Phần ba:
51. MILLIE
“Andrew?” Tôi gọi to. “Andrew!” Im lặng.
Tôi nắm chặt tay nắm cửa bằng kim loại lạnh lẽo một lần nữa và dùng hết sức bình sinh để xoay thật mạnh, hy vọng tất cả chỉ là nó bị kẹt. Không được may mắn như thế. Cửa đã bị khóa. Nhưng bằng cách nào?
Điều duy nhất tôi có thể nghĩ ra là có thể khi Andrew rời khỏi phòng này để về giường mình ngủ (tôi không thể hoàn toàn trách anh, xét đến sự không thoải mái của cái giường đó khi chỉ có một người nằm, chưa kể đến hai), anh đã tự động khóa cửa lại, nghĩ rằng đây vẫn chỉ là nhà kho. Nếu anh còn ngái ngủ, thì đó là một sai lầm dễ hiểu, tôi đoán vậy.
Điều đó có nghĩa là tôi sẽ phải gọi điện cho anh và đánh thức anh dậy để thả tôi ra khỏi phòng. Tôi không vui lắm khi phải đánh thức anh dậy, nhưng việc tôi bị nhốt trong này hoàn toàn là lỗi của anh. Tôi sẽ không chịu trận trong này cả đêm, đặc biệt là khi tôi phải đi vệ sinh.
Tôi bật đèn lên, và đó là lúc tôi nhìn thấy ba quyển sách nằm chính giữa phòng mình, ngay trên sàn. Đó là điều kì lạ nhất. Tôi cúi xuống bên cạnh chúng, đọc tiêu đề trên bìa cứng. Hướng dẫn về nhà tù Mỹ, Lịch sử các hình thức tra tấn, và một quyển niên giám điện thoại.
Những quyển sách này không hề có mặt ở đây khi tôi đi ngủ tối qua. Andrew đã mang chúng lên đây và nhét chúng vào căn phòng này, nghĩ rằng đến sáng tôi sẽ chuyển ra khỏi đây và anh có thể chuyển đổi căn phòng này lại thành nhà kho à? Đó là giải thích hợp lý duy nhất.
Tôi đá mấy quyển sách nặng trịch ra khỏi đường đi và tìm kiếm trên mặt tủ để đồ, chỗ tối qua tôi cắm sạc điện thoại. Hay ít nhất, theo tôi nhớ là thế. Nó không còn nằm ở đó nữa.
Cái quái gì thế này?
Tôi cầm lấy cái quần jean xanh mà tôi đã vứt trên sàn và bắt đầu lục tìm tất cả các túi. Không thấy điện thoại của tôi đâu. Nó đã đi đâu? Tôi lục tung tủ đồ lên, tìm cái vật dụng hình chữ nhật bé nhỏ đã trở thành mạng sống của tôi. Tôi thậm chí còn lột ga khỏi đệm và giũ chăn ra khỏi giường, băn khoăn không rõ nó có bị lạc đâu đó trong hoạt động giải trí của chúng tôi tối qua hay không. Sau đó tôi còn quỳ hẳn xuống và tìm ở dưới gầm giường.
Không có gì cả.
Chắc tôi đã vứt nó ở dưới nhà, mặc dù tôi nhớ mang máng là tối qua tôi có sử dụng nó ở trên này. Chắc tôi nhầm. Thật là một thời điểm không thích hợp để quên điện thoại dưới nhà - khi tôi bị nhốt lại trên cái phòng gác mái ngu ngốc này và cần dùng phòng vệ sinh.
Tôi ngồi lại xuống giường, cố không nghĩ đến bàng quang căng đầy của mình. Dẫu vậy tôi không rõ làm sao mình có thể ngủ lại được nữa. Khi Andrew lên đây tìm tôi vào buổi sáng, tôi sẽ bắt anh trả giá vì đã vô tình nhốt tôi lại trong này.
“Millie? Em có thức không?”
Mắt tôi mở choàng ra. Tôi không rõ làm sao mình ngủ lại được, nhưng bằng cách nào đó tôi đã thiếp đi. Nhưng bây giờ mới là tờ mờ sáng. Căn phòng nhỏ xíu vẫn còn tối om, chỉ có vài tia sáng yếu ớt lẻn qua ô cửa sổ nhỏ xíu của tôi.
“Andrew.”
Tôi ngồi dậy trên giường, cảm giác khó chịu ở bàng quang giờ cấp bách hơn bao giờ hết. Tôi lao vội xuống giường và lảo đảo tiến lại gần cửa hơn.
“Tối qua anh đã nhốt em lại trong này!”
Bên kia cửa là sự im lặng dài dằng dặc. Tôi chờ nghe một tiếng xin lỗi, chờ tiếng chìa khóa leng keng trong khi anh cố gắng tìm ra chiếc chìa khóa để thả tôi ra. Nhưng tôi không nghe thấy cái gì hết. Anh hoàn toàn im lặng.
“Andrew,” tôi nói. “Anh có chìa khóa, phải không?”
“À, anh có chìa khóa,” anh xác nhận.
Lòng tôi dâng lên cảm giác nôn nao. Tối qua, tôi liên tục tự trấn an mình rằng đây chỉ là một tai nạn. Nhất định nó chỉ là một tai nạn mà thôi. Nhưng đột nhiên, tôi không còn chắc chắn nữa. Làm sao người ta có thể vô tình nhốt bạn gái mình lại trong một căn phòng và thậm chí còn không nhận ra điều đó cho tới vài tiếng sau cơ chứ
“Andrew, anh có thể mở cửa ra được không?”
“Millie.” Giọng anh nghe thật lạ. “Em có nhớ ngày hôm qua em đã đọc một vài quyển sách của anh trên giá không?”
“Có.”
“Em đã lấy vài quyển sách ra, và rồi em cứ thế vứt chúng lại trên bàn cà phê. Đó là sách của anh, và em đã không đối xử tử tế với chúng cho lắm, đúng không nào?”
Tôi không rõ anh đang nói cái gì nữa. Đúng, tôi đã lấy vài quyển sách ra khỏi giá sách. Ba quyển, tối đa. Và có lẽ tôi đã phân tâm và không hề cất chúng về chỗ cũ. Nhưng điều đó thật sự nghiêm trọng đến như thế sao? Sao nghe giọng anh bực bội thế nhỉ?”
“Em... em xin lỗi,” tôi nói.
“Hừm.” Giọng anh vẫn thật kì lạ. “Em nói em xin lỗi, nhưng đây là nhà của anh. Em không thể làm bất kì điều gì em muốn mà không phải chịu hậu quả. Anh cứ nghĩ em sẽ hiểu chuyện hơn, vì em là một cô hầu gái mà.”
Tôi nhăn mặt trước giọng điệu coi thường mà anh dùng để nói về nghề nghiệp của tôi, nhưng tôi sẽ nói bất kì điều gì để xoa dịu anh. “Em xin lỗi. Em không cố ý bày bừa đâu. Em sẽ đi dọn dẹp nó.”
“Anh đã dọn rồi. Đã quá muộn.”
“Nghe này, anh có thể mở cửa ra để chúng ta có thể nói chuyện về việc này không?”
“Anh sẽ mở cửa,” anh nói. “Nhưng trước hết em cần phải làm việc này cho anh.”
“Việc gì?”
“Em có nhìn thấy ba quyển sách mà anh đã bỏ lại cho em trên sàn nhà không?”
Ba quyển sách mà anh đã bỏ lại giữa phòng tôi, thứ suýt khiến tôi bị vấp chân tối qua, vẫn đang nằm nguyên tại chỗ anh vứt chúng. “Có.”
“Anh muốn em nằm xuống sàn nhà phòng ngủ của em và đặt chúng thăng bằng trên bụng.”
“Cái gì cơ?”
“Em đã nghe thấy anh nói rồi đấy,” anh ta nói. “Anh muốn em đặt thăng bằng những quyển sách này trên bụng. Trong ba tiếng liên tục.”
Tôi nhìn chằm chằm vào cánh cửa, tưởng tượng ra vẻ mặt vặn vẹo của Andrew. “Anh đang đùa phải không?”
“Không hề.”
Tôi không biết vì sao anh ta lại làm thế này. Đây không phải là Andrew mà tôi đã yêu. Cảm giác như thể anh ta đang chơi một trò chơi kì quái với tôi vậy. Tôi không biết anh ta có nhận ra anh ta đang làm tôi khó chịu đến mức nào không. “Nghe này, Andrew, bất kể anh muốn làm gì, bất kể anh muốn chơi trò gì, thì cũng cứ cho em ra khỏi căn phòng này đã, và ít nhất hãy cho em đi vệ sinh.”
“Anh còn phải nói rõ ràng đến mức nào nữa đây?” Anh ta tặc lưỡi. “Em đã bất cẩn bỏ sách của anh lại trong phòng khách và anh đã phải cất chúng về chỗ cũ hộ em. Vậy nên bây giờ anh muốn em lấy những quyển sách đó và chịu trọng lượng của chúng”
“Em sẽ không làm điều đó đâu.”
“Chà, thế thì thật không may. Bởi vì em sẽ không được ra khỏi căn phòng này cho tới khi đã làm đúng những gì anh bảo em làm.”
“Tốt thôi. Vậy thì chắc em sẽ tè ra quần vậy.”
“Có một cái xô trong tủ nếu em cần xả nước.”
Khi tôi mới chuyển vào đây, tôi đã để ý thấy cái xô xanh đó trong góc tủ đồ. Tôi cứ để mặc nó ở đó, không bao giờ nghĩ về nó đến lần thứ hai. Tôi tìm lại trong tủ và nó vẫn đang nằm ở đó. Bàng quang của tôi co thắt và tôi vắt tréo chân lại.
“Andrew, em nói thật đấy. Em thật sự phải đi vệ sinh.”
“Anh vừa mới cho em biết em có thể làm gì rồi đấy.”
Anh ta sẽ không nhượng bộ. Tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra ở đây. Từ trước tới nay chỉ có Nina mới là người bị điên. Còn Andrew là người biết lí lẽ, người đã giải cứu tôi khi Nina cáo buộc tôi ăn trộm quần áo của cô ta.
Cả hai bọn họ đều bị điên à? Cả hai thông đồng cho âm mưu này à?
“Tốt thôi.” Hãy giải quyết chuyện này cho xong đi. Tôi ngồi xuống và cầm một quyển sách lên để anh ta nghe được. “Được rồi, em đã đặt quyển sách trên người em rồi. Bây giờ anh có thể thả em ra được chưa?”
“Em đâu có đặt quyển sách lên trên người em.”
“Có mà.”
“Đừng nói dối.”
Tôi thở ra bực bội. “Làm sao anh biết em có đang nói dối hay không?”
“Bởi vì anh có thể nhìn được em.”
Xương sống của tôi nhũn xuống. Anh ta có thể nhìn được tôi à? Ánh mắt của tôi quét khắp các bức tường, tìm một cái máy quay. Anh ta đã nhìn trộm tôi bao lâu rồi? Anh ta đã nhìn trộm tôi suốt quãng thời gian tôi ở đây à?
“Em sẽ không tìm được nó đâu,” anh ta nói. “Nó được giấu kín lắm. Và đừng lo, anh không hề quan sát em từ đầu đâu. Chỉ mới từ cách đây vài tuần thôi.”
Tôi lồm ngồm đứng dậy. “Anh bị làm sao thế hả? Anh phải thả tôi ra ngoài ngay bây giờ.”
“Thế này nhé,” Andrew nói một cách bình tĩnh. “Anh không nghĩ em có tư cách để ra yêu cầu đâu.”
Tôi tông vào cửa. Tôi đấm cửa gỗ, đủ mạnh để khiến tay tôi đỏ rực lên và đau nhức. “Thề có Chúa, tốt nhất là anh nên thả tôi ra khỏi đây ngay! Chuyện này không có gì vui hết!”
“Này. Này.” Giọng nói bình tĩnh của Andrew cắt ngang những tiếng đập cửa của tôi. “Bình tĩnh lại đi. Xem này, anh sẽ thả em ra khỏi đây. Anh hứa đấy.”
Tôi buông thõng hai tay xuống. Tay tôi đau nhức.
“Cảm ơn anh.”
“Nhưng chưa được.”
Hơi nóng dâng lên trên má tôi. “Andrew...”
“Anh đã cho em biết những gì em cần làm được để ra khỏi đó rồi,” anh ta nói. “Đây là một hình phạt hết sức hợp lí với những gì em đã gây ra.”
Tôi mím chặt môi, quá giận dữ đến mức không thèm trả lời.
“Sao anh không cho em thêm một chút thời gian để nghĩ về việc này nhỉ, Millie? Lát nữa anh sẽ quay lại.”
Thề với Chúa, tôi vẫn tin là anh ta đang đùa cho tới khi tiếng bước chân của anh ta khuất dần cuối hành lang.
52. MILLIE
Đã một tiếng trôi qua từ lúc Andrew đến đây.
Tôi đã dùng cái xô. Tôi không muốn nói về nó. Nhưng lúc ấy mà tôi không dùng xô thì chắc nước tiểu đã chảy tong tỏng dọc chân tôi rồi. Đó là một trải nghiệm thú vị, nói thế là còn nhẹ.
Sau khi tôi đã giải quyết nhu cầu đó, bụng của tôi bắt đầu gầm gào. Tôi kiểm tra tủ lạnh nhỏ, nơi tôi thường cất vài đồ ăn vặt như sữa chua. Nhưng không hiểu sao, trong mấy ngày vừa qua nó đã bị ăn rỗng. Thứ duy nhất còn lại trong đó là ba chai nước nhỏ xíu đó. Tôi đã uống cạn hai chai, mặc dù ngay sau đó, tôi đã thấy hối hận. Nhỡ anh ta bỏ tôi lại đây thêm vài tiếng nữa thì sao? Hoặc ngày? Tôi có thể cần đến số nước đó.
Tôi mặc quần jean và một chiếc áo phông mới vào, sau đó đánh giá chồng sách trên sàn nhà. Andrew đã nói rằng anh ta muốn tôi giữ thăng bằng những quyển sách đó trên bụng trong ba tiếng đồng hồ và rồi anh ta sẽ thả tôi ra khỏi phòng. Tôi không hiểu mục đích của trò chơi lố bịch này cho lắm, nhưng có lẽ tôi nên làm quách cho xong. Sau đó anh ta sẽ thả tôi ra và tôi có thể chuồn khỏi căn nhà này mãi mãi.
Tôi duỗi người trên sàn nhà không trải thảm. Lúc này đang là đầu hè, tầng gác mái ngột ngạt không thể chịu đựng nổi, nhưng sàn nhà thì vẫn lạnh. Tôi ngả đầu xuống sàn và nhặt quyển sách về nhà tù lên. Đó là một quyển sách dày cộp, hẳn phải nặng đến vài cân. Tôi đặt nó xuống bụng mình.
