết buổi chiều, bởi vì gần đây tôi mới phát hiện ra là dù đã khô thì sữa vẫn để lại vệt ố.
Khi mở hé cửa phòng vệ sinh, tôi sửng sốt khi thấy có người đang đứng đó. Và không phải là một người bất kỳ. Mà là Andrew Winchester. Sếp của sếp của sếp tôi. Tay anh đang giơ lên không trung, chuẩn bị gõ cửa. Mắt anh mở to khi nhìn thấy tôi.
“Ừ, xin chào?” tôi nói. “Phòng vệ sinh nam ở, ừm, đằng kia cơ.”
Tôi cảm thấy ngớ ngẩn khi nói thế. Ý tôi là, đây là công ty của anh. Bên cạnh đó, có một hình phụ nữ mặc váy trên cửa phòng vệ sinh. Anh phải biết đây là phòng vệ sinh nữ chứ.
“Thật ra,” anh nói, “Tôi đang tìm cô.”
“Tìm tôi à?”
Anh gật đầu. “Tôi muốn xem xem cô có ổn không”
“Tôi ổn.” Tôi gượng cười, che giấu cảm giác hổ thẹn ban nãy của mình. “Chỉ là sữa thôi mà.”
“Tôi biết, nhưng….” Anh cau mày. “Ông Stewart đã đối xử với cô thật tệ. Điều đó là không thể chấp nhận được.”
“À, vâng…” Tôi muốn nói cho anh biết hàng trăm ví dụ khác cho thấy ông Stewart đã đối tệ với tôi. Nhưng nói xấu sếp là một ý kiến dở. “Không sao hết. Dẫu sao đi nữa, tôi đang định ăn trưa, nên...”
“Tôi cũng thế.” Anh nhướn một bên lông mày lên. “Muốn ăn cùng tôi không?”
Tất nhiên là tôi đã đồng ý. Cho dù anh có không phải là sếp của sếp của sếp tôi đi nữa thì tôi vẫn sẽ đồng ý. Thứ nhất, anh đẹp lộng lẫy. Tôi mê nụ cười của anh – nếp nhăn quanh mắt và vết chẻ mờ trên cằm. Nhưng có phải anh đang rủ tôi hẹn hò đâu cơ chứ. Anh chỉ cảm thấy tồi tệ về những gì đã xảy ra trong văn phòng của ông Stewart mà thôi. Có lẽ ai đó ở phòng nhân sự đã khuyên anh làm vậy để dàn xếp êm xuôi mọi chuyện.
Tôi đi theo Andrew Winchester xuống dưới sảnh tòa nhà mà anh sở hữu. Tôi cứ ngỡ anh sẽ đưa tôi tới một trong số rất nhiều nhà hàng sang chảnh trong khu vực này, vậy nên tôi đã sốc khi anh dẫn tôi tới xe hotdog nằm ngay bên ngoài tòa nhà và đứng xếp hàng.
“Món hotdog ngon nhất thành phố.” Anh nháy mắt với tôi. “Cô thích hotdog của cô có gì?”
“Ừm... mù tạt chăng?”
Khi chúng tôi đến đầu hàng, anh đã gọi hai hotdog, cả hai đều rưới mù tạt, và hai chai nước. Anh đưa tôi một cái hotdog và một chai nước, và anh dẫn tôi tới một tòa nhà bằng đá nâu ở cuối phố. Anh ngồi xuống bậc thang và tôi ngồi theo. Nó cũng khá buồn cười – người đàn ông đẹp trai này đang ngồi trên bậc thang của tòa nhà đá nâu trong bộ vest đắt đỏ, cầm một cái hotdog rưới kín mù tạt.
“Cảm ơn vì hotdog, anh Winchester,” tôi nói.
“Andy” anh sửa lại.
“Andy,” tôi nhắc lại. Tôi cắn một miếng hotdog. Nó khá ngon. Ngon nhất trong thành phố sao? Cái đó thì tôi không chắc. Ý tôi là, chỉ là bánh mì và một loại thịt nào đó không rõ thôi mà.
“Em bé của cô bao lớn?” anh hỏi.
“Năm tháng” Mặt tôi nóng rực lên sung sướng như mỗi khi có người hỏi tôi về con bé.
