Chương 3
Sau bữa trưa, tôi lần mò dọc các hành lang để tìm lối ra.
Tôi định lẻn ra ngoài và hút một điếu thuốc, nhưng Indira bắt gặp tôi ở lối thoát hiểm khi có hỏa hoạn. Bà nghĩ tôi bị lạc.
“Đừng lo, Theo!” Bà nói rồi nắm lấy cánh tay tôi. “Tôi đã mất hàng tháng trời để quen với nơi này. Nó giống như một mê cung không có lối thoát. Thỉnh thoảng tôi vẫn bị lạc, mà tôi đã ở đây mười năm rồi đấy.” Bà cười vang. Trước khi tôi kịp phản đối, bà đã dẫn tôi lên tầng để uống trà trong căn phòng “Bể cá vàng”.
“Tôi sẽ đun một ấm nước. Thời tiết xấu quá nhỉ? Tôi ước gì tuyết rơi một lần cho xong. Tuyết đúng là một biểu tượng đầy quyền năng phải không? Lau sạch tất cả mọi thứ. Cậu có thấy các bệnh nhân lúc nào cũng nhắc đến nó không? Họ mong ngóng nó. Thật thú vị biết bao!”
Và rồi, trước sự ngạc nhiên của tôi, bà cho tay vào trong túi xách, lấy ra một miếng bánh gói bằng màng bọc thực phẩm. Bà dúi nó vào tay tôi. “Cầm lấy đi. Bánh hạt óc chó, tôi nướng tối qua đấy, đây là phần của cậu.”
“Ồ, cảm ơn bà. Tôi…”
“Tôi biết đây là một cách làm không chính thống, nhưng tôi thường nhận được kết quả tốt hơn với các ca khó nếu tôi cho họ một miếng bánh trong phiên điều trị.”
Tôi bật cười. “Tôi cá là như vậy. Tôi có phải là một ca khó không?”
Indira cười. “Không đâu, mặc dù tôi thấy điều này cũng đúng với các đồng nghiệp khó tính, dù cậu cũng không khó tính cho lắm. Một chút đường sẽ giúp ta cải thiện tâm trạng rất hiệu quả. Tôi từng làm bánh cho căng-tin, nhưng Stephanie nhặng xị lên, mấy cái chuyện vớ vẩn liên quan đến an toàn thực phẩm và sức khỏe về đồ ăn mang từ bên ngoài vào. Chắc cậu nghĩ tôi sẽ giấu bánh trong cặp mà mang vào. Nhưng tôi có cách riêng để nướng một ít bánh ở đây. Chỉ là một cách ngấm ngầm chống đối ban quản lý thôi. Cậu thử ăn đi!”
Câu nói giống như một mệnh lệnh hơn là một lời mời đơn thuần. Tôi cắn thử một miếng. Khá ngon, ngọt ngào và có vị ngậy béo của hạt óc chó. Tôi phải lấy tay che miệng khi nói.
“Tôi nghĩ chắc chắn bệnh nhân sẽ thấy khá hơn khi ăn bánh này.”
Indira cười với vẻ hài lòng. Tôi chợt nhận ra lý do vì sao tôi rất quý bà - có một thứ năng lượng bao dung như tình mẫu từ tỏa ra từ bà, khiến tôi nhớ đến Ruth, bác sĩ trị liệu trước kia của tôi. Thật khó mà hình dung được sẽ như thế nào nếu bà nổi giận hay buồn bã.
Tôi liếc nhìn quanh phòng trong khi Indira pha trà. Phòng y tá luôn là trái tim của một bệnh viện tâm thần: Nhân viên hết vào lại ra, và đó là nơi diễn ra mọi hoạt động điều hành viện hàng ngày. “Bể cá vàng” là biệt danh mà các y tá đặt cho phòng này, vì các bức tường đều được làm bằng kính cường lực - điều đó, ít nhất về mặt lý thuyết, có thể giúp các nhân viên để mắt đến bệnh nhân trong phòng giải trí. Nhưng trong thực tế, các bệnh nhân tự do thơ thẩn bên ngoài, quan sát chúng tôi ở bên trong, vì vậy, nói đúng ra, chúng tôi mới chính là những người đang bị theo dõi. Đó là một không gian khá nhỏ, không có đủ ghế cho tất cả - và những chiếc ghế thường bị các y tá bận đánh máy ghi chép chiếm giữ. Vì vậy, chúng tôi chủ yếu đứng giữa phòng, hoặc tựa người một cách vụng về vào những chiếc bàn làm việc khiến cho căn phòng luôn có cảm giác chật chội, bất kể có bao nhiêu người trong đó.