Có áp lực, nhưng không hẳn là không thoải mái. Nếu tôi làm việc này trước khi giải quyết trong xô thì chắc đến giờ tôi đã vãi ra quần rồi. Nhưng cái này không tệ lắm. Sau đó tôi nhấc quyển sách thứ hai lên. Đây là quyển sách về tra tấn. Tôi đoán tiêu đề của quyển sách này hoàn toàn không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Mà cũng có thể. Ai biết được?
Tôi đặt quyển sách thứ hai xuống bụng. Lần này áp lực lớn hơn, tôi thấy khó chịu hơn. Những quyển sách này rất nặng. Và chỗ gồ lên trên xương bả vai và xương cụt của tôi đè xuống sàn nhà cứng, không trải thảm. Cái này không thoải mái, nhưng vẫn chịu đựng được.
Nhưng anh ta muốn cả ba quyển sách cơ.
Tôi cầm quyển sách cuối cùng lên – niên giám điện thoại. Quyển này không chỉ nặng mà còn cồng kềnh. Khó mà nhấc nổi nó lên khi đã có hai quyển sách kia trên người. Tôi phải thử mất vài lần, nhưng cuối cùng tôi cũng để quyển sách thăng bằng trên bụng được.
Trọng lượng của cả ba quyển sách làm tôi nghẹt thở. Hai quyển thì còn chịu được, nhưng cả ba thì thật kinh khủng. Cực kì, cực kì không thoải mái. Hít sâu còn khó. Và mép quyển sách dưới cùng cấn vào xương sườn của tôi.
Không, tôi không thể làm việc này được. Tôi không thể.
Tôi gạt cả ba quyển sách xuống khỏi người. Vai tôi nhấp nhô khi tôi hít mạnh không khí vào phổi. Anh ta không thể muốn tôi giữ thăng bằng với cả ba quyển sách trên người tận vài tiếng đồng hồ được. Đúng không?
Tôi đứng dậy và ngay lập tức bắt đầu đi qua đi lại trong phòng. Tôi không rõ Andrew đang chơi trò gì ở đây, nhưng tôi sẽ không chơi cùng anh ta đâu. Anh ta sẽ phải thả tôi ra khỏi đây. Không thì tôi sẽ tự tìm đường ra. Hẳn phải có cách để thoát ra khỏi căn phòng này chứ. Đây đâu phải là nhà tù.
Có lẽ sẽ có cách để tôi vặn ốc bản lề cửa. Hoặc ốc tay nắm cửa. Andrew có một bộ dụng cụ ở dưới nhà, khuất sâu trong garage, và bây giờ tôi sẵn sàng đánh đổi bất kì thứ gì để được sờ tay vào nó. Nhưng tôi cũng có cả đống thứ trong tủ quần áo. Có lẽ sẽ có cái gì đó tôi có thể dùng làm tua vít tự chế chăng.
“Millie?”
Lại là giọng của Andrew. Tôi vứt bỏ hành trình tìm kiếm dụng cụ và lao vội ra cửa. “Em đã đặt ba quyển sách lên người rồi. Hãy cho em ra đi mà.”
“Anh đã bảo em là ba tiếng. Em mới chỉ làm có khoảng một phút.”
Tôi đã chịu đựng đủ trò điên rồ này rồi. “Thả. Tôi. Ra. Ngay”
“Không thì sao?” Hắn ta cười lớn. “Anh đã nói cho em biết em cần phải làm gì rồi đấy.”
“Tôi sẽ không làm đâu.”
“Tốt thôi. Vậy thì em sẽ tiếp tục bị nhốt trong này.”
Tôi lắc đầu. “Vậy anh sẽ để mặc tôi chết trong này à?”
“Em sẽ không chết đâu. Khi hết nước, em sẽ nhận ra mình phải làm gì thôi.”
Lần này giữa tiếng gào thét của tôi, tôi chẳng còn nghe thấy tiếng bước chân của hắn ta nhỏ dần đi nữa.
Tôi đã đặt ba quyển sách trên bụng trong hai tiếng năm mươi phút. Andrew nói đúng. Sau khi uống cạn bình nước thứ ba, cảm giác tuyệt vọng muốn rời khỏi căn phòng này của tôi đã dâng cao đáng kể. Khi các hình ảnh mơ mộng về thác nước bắt đầu nhảy múa trước mắt tôi, tôi biết là mình phải hoàn thành nhiệm vụ mà hắn ta muốn. Tất nhiên, chẳng có gì đảm bảo là hắn ta sẽ thả tôi ra nếu tôi làm theo, nhưng tôi mong là có.
Các quyển sách này cực kì, cực kì không thoải mái. Tôi sẽ không nói dối. Có những thời khắc tôi những tưởng mình không thể chịu đựng thêm một giây nào nữa, trọng lượng của chúng sắp đè nát xương chậu của tôi, nhưng rồi tôi hít vào một hơi – sâu nhất có thể với những quyển sách ngu ngốc này trên người – và tiếp tục chịu đựng. Sắp kết thúc rồi.
Và khi tôi ra được khỏi đây...
Gần đủ ba tiếng, tôi đẩy cả ba quyển sách xuống khỏi bụng. Cảm giác nhẹ nhõm tột độ, nhưng khi tôi cố gắng ngồi dậy, bụng tôi đau nhức khủng khiếp, đến mức tôi trào nước mắt. Sẽ có vết bầm tím ở chỗ đó. Dẫu vậy, tôi vẫn tiến ra cửa và đập cửa. “Tôi đã làm được rồi!” Tôi hét lên. “Tôi xong rồi! Hãy thả tôi ra khỏi đây!”
Nhưng tất nhiên, hắn ta không đến. Hắn ta có thể vẫn nhìn thấy tôi, nhưng tôi thì không hề biết hắn ta đang ở đâu. Hắn ta có ở trong nhà không? Hay đi làm? Hắn ta có thể ở bất kì đâu. Hắn ta biết tôi ở đâu, nhưng tôi thì không có cái đặc quyền đó.
Thằng khốn đó.
Một tiếng sau tôi mới nghe thấy tiếng bước chân ngoài cửa phòng. Tôi muốn khóc nấc lên vì nhẹ nhõm. Trước đây tôi chưa bao giờ sợ bị giam, nhưng trải nghiệm này đã thay đổi tôi. Tôi không chắc liệu mình còn có thể đi thang máy nữa hay không sau chuyện này.
“Millie?”
“Tôi đã làm rồi đấy, thằng khốn nhà anh,” tôi nhổ nước bọt vào cửa. “Giờ hãy thả tôi ra.”
“Hừm.” Giọng nói đa cảm của hắn ta khiến tôi muốn bóp cổ hắn ta và siết mạnh. “Anh e là mình không thể làm điều đó được.”
“Nhưng anh đã hứa rồi mà! Anh đã nói là nếu tôi giữ sách trên bụng trong ba tiếng thì anh sẽ thả tôi ra mà.”
“Đúng vậy. Nhưng vấn đề là thế này. Em đã đẩy chúng xuống sớm mất một phút. Vậy nên anh e là em sẽ phải bắt đầu lại từ đầu thôi.”
Mắt tôi mở to. Nếu có lúc nào đó tôi biến đổi thành Người khổng lồ Xanh và giật phăng cánh cửa này ra khỏi bản lề thì đó chính là thời khắc này. “Chắc anh đang đùa tôi.”
“Anh vô cùng xin lỗi. Nhưng đó là quy tắc.”
“Nhưng…” Tôi lắp bắp. “Tôi không còn nước nữa.”
“Đáng buồn thật,” hắn ta thở dài. “Lần sau, em sẽ phải học cách tiết kiệm nước.”
“Lần sau à?” Tôi đá cửa. “Anh mất trí rồi đấy à? Sẽ không có lần sau nào nữa đâu.”
“Thật ra, anh nghĩ là có đấy,” hắn ta nói trầm ngâm. “Em đang trong thời gian thử thách phải không? Nếu em mà lấy trộm cái gì đó từ nhà bọn anh – và anh chắc chắn là Nina sẽ làm chứng cho anh về điều đó – thì em nghĩ em sẽ đi đâu về đâu? Chỉ một lần phạm luật và em sẽ quay lại nhà tù ngay lập tức! Trong khi em chỉ phải ở lại trong căn phòng này một hoặc hai ngày mỗi lần nếu em không ngoan mà thôi. Anh nghĩ lựa chọn này tốt hơn nhiều chứ, phải không?”
Được rồi, đây chính là khoảnh khắc tôi biến thành Người khổng lồ Xanh.
“Vậy,” hắn ta nói, “anh đi làm đây. Bởi vì không lâu nữa em sẽ thấy khát lắm đấy.”
Lần này tôi đợi hẳn ba tiếng mười phút. Bởi vì tôi không muốn để ngỏ cơ hội cho Andrew tuyên bố rằng tôi cần làm lần thứ ba. Như thế chắc tôi chết mất.
Bụng tôi cảm giác như bị người đấm suốt mấy tiếng vừa qua vậy. Nó đau đến mức, mới đầu tôi thậm chí còn không thể ngồi dậy. Tôi phải lăn sang một bên và dùng tay nâng mình ngồi dậy từ từ. Và đầu tôi đau nhức vì thiếu nước. Tôi phải bò về phía cái giường và kéo lê người lên trên đó. Tôi ngồi đó và chờ Andrew đến.
Lại chờ thêm nửa tiếng nữa thì giọng hắn ta mới lại vang lên đằng sau cánh cửa. “Millie?”
“Tôi đã làm rồi,” tôi nói, mặc dù giọng tôi chẳng hơn gì lời thì thầm. Tôi thậm chí còn không thể đứng dậy.
“Anh đã nhìn thấy rồi.” Giọng hắn ta có cái gì đó thật trịch thượng. “Làm tốt lắm.”
Và rồi tôi nghe thấy âm thanh đẹp đẽ nhất mà tôi từng nghe thấy. Đó là tiếng cửa mở khóa. Nó thậm chí còn hay hơn cả lúc tôi được ra tù.
Andrew đi vào phòng ngủ, ôm một cốc nước. Hắn ta đưa nó cho tôi, và trong khoảnh khắc, tôi chợt nghĩ hắn ta có thể thả một loại thuốc mê nào đó vào nước, nhưng tôi thậm chí còn chẳng quan tâm. Tôi uống cạn cốc nước. Toàn bộ.
Hắn ta ngồi xuống cạnh tôi trên giường. Hắn đặt một bàn tay lên hõm lưng tôi và tôi co rúm người lại. “Em thế nào?”
“Bụng tôi đau.”
Hắn nghiêng đầu. “Anh xin lỗi.”
“Thật không?”
“Em cần phải được dạy một bài học khi phạm lỗi, đó là cách duy nhất để em học được bài học.” Môi hắn ta giần giật. “Nếu ngay từ lần đầu em đã làm đúng thì anh đã chẳng phải yêu cầu em làm lại từ đầu.”
Tôi ngẩng lên nhìn khuôn mặt đẹp trai của hắn ta. Làm sao tôi có thể yêu thằng cha này nhỉ? Hắn ta có vẻ tử tế, bình thường, và tuyệt vời. Tôi chẳng mảy may lường được hắn ta là một con quái vật kinh khủng như thế nào. Mục đích của hắn ta không phải là cưới tôi, mà là biến tôi thành tù nhân của hắn.
“Làm sao anh có thể biết chính xác tôi đã làm việc đó bao lâu?” tôi nói. “Chắc anh không thể nhìn rõ như thế chứ.”
“Ngược lại.” Hắn ta rút di động ra khỏi túi và mở một ứng dụng trên đó. Phòng tôi hiện lên với hình ảnh màu sắc rõ nét, choán toàn bộ màn hình. Tôi nhìn thấy hình ảnh hai chúng tôi cùng ngồi trên giường bằng độ phân giải tuyệt vời. Tôi trông trắng bệch và rũ rượi, tóc tai thì xơ xác.
“Hình ảnh rất đẹp phải không? Như một bộ phim vậy.”
Thằng khốn nạn này. Hắn ta đã nhìn tôi chịu đựng trong này cả ngày dài. Và hắn còn có ý định lặp lại việc này với tôi nhiều lần nữa. Chỉ có điều lần sau sẽ dài hơn. Và chỉ có Chúa mới biết lần tới hắn sẽ bắt tôi làm gì. Tôi đã từng một lần phải chịu cảnh lao ngục rồi - tôi sẽ không để điều đó xảy ra thêm một lần nữa. Không đời nào.
Vậy nên tôi thò tay vào túi quần jean của mình.
Và tôi rút chai xịt hơi cay mà tôi đã tìm thấy trong cái xô ra.
53. NINA
Khi tôi thuê viên thám tử tư tìm hiểu về quá khứ của Wilhelmina Calloway, tôi đã tìm thấy một vài thông tin cực kì thú vị. Tôi cứ ngỡ Millie phải vào tù vì tội buôn bán thuốc phiện hoặc trộm cắp. Nhưng không. Millie Calloway đã phải vào tù vì một tội hoàn toàn khác. Cô ta đã phải ngồi tù vì tội giết người.
Cô ta chỉ mới mười sáu tuổi lúc bị bắt và phải ngồi tù từ năm mười bảy tuổi, vậy nên viên thám tử cũng phải khá nỗ lực mới thu thập được đầy đủ thông tin. Millie đã phải học trường nội trú. Không, không phải một trường nội trú bình thường. Một ngôi trường dành riêng cho lũ trẻ vị thành niên có vấn đề về kỷ luật.
Một tối nọ, Millie và một người bạn gái của cô ta đã lẻn tới một bữa tiệc ở kí túc xá nam. Millie đang đi qua một phòng ngủ thì nghe thấy tiếng bạn mình gào thét xin giúp đỡ từ sau cửa. Cô ta đã bước vào căn phòng tối om đó và phát hiện thấy một trong những người bạn cùng lớp của họ – một gã cầu thủ bóng bầu dục nặng chín mươi kí — đè lên người bạn của cô ta.
Vậy nên Millie đã cầm một cái chặn giấy trên bàn và đập vào đầu gã cầu thủ kia. Nhiều lần. Cậu ta đã chết trước cả khi được đưa đến bệnh viện.
Viên thám tử có cả ảnh. Luật sư của Millie đã bào chữa là cô ta chỉ cố bảo vệ bạn mình, người đang bị tấn công. Nhưng nếu xem các bức ảnh đó, thì khó mà có thể biện luận là cô ta không chủ ý giết chết cậu ta. Hộp sọ của cậu ta đã rõ ràng là đã bị đập rất nhiều lần.
Cuối cùng cô ta nhận tội ngộ sát, án nhẹ hơn, khi tòa cân nhắc đến tuổi tác và hoàn cảnh. Gia đình cậu con trai đã đồng ý - họ muốn báo thù cho cái chết của con trai mình, nhưng đồng thời cũng không muốn cậu ta bị mang danh kẻ hãm hiếp trên toàn cõi mạng.
