Chương 10
Tôi tới gặp Kathy tại quán cà phê Nhà hát Quốc gia ở South Bank, nơi đám nghệ sĩ thường ngồi lại sau buổi tập. Cô ấy đang ngồi tít trong góc quán cùng vài nữ đồng nghiệp khác, mải miết buôn chuyện. Họ ngước lên nhìn khi thấy tôi lại gần.
“Tai của anh đỏ lừ kìa, anh yêu.” Kathy vừa nói vừa hôn tôi.
“Như vậy thì có ổn không?”
“Em đang kể về anh với mấy cô nàng này.”
“À. Vậy anh có nên tránh mặt đi không?”
“Đừng ngớ ngẩn thế chứ! Ngồi xuống đây nào, anh tới đúng lúc lắm. Em vừa kể đến đoạn chúng ta gặp nhau như thế nào…”
Tôi ngồi xuống, còn Kathy thì tiếp tục câu chuyện của mình. Cô ấy rất thích kể lại chuyện này. Thỉnh thoảng, cô lại liếc nhìn tôi và mỉm cười, như thể muốn kéo tôi vào guồng câu chuyện, nhưng đó chỉ là một cử chỉ chiếu lệ, vì đây là câu chuyện của cô ấy, không phải của tôi.
“Tớ đang ngồi trong quán bar thì anh ấy xuất hiện. Ngay khi tớ vừa từ bỏ hy vọng tìm được chàng trai trong mơ của mình thì anh ấy lại tiến đến. Dù hơi muộn màng nhưng có còn hơn không. Tớ đã từng nghĩ tớ sẽ kết hôn vào năm hai mươi lăm tuổi đấy. Và đến năm ba mươi tuổi, tớ sẽ có hai đứa con, một chú chó nhỏ và một khoản thế chấp lớn. Thế mà giờ tớ ở đây, ba mươi ba tuổi, và mọi thứ đều không đúng theo kế hoạch.” Nói đến đó, Kathy cong môi lên và nháy mắt với những cô nàng kia.
“Dù sao thì… lúc ấy tớ cũng đang hẹn hò với một anh chàng người Úc tên là Daniel. Nhưng anh ta còn lâu mới muốn kết hôn hay có con, vậy nên tớ biết tớ chỉ đang phí thời gian. Và một đêm nọ, khi bọn tớ ra ngoài ăn tối, người đàn ông đích thực của đời tớ đã xuất hiện…” Kathy nhìn tôi mỉm cười và đảo mắt. “Cùng với bạn gái của anh ấy.”
Phần này của câu chuyện cần phải được xử lý cẩn thận để có thể níu giữ sự thông cảm của người nghe. Sự thật là cả Kathy và tôi đều đang hẹn hò với người khác khi chúng tôi gặp nhau. Ngoại tình cả đôi kiểu này rõ ràng không phải là một khởi đầu hấp dẫn hoặc tốt lành nhất cho một mối quan hệ, đặc biệt là khi chúng tôi biết đến nhau nhờ chính những người mà chúng tôi đang hẹn hò. Tôi không nhớ chính xác vì sao họ quen biết nhau - có vẻ như Marianne đã từng đi chơi với bạn cùng phòng của Daniel, hoặc là ngược lại. Tôi không nhớ chính xác họ đã giới thiệu tôi với Kathy như thế nào, nhưng tôi nhớ như in khoảnh khắc đầu tiên mà tôi nhìn thấy Kathy. Cảm giác như một luồng điện chạy dọc người tôi. Cô ấy có mái tóc dài đen nhánh, đôi mắt xanh như nhìn thấu tâm can, và cái miệng duyên dáng. Một cô gái đẹp và tinh tế, như một thiên thần.
Tới phần này của câu chuyện, Kathy dừng lại, mỉm cười và nắm lấy tay tôi. “Anh nhớ không, Theo? Khi ta mới bắt đầu trò chuyện ấy? Anh kể rằng anh đang làm bác sĩ tâm lý tập sự. Còn em là một đứa dở hơi - vậy nên đây là mối nhân duyên trời định.”
