Chương 19
Lần này, khi tôi tới chiêm ngưỡng bức Alcestis, chẳng còn cảnh hàng dài người đứng chờ để vào xem tác phẩm của Alicia ở phòng tranh giống như cách đây sáu năm nữa. Họ đang trưng bày tranh của một nghệ sỹ khác, và dù anh ta quả thực có tài, tranh của anh ta vẫn thiếu tính táo bạo như của Alicia, và do đó không có khả năng thu hút đám đông.
Khi bước vào phòng tranh, tôi chợt rùng mình vì trong này còn lạnh hơn ngoài phố. Bầu không khí trong này có gì đó khá lạnh lẽo, nhiệt độ lại thấp; nó có mùi của những cây cột thép để trần và sàn nhà bê tông không trải thảm. Một nơi vô hồn. Trống rỗng.
Chủ phòng tranh đang ngồi phía sau bàn làm việc của mình. Anh ta đứng lên khi tôi lại gần.
Jean-Felix Martin chừng ngoài bốn mươi tuổi. Mắt và tóc anh ta đều đen, trông anh ta khá điển trai trong chiếc áo phông bó sát có hình đầu lâu màu đỏ. Tôi giới thiệu tên mình và lý do tôi đến đây, và tôi khá ngạc nhiên khi thấy anh ta rất sẵn lòng nói chuyện về Alicia. Giọng anh ta nghe là lạ, nên tôi hỏi có phải anh ta đến từ Pháp không.
“Tôi sinh ra ở Paris, nhưng tôi đã ở đây từ hồi còn là sinh viên, cũng phải hai mươi năm là ít. Giờ tôi nghĩ tôi giống người Anh nhiều hơn.” Anh ta mỉm cười và mời tôi vào một căn phòng ở phía sâu bên trong phòng tranh. “Anh vào đi, rồi ta uống chút cà phê.”
“Cảm ơn anh.”
Jean-Felix dẫn tôi vào trong một phòng làm việc kiêm phòng kho, xếp đầy những chồng tranh.
“Alicia thế nào rồi?” Anh ta hỏi tôi trong lúc loay hoay bên chiếc máy pha cà phê trông có vẻ phức tạp. “Cô ấy vẫn không nói gì ư?”
Tôi lắc đầu. “Không.”
Anh ta gật đầu và thở dài. “Buồn nhỉ. Anh ngồi xuống đi. Anh muốn biết gì nào? Tôi sẽ cố trả lời thành thật nhất có thể.” Jean-Felix mỉm cười xã giao xen chút tò mò. “Mặc dù tôi cũng không rõ cho lắm vì sao anh lại đến tìm tôi.”
“Anh và Alicia từng khá thân thiết phải không? Ngoài mối quan hệ công việc…”
“Ai đã nói với anh như vậy?”
“Max Berenson, anh trai của Gabriel. Anh ta nói tôi nên tới tìm anh.”
Jean-Felix đảo mắt. “Ồ, thì ra anh đã đến gặp Max. Đúng là một kẻ nhạt nhẽo!” Anh ta nói bằng giọng khinh miệt đến độ tôi phải bật cười.
“Anh quen Max Berenson ư?”
“Có quen. Và ở mức độ nhiều hơn tôi muốn.” Anh ta đưa cho tôi một cốc cà phê nhỏ. “Alicia và tôi khá thân nhau. Rất thân. Chúng tôi đã quen biết nhau nhiều năm, trước cả khi cô ấy gặp Gabriel.”
“Tôi không biết chuyện ấy đấy.”
“Ồ, vâng. Chúng tôi học cùng trường nghệ thuật. Sau khi tốt nghiệp, chúng tôi đã vẽ cùng nhau.”
“Anh hợp tác cùng cô ấy ư?”
“Cũng không hẳn.” Jean-Felix phá lên cười. “Chúng tôi chỉ vẽ lên tường cùng nhau thôi. Sơn tường nhà ấy mà.”
Tôi mỉm cười. “Thì ra là vậy.”