Millie đã chấp nhận thỏa thuận đó bởi vì còn có những tai nạn khác nữa. Những thứ sẽ được đưa ra ánh sáng nếu cô ta phải hầu tòa.
Ở trường tiểu học, cô ta đã bị đuổi học khi đánh nhau với một cậu bạn cùng lớp chế nhạo cô ta – cô ta đã đẩy cậu bé khỏi thanh ngang leo trèo và làm cậu ta bị gãy tay.
Ở trung học, cô ta đã rạch lốp xe giáo viên dạy toán khi ông ta cho cô ta trượt. Không lâu sau đó, cô ta bị đưa tới trường nội trú.
Và rồi thậm chí sau khi hết án tù, các vụ việc vẫn tiếp tục. Millie không tự thôi việc bồi bàn. Cô ta đã bị đuổi sau khi đấm thẳng vào mũi một đồng nghiệp.
Millie có vẻ là một cô gái ngọt ngào. Đó là những gì Andrew nhìn thấy khi nhìn cô ta. Hắn ta sẽ không đào sâu vào quá khứ của cô ta như tôi đã làm. Hắn ta không biết cô ta đủ sức làm những điều gì.
Và sự thật là đây:
Ban đầu tôi đã muốn thuê một người giúp việc với hy vọng cô ta sẽ trở thành người thay thế cho tôi – hy vọng nếu Andrew yêu một người phụ nữ khác thì cuối cùng hắn ta sẽ buông tha cho tôi. Nhưng đó không phải là lý do tôi thuê Millie. Đó không phải là lý do tôi đưa cho cô ta một chiếc chìa khóa phòng gác mái. Và đó cũng không phải là lý do tôi để một chai xịt hơi cay trong cái xô xanh trong tủ âm tường.
Tôi đã thuê cô ta để giết chết hắn.
Chỉ là cô ta không biết điều đó thôi.
54. MILLIE
Andrew gào lên khi bị hơi cay xịt thẳng vào mắt.
Vòi xịt chỉ cách mắt hắn ta khoảng bảy centimét, nên hắn ta đã phải hứng một lượng lớn. Và rồi tôi ấn thêm lần thứ hai cho đảm bảo. Trong khi làm điều đó, tôi quay đầu đi và nhắm mắt lại. Tôi không bao giờ muốn hơi cay bay vào mắt, mặc dù cũng khó để tránh tuyệt đối.
Khi tôi ngẩng lên nhìn, hắn ta đang đưa hai tay ôm chặt lấy khuôn mặt đã chuyển thành màu đỏ rực của mình. Điện thoại của hắn đã rơi xuống sàn nhà, và tôi cầm nó lên, hết sức cẩn trọng để không chạm vào bất kì cái gì khác. Tất cả mọi thứ diễn ra trong hai mươi giây sắp tới phải cực kì chính xác. Tôi đã dành hơn sáu tiếng đồng hồ với ba quyển sách nằm trên bụng để lên kế hoạch cho chuyện này.
Chân tôi run lẩy bẩy khi tôi đứng dậy, nhưng chúng vẫn chịu hoạt động. Andrew vẫn đang quằn quại trên giường, và trước khi hắn ta có thể lấy lại thị lực, tôi lẻn ra khỏi phòng và đóng cửa lại sau lưng. Sau đó tôi rút chiếc chìa khóa mà Nina đã đưa cho tôi ra và tra vào ổ. Tôi xoay khóa và nhét nó vào túi. Sau đó tôi lùi lại một bước.
“Millie!” Andrew hét lên ở bên kia cửa. “Cái quái gì thế?”
Tôi nhìn xuống màn hình điện thoại của hắn ta. Tay tôi đang run bần bật, nhưng tôi vẫn có thể tìm đến mục cài đặt, và tôi tắt chế độ khóa màn hình đi trước khi điện thoại tự động khóa lại, vậy nên bây giờ điện thoại sẽ không đòi mật khẩu nữa.
“Millie!”
Tôi lùi lại thêm một bước nữa, như thể hắn ta có thể vươn tay xuyên qua cửa và túm lấy tôi vậy. Nhưng hắn ta đâu thể. Tôi đã an toàn ở bên này cửa.
“Millie.” Giờ giọng hắn ta gầm lên thật trầm. “Thả tôi ra khỏi đây ngay lập tức.”
Tim tôi đang đập dồn dập trong ngực. Nó cũng giống hệt cái cảm giác khi tôi đi vào căn phòng ngủ cách đây nhiều năm và phát hiện ra Kelsey đang gào thét với gã cầu thủ bóng bầu dục khốn nạn đó, Tránh xa tôi ra! Và Duncan thì cười cợt say xỉn. Tôi đã đứng đó trong giây lát, cơ thể tê liệt khi lửa giận bùng lên và choán đầy lồng ngực. Hắn ta đô con hơn nhiều so với hai chúng tôi – tôi không thể kéo hắn ta ra khỏi người cô ấy. Căn phòng thì tối om và tôi khua khoắng khắp mặt bàn cho tới khi tay tôi đụng đến cái chặn giấy và...
Tôi sẽ không bao giờ quên được ngày hôm đó. Sau tất cả, ai mà biết được tôi còn cứu được bao nhiêu cô gái khác khỏi tay hắn ta nữa?
“Tôi sẽ thả anh ra,” tôi nói. “Nhưng chưa được.”
“Chắc cô đang đùa tôi.” Giọng hắn ta giận dữ thấy rõ. “Đây là nhà của tôi. Cô không thể giam giữ tôi ở đây được. Và cô là một tội phạm. Tất cả những gì tôi phải làm là gọi cảnh sát và cô sẽ quay lại nhà tù ngay lập tức.
“Đúng thế,” tôi nói. “Nhưng làm sao anh có thể gọi cảnh sát được khi tôi đang cầm điện thoại của anh?”
Tôi nhìn xuống màn hình di động của hắn ta. Tôi có thể thấy hắn ta đứng đó, hình ảnh có màu sắc sống động. Tôi thậm chí còn có thể thấy mặt hắn ta đỏ bừng lên vì hơi cay và nước mắt còn đọng trên má. Hắn kiểm tra túi, rồi quét một vòng sàn nhà với đôi mắt sưng húp.
“Millie,” hắn ta nói bằng giọng chậm rãi, bình tĩnh. “Tôi muốn lấy lại điện thoại.”
Tôi cười khàn giọng. “Chắc chắn rồi.”
“Millie, trả điện thoại lại cho tôi ngay.”
“Hừm. Tôi không nghĩ anh có tư cách để ra yêu cầu đâu.”
“Millie.”
“Chờ chút nhé.” Tôi nhét di động của anh ta vào túi quần. “Tôi sẽ tìm cái gì đó để ăn. Tôi sẽ quay lại sớm thôi.”
“Millie!”
Hắn ta vẫn gào thét tên tôi khi tôi đi hết hành lang và xuống cầu thang. Tôi lờ hắn ta đi. Hắn ta chẳng thể làm gì khi vẫn còn bị kẹt trong căn phòng đó. Và tôi thì phải nghĩ xem tiếp theo mình sẽ làm gì.
Điều đầu tiên tôi làm chính xác những gì mình đã nói – tôi vào bếp, ở đó tôi uống hai cốc nước lớn. Sau đó tôi làm cho mình một cái sandwich xúc xích hun khói. Không, không phải bào ngư. Xúc xích hun khói. Với cả đống mayonnaise, và bánh mì trắng. Sau khi có một chút thức ăn trong dạ dày, tôi cảm thấy khá hơn hẳn. Cuối cùng tôi cũng có thể suy nghĩ kĩ càng.
Tôi cầm di động của Andrew lên. Hắn ta vẫn còn ở trong phòng gác mái, đi qua đi lại. Như một con thú bị nhốt trong lồng. Tôi mà thả hắn ra thì tôi không dám tưởng tượng hắn sẽ làm gì tôi nữa. Ý nghĩ ấy khiến gáy tôi đổ mồ hôi lạnh. Trong khi theo dõi hắn ta, một tin nhắn hiện lên trên di động của hắn ta từ “Mẹ.”
Con sẽ gửi giấy li dị cho Nina à?
Tôi di tay trên màn hình để đọc một vài tin nhắn trước đó. Andrew đã kể cho mẹ hắn ta nghe về những bất hòa với Nina. Tôi phải trả lời bà ta, bởi vì hắn mà không nhắn lại thì có thể bà ta sẽ xông đến đây – và rồi tôi tiêu tùng. Không một ai được phép hoài nghi là có chuyện gì đó đã xảy ra với Andrew.
Vâng. Vừa nói chuyện với luật sư xong.
Hồi âm của mẹ Andrew đến gần như ngay lập tức:
Tốt. Mẹ chưa bao giờ quý cô ta. Và lúc nào mẹ cũng cố gắng hết sức với Cecelia, nhưng Nina thì lúc nào cũng nới lỏng kỉ luật và con oắt đó đã trở nên thật hư hỏng.
Ngực tôi nhói lên thông cảm với Nina và Cecelia. Việc mẹ Andrew chưa bao giờ quý mến Nina đã đủ tệ rồi. Nhưng nói về cháu gái mình như vậy? Và tôi tự hỏi mẹ Andrew thấy thế nào là “kỉ luật.” Nếu nó mà giống ý tưởng về hình phạt của Andy thì tôi mừng là Nina chưa bao giờ tán thành điều đó.
Tay tôi đang run bần bật khi gõ tin nhắn trả lời:
Có vẻ mẹ đã đúng về Nina.
Giờ thì tôi phải đối phó với thằng khốn nạn đó.
Tôi nhét di động của hắn ta vào túi, rồi leo cầu thang lên tầng hai, rồi lên tầng gác mái. Khi tôi lên đến tầng trên cùng, tiếng bước chân trong phòng gác mái im bặt đi. Hẳn là hắn ta đã nghe thấy tiếng tôi.
“Millie,” hắn ta gọi.
“Tôi ở đây,” tôi nói giọng cứng ngắc.
Hắn ta hắng giọng. “Anh đã hiểu được điều em muốn nói về căn phòng này. Anh xin lỗi về những gì anh đã làm.”
“Thật không?”
“Thật. Giờ anh nhận ra là mình đã sai.”
“Tôi hiểu rồi. Vậy là anh xin lỗi chứ gì?”
Hắn ta hắng giọng. “Đúng thế.”
“Nói ra đi.”
Hắn ta im lặng một lúc. “Nói cái gì?”
“Nói rằng anh xin lỗi vì đã làm một chuyện thật kinh khủng với tôi.”
Tôi nhìn biểu cảm của hắn ta trên màn hình. Hắn không muốn nói xin lỗi bởi vì hắn không hề thấy cần phải xin lỗi. Tất cả những gì hắn thấy tiếc là đã cho tôi cơ hội để lật ngược thế cờ.
“Anh rất xin lỗi,” cuối cùng hắn ta nói. “Anh đã sai hoàn toàn. Anh đã làm một việc thật khủng khiếp với em và anh sẽ không bao giờ lặp lại điều đó nữa.” Hắn dừng lại. “Bây giờ em thả anh ra được chưa?”
“Được. Tôi sẽ thả.”
“Cảm ơn em.”
“Nhưng chưa được.”
Hắn hít mạnh. “Millie...”
“Tôi sẽ thả anh ra.” Giọng nói bình tĩnh của tôi trái ngược hẳn với trái tim đang nện thình thịch trong ngực. “Nhưng trước khi tôi làm vậy, anh phải bị trừng phạt vì những gì đã làm với tôi.”
“Đừng có chơi trò này,” hắn ta gầm lên. “Cô không đủ trình đâu.”
Hắn ta sẽ không nói chuyện với tôi kiểu đó nếu biết tôi đã đập một người đàn ông tới chết bằng cái chặn giấy. Hắn đúng là chẳng biết gì. Nhưng tôi cá là Nina biết.
“Tôi muốn anh nằm xuống sàn và đặt ba quyển sách đó lên người.”
“Thôi nào. Chuyện này thật lố bịch.”
“Tôi sẽ không thả anh ra khỏi căn phòng này cho tới khi anh làm điều đó.”
Andrew nhướn mắt lên để nhìn vào máy quay. Tôi lúc nào cũng nghĩ hắn ta có đôi mắt thật đẹp, nhưng trong đôi mắt ấy đầy sự độc ác khi hắn nhìn tôi. Không phải nhìn mình, tôi tự nhủ. Hắn đang nhìn vào máy quay.
“Tốt thôi. Tôi sẽ chiều ý cô.”
Hắn ta nằm xuống sàn. Lần lượt, hắn nhặt từng quyển sách lên và chồng chúng trên bụng, giống hệt như tôi đã làm chỉ mới vài tiếng trước. Nhưng hắn to và khỏe hơn tôi, và hắn chỉ trông có một chút không thoải mái với đống sách đó trên người, kể cả khi đã chồng đủ cả ba quyển.
“Vui chứ?” hắn nói vọng lên.
“Thấp hơn,” tôi nói.
“Cái gì cơ?”
“Di chuyển các quyển sách xuống thấp hơn.”
“Tôi không rõ cô …”
Tôi tựa trán vào cửa và nói: “Anh biết chính xác ý tôi là gì mà.”
Kể cả qua cánh cửa, tôi cũng có thể nghe rõ tiếng hắn hít vào thật mạnh. “Millie, tôi không thể …”
“Nếu anh muốn ra khỏi căn phòng đó thì anh phải làm như thế.”
Tôi nhìn chằm chằm xuống màn hình di động của hắn, theo dõi hắn. Hắn đẩy các quyển sách xuống từ ngực và giờ chúng đang nằm thẳng trên bộ phận sinh dục của hắn. Ban nãy trông hắn không quá khó chịu, nhưng giờ điều đó đã thay đổi. Mặt hắn đông cứng lại với vẻ nhăn nhó.
“Chúa lòng lành,” hắn dốc.
“Tốt,” tôi nói. “Giờ thì giữ nguyên như thế trong ba tiếng”
55. MILLIE
Khi tôi ngồi trên ghế, xem tivi và chờ hết ba tiếng, tôi nghĩ đến Nina.
Bao lâu nay, tôi vẫn tin rằng cô ta là kẻ điên. Giờ thì tôi không biết phải nghĩ gì nữa. Cô ta hẳn đã để lại chai xịt hơi cay trong căn phòng đó cho tôi. Cô ta đã nghi ngờ hắn sẽ
làm thế với tôi. Điều đó khiến tôi nghĩ hắn đã từng làm thế với cô ta. Có lẽ rất nhiều lần.
Nina có bao giờ thấy ghen tị thật không? Hay tất cả chỉ là diễn? Tôi vẫn không dám chắc chắn trăm phần trăm. Một phần trong tôi muốn gọi cho cô ta để tìm hiểu, nhưng tôi nghĩ đó không phải là ý kiến hay. Sau tất cả, Kelsey không còn nói chuyện lại với tôi một lần nào nữa sau khi tôi giết Duncan. Tôi không hiểu vì sao, bởi tôi đã giết hắn ta vì cô ấy mà. Hắn đã ép buộc cô ấy. Nhưng đến lần tiếp theo gặp bạn thân cũ của mình, cô ấy đã nhìn tôi đầy chán ghét.