Nghe đến đó, mấy cô nàng kia phá lên cười Kathy cũng cười và liếc nhìn tôi, một cách chân thành, có phần lo lắng, chờ đợi cái nhìn đáp lại từ tôi. “Nhưng, anh yêu à… Nghiêm túc mà nói, đấy chính là tình yêu sét đánh phải không?”
Lẽ ra đây phải là câu thoại của tôi. Tôi gật đầu và hôn lên má cô ấy. “Tất nhiên rồi, đấy là tình yêu đích thực.”
Đám bạn của cô ấy nhiệt liệt tán thành. Nhưng tôi không diễn kịch. Cô ấy nói đúng, đó là một tình yêu sét đánh - một dạng ham muốn. Dù đêm ấy tôi đi cùng Marianne nhưng tôi lại không thể rời mắt khỏi Kathy. Tôi quan sát cô ấy từ xa khi cô trò chuyện một cách sôi nổi với Daniel, rồi tôi thấy cô ấy chửi thề “Mẹ kiếp!” Có vẻ họ đang tranh cãi dữ dội. Daniel bỏ ra ngoài.
“Anh có vẻ ít nói nhỉ?” Marianne lên tiếng. “Có chuyện gì vậy?”
“Không có gì.”
“Vậy ta về nhà thôi, em mệt rồi.”
“Khoan đã…” Tôi nói bằng giọng lơ đễnh. “Ta uống thêm một ly nữa đi.”
“Em muốn về bây giờ!”
“Vậy em về trước đi.”
Marianne nhìn tôi bằng ánh mắt tổn thương, sau đó vùng vằng cầm áo khoác và ra về. Tôi biết mình sẽ gặp rắc rối vào ngày hôm sau, nhưng tôi chẳng hề bận tâm. Tôi tìm đường đến chỗ Kathy.
“Daniel có quay lại không?” Tôi hỏi.
“Không.” Kathy trả lời. “Còn Marianne thì sao?”
Tôi lắc đầu. “Không. Cô có muốn uống thêm một ly không?”
“Có chứ.”
Vậy là chúng tôi gọi thêm hai ly rượu. Chúng tôi đứng cạnh quầy bar và nói chuyện. Tranh luận về khóa đào tạo tâm lý trị liệu của tôi. Kathy cũng kể cho tôi nghe về lịch trình nhàm chán ở trường sân khấu. Cô ấy không ở đó lâu, vì đã ký hợp đồng với một đơn vị quản lý vào cuối năm nhất, và đã theo nghiệp diễn chuyên nghiệp kể từ lúc ấy. Không hiểu sao, tôi lại đoán rằng cô ấy chắc chắn là một diễn viên tài năng.
“Tôi không ham học lắm…” Cô ấy nói. “Tôi muốn dấn thân vào việc đó ngay tức thì, anh hiểu không?”
“Làm gì cơ? Diễn xuất à?”
“Không. Sống ấy!” Kathy nghiêng nghiêng đầu, đôi mắt màu xanh ngọc ẩn sau hàng mì đen dài đang nhìn tôi vẻ tinh nghịch. “Làm thế nào mà anh có đủ kiên nhẫn để tiếp tục việc đó, Theo… Ý tôi là việc học ấy?”
“Có lẽ là do tôi không muốn dấn thân ra ngoài đó và “sống”. Có lẽ tôi là một kẻ hèn nhát.”
“Không. Nếu anh là một kẻ hèn nhát, anh đã về nhà cùng với bạn gái của mình rồi.”
Kathy phá lên cười. Một giọng cười xấu xa đến bất ngờ. Tôi những muốn kéo cô ấy lại gần và hôn cô thật mãnh liệt. Tôi chưa từng trải nghiệm ham muốn thể xác mạnh mẽ đến vậy trước đây. Tôi muốn kéo cô ấy lại gần, cảm nhận đôi môi và sức nóng từ cơ thể ấy áp sát vào tôi.
