Chương 20
Tôi theo Jean-Felix vào trong phòng kho. Anh ta lại gần một cái thùng lớn, lôi ra một giá đỡ có bản lề và nhấc ra ba bức tranh được bọc cẩn thận bằng vải. Anh ta dựng chúng lên, khẽ khàng gỡ lớp vải bọc ra, rồi đứng lùi lại và hào hứng chỉ cho tôi xem bức tranh đầu tiên. “Đây nhé!” Bức tranh này cũng sống động y như bao tác phẩm khác của Alicia. Nó gần như là một bức ảnh chụp lại hiện trường vụ tai nạn xe hơi đã cướp đi mạng sống của mẹ cô. Một người phụ nữ đang ngồi trong chiếc ô tô đã nát vụn, gục đầu xuống vô-lăng. Người bà ta đầy máu, rõ ràng bà ta đã chết. Linh hồn bà ta đã thoát ra khỏi thể xác, bay lên thiên đường trong hình hài một con chim lớn có đôi cánh màu vàng.
“Có choáng ngợp không nào?” Jean-Felix vừa nói vừa ngây ra nhìn bức tranh. “Những mảng màu vàng, đỏ và xanh - tôi cứ ngắm quên cả trời đất. Thật mê đắm!”
“Mê đắm” sẽ không phải là từ mà tôi muốn dùng. Có lẽ là “bồn chồn” thì đúng hơn. Tôi không rõ mình cảm thấy ra sao khi ngắm bức tranh này.
Tôi nhìn sang bức tiếp theo, bức vẽ Chúa Jesus trên thánh giá. Có phải không nhỉ?
“Đó là Gabriel.” Jean-Felix giải thích. “Giống anh ta như tạc.”
Đó đúng là Gabriel - nhưng được mô tả trong tư thế của Chúa Jesus, bị đóng đinh lên thánh giá, máu nhỏ xuống từ những vết thương của anh ta, một vòng dây gai quấn quanh đầu. Mắt của anh ta không nhìn xuống dưới mà nhìn thẳng vào người xem - vẻ trách móc thật rõ ràng, không chớp mắt, như muốn tra tấn người nhìn. Đôi mắt ấy như muốn thiêu đốt tôi. Tôi quan sát bức tranh kỹ hơn, nhìn chăm chăm món đồ lạ thường bị buộc vào người Gabriel. Một khẩu súng trường.
“Có phải đó là khẩu súng đã được dùng để giết anh ấy?”
Jean-Felix gật đầu. “Vâng. Tôi nghĩ đó là súng của anh ta.”
“Và bức này được vẽ trước khi anh ấy bị giết?”
“Khoảng chừng một tháng trước đó. Nó cho thấy Alicia đã nghĩ gì, phải không?”
Jean-Felix chuyển sang bức tranh thứ ba. Nó được vẽ trên khổ vải rộng hơn hai bức còn lại. “Đây là bức tuyệt nhất! Anh nên lùi lại để nhìn cho rõ hơn.”
Tôi làm theo lời anh ta, bước mấy bước về phía sau. Rồi tôi quay người lại và nhìn. Vừa thấy bức tranh, tôi đã phải bật cười.
Đối tượng được thể hiện là dì của Alicia, bà Lydia Rose. Rõ ràng bà ta có lý khi cảm thấy phẫn nộ trước bức tranh này. Trong tranh, Lydia đang nằm trần truồng trên một chiếc giường bé tí. Nó đang oằn mình trước sức nặng của bà ta. Bà ta phì nộn như một con quái vật - những tảng thịt phòi ra ngoài khung giường, chảy xệ xuống sàn, tràn ra khắp căn phòng, uốn lượn và xô vào nhau như những con sóng làm từ kem trứng.
“Chúa ơi!” Tôi nói. “Tàn nhẫn quá nhỉ!”
“Tôi thì nghĩ nó khá ngộ nghĩnh.” Jean-Felix nhìn tôi vẻ hóm hỉnh. “Anh biết bà Lydia chứ?”
“Vâng, tôi đã từng tới gặp bà ấy.”
“Tôi hiểu.” Anh ta nói, mỉm cười. “Dĩ nhiên là anh phải tìm hiểu từ trước rồi. Tôi chưa từng gặp Lydia. Alicia ghét bà ta lắm, anh biết chứ?”