Sẽ chẳng bao giờ có ai hiểu cả. Sau khi lâm vào rắc rối vì rạch lốp xe của ông Cavanaugh, tôi đã cố gắng giải thích cho mẹ tôi hiểu là trước đó ông ta đã nói với tôi là tôi sẽ bị trượt môn toán trừ phi tôi để ông ta sờ. Bà không tin tôi. Không ai tin tôi cả. Bà đã gửi tôi thẳng tới trường nội trú bởi vì tôi liên tục vướng vào rắc rối. Nó cũng không đem lại kết quả gì tốt đẹp. Sau tai nạn ở trường nội trú, họ đã hoàn toàn phủi sạch tôi khỏi cuộc đời họ.
Và rồi khi cuối cùng tôi cũng tìm được một công việc tử tế sau khi ra tù, tôi đã phải đương đầu với thằng cha pha chế Kyle đó, cứ khi nào có cơ hội là hắn lại bóp mông tôi. Vậy nên đến một ngày, tôi đã quay phắt lại và đấm thẳng vào mũi gã. Hắn chỉ không đâm đơn vì thấy bẽ mặt vì bị một cô gái đánh. Nhưng họ đã bảo tôi đừng quay lại nữa. Và không lâu sau đó, tôi phải sống trong xe hơi.
Người duy nhất tôi có thể tin tưởng là chính mình.
Tôi ngáp và tắt tivi đi. Chỉ mới hơn ba tiếng và Andrew không hề nhúc nhích khỏi sàn nhà. Hắn đã tuân thủ mọi luật lệ, dù chắc hắn đang đau lắm. Tôi từ tốn đi bộ lên cầu thang tới tầng trên cùng. Ngay khi tôi đặt chân lên đó, hắn gạt đống sách xuống khỏi của quý của hắn. Trong giây lát, hắn cứ nằm đờ ra đó, gập bụng lại.
“Andrew?” Tôi nói.
“Cái gì?”
“Anh đang cảm thấy thế nào?”
“Cô nghĩ tôi đang cảm thấy thế nào?” hắn rít lên. “Thả tôi ra khỏi đây, con khốn.”
Hắn ta không còn được bình tĩnh và tự mãn như lần cuối cùng tôi lên đây nữa. Tốt. Tôi dựa vào cửa, nhìn mặt hắn trên màn hình. “Tôi thật sự không đánh giá cao việc chửi thề đâu. Tôi cứ ngỡ vì anh đang mong tôi giúp anh, anh có thể tử tế hơn một chút cơ đấy.”
“Thả. Tôi. Ra.” Hắn ta ngồi dậy trên sàn, ôm đầu trong hai tay. “Thề với Chúa, Millie. Nếu cô không thả tôi ra ngay bây giờ, tôi sẽ giết cô.”
Hắn ta nói thật nhẹ nhàng. Tôi sẽ giết cô. Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình di động, tự hỏi có bao nhiêu người phụ nữ khác từng ở trong căn phòng này. Tôi tự hỏi liệu có ai trong số đó từng chết trong căn phòng này chưa.
Có vẻ hoàn toàn có khả năng đó.
“Thư giãn đi,” tôi nói. “Tôi sẽ thả anh ra mà. “Tốt.”
“Nhưng chưa được.”
“Millie...” hắn gầm lên. “Tôi đã làm đúng những gì cô bảo. Ba tiếng”
“Ba tiếng à?” Tôi nhướn lông mày lên dù cho hắn cũng chẳng thể nhìn thấy. “Tôi xin lỗi nếu anh nghe là ba tiếng. Thật ra tôi đã nói năm tiếng cơ. Nên tôi e là anh sẽ phải bắt đầu lại từ đầu rồi.”
“Năm...” Tôi mê cái cách màn hình màu cho phép tôi nhìn thấy mặt hắn ta trắng bệch đi. “Tôi không thể làm được. Tôi không thể cố thêm năm tiếng nữa được. Thôi mà. Cô phải thả tôi ra khỏi đây. Trò chơi kết thúc rồi.”
“Đây không phải là một cuộc thương lượng, Andrew,” tôi kiên nhẫn nói. “Nếu anh muốn ra khỏi căn phòng này thì anh sẽ phải giữ ba quyển sách đó trên thằng bé của anh trong năm tiếng tới. Lựa chọn là ở anh.”
“Millie. Millie.” Hơi thở của hắn ta không đều. “Xem này, lúc nào chẳng có chỗ để thương lượng. Cô muốn gì? Tôi sẽ cho cô tiền. Tôi sẽ cho cô một triệu đô ngay bây giờ nếu cô thả tôi ra khỏi căn phòng này. Như thế được không?”
“Không”
“Hai triệu.”
Hắn ta có thể dễ dàng đề nghị trả tôi một số tiền mà hắn ta không hề có ý định cho tôi. “Tôi e là không. Giờ tôi đi ngủ đây, nhưng biết đâu đến sáng tôi sẽ gặp lại anh.”
“Millie, hãy có lí lẽ một chút!” Giọng hắn vỡ ra. “Ít nhất tôi còn để lại cho cô một ít nước. Tôi không thể xin ít nước sao?”
“Tôi e là không,” tôi nói. “Có lẽ lần tới, anh nên để lại nhiều nước hơn cho cô gái bị anh nhốt lại trong căn phòng đó, để rồi còn lại một ít cho anh.”
Cùng với câu đó, tôi đi hết hành lang khi hắn ta gào thét tên tôi. Ngay khi đi xuống phòng ngủ, tôi đã tìm trên Google: Một người có thể sống mà không được uống nước trong bao lâu?
56. NINA
Khi tôi đón Cecelia ở trại hè, lâu lắm rồi tôi mới thấy con bé hạnh phúc như thế. Con bé đi cùng vài người bạn mà con bé mới chơi cùng, khuôn mặt tròn xoe rạng rỡ. Vai và má con bé bị cháy nắng, và trên khuỷu tay con bé có một vết xước vẫn còn một miếng Band-Aid lủng lẳng. Thay vì một trong những chiếc váy diêm dúa kinh khủng mà Andy lúc nào cũng bắt con bé mặc, nó đang mặc một chiếc quần đùi thoải mái và áo phông. Tôi sẽ vui lắm nếu con bé không bao giờ phải mặc một cái váy nào như thế nữa.
“Con chào mẹ!” Con bé nhảy tung tăng về phía tôi, đuôi tóc vung vẩy sau lưng. Suzanne đã nói rằng khi con út của cô ta bắt đầu gọi cô ta là “mẹ” thay vì “ma ma”, tim cô ta như bị đâm dao vào. Nhưng tôi vui mừng khi thấy Cece trưởng thành, bởi vì điều đó có nghĩa là không lâu nữa con bé sẽ và hắn ta không còn quyền lực gì với con bé nữa. Với chúng tôi nữa. “Mẹ đến sớm à!”
“Ừ.”
Đỉnh đầu con bé giờ đã đến vai tôi rồi. Con bé có cao lên trong lúc ở đây không? Con bé ôm cánh tay gầy nhẳng của nó quanh người tôi, ngả đầu vào vai tôi. “Giờ chúng ta đi đâu ạ?”
Tôi cười. Khi Cece tự thu dọn đồ đạc để đến trại hè, tôi đã bảo con bé đóng gói thêm nhiều quần áo bởi vì tôi không chắc liệu hai mẹ con có về thẳng nhà hay không. Có lẽ hai mẹ con sẽ đi một chỗ khác sau khi rời trại hè. Vậy nên tôi vẫn còn một ít túi đồ của nó trong cốp xe.
Khi ấy tôi không chắc điều đó có xảy ra hay không. Tôi không rõ mọi chuyện có diễn ra theo kế hoạch hay không.
Mỗi lần nghĩ về chuyện đó, mắt tôi lại đong đầy nước mắt. Chúng tôi đã tự do rồi.
“Con muốn đi đâu?” Tôi hỏi.
Con bé ngẩng đầu lên. “Disneyland ạ!”
Chúng tôi có thể đến California. Tôi muốn năm nghìn cây số chặn giữa tôi và Andrew Winchester. Chỉ để đề phòng hắn lại nảy ra ý tưởng là chúng tôi nên quay lại với nhau.
Chỉ để đề phòng Millie không làm những gì mà tôi hy vọng cô ta sẽ làm.
“Đi thôi!” Tôi nói.
Mặt Cece sáng rực lên và con bé nhảy lên nhảy xuống. Con bé vẫn còn niềm vui trẻ con đó. Khả năng sống trong hiện tại. Hắn ta đã không đánh cắp được hoàn toàn niềm vui đó khỏi con bé. À thì, vẫn chưa.
Sau đó con bé ngừng nhảy khi mặt con bé nghiêm túc lại. “Còn bố thì sao ạ?”
“Bố không đi.”
Vẻ nhẹ nhõm trên mặt con bé giống hệt của tôi. Hắn ta chưa bao giờ động một ngón tay đến con bé, theo tôi biết, và tôi giám sát rất cẩn thận. Chỉ cần nhìn thấy một vết bầm tím nhỏ xíu khả nghi trên người con gái là tôi sẽ bảo Enzo cứ thẳng tay giết hắn ta đi. Nhưng tôi chưa bao giờ nhìn thấy cái gì cả. Dẫu vậy, con bé biết một số sai phạm của nó sẽ khiến tôi bị trừng phạt. Con bé rất thông minh.
Tất nhiên, việc lúc nào con bé cũng phải cư xử hoàn mỹ khi ở cạnh bố nó có nghĩa là con bé sẽ phản kháng lại khi không có mặt hắn ta. Con bé không thật sự tin tưởng bất kỳ người lớn nào ngoại trừ tôi, và đôi khi con bé có thể rất khó chiều. Trước đây con bé từng bị chê là hư hỏng rồi. Nhưng đó không phải là lỗi của nó. Con gái tôi có trái tim tử tế.
Cece chạy vào phòng của nó để lấy túi. Tôi định đi theo con bé nhưng rồi di động của tôi rung lên trong túi. Tôi lục đống đồ lộn xộn trong túi cho tới khi tìm được di động. Đó là Enzo.
Tôi phân vân xem có nên nghe máy không. Enzo đã giúp cứu mạng tôi, và không thể tranh cãi là anh đã cho tôi một đêm đáng nhớ. Nhưng tôi đã sẵn sàng vứt bỏ giai đoạn cuộc đời đó ở phía sau. Tôi không biết anh gọi làm gì, và tôi cũng không chắc liệu mình có muốn biết không.
Nhưng rồi, tôi nợ anh, ít nhất thì cũng phải nghe máy.
“Xin chào?” Tôi hạ giọng xuống vài tông. “Có chuyện gì thế?”
Giọng Enzo trầm và nghiêm trọng. “Ta cần nói chuyện, Nina.”
Trong cả cuộc đời tôi, bốn chữ đó chưa bao giờ dẫn đến một điều gì tốt đẹp cả.
“Chuyện gì?” Tôi nói.
“Em cần phải quay lại đây. Em cần phải giúp Millie.”
Tôi khịt mũi. “Đừng có mà nghĩ.”
“Đừng có mà nghĩ à?” Tôi đã từng thấy Enzo nổi cơn tam bành rồi, nhưng chưa bao giờ nhằm vào tôi. Đây là lần đầu tiên. “Nina, cô ấy đang gặp rắc rối. Chính em đã đẩy cô ấy vào tình thế đó.”
“Phải rồi, bởi vì cô ta đã ngủ với chồng em. Em phải cảm thấy thương cho cô ta nữa à?”
“Em đã đẩy cô ấy vào chuyện đó!”
“Cô ta đâu cần phải cắn câu. Có ai gí súng vào người cô ta đâu. Dẫu sao đi nữa, cô ta sẽ ổn thôi. Andy đã không hề làm gì em trong suốt vài tháng đầu. Không phải cho tới khi bọn em đã kết hôn.” Tôi khịt mũi. “Em sẽ viết cho cô ta một bức thư sau khi li dị xong, được chứ. Em sẽ cảnh báo cho cô ta biết về hắn ta. Trước khi cô ta cưới hắn ta.”
Ở bên kia điện thoại, anh im lặng vài nhịp. “Ba ngày rồi Millie không hề rời khỏi nhà.”
Mắt tôi liếc nhìn phòng của Cecelia. Con bé vẫn đang thu dọn đồ đạc ở bên trong và chắc đang tán gẫu với những người bạn mới. Tôi nhìn một vòng những phụ huynh khác đến đón con. Tôi chạy vội sang một bên, hạ thấp giọng hơn nữa. “Ý anh là sao?”
“Anh đã thấy lo cho cô ấy. Vậy nên anh đã vạch một vạch đỏ trên lốp xe của cô ấy. Đã ba ngày rồi và cái vạch đó vẫn ở nguyên vị trí cũ. Cô ấy chưa hề đi đâu trong ba ngày.”
Tôi thở phì ra. “Xem này, Enzo. Điều đó có thể có nhiều ý nghĩa mà. Biết đâu hai người họ cùng đi du lịch thì sao.”
“Không. Anh đã thấy xe của hắn ta di chuyển.”
Tôi đảo tròn mắt. “Vậy thì có lẽ họ thay phiên nhau lái con xe đó. Có lẽ chỉ là cô ta không thích lái xe đi đâu cả.”
“Đèn trên tầng gác mái đang bật.”
“Cái...” Tôi hắng giọng, tránh xa các phụ huynh khác thêm một bước nữa. “Sao anh biết được điều đó?”
“Anh đã vào sân sau.”
“Sau khi Andy sa thải anh à?”
“Anh phải kiểm tra, được chứ? Có người ở trên đó.”
Tôi siết chặt di động đến mức các ngón tay tôi bắt đầu ngứa ran lên. “Vậy thì sao? Phòng gác mái là phòng ngủ của cô ta. Việc cô ta ở trên đó có đáng để nghiêm trọng hóa lên như thế không?”
“Anh không biết. Em nói xem.”
Cảm giác choáng váng dâng lên trong tôi. Khi tôi lên kế hoạch cho âm mưu này, hồi tôi còn muốn Millie là người thay thế tôi và rồi sau đó khi tôi muốn cô ta giết thằng khốn đó, tôi chưa bao giờ suy nghĩ kĩ càng. Tôi đã bỏ bình xịt hơi cay lại cho cô ta và cô ta chìa khóa phòng, và tôi cứ ngỡ cô ta sẽ ổn thôi. Nhưng giờ tôi nhận ra là có thể tôi đã phạm một sai lầm lớn. Tôi nghĩ đến cảnh cô ta bị nhốt trong căn phòng trên tầng gác mái đó, phải chịu đựng bất kì hình thức tra tấn nào mà Andy nghĩ ra. Ý nghĩ đó khiến tôi buồn nôn.