“Tên cô bé là gì?”
“Cecelia.”
“Tên hay lắm.” Anh toét miệng cười. “Như tên bài hát.”
Giờ thì anh đã ghi điểm cao vì đúng thật là tôi đã đặt tên cho con bé theo bài hát của Simon và Garfunkeo, mặc dù cách đánh vần thì khác. Đó là bài hát yêu thích của bố mẹ tôi. Đặt tên con gái như thế khiến tôi cảm thấy lại được gần gũi với họ.
Chúng tôi ngồi đó suốt hai mươi phút, ăn hotdog và tán gẫu. Tôi ngạc nhiên trước sự bình dị của Andy Winchester. Tôi mê mẩn nụ cười anh dành cho tôi, cách anh hỏi han tôi, như thể anh thật sự quan tâm. Thảo nào anh điều hành công ty giỏi như vậy – anh rất giỏi xử lí quan hệ xã giao mà. Bất kể phòng nhân sự đã dặn dò anh phải làm gì với(kt) cũng đã làm rất tốt. Chắc chắn là tôi không còn thấy buồn bực về sự cố trong văn phòng của ông Stewart nữa.
“Tôi nên quay lại,” tôi bảo với anh, khi đồng hồ của tôi báo đã một rưỡi. “Ông Stewart sẽ giết tôi mất nếu tôi đi ăn trưa về muộn.”
Tôi không chỉ ra sự thật là ông Stewart làm việc cho anh.
Anh đứng dậy và phủi vụn bánh khỏi tay. “Tôi có cảm giác hotdog không phải là bữa trưa mà em mong đợi từ tôi.”
“Nó tuyệt mà.” Đúng là thế. Tôi đã có một khoảng thời gian tuyệt vời khi ăn hotdog với Andy.
“Hãy để tôi đền bù cho em nhé.” Anh nhìn vào mắt tôi. “Tối nay hãy để tôi mời em ăn tối.”
Miệng tôi há hốc. Andrew Winchester có thể có được bất kỳ người phụ nữ nào mà anh muốn. Bất kỳ ai. Vì sao anh lại muốn mời tôi đi ăn tối cơ chứ. Nhưng anh đã mời.
Và tôi rất muốn đi, cảm giác có phần đau đớn khi phải từ chối anh. “Em không thể. Em không có ai trông con.”
“Đằng nào chiều mai mẹ anh cũng sẽ vào thành phố” anh nói. “Bà ấy yêu trẻ con lắm. Bà ấy sẽ sướng mê nếu được trông Cecelia hộ em.”
Giờ thì miệng tôi thật sự há hốc. Anh không chỉ mời tôi đi ăn tối, mà khi tôi dựng rào cản cho anh, anh còn đưa ra giải pháp. Kéo cả mẹ anh vào. Anh thật sự muốn đi ăn tối với tôi.
Sao tôi có thể từ chối được?
39.
Bước hai: Ngây thơ kết hôn với gã đàn ông độc ác
Andy và tôi đã kết hôn được ba tháng, và đôi khi tôi phải tự véo mình để xem đây có phải là mơ không.
Quá trình tán tỉnh của chúng tôi rất nhanh. Trước khi gặp Andy, tất cả những người đàn ông mà tôi từng hẹn hò chỉ muốn chơi đùa. Nhưng Andy không có ý định chơi đùa. Từ buổi tối hẹn hò kỳ diệu đầu tiên của chúng tôi, anh đã nói rõ ý định với tôi. Anh đang tìm kiếm một mối quan hệ nghiêm túc. Trước đó anh đã từng đính hôn, một năm trước, với một người phụ nữ tên là Kathleen, nhưng nó không đi đến đâu. Anh đã sẵn sàng kết hôn. Anh sẵn lòng đón nhận cả tôi và Cecelia.
Và từ góc độ của tôi, anh là tất cả những gì mà tôi đang tìm kiếm. Tôi muốn một mái ấm vững chãi cho tôi và con gái. Tôi muốn một người đàn ông với một công việc ổn định, sẽ là hình mẫu người cha cho con gái bé bỏng của tôi. Tôi muốn một người đàn ông tử tế, có trách nhiệm và... chà, đúng vậy, hấp dẫn. Andy đáp ứng được đầy đủ tiêu chí.