“Trà của cậu đây, chàng trai!” Indira nói rồi đưa cho tôi một tách trà.
“Cảm ơn bà!”
Christian bước vào và gật đầu với tôi. Người anh ta tỏa ra mùi của loại kẹo cao su bạc hà mà anh ta luôn nhai trong miệng. Tôi nhớ anh ta đã từng hút rất nhiều thuốc khi chúng tôi còn ở Broadmoor. Đó là một trong số ít những điểm chung giữa chúng tôi. Sau đó, Christian nghỉ việc, kết hôn và có một cô con gái. Tôi không biết anh ta sẽ làm cha như thế nào. Trong mắt tôi, anh ta không có vẻ giàu lòng trắc ẩn cho lắm. Christian nở một nụ cười lạnh lùng.
“Thật tức cười khi được gặp lại anh theo cách này, Theo.”
“Thế giới này đúng là nhỏ bé.” Tôi đáp.
“Xét trong giới sức khỏe tinh thần thì đúng là như vậy.”
Christian nói điều này như thể ám chỉ rằng anh ta còn thuộc về những thế giới khác rộng lớn hơn. Tôi cố tưởng tượng xem những thế giới ấy là gì. Thành thật mà nói, tôi chỉ có thể hình dung ra anh ta trong phòng tập gym hoặc trên sân bóng bầu dục.
Christian nhìn chằm chằm tôi vài giây. Tôi đã quên mất anh ta có thói quen ngập ngừng khá lâu, để người khác chờ đợi trong khi anh ta cân nhắc câu trả lời. Nó vẫn làm tôi bực mình y như hồi còn ở Broadmoor.
“Anh nhập hội vào một thời điểm không thích hợp lắm.” Cuối cùng anh ta cũng cất lời. “Thanh gươm của Damocles* đang kề trên cổ The Grove.”
“Anh nghĩ tình hình tệ đến thế sao?”
“Chỉ là vấn đề thời gian thôi. Quỹ Tín thác sẽ đóng cửa nơi này, chỉ là sớm hay muộn. Vậy nên câu hỏi đặt ra là anh làm gì ở đây vậy?”
“Ý anh là sao?”
“Chà, lũ chuột sẽ nhảy khỏi một con tàu sắp đắm. Chúng không có trèo lên boong đâu.”
Tôi bất ngờ trước vẻ hung hăng không chút che đậy của Christian. Tôi quyết định không mắc mưu, nên chỉ nhún vai.
“Có thể lắm!” Tôi nói. “Nhưng tôi không phải là chuột.”
Trước khi Christian kịp đáp lời, một tiếng động lớn vang lên khiến chúng tôi giật nảy mình. Elif đang ở phía bên kia tấm kính, không ngừng lấy hai nắm tay đập lên tường. Mặt cô ta bị ép chặt vào kính, mũi bẹp gí, mọi đường nét đều biến dạng và trở nên quái dị.
• Ám chỉ sự nguy hiểm sắp xảy ra. Hình tượng “Thanh gươm của Damocles” có nguồn gốc từ một câu chuyện ngụ ngôn cổ xưa được phổ biến bởi triết gia người La Mã Cicero trong một cuốn sách vào năm 45 TCN của ông mang tên Tusculanae Disputationes.
“Tao sẽ không uống nữa. Tao căm ghét chúng, đống thuốc chết tiệt này…”
Christian mở một cánh cửa nhỏ trên tường, nói vọng ra ngoài. “Giờ không phải lúc để bàn cãi về điều này, Elif.”
“Tao nói rồi, tao sẽ không uống nữa, chúng làm tao phát ốm…”
“Tôi không muốn nói chuyện này bây giờ. Hãy lên lịch hẹn gặp tôi. Giờ thì làm ơn biến đi!”
Elif nhăn mặt, đắn do một lúc. Sau đấy, cô ta quay người và bỏ đi, để lại một vết mờ hình tròn, chỗ cô ta áp mũi vào.
“Một người rất đặc biệt!” Tôi nói.
Christian lẩm bẩm. “Thật mệt mỏi.”