“Còn anh thì sao?” Tôi nói. “Anh không thể đi vào kiểm tra cô ta à?”
“Anh đã rung chuông. Không có ai trả lời.”
“Thế còn chìa khóa dưới chậu hoa?”
“Nó không có ở đó.”
“Thế còn…”
“Nina,” Enzo gầm lên, “em đang nói là em muốn anh đột nhập vào căn nhà đó à? Em có biết chuyện gì sẽ xảy ra với anh nếu anh bị tóm không? Em có chìa khóa. Em có toàn quyền đi vào trong đó. Anh sẽ đi cùng em, nhưng anh không thể đi một mình”
“Nhưng …”
“Tất cả là lời bao biện!” anh thốt lên. “Anh không thể tin là em lại để mặc cô ấy chịu đựng như cái cách em đã phải chịu đựng.”
Tôi nhìn phòng ở của Cecelia lần cuối. Con bé vừa đi ra ngoài, kéo túi hành lí sau lưng.
“Được rồi,” tôi nói. “Em sẽ quay lại. Nhưng chỉ với một điều kiện.”
57. MILLIE
Sáng hôm sau khi tôi tỉnh dậy trong phòng ngủ dành cho khách, điều đầu tiên tôi làm là chộp lấy di động của Andrew.
Tôi mở app máy quay trên tầng gác mái lên. Ngay lập tức, căn phòng hiện ra. Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình và máu của tôi lạnh cóng. Căn phòng im lìm chết chóc. Andrew không còn ở trong đó nữa.
Hắn ta đã ra được khỏi phòng.
Tôi túm chặt cái chăn bằng tay trái. Mắt tôi đảo xung quanh phòng ngủ, tìm kiếm hắn ta, có lẽ đang ẩn núp đâu đó trong các góc tối. Có một chuyển động đột ngột ở cửa sổ, và tôi suýt thì lên cơn đau tim trước khi nhận ra đó chỉ là một con chim.
Hắn ta ở đâu rồi? Và làm sao mà hắn thoát ra được? Có một cái nút an toàn nào đó mà tôi không biết à? Một cách để hắn ta trốn ra nếu có ngày hắn ta bị kẹt trong tình thế này? Nhưng điều đó không hợp lí cho lắm. Hắn ta đã giữ các quyển sách đó trên bộ phận sinh dục suốt mấy tiếng liên tục. Vì sao hắn ta lại làm thế nếu từ đấy đến giờ hắn vẫn có thể trốn thoát được?
Dẫu thế nào đi nữa, nếu hắn đã thoát được khỏi phòng thì chắc hắn đang điên tiết lắm.
Tôi phải trốn khỏi căn nhà này. Ngay lập tức.
Mắt tôi lại nhìn xuống di động. Và rồi có cái gì đó chuyển động trên màn hình. Tôi chậm rãi thở ra. Sau tất cả, Andrew vẫn ở trong phòng. Hắn ta đang ở dưới chăn trên giường. Tôi chỉ không nhìn thấy hắn ta vì hắn ta gần như bất động.
Tôi sử dụng chức năng tua lại video quay phòng. Tôi nhìn Andrew nằm trên sàn nhà, nhăn nhó trước trọng lượng đặt trên người. Năm tiếng. Hắn đã làm điều đó trong năm tiếng. Vậy nếu tôi mà giữ lời thì bây giờ tôi phải thả hắn ta ra.
Tôi từ tốn chuẩn bị. Tôi tắm nước nóng thật lâu. Cảm giác căng cứng trên cổ tôi tan biến khi dòng nước ấm chảy xuống cơ thể. Tôi biết tiếp theo mình phải làm gì rồi. Và tôi đã sẵn sàng.
Tôi mặc một chiếc áo phông thoải mái và quần jean. Tôi buộc gọn mái tóc màu vàng sậm của mình thành đuôi ngựa và nhét di động của Andrew vào túi. Sau đó tôi cầm một thứ mà hôm qua tôi đã lấy từ garage và đút nó vào cái túi còn lại.
Tôi bước lên những bậc thang cót két dẫn lên tầng gác mái. Tôi đã leo lên đây đủ lần để để ý thấy không phải bậc thang nào cũng kêu. Chỉ có một số bậc nhất định thôi. Chẳng hạn, bậc thứ hai kêu rất to. Và cả bậc trên cùng nữa.
Khi tôi lên đến đầu cầu thang, tôi gõ cửa cồng cộc. Tôi nhìn xuống di động của hắn ta, nhìn hình ảnh có màu của căn phòng. Hắn không hề rời khỏi giường.
Gáy tôi thấy châm chích vì lo. Andrew đã không có gì để uống trong khoảng mười hai tiếng. Chắc đến giờ hắn phải cảm thấy khá yếu ớt rồi. Tôi nhớ cảm giác chết khát của tôi ngày hôm qua. Nhỡ hắn ta bất tỉnh rồi thì sao? Sau đó thì sao?
Nhưng rồi Andrew cựa quậy trên đệm. Tôi nhìn hắn ta vật vã ngồi dậy và dùng gan bàn tay xoa mắt.
“Andrew,” tôi nói. “Tôi quay lại rồi.”
Hắn ta nâng mắt lên và nhìn thẳng vào máy quay. Tôi rùng mình, tưởng tượng những gì hắn ta sẽ làm với tôi nếu tôi mở cánh cửa này ra. Nếu tôi mà mở cửa ra, hắn ta sẽ túm tóc lôi tôi vào trong đó. Hắn sẽ bắt tôi làm nhiều chuyện kinh khủng trước khi thả tôi ra. Đấy là nếu có ngày hắn chịu thả tôi ra.
Hắn loạng choạng đứng dậy. Hắn tiến về phía cửa và gục vào cửa. “Tôi đã làm rồi. Thả tôi ra.”
A. Phải rồi.
“Vấn đề là thế này,” tôi nói. “Video không chạy liên tục trong đêm. Bực mình nhỉ? Vậy nên tôi e là anh sẽ phải …”
“Tôi sẽ không làm lại việc đó đâu.” Mặt hắn ta hồng rực, và không phải là vì hơi cay. “Cô cần phải thả tôi ra ngoài ngay bây giờ, Millie. Tôi không đùa đâu.”
“Tôi sẽ thả anh ra.” Tôi dừng lại. “Nhưng chưa được.”
Andrew lùi lại một bước, nhìn cửa chằm chằm. Sau đó hắn ta lùi lại thêm một bước nữa. Rồi thêm một bước nữa. Và rồi hắn bắt đầu chạy.
Hắn tông cả người vào cửa mạnh đến mức nó rung cả bản lề. Nhưng nó không hề nhúc nhích.
Sau đó hắn lại lùi lại. Khỉ thật.
“Nghe này,” tôi nói. “Tôi sẽ thả anh ra. Chỉ còn một việc nữa anh cần làm thôi.”
“Quên đi. Tôi cóc tin lời cô.”
Hắn lại tông cả người vào cửa. Nó rung lên nhưng không vỡ ra. Căn nhà này tương đối mới và rắn chắc. Tôi tự hỏi không biết hắn ta có đủ sức tổng sập cửa hay không. Có lẽ khi hắn đang khỏe mạnh, người đủ nước. Nhưng không phải bây giờ. Và tông sập cửa từ bên trong sẽ khó lắm bởi vì đó là chỗ có bản lề.
Giờ hắn đang thở hổn hển. Hắn dựa vào cửa, cố thở đều đặn. Mặt hắn thậm chí còn đỏ hơn lúc trước. Tôi không nghĩ hắn đủ sức để tông sập cửa đâu. “Cô muốn tôi làm gì?” hắn gặng hỏi.
Tôi rút món đồ mà tôi đã lấy từ garage ra khỏi túi. Tôi đã tìm thấy nó trong bộ dụng cụ của Andrew. Nó là một cái kìm. Tôi nhét nó vào dưới khe cửa.
Ở bên kia cửa, hắn thò tay xuống và cầm cái kìm lên. Hắn lật nó qua lại. Hắn cau mày. “Tôi không hiểu. Cô muốn tôi làm gì?”
“À,” tôi nói, “chỉ là muốn biết chính xác anh đã đặt mấy quyển sách đó trên người bao lâu thì khó quá. Cái này dễ hơn này. Thỏa thuận một lần.”
“Tôi không hiểu.”
“Đơn giản thôi. Nếu anh muốn ra khỏi phòng này thì tất cả những gì anh phải làm là nhổ một cái răng của mình.”
Tôi nhìn mặt Andrew trên màn hình. Môi hắn ta nhăn nhó và hắn quẳng cái kìm xuống sàn nhà. “Cô đang đùa à. Không đời nào. Tôi sẽ không làm điều đó đâu.”
“Tôi nghĩ,” tôi nói, “thêm vài tiếng nữa không có nước thì biết đâu anh sẽ nghĩ khác đấy.”
Hắn lại lùi lại vài bước. Hắn đang dồn toàn bộ sức lực. Hắn tông vào cửa mạnh hết mức có thể. Một lần nữa, cửa rung lên nhưng không lay chuyển. Tôi nhìn hắn vung nắm đấm lên và đấm mạnh vào cánh cửa gỗ.
Andrew gào lên đau đớn. Thành thật mà nói, chắc tự nhổ răng ra thì hắn còn thấy dễ chịu hơn. Ở quán bar nơi tôi từng làm việc, một gã đã uống say và đấm vào tường, và làm gãy xương bàn tay. Tôi sẽ không lấy làm ngạc nhiên nếu Andrew cũng chịu chung số phận đó.
“Thả tôi ra!” Hắn gào lên với tôi. “Thả tôi ra khỏi căn phòng chết tiệt này ngay lập tức.”
“Tôi sẽ thả anh ra. Anh biết mình phải làm gì rồi đấy.”
Hắn đang lấy tay trái ôm bàn tay phải. Hắn đã khuyu gối xuống, gần như gập đôi người lại. Tôi nhìn trên màn hình khi hắn dùng tay trái cầm cái kìm lên. Tôi nín thở khi hắn đưa nó vào miệng.
Hắn sẽ làm thật à? Tôi không thể chịu được cảnh này. Tôi nhắm mắt lại, không dám nhìn.
Hắn gào lên thống thiết. Đó cũng chính là âm thanh mà Duncan đã phát ra khi tôi đập cái chặn giấy xuống hộp sọ của hắn ta. Mắt tôi mở choàng ra và Andrew vẫn còn trên màn hình. Hắn vẫn đang khuyu gối xuống. Tôi nhìn hắn cúi đầu và gào khóc như một đứa trẻ con.
Hắn sắp đến giới hạn cuối cùng rồi. Hắn không thể chịu đựng hơn nữa. Hắn sẵn lòng nhổ răng khỏi hàm chỉ để thoát khỏi căn phòng này.
Hắn không biết rằng đây mới chỉ là bắt đầu thôi.
58. NINA
Có gì đó không ổn.
Tôi cảm thấy điều đó ngay khoảnh khắc đỗ lại trước cửa nhà Andrew. Có điều gì đó khủng khiếp đã diễn ra bên trong căn nhà đó. Tôi cảm nhận được điều đó trong mọi tế bào.
Tôi đã đồng ý quay lại đây với một điều kiện. Enzo phải ở lại với Cece và bảo vệ con bé bằng cả tính mạng. Không còn người nào khác trên thế giới này để tôi tin tưởng giao phó con gái mình nữa. Tôi quen biết rất nhiều người trong thị trấn này, và từng người một trong số họ đều mê mẩn trước sức quyến rũ của chồng tôi. Tôi không tin là họ sẽ không giao con bé cho hắn.
Nhưng điều đó có nghĩa là tôi phải đến đây một mình.
Lần cuối cùng tôi ở đây là một tuần trước, nhưng cảm giác như đã qua cả một đời. Tôi đỗ xe bên ngoài cổng, trên phố, sau xe của Millie. Tôi khom người núp sau xe của cô ta và để ý thấy vệt đỏ mà Enzo đã vạch ra trên lốp xe cô ta. Nó vẫn nằm nguyên ở đó. Nó vẫn nằm đúng chỗ đã nằm hôm qua và hôm kia à? Tôi chịu.
“Nina? Có phải cô không?”
Đó là Suzanne. Tôi đứng thẳng dậy, lùi ra xa xe Millie. Cô ta đang đứng trên vỉa hè, nghiêng đầu nhìn tôi dò hỏi. Lần cuối cùng tôi nhìn thấy cô ta, trông cô ta đã giống hệt một bộ xương khô rồi, nhưng có vẻ cô ta mới giảm cân thêm.
“Mọi chuyện ổn cả chứ, Nina?” Suzanne hỏi.
Tôi trưng một nụ cười lên môi. “Ổn cả. Tất nhiên rồi. Sao lại không?”
“Hôm nọ đáng nhẽ chúng ta phải ăn trưa và cô không hề đến. Nên tôi đã ghé qua để kiểm tra xem cô thế nào.”
Đúng rồi. Các bữa trưa hàng tuần của tôi với Suzanne. Nếu có một thứ mà tôi không thấy nhung nhớ gì về cuộc sống này thì chính là nó. “Xin lỗi. Chắc tôi quên.”
Suzanne bĩu môi. Tôi sẽ không bao giờ quên cái cách cô ta từng gật đầu cảm thông với tôi trong khi tôi tâm sự tất cả những gì Andy đã làm với tôi, nhưng rồi ngay lập tức quay lưng chỉ điểm tôi. Cô ta đã chọn tin hắn ta thay vì tôi. Người ta đâu thể quên được sự phản bội đó.
“Tôi đã nghe thấy một tin đồn kinh khủng,” cô ta nói. “Tôi đã nghe nói cô chuyển ra ngoài rồi. Cô đã bỏ Andy. Hoặc anh ấy…”
“Anh ấy đã đá tôi vì cô hầu gái à?” Tôi nhìn thấy nét mặt của Suzanne và tôi biết mình đã bắn trúng hồng tâm. Tất cả mọi người trong thị trấn này đều đang bàn tán về chúng tôi. “Tôi e rằng điều đó không phải là sự thật đâu. Những tin đồn lại sai rồi. Tôi chỉ vừa đi đón Cece ở trại hè thôi, chỉ có thế.”
“Ồ.” Mặt Suzanne thoáng lóe lên vẻ thất vọng. Cô ta đang mong được nghe vài câu chuyện hay ho. “À, tôi rất mừng khi nghe điều đó. Tôi đã lo cho cô lắm.”
“Tuyệt đối không có gì phải lo hết.” Ngực tôi bắt đầu đau đớn vì cười. “Tôi đã có một chuyến đi dài, nên giờ nếu cô thứ lỗi...”
