Chương 42
Khi ấy
Ngày ngày trôi qua mất dần cảm nhận sáng, trưa, chiều, tối, ranh giới giữa các ngày cũng nhạt nhoà. Ban đầu, Ellie còn nhận biết thời gian trôi qua, phân biệt được giờ giấc, thời khắc chuyển ngày. Trong cảm thức cô bé, thứ Sáu vẫn là thứ Sáu, thứ Bảy vẫn giống thứ Bảy. Tới thứ Hai, Ellie nhớ đấy là ngày thi GCSE môn lịch sử và tiếng Tây Ban Nha. Thứ Ba, lẽ ra cô bé thi môn toán bài đầu tiên. Cuối tuần tiếp đó tới rồi đi và Ellie vẫn nắm bắt được. Tới thứ Hai sau đó, Ellie đã ở dưới hầm nhà Noelle mười một ngày. Rồi ngày thứ mười hai, mười ba. Đó là sinh nhật thứ mười sáu của cô bé. Cô không nói cho Noelle nghe.
Sau mười bốn ngày đầu tiên, Ellie không còn đếm ngày được nữa.
Cô bé hỏi Noelle, “Hôm nay ngày mấy?”
Noelle đáp, “Thứ Sáu.”
“Còn ngày?”
“Chắc là ngày mười, cũng có khi là chín. A, hôm nay có thể là thứ Năm chứ không phải Sáu. Ôi, cái đầu nghễnh ngãng, mờ mịt của cô.”
Kể từ đó, mọi thứ trôi tuột đi và Ellie lạc lối không cưỡng lại được trên bản đồ thời gian.
Noelle tiếp tục mua quà cho cô bé, khi là kẹo trái cây, bánh donut tẩm đường, lúc là hộp tẩy bút chì hình thú, son môi kim tuyến… Cô ta cũng mua rơm, mấy món đồ chơi nhỏ, kẹo và bánh quy cho bọn hamster. Noelle gọi chúng là “mấy đứa bé” rồi hỏi, “Hôm nay mấy đứa bé thế nào rồi?” Cô ta nhấc một con ra khỏi lồng, giữ nó trong tay rồi gõ ngón tay lên cái đầu bé xíu và hôn ầm ĩ trước khi xuýt xoa, “Ôi, những cục cưng xinh xắn nhất mà ta từng thấy. Sau đó, cô ta ngân nga một bài hát.
Thế nhưng, Noelle Donnelly vẫn lặng thinh về lý do bắt cóc Ellie cũng như không hé lộ khi nào thả cô bé ra. Thay vào đó, Noelle quấy rầy và nhử Ellie bằng cách lải nhải về kế hoạch đáng kinh ngạc của cô ta, thường xuyên rêu rao mọi thứ đang đi đúng hướng, em chỉ cần chờ xem thôi.
Trong lòng Ellie, nơi ôm ấp bóng hình mẹ cô bé, vẫn còn nguyên vết thương rỉ máu.
Đầu óc Ellie thường trực hình ảnh mẹ mình cô quạnh ở nhà, vuốt ve những món đồ của cô bé, nằm úp mặt vào gối của con gái. Cũng có lúc Ellie tưởng tượng mẹ mình đẩy chiếc xe rỗng đi loanh quanh trong siêu thị với khuôn mặt xám xịt, không ngừng tự hỏi tại sao, tại sao, tại sao cô con gái hoàn hảo của bà - bà Laurel luôn bày tỏ với Ellie nhiệt thành như thế - lại ra đi và bỏ cả nhà ở lại.
Ellie nghĩ tới Hanna, người chị gái hay chọc tức mình, luôn cố giành phần hơn. Hanna cứ thích chọc ngoáy thành tích của Ellie bằng những lời lẽ ngang ngạnh, khó nghe dù trong lòng không hề nghĩ thế. Giờ đây, Hanna cảm thấy thế nào khi Ellie đã mất tích và không còn ai để Hanna bày trò bắt nạt kiểu trẻ con nữa? Chắc chắn Hanna sẽ đau khổ và tự đổ tội cho bản thân. Ellie muốn vượt khỏi những bức tường của căn nhà này để vươn đến nhà mình, choàng tay ôm chặt chị gái và thì thầm, Em biết là chị yêu em. Đừng đổ lỗi cho mình nhé.
Còn cha Ellie thì sao? Cô bé không thể nghĩ về cha mình.
Cứ mỗi khi ông hiện ra trong tâm trí, Ellie lại thấy ông mặc áo choàng bông, đầu tóc bù xù, râu rỉa lởm chởm vì vừa ngủ dậy. Ông đi chân không, với tay lấy chiếc bình đựng cà phê trên kệ trong nhà bếp. Hình ảnh của ông luôn gói gọn trong tấm áo choàng. Còn người anh trai Jake là hiện thân của tinh thần tự do.
Cô nhớ hồi Jake còn nhỏ, anh chơi đá bóng trong vườn, đến trường với chiếc áo khoác rộng thùng thình và chiếc cặp nặng nảy trên tấm lưng bé nhỏ. Thấy bạn bè phía trước, anh tăng tốc để bắt kịp.