“Tôi xin lỗi!” Cô ấy tiếp lời. “Lẽ ra tôi không nên nói như vậy. Tôi cứ ruột để ngoài da. Tôi đã bảo tôi là một đứa dở hơi mà.”
Kathy đã nhiều lần cổ xúy cho sự điên rồ của mình bằng những câu nói như “Em bị khùng”, “Em dở hơi”, “Em ngớ ngẩn” - nhưng tôi chẳng bao giờ tin cô ấy. Nụ cười đến với cô ấy quá dễ dàng và thường xuyên, khiến tôi không thể tin rằng cô ấy từng trải qua những ký ức đen tối tương tự như tôi. Ở cô ấy có vẻ gì đó thật bốc đồng, vô tư - cô ấy biết tận hưởng cuộc sống và háo hức quan sát cuộc đời. Dù cô ấy nói gì chăng nữa, cô ấy vẫn là kẻ ít điên rồ nhất mà tôi từng biết. Ở cạnh cô ấy, tôi thấy mình tỉnh táo hơn.
Kathy là người Mỹ. Cô ấy sinh ra và lớn lên ở khu Thượng bờ Tây của Manhattan. Mẹ cô ấy là người Anh nên Kathy có hai quốc tịch, nhưng cô ấy chẳng có vẻ gì là giống người Anh cả. Cô ấy chối bỏ chất Anh trong mình một cách dứt khoát và quả quyết - không chỉ trong cách nói chuyện, mà ở cả cách cô ấy nhìn nhận và tiếp cận thế giới này: tràn đầy tự tin và hồ hởi. Tôi chưa từng gặp ai như vậy trước đây.
Chúng tôi rời quán bar, vẫy một chiếc taxi và trở về căn hộ của tôi. Trong chuyến đi ngắn ngủi ấy, cả hai đều im lặng. Khi xe dừng lại, cô ấy khẽ ép môi cô ấy lên môi tôi. Khi ấy, tôi quyết định phá tan sự dè dặt của mình và kéo cô ấy về phía mình. Chúng tôi không ngừng hôn nhau trong khi tôi mò mẫm mở cửa. Chỉ vừa kịp bước vào trong, chúng tôi đã nhanh chóng cởi đồ, vội vã vào phòng ngủ và lao lên giường.
Đó là đêm hoang dại và vui sướng nhất cuộc đời tôi. Tôi dành hàng giờ để khám phá cơ thể của Kathy. Chúng tôi quấn lấy nhau cho đến sáng. Tôi vẫn nhớ xung quanh tôi có rất nhiều màu trắng: ánh nắng rực lên quanh mép rèm cửa, bức tường và ga trải giường màu trắng; lòng trắng trong đôi mắt cô ấy, hàm răng và làn da của cô ấy. Tôi không hề biết da người lại có thể ửng sáng một cách huyền ảo như vậy: những mạch máu xanh lơ nổi rõ dưới lớp da trắng ngà, giống như những tia màu trong phiến đá cẩm thạch. Trông cô ấy hệt như một bức tượng nữ thần Hy Lạp vừa sống dậy và nằm trong vòng tay tôi.
Chúng tôi nằm đó và ôm nhau. Kathy đối mặt với tôi, đôi mắt cô ấy ở gần đến nỗi tôi không thể nhìn rõ. Tôi ngơ ngẩn nhìn vào vùng biển màu xanh ngọc ấy.
“À…” Cô ấy ậm ừ.
“Sao thế em?”
“Vậy Marianne thì sao?”
“Marianne ư?”
Cô ấy thoáng cười. “Bạn gái của anh ấy?”
“À, phải… Phải rồi.” Tôi cũng ậm ừ vẻ lưỡng lự. “Anh cũng không biết Marianne sẽ thế nào. Còn Daniel thì sao?”