Suzanne dõi mắt nhìn theo tôi khi tôi đi tới cửa trước. Tôi chắc chắn là đầu cô ta đang xoay mòng mòng với các câu hỏi. Chẳng hạn như, nếu tôi đi đón Cecelia ở trại hè thì con bé đâu rồi? Và vì sao tôi không đỗ xe ở garage mà lại đỗ trên đường? Nhưng tôi không có thời gian giải thích cho người đàn bà xấu tính này.
Tôi phải tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra với Millie và Andy đã.
Tầng trệt nhà tôi tối om. Vì lần cuối cùng tôi ở đây, Andy đã đuổi tôi ra khỏi nhà, tôi bắt đầu bằng cách ấn chuông cửa thay vì xông thẳng vào trong. Và rồi tôi đợi có người mở cửa cho tôi vào.
Sau hai phút, tôi vẫn cứ đứng nguyên tại chỗ.
Cuối cùng, tôi rút chùm chìa khóa ra khỏi túi. Tôi đã làm động tác này vô số lần. Cầm chùm chìa khóa, tìm chiếc chìa khóa đồng với chữ A khắc ở trên, tra nó vào ổ. Cửa nhà cũ của tôi bật mở.
Không có gì ngạc nhiên, trong nhà tối om. Tôi không nghe thấy một âm thanh nào cả.
“Andy?” Tôi gọi to.
Không có ai trả lời.
Tôi đi ra cửa garage. Tôi đẩy nó ra và chiếc BMW của Andy đang nằm trong đó. Tất nhiên, điều đó không loại trừ khả năng Andy và Millie đã đi du lịch cùng nhau. Họ có thể đã đi taxi tới LaGuardia. Đó là điều Andy thường làm. Tôi cá là họ đã đột xuất quyết định đi du lịch với nhau.
Chỉ có điều, sâu trong tim, tôi biết là không phải vậy.
“Andy?” Tôi gọi, lần này to hơn. “Millie?”
Không có gì.
Tôi đi về phía cầu thang. Tôi ngó lên nhìn tầng hai, cố phát hiện các chuyển động. Tôi chẳng nhìn thấy gì cả. Vậy nhưng vẫn có cảm giác có người ở trong này.
Tôi bắt đầu đi lên cầu thang. Chân tôi run bần bật và có khả năng chúng sẽ khuyu xuống, nhưng tôi vẫn bước tiếp. Tôi đi tiếp cho tới khi lên được tầng hai.
“Andy à?” Tôi nuốt cục nghẹn trong họng xuống. “Xin... Nếu có ai ở trong này, hãy trả lời tôi đi...”
Khi không nhận được câu trả lời nào, tôi bắt đầu kiểm tra từng phòng một. Phòng ngủ chính – trống trơn. Phòng ngủ cho khách – trống trơn. Phòng của Cece – trống trơn. Phòng chiếu phim – cũng trống trơn.
Chỉ còn lại một chỗ để tìm.
Cửa cầu thang lên tầng gác mái vẫn mở. Ánh sáng trong cầu thang lúc nào cũng mù mờ. Tôi nắm chặt lan can và ngẩng lên nhìn đầu cầu thang. Có người ở trên đó. Cái đó tôi chắc chắn.
Millie hẳn đã bị nhốt trên đó. Andy hẳn đã làm điều đó với cô ta.
Nhưng vậy thì Andy đâu rồi? Vì sao xe của hắn ta còn ở đậy nếu hắn thì không?
Chân của tôi gần như không đỡ được tôi khi tôi trèo mười bốn bậc thang lên tầng gác mái. Ở cuối hành lang là căn phòng mà tôi đã phải trải qua nhiều ngày dài ác mộng trong cuộc hôn nhân của mình. Trong phòng có ánh đèn. Nó phát ra từ dưới khe cửa.
“Đừng lo, Millie,” tôi lầm bầm. “Tôi sẽ giúp cô.”
Enzo nói đúng. Đáng ra tôi không nên bỏ cô ta lại đây. Tôi cứ ngỡ cô ta mạnh mẽ hơn tôi, nhưng tôi đã sai. Và giờ bất kì điều gì xảy ra với cô ta đều sẽ khiến tôi cắn rứt lương tâm. Tôi hy vọng cô ta vẫn ổn. Tôi sẽ đưa cô ta ra khỏi nơi này.
Tôi lấy chìa khóa phòng gác mái ra khỏi túi. Tôi tra chìa khóa vào ổ và để cửa bật mở.
59. NINA
“Ôi, Chúa ơi,” tôi thì thào.
Đèn trong phòng gác mái vẫn bật, như tôi đã nghĩ. Hai cái bóng đèn đó đang lập lòe trên trần nhà. Bóng đèn cần được thay, nhưng vẫn có đủ ánh sáng để nhìn thấy Andy.
Thứ từng là Andy, phải nói là thế.
Trong đúng sáu mươi giây, tất cả những gì tôi có thể làm là nhìn chằm chằm. Sau đó tôi cúi người về phía trước và nôn khan. May thay sáng nay tôi quá lo lắng nên chẳng ăn sáng.
“Xin chào, Nina.”
Tôi suýt thì lên cơn đau tim khi nghe thấy tiếng động phát ra sau lưng. Tôi bị ghê tởm bởi hình ảnh trước mắt đến nỗi thậm chí còn không nghe thấy tiếng bước chân lên cầu thang tới tầng gác mái. Tôi quay phắt lại và cô ta ở đó. Millie. Đang cầm một cái bình xịt hơi cay, chĩa thẳng vào tôi.
“Millie,” tôi thở dốc.
Tay cô ta đang run lẩy bẩy và mặt cô ta trắng bệch. Trông như thể tôi đang nhìn vào gương. Nhưng mắt cô ta thì bừng bừng lửa giận.
“Hạ chai xịt hơi cay xuống đi,” tôi nói bình tĩnh hết mức có thể. Cô ta không nghe theo. “Tôi sẽ không làm hại cô – tôi hứa đấy.” Tôi liếc nhìn cái xác trên sàn rồi lại nhìn Millie. Hắn ta đã ở đây bao lâu rồi?”
“Năm ngày?” Giọng cô ta trống rỗng. “Sáu? Tôi mất dấu rồi.”
“Hắn đã chết.” Tôi phát biểu, nhưng nghe giống một câu hỏi hơn. “Hắn đã chết bao lâu rồi?”
Millie vẫn chĩa thẳng bình xịt vào tôi và tôi sợ không dám chuyển động đột ngột. Tôi biết cô gái này đủ sức làm những gì. “Cô có nghĩ là hắn ta chết hẳn rồi không?” cô ta hỏi.
“Tôi có thể kiểm tra? Nếu cô muốn?”
Cô ta ngập ngừng, rồi gật đầu.
Tôi di chuyển thật chậm bởi vì tôi không muốn bị xịt hơi cay – tôi quá rõ cảm giác bị xịt hơi cay sẽ thế nào. Tôi cúi xuống cạnh xác chồng mình trên sàn. Trông hắn ta không có vẻ còn sống. Mắt hắn mở hé, má hõm lại, môi thì tách ra. Ngực không phập phồng. Nhưng điều tệ nhất là số máu khô quanh miệng và trên cái áo sơ mi trắng của hắn ta. Môi hắn ta hé ra và bên trong đã mất vài cái răng. Tôi kìm nén cơn nôn mửa chực dâng lên.
Kể cả vậy, khi tôi vươn tay kiểm tra mạch đập trên cổ hắn, tôi vẫn cứ ngỡ hắn sẽ chộp lấy cổ tay tôi. Nhưng không. Hắn hoàn toàn chết lặng. Khi tôi ấn vào mạch của hắn, tôi không cảm thấy gì nữa.
“Hắn chết rồi,” tôi nói.
Millie nhìn tôi chằm chằm hồi lâu, rồi hạ bình xịt hơi cay xuống. Cô ta ngồi phịch xuống giường và vùi mặt vào hai tay. Có vẻ như cô ta chỉ vừa mới nhận thức được mức độ nghiêm trọng của những gì đã xảy ra. Những gì cô ta đã làm. “Ôi Chúa ơi. Ôi không…”
“Millie...”
“Cô biết điều này nghĩa là sao.” Cô ta nâng đôi mắt đỏ quạch lên nhìn tôi. Sự giận dữ đã biến mất và tất cả những gì còn lại là sợ hãi. “Thế là xong. Tôi sẽ phải quay lại nhà tù đến cuối đời.”
Nước mắt chảy dọc xuống má cô ta và vai cô ta run lên thầm lặng – giống hệt cái cách Cece khóc khi con bé không muốn ai biết. Đột nhiên trông Millie non nớt một cách đau đớn. Cô ta chỉ là một cô bé.
Và đó là lúc tôi đưa ra quyết định.
Tôi ngồi xuống cạnh cô ta trên giường và ngập ngừng ôm lấy vai cô ta. “Không, cô sẽ không phải vào tù.”
“Cô đang nói gì, Nina?” Cô ta nâng khuôn mặt đầy nước mắt lên. “Tôi đã giết hắn ta! Tôi đã bỏ mặc hắn ta chết trong căn phòng bị khóa chặt này suốt một tuần! Sao tôi lại không phải vào tù?”
“Bởi vì,” tôi nói, “cô thậm chí còn không có mặt ở đây.” Cô ta lấy mu bàn tay lau mắt. “Cô đang nói gì vậy?”
Con gái yêu, Cece, hãy tha thứ cho những điều mẹ sắp làm. “Cô sẽ rời khỏi đây. Tôi sẽ khai với cảnh sát là tôi đã ở đây cả tuần. Tôi sẽ nói là tôi đã cho cô nghỉ tuần này.”
“Nhưng …”
“Đó là cách duy nhất,” tôi nói gay gắt. “Tôi còn có cơ hội. Cô thì không. Tôi... tôi đã từng phải vào viện vì bệnh tâm thần. Khả năng tệ nhất là...” Tôi hít thật sâu. “Tôi sẽ quay lại bệnh viện tâm thần.”
Millie cau mày, mũi hồng rực. “Cô chính là người đã bỏ chai xịt hơi cay lại cho tôi, đúng không?”
Tôi gật đầu.
“Cô đã hy vọng tôi sẽ giết hắn ta.”
Tôi lại gật đầu.
“Vậy thì vì sao cô không tự giết hắn ta?”
Tôi ước gì có câu trả lời dễ dàng cho câu hỏi đó. Tôi đã lo bị bắt. Tôi đã lo phải vào tù. Tôi đã lo không biết con gái tôi sẽ ra sao khi không có tôi.
Nhưng thật sự thì chỉ là vì tôi không thể. Tôi không dám kết liễu tính mạng của hắn. Và tôi đã làm một chuyện kinh khủng: tôi đã cố gắng lừa Millie đi giết hắn ta.
Điều mà cô ta đã làm.
Và giờ cô ta có thể sẽ phải mất cả cuộc đời còn lại để trả giá cho điều đó nếu tôi không làm điều gì giúp đỡ cô ta.
“Hãy ra khỏi đây trong khi cô còn có thể, Millie.” Nước mắt làm mắt tôi cay sè. “Đi đi. Trước khi tôi đổi ý.”
Cô ta không cần nghe đến lần thứ hai. Cô ta loạng choạng đứng dậy và vội vã ra khỏi phòng. Tiếng bước chân của cô ta nhỏ dần dưới cầu thang. Và rồi cửa trước đóng sập lại, bỏ tôi lại một mình trong căn nhà này – chỉ có tôi và Andy, kẻ đang trừng mắt nhìn lên trần nhà bằng đôi mắt của người chết. Tất cả đã chấm dứt. Đã chấm dứt thật rồi. Và chỉ còn lại một việc nữa cần làm.
Tôi cầm di động lên và báo cảnh sát.
60. NINA
Nếu phải rời khỏi căn nhà này, thì tôi sẽ phải rời khỏi trong chiếc còng sắt. Tôi không thấy có phương án nào khác nữa.
Tôi vẫn ngồi trên ghế sô pha da, ôm đầu gối, tự hỏi đây có phải là lần cuối tôi ngồi ở đây không, trong khi tôi chờ viên thanh tra đi từ trên nhà xuống. Túi của tôi đang nằm trên bàn cà phê, và tôi hấp tấp chộp lấy nó. Chắc tôi nên ngồi đây một cách im lặng, như một nghi phạm giết người bé nhỏ ngoan ngoãn, nhưng tôi không thể ngăn mình lại. Tôi rút di động ra và mở danh sách các cuộc gọi gần nhất lên. Tôi chọn số đầu tiên trong danh sách.
“Nina? Có chuyện gì xảy ra?” Giọng Enzo tràn đầy lo lắng. “Ở đó có chuyện gì vậy?”
“Cảnh sát vẫn đang ở đây” tôi nghẹn ngào. “Em... nó không được tốt cho lắm. Với em. Họ nghĩ...”
Tôi không muốn nói ra điều đó. Họ nghĩ tôi đã giết Andy. Và tôi thì không giết hắn một cách trực tiếp. Hắn đã chết vì mất nước. Nhưng họ nghĩ tôi phải chịu trách nhiệm.
Tôi có thể chấm dứt chuyện này. Tôi có thể kể cho họ nghe về Millie. Nhưng tôi sẽ không làm vậy.
“Anh sẽ làm chứng cho em,” anh nói. “Những gì hắn đã gây ra với em. Anh đã nhìn thấy em bị nhốt ở trên đó.”
Anh nói thật lòng. Anh sẽ làm bất kỳ điều gì có thể để giúp tôi. Nhưng lời khai từ một người đàn ông gần như chắc chắn sẽ bị dán mác là tình nhân bí mật của tôi thì có ý nghĩa gì cơ chứ? Và tôi thậm chí còn không thể chối bỏ điều đó. Đúng là tôi đã ngủ với Enzo còn gì.
“Cece ổn chứ” Tôi hỏi.
“Con bé ổn.”
Tôi nhắm mắt lại, cố điều hòa hơi thở. “Con bé đang xem tivi à?”
“Tivi? Không, không, không. Anh đang dạy con bé tiếng Ý. Nó tài năng lắm.”
Bất chấp tất cả, tôi bật cười. Mặc dù đó là một âm thanh yếu ớt. “Em có thể nói chuyện với con bé chứ?”
Sau đó là một khoảng im lặng và Cece nghe máy. “Ciao, Mama!”
Tôi nuốt nước bọt. “Chào con yêu. Con thế nào?”
“Bene. Khi nào mẹ mới tới đón con ạ?”
“Sớm thôi,” tôi nói dối. “Con cứ học tiếng Ý tiếp đi, và mẹ sẽ đến đó ngay khi có thể.” Tôi hít vào. “Mẹ... mẹ yêu con.”
“Con cũng yêu mẹ!”