“Và hóa ra tôi giỏi sơn tường hơn là vẽ tranh, vậy nên tôi đã từ bỏ nghiệp vẽ, gần như cùng lúc tài năng của Alicia bắt đầu thăng hoa. Và khi tôi bắt đầu mở phòng tranh này, lẽ dĩ nhiên là tôi sẽ trưng bày tranh của cô ấy. Đó là một quá trình tự nhiên, tất yếu.”
“Có vẻ là như vậy thật. Vậy còn Gabriel?”
“Gabriel thì sao?”
Tôi thoáng nhận thấy có chút cáu kỉnh trong câu hỏi đó. Một phản ứng tự vệ bảo tôi rằng đây là thứ đáng để mình tìm hiểu, khám phá.
“Ồ… tôi chỉ tò mò muốn biết vị trí của anh ấy trong mối quan hệ này. Tôi cho là anh cũng biết anh ấy khá rõ?”
“Cũng không hẳn là vậy.”
“Không ư?”
“Không.” Jean-Felix ngần ngừ một chút. “Gabriel không muốn dành thời gian để hiểu thêm về tôi. Anh ta khá… ích kỷ.”
“Có vẻ anh không ưa anh ấy cho lắm.”
“Có lẽ là không. Tôi cũng không nghĩ anh ta ưa tôi. Mà thật ra tôi biết là như vậy.”
“Vì sao anh biết?”
“Tôi không giải thích được.”
“Anh có nghĩ là vì anh ấy ghen với anh không? Về mối quan hệ với Alicia ấy?”
Jean-Felix nhấp một ngụm cà phê rồi gật đầu. “Vâng, vâng. Có thể.”
“Biết đâu anh ấy coi anh là một mối đe dọa.”
“Có vẻ anh biết hết mọi câu trả lời rồi.”
Tôi coi đó như một dấu hiệu cho thấy tôi không nên hỏi sâu thêm nữa, nên đã thử một hướng tiếp cận khác.
“Anh đã gặp Alicia một vài ngày trước khi vụ án xảy ra, phải không?”
“Vâng. Tôi đến nhà để gặp cô ấy.”
“Anh kể thêm về ngày hôm ấy cho tôi được không?”
“Ồ, cô ấy sắp có triển lãm, và tôi nghĩ nên kiểm tra xem tiến độ đến đâu rồi. Tôi đoán là cô ấy đang ở trong xưởng vẽ ở cuối vườn. Nhưng không.”
“Không ư?”
“Không, cô ấy đang ở trong nhà.”
“Làm sao anh vào được nhà?”
Jean-Felix tỏ vẻ ngạc nhiên khi nghe thấy câu hỏi này. “Sao cơ?”
Tôi biết anh ta đang ngầm đánh giá thật nhanh. Rồi anh ta gật đầu.
“Tôi hiểu ý anh rồi.” Anh ta tiếp lời. “Có một cái cổng dẫn từ ngoài phố vào khu vườn sau nhà. Thường thì nó để ngỏ. Rồi từ khu vườn đó, tôi vào bếp thông qua lối cửa phụ. Và nó cũng không bị khóa.” Anh ta mỉm cười. “Anh biết không, anh giống như một thám tử hơn là bác sĩ tâm lý đấy.”
“Tôi là nhà trị liệu tâm lý.”
“Có gì khác nhau sao?”
“Tôi chỉ muốn hiểu được tình trạng tâm lý của Alicia. Anh thấy tâm trạng của cô ấy khi đó ra sao?”
Jean-Felix nhún vai. “Cô ấy có vẻ ổn. Chỉ hơi căng thẳng vì công việc.”
“Chỉ vậy thôi sao?”
“Không có vẻ gì là cô ấy định bắn chồng mình vài ngày sau đó, nếu đấy là điều anh muốn hỏi. Cô ấy… hoàn toàn bình thường.” Anh ta uống nốt chỗ cà phê, rồi chợt ngần ngừ sau khi nghĩ ra điều gì đó. “Anh có muốn xem một vài tác phẩm của cô ấy không?” Chưa đợi tôi trả lời, Jean-Felix đã đứng lên và bước về phía cánh cửa, vẫy tay ra hiệu bảo tôi theo cùng.
“Đi nào.”