Trong những ngày trước đám cưới, tôi liên tục tìm kiếm khiếm khuyết của anh. Không đời nào có thể có một người hoàn hảo như Andy Winchester được. Anh hẳn phải có tật nghiện cờ bạc được giấu kín hoặc có lẽ còn cả một gia đình khác được giấu ở Utah. Tôi thậm chí còn từng nghĩ hay là gọi cho Kathleen, hôn thê cũ. Anh đã cho tôi xem ảnh cô ta – cô ta cũng có mái tóc vàng giống tôi và một khuôn mặt ngọt ngào – nhưng tôi không rõ họ của cô ta và tôi cũng không thể tìm thấy cô ta trên mạng xã hội. Nhưng ít nhất thì cô ta cũng không nói xấu anh trên Internet. Tôi coi đó là một dấu hiệu tốt.
Điều duy nhất về Andy không được lí tưởng cho lắm đó là... à thì, mẹ anh. Bà Evelyn Winchester hiện diện nhiều hơn một chút so với mong muốn của tôi. Và tôi không cho bà ta là người ấm áp nhất trên thế giới. Bất chấp việc Andy đảm bảo là “yêu trẻ con” và “sướng mê” khi trông Cece, bà ta lúc nào cũng có vẻ hơi khó chịu khi chúng tôi nhờ bà ta trông trẻ. Và buổi tối hôm đó kiểu gì cũng khép lại với một loạt lời chỉ trích cách làm mẹ của tôi, được ngụy trang qua loa là “những gợi ý.”
Nhưng tôi sẽ cưới Andy chứ không phải mẹ anh. Làm gì có ai thích mẹ chồng, đúng không? Tôi có thể đối phó với bà Evelyn, đặc biệt là khi xét tổng quan thì bà ta cũng không quan tâm tới tôi cho lắm, ngoại trừ việc tôi thiếu kĩ năng làm mẹ, điều đã quá hiển nhiên. Nếu đó là thứ duy nhất không ổn ở Andy thì tôi đã sẵn sàng.
Nên tôi đã cưới anh.
Và đến tận ba tháng sau, tôi vẫn chưa từ trên mây bước xuống. Tôi không thể tin là tôi có được sự ổn định tài chính để ở nhà với con gái. Tôi muốn một ngày nào đó sẽ quay lại học tiếp, nhưng hiện giờ thì tôi muốn trải nghiệm từng giây từng phút cuộc sống gia đình. Cece và Andy. Sao một người phụ nữ có thể may mắn đến thế? Và để đáp lại, tôi cố gắng làm một cô vợ hoàn hảo. Trong khoảng thời gian rảnh rỗi ít ỏi, tôi tập gym để bảo đảm mình có vóc dáng hoàn hảo. Tôi đã mua cả một tủ đồ toàn quần áo trắng cực kì không thực tế bởi vì anh mê tôi mặc đồ trắng. Tôi đã nghiên cứu công thức nấu ăn trên mạng và cố gắng nấu ăn cho anh nhiều hết mức có thể. Tôi muốn xứng đáng với cuộc sống tuyệt diệu mà anh đã trao cho tôi.
Tối hôm nay tôi thơm lên cái má mịn màng của Cecelia, dành thêm vài phút để ngắm nhìn con bé, lắng nghe tiếng thở sâu của nó, và ngửi mùi phấn rôm trẻ em. Tôi vuốt một lọn tóc vàng mềm mại của nó ra sau một bên tai gần như trong suốt của nó. Con bé thật xinh đẹp.
Khi tôi ra khỏi phòng ngủ của con bé, Andy đang chờ tôi ở bên ngoài. Anh đang cười với tôi, mái tóc đen không có lấy một sợi lộn xộn, từ đầu tới chân vẫn đẹp lộng lẫy như ngày đầu tiên tôi gặp anh. Tôi vẫn không hiểu vì sao anh lại chọn tôi. Anh có thể có được bất kì người phụ nữ nào trên thế giới. Sao lại là tôi
Nhưng có lẽ tôi không nên đặt câu hỏi đó. Tôi cứ nên vui vẻ thôi.