Thanh tra Connors đang đi xuống cầu thang, tiếng bước chân như tiếng súng nổ. Tôi nhét di động vào lại trong túi và thả nó xuống bàn cà phê. Rõ ràng là, ông ta đã kiểm tra kĩ xác của Andy. Và tôi chắc chắn là ông ta có một bộ câu hỏi hoàn toàn mới. Tôi có thể thấy rõ điều đó trên mặt ông ta khi ông ta ngồi xuống đối diện tôi.
“Vậy,” ông ta nói. “Cô có biết gì về các vết bầm trên xác chồng cô không?”
“Vết bầm?” Tôi hỏi, thật lòng thấy bối rối. Tôi biết về cái răng bị nhổ ra, nhưng tôi đã không hề tra hỏi Millie cụ thể chi tiết về những gì đã xảy ra trong căn phòng gác mái đó.
“Có các vết bầm tím khắp bụng dưới của anh ta,” ông Connors nói. “Và trên khắp... bộ phận sinh dục của anh ta. Chúng sắp chuyển thành màu đen.”
“Ồ…”
“Cô nghĩ làm sao chúng lại có mặt ở đó?”
Tôi nhướn lông mày lên. “Ông nghĩ tôi đã đánh anh ấy à?” Ý tưởng đó thật đáng buồn cười. Andy cao hơn tôi kha khá và cơ thể hắn ta toàn cơ bắp chắc nịch. Tôi thì không.
“Tôi không hề biết có chuyện gì xảy ra trên đó.”
Mắt ông ta nhìn vào mắt tôi, và tôi cố không nhìn lảng đi. “Câu chuyện của cô là chồng cô hẳn đã vô tình bị nhốt trên tầng gác mái và không hiểu sao cô không nhận ra anh ta đã biến mất. Có đúng thế không?”
“Tôi cứ ngỡ anh ấy đi du lịch,” tôi nói. “Thường thì anh ấy sẽ đi taxi tới sân bay.”
“Và không hề có tin nhắn hay giữa hai người trong khoảng thời gian này, nhưng điều đó không khiến cô lo lắng,” ông ta chỉ ra. “Thêm nữa, khi nói chuyện với bố mẹ anh ta, có vẻ là tuần trước anh ta đã đề nghị cô ra khỏi nhà.”
Tôi không thể chối bỏ điều đó. “Đúng là như thế. Đó là lý do chúng tôi không hề nói chuyện.”
“Thế còn Wilhelmina Calloway?” Ông ta rút một quyển sổ nhỏ ra khỏi túi và xem xét các ghi chú của mình. “Cô ta đã làm việc cho hai người, phải không?”
Tôi nhún một bên vai. “Tôi đã cho cô ta nghỉ một tuần. Con gái tôi đến trại hè, nên tôi cảm thấy chúng tôi không cần cô ta. Tôi đã không gặp cô ta cả tuần nay.”
Tôi chắc chắn là họ sẽ cố gắng liên hệ với Millie, nhưng tôi đang cố gắng hết sức để loại cô ta ra khỏi danh sách nghi phạm. Đó là điều tối thiểu tôi có thể làm sau những gì đã gây ra với cô ta.
“Vậy là cô đang nói với tôi là một người đàn ông trưởng thành không hiểu sao tự khiến mình bị nhốt lại trong một căn phòng trên tầng gác mái – không cầm theo di động - mặc dù căn phòng chỉ có thể bị khóa lại từ bên ngoài à?” Lông mày ông Conners nhướn lên tận đường chân tóc. “Và trong khi ở trong căn phòng đó, anh ta lại tình cờ quyết định nhổ bốn cái răng của mình à?”
Khi ông ta nói như thế...
“Cô Winchester,” viên thanh tra nói. “Cô thật sự tin rằng chồng của cô là kiểu người sẽ làm một việc như thế à?”
Tôi dựa lưng vào ghế sô pha, cố gắng không để lộ cơ thể mình đang run rẩy dữ dội đến mức nào. “Có thể chứ. Ông đâu có quen biết anh ấy.”
“Thật ra thì,” ông ta nói, “điều này không hoàn toàn đúng.” Tôi ngẩng phắt dậy. “Cái gì cơ?”
Ôi Chúa ơi. Chuyện này chỉ ngày một tệ hơn. Viên thanh tra có mái tóc xám này ở đúng độ tuổi để làm một người bạn chơi golf của bố Andy. Hoặc một trong những người từng được nhận sự hào phóng kinh người của gia đình này. Cổ tay tôi bắt đầu ngứa ngáy, chờ bị còng sắt quặp vào.
“Tôi chưa bao giờ trực tiếp quen biết anh ta,” ông Connors nói. “Nhưng con gái tôi thì có.”
“Con... gái ông à?”
Ông ta gật đầu. “Tên con bé là Kathleen Connors. Thật ra, thế giới này nhỏ lắm – con bé và chồng cô đã từng đính hôn cách đây rất lâu.”
Tôi chớp mắt nhìn ông ta. Kathleen. Vị hôn thê mà Andy đã chia tay trước khi hai chúng tôi đến với nhau. Cô gái mà tôi đã cố gắng tìm kiếm nhiều lần nhưng vẫn không đạt được kết quả gì. Kathleen là con gái của người đàn ông này. Nhưng thế thì sao?
Ông ta hạ giọng xuống vài tông cho tới khi tôi phải căng tai ra mới nghe được. “Vụ chia tay đó đã rất khó khăn với con bé. Con bé không chịu nói về chuyện đó. Đến giờ vẫn không. Sau đó con bé đã chuyển đi rất xa và thậm chí còn đổi cả tên. Con bé đã không hề hẹn hò một người đàn ông nào kể từ đó đến giờ.”
Tim tôi đập nhanh. “Ôi. Tôi.”
“Tôi luôn trăn trở muốn biết chính xác thì Andrew Win chester đã làm gì với con gái tôi.” Ông ta mím chặt môi lại cho tới khi chúng thành một đường thẳng. “Vậy nên khi tôi chuyển tới đây khoảng một năm trước và bắt đầu đào xới thông tin, tôi đã thấy tò mò khi cô từng khai rằng anh ta đã nhốt cô lại trên tầng gác mái, nhưng không một ai có thể xác nhận chuyện của cô là thật. Mặc dù thật lòng mà nói, có vẻ như cũng không có ai cố gắng tìm hiểu. Gia đình Winchesters từng có rất nhiều ảnh hưởng ở đây trước khi họ chuyển đến Florida, đặc biệt là với một vài cảnh sát.” Ông ta dừng lại. “Nhưng không phải tôi.”
Miệng tôi khô khốc, chẳng nói nổi nên lời. Tôi chỉ biết nhìn ông ta chằm chằm, miệng há hốc.
“Nếu cô hỏi tôi,” ông ta nói, “căn phòng trên tầng gác mái đó rất nguy hiểm. Có vẻ rất dễ bị nhốt lại trên đó.” Ông ta lại ngả lưng ra sau, giọng quay lại âm lượng bình thường. “Chuyện xảy ra với chồng cô thật đáng tiếc. Tôi chắc chắn là bạn bè của tôi trong văn phòng điều tra những cái chết bất thường cũng sẽ đồng ý thôi. Nó sẽ là chuyện để cảnh tỉnh, không phải sao?”
“Đúng thế,” cuối cùng tôi nói gắng gượng. “Một lời cảnh tỉnh.”
Thanh tra Connors nhìn tôi lần cuối thật lâu. Và rồi ông ta quay lại trên gác để tới chỗ các đồng nghiệp của mình. Và tôi nhận ra một điều tuyệt vời.
Sau tất cả, tôi sẽ không phải rời khỏi nhà trong chiếc còng sắt nữa rồi.
61. NINA
Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ tham dự lễ tang của Andy.
Trong tất cả những cách giải quyết mà tôi từng nghĩ đến, tôi chưa bao giờ thật sự tin rằng nó sẽ chấm dứt với việc Andy chết. Tôi biết là sâu trong tim tôi không đủ can đảm để giết hắn ta, và cho dù có cố gắng đi chăng nữa thì dường như hắn ta bất tử. Hắn ta có vẻ là một trong những kẻ chẳng bao giờ chết được. Kể cả bây giờ, khi tôi nhìn xuống khuôn mặt đẹp trai trong cái quan tài gỗ thích đang mở nắp, môi bị ép chặt để giấu bốn cái lỗ ở chỗ mà Millie đã bắt hắn ta nhổ răng khỏi lợi, tôi vẫn cứ chắc mẩm là mắt hắn ta sẽ mở choàng ra để dọa dẫm tôi lần cuối.
Em thật sự nghĩ là anh đã chết à? Chà chà, ngạc nhiên chưa, ngạc nhiên chưa – anh chưa chết đâu! Lên tầng gác mái đi, Nina.
Không. Tôi sẽ không lên đầu. Không bao giờ.
Không bao giờ.
“Nina.” Một bàn tay đặt lên vai tôi. “Cô thế nào?”
Tôi nhìn lên. Đó là Suzanne. Bạn thân cũ của tôi. Người đàn bà đã đưa tôi thẳng vào tay Andy, khi tôi kể cho cô ta biết hắn ta là một con quái vật kinh khủng cỡ nào.
“Tôi đang gắng gượng,” tôi nói. Tôi nắm chặt giấy ăn trong bàn tay phải, nó chủ yếu là để trưng. Tôi chỉ mới vắt được đúng một giọt nước mắt trong cả ngày hôm nay, và đó là lúc tôi nhìn thấy Cecelia mặc chiếc váy đen đơn giản mà tôi đã mua cho con bé đi dự tang lễ. Con bé đang ngồi cạnh tôi trong chiếc váy đó, mái tóc vàng bù xù. Andy hẳn sẽ ghét điều đó lắm.
“Chuyện này bất ngờ quá.” Tay Suzanne ôm lấy hai bàn tay tôi, và tôi phải kiềm chế lắm mới không giật tay ra. “Đúng là một tai nạn kinh hoàng”
Mắt cô ta đầy cảm thông và thương xót. Cô ta mừng vì đó là chồng tôi chứ không phải chồng cô ta. Tội nghiệp quá, Nina, cô ta thật xui xẻo. Cô ta đúng là chẳng biết gì.
“Kinh hoàng,” tôi lầm bầm.
Suzanne nhìn Andy lần cuối, rồi đi tiếp. Rời bỏ cái quan tài, tiếp tục sống tiếp cuộc đời của cô ta. Tôi nghĩ lễ tang ngày mai sẽ là một trong những lần cuối cùng tôi gặp cô ta. Và nó chẳng khiến tôi buồn tẹo nào.
Tôi nhìn xuống đôi giày cao gót màu đen đơn giản của mình, thưởng thức sự im lặng của phòng tang lễ. Tôi ghét nói chuyện với những người đến tưởng niệm, nhận sự cảm thông của họ, giả vờ như tôi tan nát vì con quỷ đó đã chết. Tôi chỉ mong chuyện này kết thúc để tôi có thể sống tiếp đời mình. Ngày mai sẽ là lần cuối cùng tôi phải đóng vai góa phụ rầu rĩ.
Tôi ngẩng lên trước tiếng bước chân ở cửa. Enzo tạo một cái bóng dài qua cửa, và bước chân của anh nghe như tiếng súng trong phòng tang lễ im ắng. Anh đang mặc một bộ vest đen, và dù lúc làm việc trong sân nhà tôi anh đã đẹp trai lắm rồi, khi mặc vest trông anh còn đẹp gấp trăm lần. Đôi mắt đen, ướt của anh nhìn vào mắt tôi.
“Anh rất xin lỗi,” anh lặng lẽ nói. “Anh không thể.”
Tim tôi trĩu xuống. Anh không nói xin lỗi tôi vì Andy. Cả hai chúng tôi đều không thấy hối hận gì về điều đó hết. Anh xin lỗi vì hôm qua tôi đã hỏi anh là, sau khi chuyện này kết thúc, anh có muốn đến sống với tôi ở bờ tây, bên kia đất nước không – tránh xa nơi này. Tôi chưa từng mong anh sẽ đồng ý, nhưng việc anh từ chối đề nghị của tôi vẫn khiến tôi buồn. Người đàn ông này đã giúp cứu rỗi cuộc đời tôi – anh là người hùng của tôi. Anh và Millie.
“Em sẽ có một khởi đầu hoàn toàn mới.” Một nếp nhăn nhỏ hình thành giữa hai hàng lông mày của anh. “Tốt hơn thế này.”
“Đúng thế,” tôi nói.
Anh nói đúng. Có quá nhiều ký ức kinh khủng giữa hai chúng tôi. Tốt hơn hết là hãy bắt đầu lại từ đầu. Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi sẽ không nhớ anh. Và tôi sẽ không bao giờ, không bao giờ quên những gì anh đã làm cho tôi.
“Chăm sóc Millie nhé?” Tôi nói.
Anh gật đầu. “Anh sẽ làm vậy. Anh hứa.”
Anh vươn tay ra để chạm vào tay tôi lần cuối. Cũng như Suzanne, chắc tôi sẽ không bao giờ gặp lại anh. Tôi đã rao bán căn nhà mà Andy và tôi sống chung rồi. Cece và tôi đã ở lại khách sạn bởi vì tôi không thể chịu được khi bước chân vào căn nhà đó. Tôi chắc chắn đến tám mươi phần trăm là ngôi nhà cũ của chúng tôi đã bị ma ám.
Tôi nhìn về phía Cecelia, con bé đang co rúm trong một cái ghế cách tôi vài mét. Tối qua chúng tôi đã ngủ trong phòng khách sạn, ngủ chung trên chiếc giường cỡ đại, cơ thể mảnh khảnh của con bé áp vào tôi. Tôi có thể lấy thêm giường trong phòng, nhưng con bé muốn ở gần tôi. Con bé vẫn chưa hiểu rõ chuyện gì đã xảy ra với người đàn ông mà con bé gọi là bố và cũng không hỏi. Con bé chỉ thấy nhẹ nhõm vì hắn ta đã qua đời.
“Enzo,” tôi nói, “anh trông Cece được không? Con bé đã ở đây lâu rồi và chắc đang đói. Có lẽ hãy đưa con bé đi ăn cái gì đó.”
Anh gật đầu và chìa tay ra cho con gái tôi. “Đi nào, Cece. Chúng ta sẽ ăn gà viên chiên và sữa lắc.”
Cecelia nhảy xuống ghế ngay lập tức – con bé không cần nghe đến lần thứ hai. Con bé rất ngoan khi ngồi lại đây với tôi, nhưng nó vẫn còn nhỏ. Tôi nên tự mình đương đầu với chuyện này.
Vài phút sau khi Enzo đưa Cece đi, cửa phòng tang lại mở ra. Theo bản năng tôi bước lùi lại một bước khi thấy những người đang đứng ở cửa.
Đó là hai ông bà Winchester.
