Chương 9
Tôi thực sự cần một điếu thuốc lúc này. Bước ra khỏi The Grove, tôi lục tìm trong túi áo khoác nhưng chẳng tìm thấy gì.
“Anh đang tìm gì đúng không?”
Tôi quay lại. Yuri đang đứng ngay phía sau tôi. Tôi có phần giật mình vì không ngờ rằng anh ta ở gần như vậy mà tôi không nghe thấy tiếng động gì.
“Tôi tìm thấy thứ này trong phòng y tá.” Anh ta mỉm cười rồi đưa cho tôi một bao thuốc lá. “Chắc là nó đã rơi ra khỏi túi của anh.”
“Cảm ơn!”
Tôi cầm lấy và châm một điếu thuốc. Tôi chìa bao thuốc ra mời Yuri, nhưng anh ta lắc đầu.
“Tôi không hút thuốc. Ít nhất là không phải thuốc lá.” Anh ta cười. “Có vẻ như cần chút men đấy nhỉ? Đi nào, tôi mời anh một ly!”
Tôi lưỡng lự, những muốn từ chối theo bản năng - tôi chưa bao giờ thích giao thiệp với đồng nghiệp. Tôi cũng không cho rằng Yuri và tôi có nhiều điểm chung. Nhưng có lẽ anh ta biết về Alicia nhiều hơn bất kỳ ai ở The Grove, và những thông tin đó có thể hữu ích với tôi.
“Được chứ!” Tôi trả lời. “Tại sao lại không nhỉ?”
Chúng tôi đến một quán rượu gần nhà ga, quán The Siaughtered Lamb. Nó tối tăm, tàn tạ và có lẽ đã lỗi thời lắm rồi, giống mấy gã lớn tuổi đang gà gật bên những ly bia uống dở. Yuri gọi cho chúng tôi hai ly bia và chúng tôi ngồi ở một cái bàn sâu trong quán.
Yuri nốc một hơi dài rồi đưa tay lên lau miệng.
“Chà…” Anh ta hắng giọng. “Kể cho tôi về Alicia đi!”
“Alicia ư?”
“Làm thế nào mà anh tìm ra cô ta?”
“Tôi không chắc là mình đã tìm ra cô ấy.”
Yuri nhìn tôi vẻ băn khoăn, sau đó bật cười. “Cô ta không muốn ai tìm ra mình sao? Phải, đó là sự thật. Cô ta đang trốn chạy.”
“Anh rất thân thiết với cô ấy, tôi nhận thấy điều đó.”
“Tôi có nghĩa vụ chăm sóc đặc biệt cho cô ta. Không ai hiểu cô ta như tôi, kể cả giáo sư Diomedes.”
Giọng anh ta có chút khoe khoang, và vì một nguyên do nào đó, tôi cảm thấy khó chịu. Tôi tự hỏi anh ta có thật sự hiểu rõ về cô ấy, hay chỉ đang khoe mẽ.
“Anh nghĩ sao về sự im lặng của cô ấy? Anh nghĩ nó có ý nghĩa gì?”
Yuri nhún vai. “Tôi đoán là cô ta chưa sẵn sàng đối thoại. Cô ta sẽ nói khi đã thấy sẵn sàng.”
“Sẵn sàng cho điều gì?”
“Sẵn sàng nói sự thật, anh bạn ạ.”
“Vậy sự thật đó là gì?”
Yuri khẽ nghiêng đầu sang một bên, chăm chú quan sát tôi. Và câu hỏi thốt ra từ miệng anh ta khiến tôi vô cùng ngạc nhiên.
“Anh đã kết hôn chưa, Theo?”
Tôi gật đầu. “Tôi kết hôn rồi.”
“Vâng, tôi cũng đoán là như vậy. Tôi cũng đã kết hôn một lần. Chúng tôi từ Latvia đến đây. Nhưng cô ấy không hòa nhập được với nơi này như tôi. Cô ấy đã không cố gắng, anh hiểu chứ, cô ấy không chịu học tiếng Anh. Dù sao thì… việc đó cũng không… Ý tôi là, tôi không cảm thấy hạnh phúc, nhưng tôi đã phủ nhận điều đó, đã tự lừa dối bản thân mình…” Yuri nốc cạn ly bia rồi nói tiếp. “Cho đến khi tôi phải lòng…”
“Một người không phải là vợ anh?”