“Em à,” anh nói. Anh vuốt một sợi tóc vàng của tôi ra sau tại. “Anh có thể nhìn thấy chân tóc của em hơi lộ ra rồi đấy.”
“Ồ.” Tôi ngượng ngùng chạm vào đường chân tóc. Andy thích tóc vàng, vậy nên sau khi chúng tôi đính hôn, tôi bắt đầu đến tiệm làm tóc để tẩy sáng tóc thành màu vàng hơn. “Chúa ơi, chắc em bận với Cece quá nên quên mất.”
Tôi không thể đọc được biểu cảm của anh. Anh vẫn đang cười, nhưng có gì đó không vui ở đó. Việc tôi nhỡ mất một cuộc hẹn làm tóc không làm anh khó chịu đến mức đó đâu, phải không?
“Nghe này,” anh nói. “Có chuyện này anh cần em giúp trước.”
Tôi nhướn một bên lông mày lên, thấy mừng vì anh có vẻ không quá bực bội về mái tóc của tôi. “Được chứ. Chuyện gì thế?”
Anh nhướn mày lên trần nhà. “Có một vài giấy tờ công việc anh đã cất trên nhà kho trên gác. Anh tự hỏi không biết em có thể giúp anh thử tìm ra chúng không. Anh có một hợp đồng phải làm xong tối nay. Và rồi sau đó, ta có thể…” Anh toét miệng cười với tôi. “Em biết đấy.”
Anh không cần nói đến lần thứ hai.
Đến giờ tôi đã sống trong căn nhà này khoảng bốn tháng rồi, và chưa một lần lên khu vực nhà kho trên tầng gác mái. Tôi từng leo lên cầu thang trên đó một lần, trong khi Cece đang ngủ, nhưng cửa bị khóa, nên tôi đã quay lại. Andy nói trên đó chỉ có một đống giấy tờ mà thôi. Không có gì hấp dẫn lắm đâu.
Và sự thật là, tôi không thích đi lên đó. Tôi không có nỗi sợ điên rồ nào với tầng gác mái hết, nhưng cầu thang dẫn lên đó khá rợn người. Nó tối om và kêu cót két với mỗi bước chân. Khi tôi đi theo Andy lên cầu thang, tôi đi sát vào anh.
Khi chúng tôi lên được đầu cầu thang, Andy dẫn tôi đi theo một hành lang nhỏ tới cánh cửa khóa chặt ở cuối đường. Anh rút bộ chìa khóa của mình ra và nhét một chiếc chìa nhỏ vào ổ khóa. Sau đó anh mở tung cửa ra và giật một sợi dây thừng để bật đèn.
Tôi chớp mắt khi mắt tôi thích nghi với ánh sáng và quan sát xung quanh. Đây không phải là một nhà kho như tôi đã nghĩ. Nó giống một căn phòng nhỏ xíu hơn, với một cái giường gấp được kê sát một góc. Thậm chí còn có một cái tủ quần áo nhỏ và một tủ lạnh nhỏ nữa. Có một ô cửa sổ nhỏ xíu đơn độc nằm ở cuối phòng.
“Ồ.”
“ Tôi gãi cằm. “Đây là một căn phòng mà. Em cứ tưởng nó toàn đồ bỏ đi và đồ cất kho.”
“À, anh cất tất cả mọi thứ trong cái tủ để đồ đằng kia,” anh giải thích, chỉ vào cái tủ âm gần giường.
Tôi đi về phía tủ đồ và nhìn vào trong. Bên trong chẳng có gì ngoài một cái xô màu xanh dương. Hoàn toàn không có một tờ giấy nào, chưa nói đến việc có đủ giấy tờ để cần hai người tìm kiếm. Tôi không rõ anh muốn tôi làm gì.
Sau đó tôi nghe tiếng cửa đóng sập lại.
Tôi ngẩng đầu lên và quay lại. Đột nhiên, tôi chỉ còn lại một mình trong căn phòng bé xíu này. Andy đã rời khỏi phòng và đóng sập cửa lại sau lưng.
“Andy à?” Tôi gọi to.
Tôi chỉ cần bước hai bước chân để đi hết phòng và với lấy tay nắm cửa. Nhưng nó không xoay chuyển. Tôi cố xoay mạnh hơn, dồn toàn bộ trọng lượng vào đó, nhưng vẫn không gặp may. Tay nắm cửa chẳng nhúc nhích dù chỉ một phân.