Tôi nín thở khi bà Evelyn và ông Robert Winchester bước vào phòng. Đó là lần đầu tiên tôi gặp họ kể từ khi Andy chết, nhưng tôi vẫn chờ thời khắc này tới. Họ đã từ Florida về đây nghỉ hè vài tuần trước, nhưng bà Evelyn vẫn chưa ghé qua lần nào. Tôi mới chỉ nói chuyện với bà ta một lần khi bà ta gọi hỏi xem tôi có cần giúp tổ chức tang lễ hay không. Tôi đã bảo bà ta là tôi không cần.
Chỉ có điều sự thật là vì tôi không muốn nói chuyện với bà ta sau khi gây ra cái chết của đứa con trai độc nhất của bà ta.
Thanh tra Connors đã giữ đúng mọi lời hứa. Cái chết của Andy được coi là tai nạn, và cả tôi lẫn Millie đều không hề bị điều tra. Chuyện là Andy đã vô tình bị nhốt lại trong tầng gác mái trong khi tôi đi vắng và chết vì mất nước. Nhưng những điều đó không giải thích được cho các vết bầm và những cái răng bị nhổ. Thanh tra Connors có bạn bè trong văn phòng điều tra cái chết bất thường, nhưng gia đình Winchester là một trong những gia đình quyền lực và có tầm ảnh hưởng nhất trong bang này.
Họ có biết không? Họ có biết rằng tôi phải chịu trách nhiệm cho cái chết của hắn ta không?
Bà Evelyn và ông Robert sải bước qua phòng, đi về phía quan tài. Tôi không biết gì nhiều về ông Robert, ông ta cũng đẹp trai y như con trai và hôm nay đang mặc một bộ vest tối màu. Bà Evelyn cũng đang mặc đồ đen, nó đối lập hoàn toàn với mái tóc trắng và đôi cao gót trắng của bà ta. Mắt ông Robert sưng húp nhưng bà Evelyn thì trông vẫn hoàn hảo, như thể vừa đi chăm sóc ở spa.
Tôi nhìn xuống khi họ tiến lại gần tôi. Tôi chỉ nhìn lên khi ông Robert hắng giọng “Nina,” ông nói bằng giọng trầm, khàn.
Tôi nuốt nước bọt. “Bố Robert...”
“Nina.” Ông hắng giọng. “Bố muốn con biết là…”
Chúng tôi biết cô đã giết con trai chúng tôi. Chúng tôi biết những gì cô đã làm, Nina. Và chúng tôi sẽ không dừng lại cho tới khi cô phải sống nốt quãng đời còn lại mục ruỗng trong tù.
“Bố muốn con biết là mẹ Evelyn và bố sẽ luôn ở bên con,” ông nói. “Bố mẹ biết là con chỉ còn lại một mình, và nếu con cần bất kỳ điều gì – con và Cecelia – con chỉ cần nói thôi.”
“Cảm ơn bố.” Nước mắt hơi dâng lên trong mắt tôi. Lúc nào ông Robert cũng tử tế, dù không phải là người bố vĩ đại nhất thế giới. Theo những gì Andy kể cho tôi nghe về ông ta, ông ta không ở nhà nhiều khi hắn ta còn bé. Chủ yếu toàn làm việc trong khi bà Evelyn nuôi dạy hắn ta. “Con biết ơn điều đó.”
Ông Robert vươn tay ra và nhẹ nhàng chạm vào vai con trai. Tôi băn khoăn không rõ ông ta có biết con trai mình là một con quái vật kinh khủng đến mức nào không. Chắc ông ta cũng phải biết gì đó chứ. Hoặc có lẽ Andy giỏi che giấu quá. Sau tất cả, tôi cũng có biết gì đâu cho tới khi tôi cào móng tay vào cánh cửa gỗ của phòng gác mái.
Ông Robert lấy một tay bịt miệng. Ông ta lắc đầu và lầm bầm, “Xin lỗi” với vợ mình, rồi vội vã ra khỏi phòng. Để mặc tôi một mình với bà Evelyn.
Trong số tất cả những người tôi không muốn một mình ở cùng trong ngày hôm nay, bà Evelyn đứng hàng đầu. Bà ta không ngu. Chắc bà ta đã biết đến những vấn đề tôi gặp phải trong cuộc hôn nhân của tôi. Cũng như ông Robert, có thể bà ta không biết hắn ta đã làm cái gì với tôi, nhưng hẳn bà ta cũng cảm nhận được sự xích mích giữa chúng tôi.
Bà ta hẳn cũng cảm giác được thật sự thì tôi cảm thấy thế nào về hắn ta.
“Nina,” bà ta khô khan nói.
“Mẹ Evelyn,” tôi nói.
Bà ta nhìn xuống mặt Andy. Tôi cố gắng đọc biểu cảm của bà ta, nhưng rất khó. Tôi không rõ là vì botox hay lúc nào trông bà ta cũng như vậy.
“Con biết không,” bà ta nói, “mẹ đã nói chuyện với một người bạn cũ ở sở cảnh sát về Andy”
Dạ dày tôi co thắt. Theo lời thanh tra Connors, vụ án này đã được khép lại. Andy lúc nào cũng dọa tôi về một bức thư tố cáo sẽ được gửi tới cảnh sát nếu anh ta chết, nhưng chưa từng có bức thư nào như vậy xuất hiện hết. Tôi không chắc là vì không có bức thư nào được gửi đến hay vì viên thanh tra đã giải quyết bức thư đó.
“Ồ?” là tất cả những gì tôi thốt được ra.
“Đúng thế,” bà ta nói nhỏ. “Họ đã cho mẹ biết thằng bé trông như thế nào khi họ phát hiện ra nó.” Đôi mắt sắc sảo của bà ta xoáy thẳng vào mắt tôi. “Họ đã kể cho mẹ nghe về bốn cái răng bị mất của nó.”
Ôi Chúa ơi. Bà ta biết.
Chắc chắn là bà ta biết. Bất kỳ ai biết đến tình trạng của miệng Andy khi cảnh sát tìm ra xác hắn ta đều phải biết rằng cái chết của hắn không phải là tai nạn gì cả. Không có ai dùng kìm giật răng mình ra hết. Một cách tự nguyện.
Tất cả đã kết thúc rồi. Khi tôi bước ra khỏi nhà tang lễ nay, cảnh sát có lẽ đang chờ sẵn. Họ sẽ còng tay tôi và đọc cho tôi nghe quyền của mình. Và rồi tôi sẽ ngồi tù nốt quãng đời còn lại.
Nhưng tôi sẽ không khai Millie ra. Cô ta không đáng phải bị lôi vào chuyện này. Cô ta đã trao cho tôi một cơ hội để tự do. Tôi sẽ không lôi cô ta vào chuyện này.
“Mẹ Evelyn,” tôi nghẹn ngào. “Con... con không.”
Mắt bà ta lại quay lại nhìn mặt con trai, hàng lông mi dài đã khép lại mãi mãi của hắn. Bà ta bĩu môi. “Lúc nào mẹ cũng bảo nó,” bà ta nói, “vệ sinh răng miệng quan trọng như thế nào. Mẹ đã dặn tối nào nó cũng phải đánh răng, và khi nó không làm vậy thì sẽ có hình phạt. Lúc nào cũng sẽ có hình phạt khi vi phạm quy tắc.”
Cái gì cơ? Bà ta đang nói gì?
“Me Evelyn...”
“Nếu con không chăm sóc răng,” bà ta tiếp tục, “vậy thì con mất đặc quyền được có răng.”
“Me Evelyn?”
“Andy biết điều đó. Nó biết đó là quy tắc của mẹ.” Bà ta nhìn lên. “Khi mẹ dùng kìm nhổ một cái răng sữa của nó, mẹ cứ tưởng nó đã hiểu.”
Tôi nhìn bà ta sững sờ, quá sợ không nói nổi nên lời. Quá sợ những lời tiếp theo sẽ thốt ra khỏi miệng bà ta. Và khi chúng đến, tôi thấy hụt hơi:
“Thật đáng buồn,” bà ta nói, “vì nó chẳng bao giờ học được bài học đó. Mẹ mừng vì con đã đứng lên dạy cho nó một bài học.”
Miệng tôi há hốc khi bà Evelyn điều chỉnh lại cổ áo sơ mi trắng của con trai mình lần cuối. Sau đó bà ta bước ra khỏi nhà tang lễ, bỏ tôi lại phía sau.
PHẦN KẾT MILLIE
“Hãy nói cho tôi nghe về cô đi, Millie.”
Tôi dựa vào mặt bếp bằng đá hoa cương, đối diện Lisa Killeffer. Sáng nay Lisa trông đẹp không tì vết, mái tóc đen sáng bóng và được búi kiểu Pháp hoa mỹ sau đầu, các khuy áo sáng lấp lánh lên trên chiếc áo tay ngắn màu kem trên nền một căn bếp có vẻ mới được trang hoàng lại.
Nếu tôi được nhận công việc này thì đó sẽ là công việc đầu tiên của tôi sau gần một năm. Thỉnh thoảng tôi cũng nhận vài công việc lẻ tẻ kể từ sau những gì xảy ra ở dinh thự Winchester, nhưng tôi sống nhờ một năm tiền lương mà Nina đã gửi vào tài khoản ngân hàng của tôi không lâu sau khi cái chết của Andrew được phán là tai nạn.
Tôi vẫn không hiểu sao cô ta làm được điều đó.
“À...” Tôi mở miệng. “Tôi đã lớn lên ở Brooklyn. Tôi đã làm rất nhiều công việc dọn dẹp nhà cửa thuê, như cô có thể thấy trong bản sơ yếu lý lịch của tôi. Và tôi yêu trẻ con.”
“Tuyệt vời!”
Môi Lisa nở nụ cười. Sự nhiệt tình của cô ta ngay từ khoảnh khắc tôi bước vào đây đã khiến tôi ngạc nhiên, xét đến việc cô ta hẳn phải có hàng tá ứng viên xin vào làm vị trí quản gia này. Tôi thậm chí còn không nộp đơn. Lisa là người đã liên hệ với tôi qua website nơi tôi đăng tin quảng cáo tìm việc dọn dẹp và trông trẻ.
Lương rất cao, không có gì lạ, bởi vì ngôi nhà toát lên mùi giàu có. Căn bếp được lắp toàn bộ dụng cụ mới nhất, và tôi khá chắc chắn là cái bếp có thể tự mình nấu một bữa ăn từ đầu tới đuôi mà không cần can thiệp. Tôi thật sự muốn công việc này, và tôi đang cố tỏ ra tự tin. Tôi cố gắng nghĩ về tin nhắn từ Enzo mà tôi đã nhận được sáng nay:
Chúc may mắn, Millie. Hãy nhớ họ sẽ may mắn khi có được em.
Và rồi:
Hẹn gặp em tối nay sau khi em nhận được việc.
“Chính xác thì cô đang tìm kiếm điều gì?” tôi hỏi cô ta.
“À, như bình thường” Lisa dựa lưng vào mặt bếp, cạnh tôi, và giật cổ áo. “Một người dọn dẹp căn nhà gọn gàng. Giặt giũ. Nấu vài món đơn giản.”
“Tôi có thể làm được điều đó,” tôi nói, mặc dù tình thế của tôi chẳng thay đổi gì nhiều so với một năm trước. Tôi vẫn bị kiểm tra lí lịch. Tiền án tiền sự của tôi sẽ chẳng bao giờ biến mất.
Tay Lisa lơ đễnh chạm vào chỗ để dao trên kệ bếp. Các ngón tay của cô ta nghịch một cái cán dao và cô ta nhấc nó lên vừa đủ để lưỡi dao lấp lánh dưới ánh đèn trên đầu.
Tôi chuyển trọng lượng giữa hai chân, đột nhiên thấy không thoải mái. Cuối cùng, cô ta nói, “Nina Winchester đã ca ngợi cô hết lời.”
Miệng tôi há hốc ra. Đó là điều cuối cùng tôi mong được nghe từ cô ta. Đã lâu lắm rồi tôi không nhận được tin gì của Nina. Cô ta đã chuyển đến California với Cecelia ngay sau khi giải quyết xong mọi chuyện về cái chết của Andrew. Cô ta không có tài khoản mạng xã hội, nhưng cách đây vài tháng cô ta đã nhắn cho tôi hình tự sướng của cô ta và Cecelia ở cạnh nhau trên bãi biển, trông rám nắng và hạnh phúc, cùng vài lời:
Cảm ơn cô vì điều này.
Vậy nên tôi đoán cách cô ta cảm ơn tôi là giới thiệu tôi vào làm công việc quản gia này. Tôi cảm thấy lạc quan hơn hẳn về việc Lisa sẽ thuê tôi.
“Tôi rất mừng khi nghe điều đó,” tôi nói. “Làm việc cho Nina rất... tuyệt.”
Lisa gật đầu, các ngón tay vẫn nghịch con dao đó. “Tôi đồng ý. Cô ấy rất tuyệt.”
Cô ta lại cười, nhưng mặt có gì đó kì quái. Cô ta lại giật cổ áo bằng bàn tay còn lại và khi mảnh vải chuyển động, tôi đã nhìn thấy thứ đó.
Một vết bầm tím trên bắp tay cô ta.
Hình ngón tay người.
Tôi nhìn vào tủ lạnh qua vai cô ta. Trên đó có một cái nam châm, dán hình Lisa chụp với một người đàn ông cao ráo, vạm vỡ, mắt khóa chặt vào máy ảnh. Tôi tưởng tượng cảnh các ngón tay của người đàn ông đó bóp chặt lấy cánh tay mảnh dẻ của Lisa, bấm sâu đến mức để lại các vết bầm tím đen kit.
Tim tôi đập mạnh đến mức tôi thấy xây xẩm mặt mày. Và giờ thì cuối cùng tôi đã hiểu. Tôi đã hiểu vì sao Nina lại hết lời ca ngợi tôi với người phụ nữ này. Cô ta hiểu rõ về tôi. Có lẽ còn hơn cả tôi hiểu về chính bản thân mình.
“Vậy” – Lisa cất lại con dao vào giá dao bằng gỗ và đứng thẳng dậy, đôi mắt xanh dương mở to đầy lo lắng – “cô có thể giúp tôi không, Millie?”
“Có,” tôi nói. “Tôi tin là tôi có thể.”
LỜI CẢM ƠN
Tôi muốn gửi lời cảm ơn Bookouture vì đã nhận bản thảo của tôi và giới thiệu tác phẩm của tôi tới độc giả của các bạn. Xin gửi lời cảm ơn đặc biệt tới biên tập của tôi, Ellen Gleeson, người đã có những ý kiến thấu đáo cho quyển sách của tôi! Cũng xin gửi lời cảm ơn tới các độc giả đọc thử, Kate và Nelle. Cảm ơn Zack vì những lời khuyên tuyệt vời. Và như mọi khi, xin gửi lời cảm ơn các bạn, những độc giả đã cổ vũ tôi nhiệt thành – tôi viết sách vì các bạn! Và cảm ơn Val vì đôi mắt tinh tường của bạn.
Chú Thích
Website: Xem Thêm Sách Khác Tại Tbooks