Indira gật đầu thở dài. “Tội nghiệp Elif.”
“Vì sao cô ta phải vào đây vậy?”
“Giết một lúc hai người.” Christian nói. “Cô ta siết cổ mẹ và em gái đến chết trong lúc họ đang ngủ.”
Tôi nhìn qua tấm kính, Elif đã nhập bọn với những bệnh nhân khác. Cô ta cao vượt lên so với những người còn lại. Một kẻ trong số họ dúi ít tiền vào tay cô ta, cô ta nhận lấy rồi bỏ vào túi.
Rồi tôi trông thấy Alicia ở đầu kia căn phòng, cô đang ngồi một mình và nhìn ra ngoài cửa sổ. Tôi quan sát cô một lúc. Christian cũng nhìn theo hướng ấy.
“Nhân tiện…” Anh ta nói. “Tôi đã nói chuyện với Giáo sư Diomedes về Alicia. Tôi muốn xem cô ta phản ứng thế nào khi giảm liều Risperidone. Tôi sẽ giảm xuống còn 5 miligram.”
“Tôi hiểu rồi!”
“Tôi nghĩ có thể anh muốn biết, vì tôi nghe nói anh đã có một phiên trị liệu với cô ta.”
“Đúng vậy!”
“Chúng tôi sẽ phải theo dõi thật sát sao để xem cô ta phản ứng như thế nào với sự thay đổi này. Nhân tiện, lần sau, nếu anh có vấn đề gì với cách dùng thuốc của tôi, hãy đến gặp tôi trực tiếp. Đừng lén lút hớt lẻo với Diomedes sau lưng tôi.” Anh ta trừng mắt nhìn tôi khi nói câu ấy. Tôi mỉm cười.
“Tôi chẳng lén lút gì hết. Tôi cũng không có vấn đề gì khi nói chuyện trực tiếp với anh, Christian!”
Lại thêm một khoảng lặng đầy khó chịu. Christian gật đầu với chính mình, như thể anh ta vừa quyết định một điều gì đó.
“Anh đã nhận ra Alicia là một người rối loạn nhân cách ranh giới rồi phải không? Cô ta sẽ không phản ứng gì với trị liệu. Anh chỉ đang phí thời gian mà thôi.”
“Làm sao anh biết cô ấy rối loạn nhân cách ranh giới nếu cô ấy không thể nói?” Tôi phản bác.
“Không chịu nói!”
“Anh nghĩ cô ấy đang giả bộ ư?”
“Đúng vậy đấy!”
“Nếu cô ấy đang giả bộ thì sao cô ấy có thể rối loạn nhân cách ranh giới được?”
Christian tỏ vẻ bị kích động. Indira nhanh chóng can thiệp trước khi anh ta kịp trả đũa.
“Không có ý gì đâu nhé, nhưng tôi không cho rằng những thuật ngữ như “rối loạn nhân cách ranh giới” lại có ích với chúng ta. Chúng chẳng mang lại thông tin gì hữu ích cả.” Bà liếc nhìn Christian. “Đây là một chủ đề mà Christian và tôi thường xuyên có bất đồng.”
“Vậy bà nghĩ gì về Alicia?” Tôi hỏi.
Indira ngẫm nghĩ một lúc. “Tôi thấy thương cảm cô ấy như người mẹ thương xót một đứa con gái. Đó là ấn tượng chuyển di ngược của tôi, cô ấy mang lại cảm giác đó cho tôi - tôi cảm thấy cô ấy cần được ai đó chăm sóc.” Indira mỉm cười. “Và giờ, người đó đã xuất hiện. Cô ấy đã có anh ở đây.”
Christian bật ra tràng cười khó chịu quen thuộc. “Xin thứ lỗi nếu tôi quá dốt nát, nhưng làm sao Alicia thu được lợi ích gì từ việc trị liệu nếu cô ta không chịu mở miệng?”
“Trong trị liệu, đâu chỉ có mỗi việc nói.” Indira đáp. “Trị liệu còn có nghĩa là mang lại một không gian an toàn - một môi trường sẵn sàng đón nhận họ. Đa số những sự giao tiếp đều không được thể hiện bằng lời, và tôi tin chắc là anh hiểu điều đó.”
Christian nhìn tôi và đảo mắt. “Chúc may mắn.” Anh ta nói. “Anh sẽ cần đến thứ đó nhiều đấy.”