Nó đã bị khóa.
“Andy?” Tôi lại gọi. Không có ai trả lời. “Andy!”
Chuyện quái gì đang diễn ra ở đây thế này?
Có lẽ anh đã đi xuống nhà để lấy cái gì đó và cửa bị gió đóng sập lại. Nhưng điều đó không giải thích được vì sao không có tờ giấy nào trong căn phòng này khi mà anh đã nói đó là thứ chúng tôi sẽ lên đây lấy.
Tôi đập cửa. “Andy!”
Vẫn không có ai trả lời.
Tôi áp tai vào cửa. Tôi nghe thấy tiếng bước chân, nhưng chúng không chịu tiến lại gần. Chúng ngày một đi xa hơn, biến mất dưới cầu thang.
Hẳn anh đã không nghe thấy tôi gọi. Đó là lời giải thích duy nhất. Tôi vỗ túi, nhưng di động của tôi ở trong phòng ngủ mất rồi. Không có cách nào để gọi anh cả.
Khỉ gió.
Mắt tôi nhìn ra cửa sổ. Có một ô cửa sổ nhỏ xíu trong góc phòng. Tôi tiến lại gần và nhìn ra bên ngoài, nhận ra rằng cửa sổ nhìn xuống sân sau. Vậy nên không có cách nào để thu hút sự chú ý của bất kì ai ở bên ngoài. Tôi sẽ mắc kẹt ở đây cho tới khi Andy quay lại.
Tôi không có nỗi sợ bị giam giữ, nhưng căn phòng này cực kì nhỏ với một cái trần thấp nghiêng phía trên chiếc giường. Và ý nghĩ mình sẽ bị nhốt trong này bắt đầu khiến tôi sởn tóc gáy. Đúng thế, Andy sẽ sớm quay lại đây, nhưng tôi không thích không gian khép kín này. Hơi thở của tôi ngày một gấp gáp và các đầu ngón tay tôi bắt đầu ngứa ngáy.
Tôi phải mở cái cửa sổ đó ra.
Tôi đẩy vào cạnh dưới cửa sổ, nhưng ô cửa không chịu nhúc nhích. Dù chỉ một milimét. Trong một khoảnh khắc, tôi đã nghĩ biết đâu nó mở ra ngoài, nhưng cũng không. Cái cửa sổ ngu ngốc này bị làm sao vậy không biết? Tôi hít sâu, cố làm mình bình tĩnh lại. Tôi nhìn kĩ cửa sổ hơn và...
Nó đã bị bít kín.
Khi Andy quay lại đây, tôi sẽ trút tất cả sự bực bội này lên đầu anh. Tôi tự thấy mình khá ôn hòa, nhưng tôi không thích bị nhốt trong căn phòng này. Chúng tôi phải làm cái gì đó về cái ổ khóa trên cửa, để bảo đảm nó không tự động khóa lại nữa. Ý tôi là, nhỡ cả hai chúng tôi đều đang ở trong này thì sao? Chúng tôi sẽ thật sự bị kẹt ở đây.
Tôi quay lại tiếp tục đập cửa. “Andy!” Tôi gào lên. “Andy!”
Sau mười lăm phút, giọng tôi đã khàn đặc vì hét. Sao anh chưa quay lại? Cho dù không nghe thấy tôi gọi đi nữa, hẳn anh phải nhận ra tôi vẫn còn ở trên tầng gác mái chứ. Tôi có thể làm gì trên này một mình cơ chứ. Tôi thậm chí còn không biết anh muốn giấy tờ gì.
Ý tôi là, hay là anh đang đi xuống cầu thang, bị vấp chân, rồi ngã lăn xuống cả cầu thang còn lại, và giờ đang nằm bất tỉnh trong một vũng máu ở chân cầu thang? Bởi vì đó là điều duy nhất tôi thấy hợp lí.
Ba mươi phút sau, tôi đã sắp phát rồ đến nơi. Họng tôi đau nhức và nắm tay tôi thì đỏ quạch vì đập cửa. Tôi muốn khóc òa lên. Andy đâu rồi? Chuyện gì đang xảy ra ở đây thế này?