Yuri bật cười và lắc đầu.
“Không. Đó là một phụ nữ sống gần nhà tôi. Cô ấy rất đẹp. Chúng tôi yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên… Tôi nhìn thấy cô ấy trên đường. Phải rất lâu sau đó, tôi mới có đủ can đảm để bắt chuyện với cô ấy. Tôi thường bám theo cô ấy… Đôi lần, tôi quan sát mà không để cô ấy biết. Tôi sẽ đứng bên ngoài nhà cô ấy và nhìn vào trong, hy vọng cô ấy sẽ xuất hiện bên cửa sổ.” Anh ta phá lên cười.
Câu chuyện này bắt đầu khiến tôi cảm thấy khó chịu. Tôi uống hết cốc bia và liếc nhìn đồng hồ, hy vọng Yuri sẽ hiểu ý, nhưng anh ta chẳng hề nhận ra. Anh ta tiếp tục nói. “Một ngày nọ, tôi đã thử bắt chuyện với cô ấy. Nhưng cô ấy không hề có hứng thú với tôi. Tôi đã thử một vài lần… Nhưng cô ấy bảo tôi hãy ngừng làm phiền cô ấy.”
Đó là chuyện dĩ nhiên. Tôi chực cáo lui nhưng Yuri vẫn nói không ngừng.
“Chuyện ấy rất khó chấp nhận! Tôi đoán chắc chúng tôi sinh ra là dành cho nhau. Nhưng cô ấy đã xé nát trái tim tôi. Tôi nổi điên lên với cô ấy. Một trận lôi đình!”
“Và rồi chuyện gì đã xảy ra?” Tôi tò mò hỏi dù đã muốn ra về lắm rồi.
“Không có chuyện gì cả.”
“Không có chuyện gì sao? Anh quay về với vợ anh à?”
Yuri lắc đầu. “Không. Chuyện với vợ tôi đã kết thúc rồi. Nhưng chỉ tới khi phải lòng người phụ nữ đó, tôi mới dám thừa nhận và đối mặt với sự thật về mối quan hệ giữa vợ chồng tôi. Đôi khi ta cần rất nhiều thời gian và dũng khí để nhìn vào sự thật.”
“Tôi hiểu rồi. Và anh nghĩ rằng Alicia cũng chưa sẵn sàng đối mặt với sự thật về cuộc hôn nhân của cô ấy? Ý của anh là vậy phải không? Có thể anh nói đúng.”
Yuri lại nhún vai. “Và bây giờ, tôi đã đính hôn với một cô gái Hungary tốt bụng. Cô ấy làm việc tại một trung tâm chăm sóc sức khỏe và sắc đẹp, nói tiếng Anh thành thạo. Chúng tôi rất hợp nhau, và cảm thấy hạnh phúc bên nhau.”
Tôi gật đầu và nhìn đồng hồ thêm lần nữa trước khi với tay lấy áo khoác. “Tôi phải đi rồi. Tôi sẽ trễ hẹn với vợ tôi mất.”
“Được thôi, không sao… Tên cô ấy là gì nhỉ, vợ của anh ấy?”
Vì lý do nào đó, tôi không muốn trả lời anh ta. Tôi không muốn Yuri biết bất cứ điều gì về vợ mình. Nhưng chuyện ấy thật ngớ ngẩn.
“Kathryn!” Tôi đáp. “Tên cô ấy là Kathryn, nhưng tôi thường gọi cô ấy là Kathy.”
Yuri nở một nụ cười kỳ lạ.
“Để tôi cho anh một lời khuyên…” Anh ta nói. “Hãy về nhà với vợ của anh. Về với Kathy, người rất yêu thương anh… Và hãy gạt bỏ mọi suy nghĩ về Alicia.”