“Vâng.” Tôi đáp trong khi mắt vẫn không rời bức tranh. “Tôi nhận thấy được điều đó.”
Jean-Felix bắt đầu bọc những bức tranh lại một cách cẩn thận.
“Vậy còn bức Alcestis?” Tôi hỏi. “Tôi ngắm nó lần nữa được không?”
“Tất nhiên rồi. Đi theo tôi.”
Jean-Felix dẫn tôi đi dọc một hành lang hẹp hướng về cuối phòng tranh. Bức Alcestis được treo trên một bức tường dành cho riêng nó. Trông nó vẫn đẹp và kỳ bí y như trong trí nhớ của tôi. Alicia trần truồng đứng trong xưởng vẽ, trước một khung vải trắng, thứ màu vẽ cô dùng có màu đỏ như máu. Tôi quan sát kỹ vẻ mặt của Alicia, và một lần nữa không thể luận ra được. Tôi cau mày.
“Tôi không tài nào hiểu được biểu cảm của cô ấy.”
“Đó mới là điều đáng nói - sự khước từ bình luận. Đây là một bức tranh về sự im lặng.”
“Tôi không hiểu ý anh là gì.”
“Tác phẩm nghệ thuật nào cũng ẩn giấu một bí mật. Sự im lặng của Alicia là một bí mật - điều huyền bí của cô ấy, về mặt tôn giáo ấy. Vậy nên cô ấy đặt tên bức tranh là Alcestis. Anh đã đọc truyện đó chưa? Của Euripides ấy.” Anh ta nhìn tôi vẻ hiếu kỳ. “Đọc đi. Rồi anh sẽ hiểu.”
Tôi gật đầu, rồi chợt nhìn thấy điều gì đó trong bức tranh mà lần trước tôi đã không nhìn ra. Tôi tiến lại gần hơn để nhìn cho kỹ. Trên chiếc bàn ở phía đằng xa, có một âu hoa quả đựng đầy táo và lê. Và trên những quả táo đỏ, có những vệt nhỏ màu trắng - những vệt màu trắng trơn nhẵn bò quanh trái táo. Tôi chỉ vào chúng.
“Đó có phải là…”
“Lũ giòi?” Jean-Felix gật đầu. “Chính là chúng đấy.”
“Thú vị thật! Không biết chi tiết này có ý nghĩa gì.”
“Nó thật tuyệt vời! Quả là một kiệt tác. Đúng là như vậy đấy!” Jean-Felix thở dài và liếc sang nhìn tôi. Anh ta hạ giọng như thể sợ Alicia nghe thấy. “Thật đáng tiếc vì anh đã không biết đến cô ấy sớm hơn. Cô ấy là người thú vị nhất tôi từng gặp. Trên thế giới này, phần lớn mọi người đâu có sống, họ không thực sự sống, mà chỉ bước qua cuộc đời như những kẻ mộng du. Nhưng Alicia thì sống một cách mãnh liệt… Thật khó lòng rời mắt khỏi cô ấy.” Jean-Felix quay lại nhìn bức tranh, ngây người ngắm cơ thể trần trụi của Alicia trong đó. “Thật tuyệt vời!”
Tôi cũng quay lại ngắm cơ thể của Alicia. Nhưng trong khi Jean-Felix nhìn thấy cái đẹp, tôi chỉ thấy nỗi đau; tôi thấy những vết thương cô ấy tự gây ra, những vết sẹo do cô ấy tự cứa vào tay mình.
“Cô ấy có bao giờ chia sẻ với anh về lần cô ấy tự tử không?”
Tôi hỏi dò, nhưng hóa ra Jean-Felix đã cắn câu thật.
“Ồ, anh cũng biết chuyện đó ư? Tất nhiên là cô ấy có nói rồi.”
“Sau khi cha cô ấy qua đời phải không?”
“Cô ấy suy sụp lắm. Nói đúng ra thì Alicia như rơi xuống hố sâu vậy. Không phải từ quan điểm của một nghệ sỹ, mà là một con người, vì cô ấy mong manh vô cùng. Khi cha cô ấy treo cổ tự vẫn, cô ấy đã không thể chịu đựng nổi.”
“Hẳn là cô ấy yêu cha mình lắm.”
Jean-Felix cười như muốn đứt hơi. Anh ta nhìn tôi như thể tôi đã hóa điên.