Đúng lúc tôi cảm thấy sắp mất trí đến nơi thì tôi nghe thấy một giọng nói vang lên từ bên kia cửa. “Nina?”
“Andy!” Tôi kêu lên. “Tạ ơn Chúa! Em đang bị nhốt trong này! Anh không nghe thấy tiếng em kêu gào à?”
Có một khoảng im lặng dài ở bên kia cửa. “Có. Anh có nghe thấy.”
Tôi thậm chí còn không biết phải đáp lại câu đó thế nào. Nếu anh nghe thấy tôi, vì sao anh lại không giúp tôi ra ngoài?
Nhưng bây giờ tôi chưa xử lí được điều đó. Tôi chỉ muốn ra khỏi căn phòng này đã.
“Anh có thể mở cửa ra không?”
Một khoảng im lặng dài theo sau. “Không. Chưa được.”
Gì cơ?
“Em không hiểu,” tôi lắp bắp. “Vì sao anh không thể thả em ra? Anh đã đánh mất chìa khóa à?”
“Không”
“Vậy thì hãy thả em ra!”
“Anh đã nói là chưa được.”
Tôi nao núng trước sự gay gắt trong hai từ cuối cùng. Tôi không hiểu. Chuyện gì đang diễn ra ở đây thế này? Vì sao anh không chịu thả tôi ra khỏi tầng gác mái?
Tôi nhìn chằm chằm vào cánh cửa chắn giữa hai chúng tôi. Tôi thử vặn tay nắm cửa thêm một lần nữa, hy vọng biết đâu đây chỉ là một trò đùa. Nó vẫn bị khóa. “Andy, anh cần phải thả em ra khỏi đây.”
“Đừng có bảo anh phải làm gì trong nhà của chính anh.” Giọng anh mang một âm sắc kì quặc khiến tôi gần như không nhận ra. “Em phải học được bài học trước khi được thả ra.”
Một cảm giác lạnh lẽo, buồn nôn chạy dọc sống lưng tôi Khi Andy và tôi còn đang đính hôn, anh có vẻ thật hoàn hảo. Anh ngọt ngào, lãng mạn, đẹp trai, giàu có, và tử tế với Cecelia. Tôi đã cố gắng tìm kiếm một khiếm khuyết chết người của anh.
Giờ tôi tìm thấy rồi.
“Andy,” tôi nói. “Hãy để em ra khỏi đây. Em không rõ anh bực bội vì điều gì, nhưng chúng ta có thể xử lí nó. Chỉ cần mở khóa cửa và chúng ta sẽ nói chuyện là được.”
“Anh không nghĩ vậy.” Giọng anh bình tĩnh và đều đều – đối ngược hoàn toàn với những gì tôi đang thấy lúc này. “Cách duy nhất để học được bài học là thấy hậu quả của hành động của em.”
Tôi hít vào thật mạnh. “Andy, anh phải thả em ra khỏi cái phòng chết tiệt này ngay lập tức.”
Tôi đá mạnh vào cửa, mặc dù bàn chân trần của tôi không đem lại hiệu quả gì đáng kể. Nó chỉ làm đau các ngón chân tôi mà thôi. Tôi đợi nghe cửa mở, nhưng chẳng có gì.
“Em thề với Chúa, Andy,” tôi gầm lên. “Thả em ra khỏi căn phòng này. Thả. Em. Ra.”
“Em đang bực bội,” anh nhận xét. “Anh sẽ quay lại khi em đã bình tĩnh.”
Và rồi tiếng bước chân của anh ngày một xa dần – anh đang bỏ đi.
“Andy!” Tôi hét lên. “Sao anh dám bỏ đi! Quay lại! Quay lại và thả tôi ra khỏi cái chỗ này ngay! Andy, nếu anh không thả tôi ra khỏi đây, tôi sẽ bỏ anh! Thả tôi ra!” Tôi dùng cả hai tay đập cửa. “Tôi đang bình tĩnh đây! Thả tôi ra!”
Nhưng tiếng bước chân ngày một nhỏ dần cho đến khi mất hẳn.
40.
Bước ba: Phát hiện ra chồng bạn là hiện thân của quỷ dữ
Bây giờ là nửa đêm. Đã ba tiếng đồng hồ trôi qua.