Một điều khiến Ellie ngạc nhiên là cô bé nghĩ tới Theo rất ít trong những ngày đầu bị giam cầm. Trước khi bị Noelle bắt cóc, hầu như khoảnh khắc nào trong ngày Ellie cũng nhớ đến bạn trai nhưng giờ đây, gia đình chiếm lĩnh nỗi nhớ của cô bé. Ellie nhớ Theo nhưng cô bé cần gia đình. Nhức nhối vì nhớ gia đình, Ellie cuộn tròn người lại, hai tay ôm chặt lấy bụng và khóc rấm rứt.
Đối với Ellie, ngày bây giờ dài hơn hai mươi bốn tiếng. Mỗi giờ dài như thể hai mươi tư tiếng. Mỗi phút rề rà như thể ba mươi phút. Thời điểm này trong năm, đêm xuống muộn hơn và mặt trời mọc sớm hơn, quãng thời gian ở giữa Ellie vật lộn trong vòng xoáy bạo liệt của những giấc mơ và ác mộng, khiến những tấm trải giường nhăn nhúm còn gối nằm ướt sũng mồ hôi.
Một bữa nọ, Ellie nói khi Noelle đem bữa sáng tới, “Tôi muốn về nhà.”
“Cô hiểu là em muốn,” Noelle siết vai Ellie. “Cô xin lỗi về tất cả chuyện này. Cô thực lòng xin lỗi. Cô đang cố làm em thấy dễ chịu hết mức có thể. Em thấy cô đang nỗ lực mà phải không? Cô bỏ ra biết bao tiền bạc. Em biết không, cô gần như không chi tiêu gì để có tiền cho em đấy.”
“Nhưng chỉ cần để tôi về nhà thì cô đâu cần tốn tiền cho tôi. Cô muốn đi đâu thì đi, tôi sẽ không hé răng với ai đâu. Tôi chỉ muốn yên ổn về nhà, những chuyện khác tôi không quan tâm. Tôi sẽ không báo cảnh sát, tôi sẽ không…”
Và rồi loảng xoảng.
Noelle tát một cú trời giáng vào má Ellie.
“Đủ rồi,” giọng cô ta trầm xuống và nặng nề. “Đủ rồi. Không có chuyện về nhà cho đến khi cô nói. Em đừng bao giờ nói đến chuyện về nhà nữa. Có hiểu không?”
Ellie đưa tay lên mặt, xoa xoa dấu tay đỏ lừ mà Noelle để lại. Cô bé gật đầu.
“Ngoan lắm.”
Đêm đó Noelle ra ngoài. Và Ellie thức dậy giữa màn đêm, bối rối khi nghe thấy tiếng bước chân nặng nề xuống cầu thang.
“Cô làm em thức giấc à?”
Noelle đứng ở cửa lắc lư nhè nhẹ trước khi bấm khoá.
Ellie ngồi thẳng dậy, nghe tim mình đập dồn dập.
Nhìn Noelle lạ lẫm. Cô ta trang điểm rất đậm nhưng có một số chỗ bị nhạt đi, một bên mắt đậm hơn bên còn lại. Trên má cô ta có một vết đen. Và cô ta ăn mặc hết sức chải chuốt: áo kiểu màu đen phối với quần đen ôm sát, đi giày cao gót. Cô ta đeo một chiếc khuyên vàng ở một bên tai.
Noelle nhích về phía Ellie, “Xin lỗi, cô không ngờ đã trễ vậy. Cô mới đi uống một chút và em cũng biết là thời gian trôi nhanh thế nào khi nhấp vài ly mà.”
Ellie gật đầu.
“Không,” cô ta ngồi xuống một bên giường và tiếp, “làm sao em hiểu được. Em mới là một cô bé thôi.” Noelle cười và Ellie nhìn thấy một vết đen trên răng cô ta.
“Sao em không hỏi cô đã đi đâu?”
Ellie nhún vai.
“Cô tới nhà bạn trai. Cô đã kể với em là cô có bạn trai chưa nhỉ?”
“Chưa.”
“Cô cá là em không tin cô có bạn trai. Noelle già nua, chán ngắt, gia sư, thế mà lại có bạn trai. Hẳn nhiên anh ấy chẳng bằng một góc chàng trai của em nhưng với cô, anh ấy là một vị thần. Đó là người thông minh nhất mà cô từng gặp. Không biết anh ấy thấy gì hay ho ở cô nhỉ?”
“Hôm nay trông cô rất đẹp,” Ellie nói với vẻ dễ bảo sau cái tát của Noelle hồi sáng. Noelle liếc sang cô bé, “Ôi bé yêu ngọt ngào. Cô biết mình không đẹp. Nhưng cảm ơn em.”
Ellie cười gượng gạo.
“À, chiều nay em thấy thế nào?”
Ellie nhún vai nói, “Cũng ổn.”
