PHẦN MỞ ĐẦU Nhật ký của Alicia Berenson
Ngày 14 tháng 7
Mình không biết vì sao mình lại viết thứ này. Không đúng. Có lẽ là mình biết, chỉ là mình không muốn thừa nhận điều đó.
Mình còn không biết phải gọi nó là gì - thứ mà mình đang viết. Gọi là nhật ký thì có vẻ giả tạo. Mình có gì để mà kể đâu. Anne Frank* hoặc Samuel Pepys* mới viết nhật ký chứ không phải người như mình. Gọi là “bút ký” thì có phần học thuật quá. Như thể mình nên viết hàng ngày, và mình thì không muốn như vậy - nếu nó trở thành một nhiệm vụ hàng ngày, mình sẽ chẳng bao giờ giữ nổi thói quen ấy.
• Nhật ký Anne Frank là cuốn nhật ký do cô bé Anne Frank viết khi đang lẩn trốn cùng gia đình trong thời kỳ Đức Quốc xã chiếm đóng Hà Lan trong Thế chiến thứ Hai. Cuốn sách được xuất bản lần đầu tiên vào năm 1947, hai năm sau khi Anne Frank chết trong trại tập trung, trở thành một tác phẩm văn học kinh điển về chủ đề chiến tranh.
• Samuel Pepys (1633 - 1703) là một chính khách người Anh, ông nổi tiếng với cuốn Nhật ký (xuất bản lần đầu tiên năm 1825) mô tả bức tranh đầy hấp dẫn về cuộc sống của tầng lớp thượng lưu ở London thời kỳ khôi phục chế độ quân chủ, từ ngày 1 tháng 1 năm 1660 đến ngày 31 tháng 5 năm 1669.
Có lẽ mình sẽ chẳng gọi nó là gì cả. Một thứ gì đó vô danh mà thi thoảng mình mới viết vào. Như vậy thì tốt hơn. Một khi ta đặt tên cho sự vật, ta không còn nhìn nhận bản chất và ý nghĩa của nó một cách trọn vẹn nữa. Ta chỉ tập trung vào cái tên; mà đó chỉ là phần nhỏ nhất, thật đấy, phần nổi của tảng băng. Mình cũng chưa bao giờ giỏi diễn đạt bằng ngôn từ - mình luôn tư duy bằng hình ảnh, và bày tỏ bản thân cũng bằng hình ảnh nốt - nên mình sẽ chẳng đời nào khởi sự viết ra thứ này, nếu không phải vì Gabriel.
Gần đây, mình bị buồn phiền vì một vài chuyện. Mình tưởng là mình che giấu điều đó rất tài, nhưng anh vẫn nhận ra - tất nhiên là anh sẽ nhận ra rồi, không gì qua được mắt anh. Anh hỏi mình bức tranh vẽ đến đâu rồi và mình nói chưa đến đâu cả. Anh lấy cho mình một ly rượu, và mình ngồi ở bàn bếp trong khi anh nấu ăn.
Mình thích nhìn Gabriel đi lại trong bếp. Anh là một đầu bếp duyên dáng, trang nhã, uyển chuyển, gọn gàng. Không như mình. Mình chỉ giỏi bày bừa.
“Kể cho anh xem nào.” Anh nói.
“Chẳng có gì để kể cả. Đôi khi em thấy rất khó diễn tả, như thể em đang lội qua một vũng bùn.”
“Sao em không thử viết ra? Kiểu như nhật ký ấy? Biết đâu lại có ích.”
“Vâng, có lẽ là vậy. Em sẽ thử xem sao.”
“Đừng chỉ nói không thôi, cưng à. Hãy làm thật đi.”
“Em sẽ làm.”
Anh cứ thúc giục mình, nhưng mình vẫn chẳng làm gì cả. Vậy là mấy ngày sau, anh tặng cho mình cuốn sổ nhỏ này để mình viết vào. Sổ bọc da màu đen và có những trang giấy trắng dày dặn. Mình lướt ngón tay trên trang giấy đầu tiên, cảm nhận độ mịn của giấy rồi mình gọt bút chì và bắt đầu viết.
Và anh đã nói đúng, tất nhiên rồi. Chưa gì mình đã thấy khá hơn rồi khi viết được ra, mình thấy lòng nhẹ hơn khi có một nơi để bày tỏ về bản thân. Cũng giống như trị liệu, mình đoán là như vậy.
Gabriel không nói ra, nhưng mình biết anh đang lo lắng cho mình. Nếu phải nói thật và chắc là mình sẽ nói thật lý do thực sự mà mình đồng ý viết nhật ký là để khiến anh an tâm, cho anh thấy rằng mình vẫn ổn. Mình không thể chịu đựng nổi khi thấy anh phải lo âu vì mình. Mình không bao giờ muốn gây phiền não cho anh, khiến anh không vui hoặc đau đớn. Mình yêu Gabriel vô cùng. Không có gì phải bàn cãi, anh chính là tình yêu của đời mình. Mình yêu anh một cách toàn tâm, hết lòng, và có lúc tình yêu ấy vượt quá sức chịu đựng của mình. Đôi lúc mình nghĩ…
Không. Mình sẽ không viết về điều đó.
Đây sẽ là cuốn sổ ghi lại những ý tưởng và hình ảnh truyền cảm hứng nghệ thuật cho mình, những điều tạo nên ảnh hưởng sáng tạo trong mình. Mình sẽ chỉ viết ra những suy nghĩ tích cực, vui vẻ và bình thường. Không được viết về những ý tưởng điên rồ.