Chương 2
Tôi đi tìm Diomedes để báo cáo về cuộc gặp giữa tôi và Alicia. Ông đang ở trong văn phòng, sắp xếp lại các bản nhạc.
“Thế nào?” Ông cất lời mà không hề nhìn lên. “Mọi chuyện sao rồi?”
“Chẳng đi đến đâu cả.”
Diomedes nhìn tôi đầy thắc mắc.
Tôi có phần ngập ngừng. “Nếu muốn giúp Alicia, tôi muốn cô ấy phải suy nghĩ và cảm nhận được đã.”
“Chắc chắn rồi, vậy điều khiến anh bận tâm là…”
“Ta không thể tiếp cận ai đó nếu họ bị tiêm an thần liều cao. Cô ấy như đang ở độ sâu hai mét dưới mặt nước vậy”.
Diomedes cau mày. “Tôi không can thiệp vào chuyện đó…” Ông nói. “Tôi không biết liều lượng chính xác mà họ dùng cho cô ta…”
“Tôi đã hỏi Yuri. Mười sáu miligram Risperidone, tương đương với liều dành cho một con ngựa.”
Diomedes nhường mày. “Đúng là hơi cao thật, có lẽ có thể giảm xuống. Anh biết đấy, Christian là trưởng nhóm y tá chăm sóc Alicia. Anh nên bàn bạc với anh ta.”
“Tôi nghĩ ông đề nghị thì sẽ tốt hơn.”
“Ừm…” Diomedes nhìn tôi vẻ nghi ngờ. “Anh và Christian đã biết nhau từ trước phải không? Ở Broadmoor ấy?”
“Chỉ quen biết qua loa thôi.”
Diomedes không trả lời ngay. Ông với tay về phía chiếc đĩa đựng hạnh nhân tẩm đường trên bàn và đưa ra mời tôi. Tôi lắc đầu. Ông thả một quả hạnh vào miệng, vừa nhai vừa nhìn tôi.
“Anh kể xem nào…” Ông cất lời. “Anh và Christian vẫn thân thiện với nhau chứ?”
“Đó là một câu hỏi lạ lùng. Tại sao ông lại hỏi như vậy?”
“Vì tôi cảm thấy có chút thù địch ở đây.”
“Không phải là từ phía tôi.”
“Vậy là từ phía anh ta?”
“Ông nên hỏi anh ta. Tôi không có vấn đề gì với Christian cả.”
“Hừm. Có lẽ tôi chỉ đang tưởng tượng ra thôi, dù tôi thực sự cảm nhận được điều gì đó… Anh nên cẩn thận. Bất cứ sự gây hấn hay cạnh tranh nào cũng đều ảnh hưởng đến công việc. Hai anh cần hợp tác với nhau thay vì chống lại nhau.”
“Tôi nhận thức được điều đó.”
“Vậy thì Christian cần tham gia vào vụ bàn luận này. Anh muốn Alicia có thể cảm nhận. Nhưng hãy nhớ rằng, cảm xúc càng mạnh, nguy hiểm lại càng lớn.”
“Nguy hiểm cho ai?”
“Dĩ nhiên là cho Alicia.” Diomedes xua xua tay về phía tôi. “Đừng quên rằng cô ta đã kiên quyết tự tử khi bị đưa tới đây lần đầu. Cô ta đã nhiều lần tìm cách kết liễu cuộc đời mình. Thuốc an thần giữ cho cô ta ổn định, nên cô ta vẫn sống được tới giờ. Nếu ta giảm liều thuốc, rất có khả năng cô ta không khống chế được cảm xúc và bị nó quật ngã. Anh đã chuẩn bị cho rủi ro đó chưa?”
Tôi cân nhắc thật cẩn thận những gì Diomedes nói. Nhưng tôi vẫn gật đầu. “Đó là rủi ro mà tôi tin chúng ta cần chấp nhận, thưa Giáo sư.” Tôi nói. “Nếu không, ta sẽ không bao giờ giúp được cô ấy.”
Diomedes nhún vai. “Vậy tôi sẽ thay mặt anh nói chuyện với Christian.”
“Cảm ơn ông!”
“Ta sẽ xem anh ta phản ứng như thế nào. Các nhà tâm lý trị liệu thường không tỏ ra tích cực khi ai đó bình luận về cách anh ta điều trị cho bệnh nhân. Dĩ nhiên, tôi có thể dùng quyền hạn để tác động đến anh ta, nhưng tôi không định làm như vậy. Tôi sẽ giải thích thật mềm mỏng, và kể lại với anh những gì Christian nói.”
“Có lẽ sẽ tốt hơn nếu ông không nhắc đến tôi khi nói chuyện với anh ta.”
“Tôi hiểu!” Diomedes nở một nụ cười kỳ lạ. “Tốt thôi, tôi sẽ không làm như vậy.”
Nói rồi, ông lấy ra một chiếc hộp nhỏ, trượt nhẹ nắp hộp để lộ những điếu xì gà bên trong. Ông mời tôi nhưng tôi chỉ lắc đầu.
“Anh không hút thuốc ư?” Ông tỏ vẻ ngạc nhiên. “Tôi cứ ngờ anh hút thuốc đấy.”
“Ồ, không. Tôi chỉ thỉnh thoảng hút thuốc lá thường, nhưng giờ cũng đang cố gắng bỏ…”
“Tốt, tốt cho anh.” Ông mở cửa sổ ra. “Anh có biết một câu chuyện cười về lý do tại sao anh không thể vừa làm nhà trị liệu vừa hút thuốc không? Bởi vì nếu làm vậy thì chính anh cũng cần được trị liệu tâm lý đấy.” Ông phá lên cười và nhét một điếu xì gà vào miệng. “Tôi nghĩ tất cả chúng ta đều có chút điên rồ khi ở đây. Anh có biết tấm biển mà họ thường treo trong văn phòng của bác sĩ trị liệu tâm lý không? ‘Anh không cần phải là người điên để làm việc ở đây, nhưng nếu anh bị điên thì có lợi hơn.’ Anh biết chứ?”
Diomedes lại phá lên cười lần nữa. Ông châm điếu xì gà và hút một hơi, khói thuốc phả ra xung quanh. Tôi nhìn ông đầy ghen tị.