Kathy đảo mắt.
“Hãy quên Daniel đi. Mà thật ra em đã quên rồi!”
“Thật ư?”
Kathy hôn tôi, coi đó như là câu trả lời.
Trước khi ra về, Kathy đi tắm, còn tôi lúc ấy tranh thủ gọi điện cho Marianne. Tôi muốn sắp xếp thời gian để gặp và nói trực tiếp với cô ấy. Nhưng cô ấy đã nổi cáu và khăng khăng nói ngay lúc đó, trên điện thoại. Marianne không ngờ tôi sẽ chia tay với cô ấy. Nhưng tôi đã làm như vậy, bằng cách nhẹ nhàng nhất có thể. Cô ấy bắt đầu khóc, giọng cô ấy buồn bã và tức giận. Cuối cùng, tôi là người cúp máy trước. Điều ấy quả là tàn nhẫn, và có phần không tử tế. Tôi chẳng lấy gì làm tự hào về cuộc gọi đó. Nhưng khi ấy, dường như đó là hành động trung thực duy nhất tôi có thể làm. Nếu được làm lại, có lẽ tôi vẫn chọn cách ấy.
Vào buổi hẹn hò đầu tiên, Kathy và tôi gặp nhau tại Vườn Kew. Đó là ý tưởng của cô ấy. Kathy vô cùng ngạc nhiên khi biết tôi chưa tới đó bao giờ.
“Anh đùa sao?” Cô ấy thốt lên. “Anh chưa bao giờ đến khu vườn đó ư? Một nhà kính lớn nơi họ có nhiều loại lan nhiệt đới, họ giữ cho nhiệt độ cao đến nỗi cứ như đang ở trong lò nướng vậy. Khi còn học ở trường sân khấu, em thường tới đó để sưởi ấm. Hay là ta gặp nhau ở đó, sau khi anh tan làm?” Rồi cô đột nhiên do dự. “Hay là nơi đó quá xa chỗ làm của anh?”
“Anh sẵn sàng đi đến những nơi xa hơn cả Vườn Kew để gặp em, em yêu ạ!” Tôi nói.
“Đồ ngốc!” Cô ấy thốt lên và hôn tôi.
Khi tôi đến nơi, Kathy đã đứng đợi sẵn ở lối vào. Cô ấy mặc một chiếc áo khoác to sụ và quàng khăn, tay cô ấy vẫy liên hồi như một đứa trẻ háo hức được đi chơi. “Đi nào! Theo em!” Cô ấy nói.
Cô ấy dẫn tôi đi qua bãi đất bùn lạnh giá để tới một nhà kính rộng lớn, nơi có những loài cây nhiệt đới. Cô ấy đẩy cánh cửa để vào bên trong. Tôi bước theo cô ấy và ngay lập tức bị sốc nhiệt bởi một đợt khí nóng phả tới. Tôi tháo khăn quàng cổ và cởi áo khoác. Kathy mỉm cười.
“Thấy không? Em đã bảo là như phòng xông hơi vậy. Có tuyệt không nào?”
Chúng tôi nắm tay nhau đi men theo những lối nhỏ, áo khoác vắt trên cánh tay, cùng nhau ngắm những loài hoa kỳ thú.
Tôi cảm nhận được một niềm hạnh phúc lạ lẫm khi ở bên cô ấy, như thể một cánh cửa bí mật vừa được mở ra, và Kathy đã vẫy gọi tôi bước qua ngưỡng cửa đó vào một thế giới kỳ diệu của hơi ấm, ánh sáng và sắc màu, đến từ hàng trăm loài hoa lan đang khoe sắc xanh, đỏ và vàng rực rỡ.