“Anh nói nhảm rồi.”
“Ý anh là sao?”
“Alicia không hề yêu ông ấy. Cô ấy ghét cha mình, căm thù cha mình.”
Tôi vô cùng kinh ngạc trước thông tin này. “Alicia kể với anh như vậy sao?”
“Tất nhiên rồi. Cô ấy ghét cha mình từ khi cô ấy còn bé - sau khi mẹ cô ấy qua đời.”
“Nhưng… tại sao cô ấy lại tự tử sau khi ông ta chết? Nếu đó không phải là do đau buồn thì là do điều gì?”
Jean-Felix nhún vai. “Do cảm giác tội lỗi chăng? Ai mà biết được.”
Anh ta vẫn giấu tôi chuyện gì đó, tôi thầm nghĩ. Có gì đó không hợp lý, không ổn ở đây.
Điện thoại của Jean-Felix đổ chuông. “Tôi xin phép chút nhé.” Anh ta quay đi để nghe điện thoại, có tiếng phụ nữ ở đầu dây bên kia. Họ nói chuyện một hồi và đồng ý gặp nhau.
“Anh sẽ gọi lại cho em, cưng à.” Anh ta nói rồi ngắt máy.
Jean-Felix quay lại nói với tôi. “Xin lỗi nhé.”
“Không sao. Đó là bạn gái anh à?”
Anh ta mỉm cười. “Chỉ là bạn bình thường thôi… Tôi có rất nhiều bạn bè.”
Hẳn là như vậy rồi. Tôi thoáng thấy không ưa anh ta, dù tôi không biết vì sao. Trong lúc anh ta tiễn tôi ra về, tôi tranh thủ hỏi một câu cuối cùng.
“Còn một điều này nữa. Alicia có bao giờ nhắc tới tên một bác sĩ nào không?”
“Một bác sĩ ư?”
“Rõ ràng là cô ấy đã được một bác sĩ điều trị cho, sau khi cô ấy tự tử không thành. Tôi chỉ muốn tìm ra người này.”
“Hừm…” Jean-Felix khẽ cau mày. “Có thể. Có một anh chàng này…”
“Anh có nhớ được tên anh ta không?”
Anh ta ngẫm nghĩ một chốc rồi lắc đầu. “Xin lỗi nhé. Tôi thực lòng không nhớ ra được.”
“Vậy nếu nhớ ra, anh sẽ báo cho tôi chứ?”
“Đương nhiên rồi. Nhưng tôi nghĩ là không nhớ ra được đâu.” Anh ta liếc nhìn tôi, vẻ lưỡng lự. “Anh muốn nghe một lời khuyên chứ?”
“Anh cứ nói đi.”
“Nếu anh thực sự muốn Alicia nói… hãy đưa cho cô ấy ít màu và cọ vẽ. Hãy để cô ấy vẽ. Đó là cách duy nhất để cô ấy nói chuyện với anh, thông qua tranh của cô ấy.”
“Đó là một ý kiến thú vị… Anh đã giúp tôi rất nhiều. Cảm ơn anh, Martin.”
“Cứ gọi tôi là Jean-Felix. Khi nào anh gặp lại Alicia, hãy nói với cô ấy rằng tôi yêu cô ấy.”
Anh ta mỉm cười, và một lần nữa khiến tôi cảm thấy có chút ghê tởm trong lòng: có điều gì đó ở Jean-Felix khiến tôi thấy không thể chịu đựng nổi. Tôi nhận thấy anh ta thật sự thân với Alicia; họ đã quen biết nhau từ lâu và hiển nhiên là anh ta bị cô cuốn hút. Anh ta có yêu Alicia không? Điều này tôi không chắc. Tôi nhớ lại gương mặt Jean-Felix khi anh ta ngắm bức Alcestis. Tôi có nhận thấy tình yêu trong đôi mắt anh ta - nhưng là dành cho bức họa chứ không phải người đã vẽ ra nó. Jean-Felix chỉ thèm muốn tác phẩm của cô ấy. Bằng không, anh ta đã đến The Grove để thăm Alicia. Anh ta sẽ ở bên cô ấy đến cùng - tôi biết chắc chắn như vậy.
Một người đàn ông sẽ không bao giờ bỏ rơi một người phụ nữ như vậy.
Nếu anh ta yêu cô ấy.