Tôi đã đập cửa rầm rầm và cào gỗ cho tới khi dưới các ngón tay tôi đầy mảnh dằm. Tôi đã gào thét cho tới khi mất giọng. Tôi cứ ngỡ cho dù anh ta không chịu thả tôi ra thì biết đâu sẽ có hàng xóm nghe được. Nhưng sau một tiếng đồng hồ, tôi đã từ bỏ hy vọng đó.
Giờ tôi đang ngồi trên cái giường gấp trong góc phòng. Lò xo đâm vào mông tôi khi tôi đành để nước mắt lăn dài trên má. Tôi không rõ anh ta định làm gì, nhưng tất cả những gì tôi có thể nghĩ đến là Cecelia đang say giấc trong nôi. Một mình với thằng điên đó. Anh ta sẽ làm gì tôi? Anh ta sẽ làm gì con tôi?
Nếu có ngày tôi có thể ra khỏi đây, tôi sẽ ôm Cecelia và chạy trốn gã đàn ông này nhanh hết mức có thể. Tôi cóc quan tâm anh ta có bao nhiêu tiền. Tôi cóc quan tâm là chúng tôi đã bị ràng buộc trên cái danh nghĩa vợ chồng. Tôi muốn thoát khỏi đây.
“Nina?”
Giọng của Andy. Tôi nhảy bật dậy khỏi giường và lao ra cửa. “Andy,” tôi nghẹn ngào với giọng nói còn thốt ra được.
“Em đã mất giọng rồi,” anh ta nhận xét.
Tôi không biết phải trả lời câu đó kiểu gì.
“Em không nên phí công gào thét,” anh ta bảo tôi. “Toàn bộ tầng gác mái đều được cách âm. Vậy nên sẽ không có ai nghe thấy em đâu. Anh có thể tổ chức tiệc tối ở dưới nhà và họ cũng sẽ không bao giờ nghe thấy tiếng em gào thét”
“Xin hãy cho em ra,” tôi thút thít.
Tôi sẵn sàng làm mọi chuyện. Tôi sẽ đồng ý với bất kì điều gì anh ta muốn nếu anh ta để tôi ra khỏi đây. Tất nhiên, một khi cửa đã mở, tôi sẽ bỏ anh ta ngay. Tôi cóc quan tâm nếu thỏa thuận tiền hôn nhân nói rằng tôi sẽ không nhận được gì nếu chấm dứt hôn nhân ngay trong năm đầu tiên. Làm cái gì cũng được miễn là được thoát khỏi cái nơi chết tiệt này.
“Đừng lo, Nina,” anh ta nói. “Anh sẽ thả em ra mà. Anh hứa đấy.”
Tôi thở ra.
“Nhưng chưa được”, anh ta nói thêm. “Em phải học được hậu quả của những gì mình đã làm.”
“Anh đang nói về cái gì? Hậu quả của cái gì?”
“Tóc của em.” Giọng anh ta đầy ghê tởm. “Anh không thể để vợ anh đi đây đó như một ả nhếch nhác với đường chân tóc sẫm màu lộ rõ mồn một.”
Chân tóc của tôi. Tôi không thể tin là anh ta bực mình chuyện đó. Ý tôi là, chỉ có vài milimét tóc thôi mà. “Em rất xin lỗi. Em hứa, em sẽ hẹn thợ cắt tóc ngay lập tức.”
“Như thế chưa đủ.”
Tôi áp trán vào cửa. “Ngay sáng mai em sẽ đi luôn. Em thề đấy.”
Anh ta ngáp ở bên kia cửa. “Bây giờ anh đi ngủ đây. Em cứ đợi đi và đến sáng ta sẽ nói về hình phạt của em.”
Tiếng bước chân của anh ta nhỏ dần khi anh ta đi mất. Dù tay tôi còn nhức mỏi vì đập cửa, tôi lại tiếp tục làm vậy. Tôi đập mạnh tay vào cửa đến mức mà, tôi không thể tin là mình lại chưa làm gãy mọi cái xương trên bàn tay. “Andy, sao anh dám bỏ tôi lại đây qua đêm! Quay lại đây! Quay lại!”
Nhưng anh ta lờ tịt tôi đi hệt như trước đó.