Tôi cảm thấy như lớp băng bao bọc lấy tôi đang dần tan chảy, lớp vỏ cứng dần mềm ra, như một chú rùa mò ra sưởi nắng sau giấc ngủ đông dài, chớp chớp mắt và thức dậy. Kathy đã làm điều ấy cho tôi: cô ấy là tấm vé mới để tôi đến với cuộc sống này, tấm vé tôi đã đưa cả hai tay ra đón lấy.
Tôi chợt nghĩ: thì ra nó là như vậy. Thì ra đây là tình yêu.
Tôi nhận ra điều đó mà không chút bận tâm, và tôi nhận thức được rằng tôi chưa từng trải qua cảm giác như vậy trong đời. Những mối quan hệ lãng mạn trước đây của tôi đều thật ngắn ngủi và chẳng lấy gì làm thỏa mãn. Hồi còn là sinh viên, tôi phải mượn hơi men để có đủ can đảm làm chuyện ấy lần đầu với một cô nàng học khoa Xã hội, người Canada, tên là Meredith. Cô nàng đeo niềng răng nên đã khiến môi tôi chảy máu khi chúng tôi hôn nhau. Tiếp sau đó là một chuỗi các mối quan hệ tẻ nhạt. Dường như tôi không thể tìm thấy sợi dây kết nối đặc biệt mà tôi đã mong đợi. Tôi tin rằng tâm hồn tôi đã quá vụn nát, không còn khả năng nuôi dưỡng một mối quan hệ thân mật.
Nhưng giờ đây, bất cứ khi nào nghe thấy tiếng cười khúc khích của Kathy, tôi lại cảm giác như có một luồng sóng hưng phấn chạy trong cơ thể. Như một miếng bọt biển, tôi hấp thụ luồng khí trẻ trung, vô tư và hạnh phúc từ Kathy. Tôi đồng ý với mọi đề nghị và ý thích chợt nảy ra của cô ấy. Tôi còn không biết mình có khả năng làm như vậy. Tôi thích con người mới của tôi, một gã đàn ông không biết sợ hãi, người đã được Kathy truyền cảm hứng để sống dậy. Chúng tôi làm tình không ngừng nghỉ. Tôi đắm chìm trong dục vọng, luôn ham muốn và thèm khát cô ấy. Tôi phải liên tục chạm vào cô ấy, cảm thấy việc gần gũi với Kathy không bao giờ là đủ.
Kathy chuyển đến sống cùng tôi vào tháng Mười hai năm đó, trong căn hộ một phòng ngủ của tôi ở Kentish Town. Đó là một căn hộ tầng hầm ẩm ướt, trải thảm dày cộm, có cửa sổ nhưng không nhìn thấy gì bên ngoài. Chúng tôi quyết định làm điều gì đó đặc biệt vào Giáng sinh đầu tiên bên nhau. Chúng tôi đã mua một cây thông nhỏ từ quầy hàng cạnh ga tàu điện, rồi treo một mớ đồ trang trí và đèn nê-ông lên đó.
Tôi vẫn còn nhớ rõ mùi lá thông, mùi gỗ và mùi nến cháy. Đôi mắt long lanh của Kathy đang nhìn tôi, lấp lánh như ánh đèn trên cây. Tôi nói mà không kịp suy nghĩ, những từ ngữ chỉ vừa mới xuất hiện trong đầu.
“Em sẽ cưới anh chứ?”
Kathy sững sờ nhìn tôi. “Sao cơ?”
“Anh yêu em, Kathy. Em sẽ lấy anh chứ?”
Kathy bật cười. Và rồi, trước sự ngạc nhiên và vui sướng của tôi, cô ấy trả lời: “Vâng.”
Ngày hôm sau, chúng tôi ra ngoài và chọn một chiếc nhẫn. Lúc này, tôi mới bắt đầu nhận thức rõ được thực tế rằng chúng tôi vừa đính hôn.