Noelle nhìn quanh phòng, thở dài, “Có lẽ cô nên đem thêm tivi và đầu đĩa DVD cho em giải trí trong những ngày gần như trỗng rống này. Như vậy tức là sẽ bớt quà bánh và mấy thứ lặt vặt một thời gian, nhưng còn tốt hơn nhìn bốn bức tường hàng giờ liền. Em nghĩ sao?”
Ellie chớp mắt. Có đầu đĩa DVD sẽ được xem phim truyện, phim tài liệu. “Vâng, làm ơn. Cảm ơn.”
“Thêm vài cuốn sách nữa nhé? Em muốn đọc sách chứ?”
“Có, tôi muốn thêm sách.”
Noelle nhìn cô bé trìu mến. “Thêm sách,” cô ta nói. “Cô sẽ mua một ít sách ở cửa hàng Chữ Thập đỏ, vài đĩa DVD nữa. “Chúng ta sẽ làm chỗ này dễ chịu hơn, giống như ở nhà vậy.”
Cô ta đứng lên, nhìn xuống Ellie và nói, “Sắp đến lúc rồi. Cô có thể cảm nhận được. Sắp đến lúc rồi, em chỉ việc chờ đợi thôi.”
Ellie nhìn trân trân vào cánh cửa còn cắm chìa ở ổ khóa. Cô bé nhận ra đây là thời điểm nhạy cảm. Trong đầu Ellie hiện ra ý tưởng đánh úp Noelle: lao người vào cô ta, đập cái mặt say xỉn, trang điểm lem nhem ấy vào tường, một lần, hai lần, ba lần rồi chụp lấy chìa khóa, đút mạnh vào ổ, mở cửa và bỏ chạy.
Nhưng trước khi ý tưởng đó kịp thành hình rõ ràng, cánh cửa đã mở ra và Noelle Donnelly đi qua đó. Cửa đóng sầm lại và cô ta đi mất.
Ellie úp mặt vào tay thổn thức, “Mẹ ơi, mẹ ơi.”
Ellie không bao giờ biết được thực sự đã xảy ra chuyện gì vào đêm hôm sau. Cô bé có thể đoán dựa theo những gì xảy ra sau đó, nhưng diễn biến thực tế, chi tiết vụ việc thì chỉ có một người biết và người này không khi nào tiết lộ.
Noelle xuống hầm, đem theo bữa ăn nhẹ vào lúc sáu giờ tối, bao gồm gà viên, khoai tây chiên và một muỗng đầy các loại đậu, bắp bên rìa đĩa. Ngoài ra còn có một bánh kem sữa lớn, một chén nhỏ đựng rau câu và một ly coca có lát chanh kèm theo. Noelle nấu bữa ăn như thể dành cho đứa bé năm tuổi. Trong khi đó, Ellie chỉ mong được ăn vài miếng sushi, tôm cháy tỏi và cơm trong một quán ăn Trung Hoa trên phố.
Tối đó, Noelle ở lại một chút. Cô ta mang cho Ellie cuốn sách mới và một ít dầu gội mới lạ. Có vẻ cô ta đang hứng khởi.
“Bữa tối thế nào?” Noelle hỏi.
“Ngon, cảm ơn cô.”
“Em may mắn thật. Ở tuổi em, em có thể ăn thả cửa mà không lo bị tăng cân.”
“Nhưng cô rất mảnh mai!’
“Đúng là vậy, nhưng phần lớn nhờ cô ăn rất ít. Khi cô bốn mươi tuổi, ôi,” cô ta vẽ một vòng tròn quanh miệng, “thật là sốc, cô không được ăn bánh kem sữa nữa. Càng già hơn, tình hình càng tệ hơn. Cứ đà này khi đến năm mươi tuổi, cô sẽ chỉ uống nước và hít không khí.”
“Cô bao nhiêu tuổi rồi?”
“Già lắm rồi. Cô đã bốn mươi lăm tuổi. Cái độ tuổi ấy nghe sao mà ngớ ngẩn.”
“Tuổi đó đâu đã quá già.”
“Cô thích cách nói của em nhưng dù gì thì già cũng là già, đặc biệt là với một số việc nhất định.”
Ellie gật đầu. Cô bé không biết một số việc nhất định là gì và không hề có ý định hỏi thêm.
“Vậy đấy, nấu ăn cho người trẻ tuổi thật là vui. Cô có thể mua tất cả những thứ ngon lành ở cửa hàng thay vì chỉ được ngắm nghía chúng.” Noelle cười và một chiếc răng tí xíu của cô ta khiến Ellie rùng mình.
Ngay lúc đó, hình ảnh của Noelle Donnelly bắt đầu nhòe đi và run rẩy, các bức tường chuyển màu đen và vỡ tung tóe thành đủ thứ. Trong khoảnh khắc, chỉ còn cái răng của Noelle lơ lửng giữa biển bóng tối, tựa như UFO trôi trên trời đêm.
Khi Ellie tỉnh lại, trời đã sáng. Dù mọi thứ có vẻ bình thường, Ellie biết không phải như vậy. Cô bé biết đã xảy ra chuyện gì đó.