Kỳ lạ thay, những người đầu tiên tôi nghĩ đến là bố mẹ mình. Tôi muốn giới thiệu Kathy với họ. Tôi muốn họ thấy tôi hạnh phúc đến thế nào, rằng cuối cùng, tôi đã được giải thoát và được tự do. Vậy là chúng tôi bắt tàu đi Surrey. Giờ nghĩ lại tôi mới thấy đó là một ý tưởng tồi từ trong trứng nước. Bố tôi chào đón tôi bằng thái độ thù ghét muôn thuở: “Trông con tàn tạ quá, Theo. Quá gầy. Tóc thì quá ngắn. Nhìn con như thằng ăn cắp vậy.”
“Cảm ơn bố. Con cũng rất vui được gặp lại bố.”
Mẹ tôi có vẻ u uất hơn bình thường. Bà kiệm lời hơn, và dường như đã thu mình lại, tâm trí bà không còn để ở đây nữa. Bố tôi thì mặt nặng mày nhẹ, chẳng hề thân thiện hay khéo léo. Đôi mắt lạnh lùng, u tối của ông chẳng rời Kathy lấy một giây. Đó là một bữa trưa chẳng lấy gì làm dễ chịu. Có vẻ họ không ưa cô ấy, và cũng chẳng lấy làm vui mừng cho chúng tôi. Tôi không hiểu vì sao tôi lại ngạc nhiên vì điều đó.
Sau bữa trưa, bố tôi trốn biệt trong phòng làm việc và không ra ngoài lần nào nữa. Lúc chúng tôi ra về, mẹ ôm tôi thật lâu, thật chặt, dường như bà không còn đứng vững trên đôi chân của mình. Tôi thấy buồn khôn xiết. Khi tôi và Kathy ra khỏi nhà, tôi biết một phần trong tôi đã ở lại nơi này, mãi mãi là một đứa bé bị mắc kẹt. Tôi thấy lạc lối, vô vọng và suýt rơi nước mắt. Khi ấy, như thường lệ, Kathy lại khiến tôi ngạc nhiên. Cô ấy giang tay ôm tôi vào lòng và thì thầm bên tai tôi: “Giờ thì em hiểu rồi… Em hiểu hết, và em càng thương anh nhiều hơn.”
Cô ấy không giải thích gì thêm, cô ấy không cần làm vậy.
Chúng tôi làm lễ cưới vào tháng Tư, trong một phòng đăng ký kết hôn nhỏ phía ngoài quảng trường Euston. Chúng tôi không mời cha mẹ tham dự. Kathy khăng khăng làm lễ cưới không theo tôn giáo nên cũng không có sự chứng giám của Chúa. Nhưng tôi có một lời cầu nguyện bí mật trong buổi lễ. Tôi thầm cảm ơn Người vì đã cho tôi niềm hạnh phúc bất ngờ và ngoài mong đợi như vậy. Giờ thì tôi đã hiểu, đã thấy rõ mục đích lớn lao hơn của Người. Chúa đã không hề bỏ rơi tôi suốt thời thơ ấu, khi tôi cảm thấy cô đơn và sợ hãi. Người đã giấu kỹ Kathy trong tay áo, chờ đến khi thích hợp để đưa cô ấy đến gặp tôi, giống như một ảo thuật gia lão luyện.
Tôi trân trọng và biết ơn từng phút giây chúng tôi ở bên nhau. Tôi hiểu mình may mắn đến nhường nào khi có được một thứ tình yêu hiếm gặp như thế; và những người khác thì không được may mắn như tôi. Hầu hết các bệnh nhân của tôi đều không được yêu thương đúng mực. Alicia Berenson cũng vậy.
Tôi chẳng thể nào hình dung nổi sự khác biệt giữa Kathy và Alicia lại lớn đến như thế. Kathy luôn khiến tôi nghĩ đến ánh sáng, sự ấm áp, màu sắc và tiếng cười, còn khi nghĩ về Alicia, tôi chỉ thấy một cái hố sâu, bóng tối và nỗi buồn.
Và sự im lặng.