Chương 22 Nhật ký của Alicia Berenson
Ngày 2 tháng 8
Hôm nay trời còn nóng hơn mọi ngày. Rõ ràng là London còn nóng hơn cả Athens, mà ít ra Athens còn có biển.
Hôm nay, Paul gọi cho mình từ Cambridge. Mình đã rất ngạc nhiên khi nghe thấy giọng cậu ta. Tụi mình đã không nói chuyện với nhau suốt vài tháng qua. Suy nghĩ đầu tiên trong đầu mình là có lẽ dì Lydia vừa qua đời - và mình cũng chẳng xấu hổ khi thừa nhận rằng mình sẽ thấy nhẹ nhõm chút ít nếu chuyện đó xảy ra.
Nhưng đấy không phải là lý do Paul gọi cho mình. Mà thật ra, mình vẫn chưa hiểu vì sao cậu ta lại gọi. Cậu ta không đi thẳng vào câu chuyện. Mình cứ chờ cậu ta đề cập đến vấn đề chính nhưng mãi chẳng thấy. Cậu ta chỉ liên tục hỏi mình có ổn không, Gabriel có ổn không, và lẩm bẩm điều gì đó về chuyện dì Lydia vẫn như mọi khi. “Chị sẽ đến thăm em.” Mình nói. “Chị đã không về đó nhiều năm nay rồi, dù chị rất muốn.” Sự thật là mình có nhiều cảm giác trái ngược trong lòng khi nghĩ đến việc về và ở trong ngôi nhà đó cùng với dì Lydia và Paul. Vì vậy, mình đã trì hoãn việc về đó, nhưng như thế, mình lại cảm thấy tội lỗi, nên là về hay không về thì mình đều khổ tâm.
“Chị sẽ rất vui nếu chúng ta gặp lại nhau.” Mình đáp “Chị sẽ đến gặp em sớm thôi. Chị sắp phải ra ngoài rồi, nên…”
Paul nói điều gì đó rất khẽ nên mình không nghe rõ.
“Xin lỗi? Em nhắc lại được không?”
“Em nói rằng em đang gặp rắc rối, chị Alicia. Em cần chị giúp.”
“Đã xảy ra chuyện gì thế?”
“Em không thể nói trên điện thoại. Em cần gặp chị.”
“Chị không chắc có thể quay về Cambridge ngay bây giờ.”
“Em sẽ đến chỗ chị chiều nay. Được không?”
Có điều gì đó trong giọng nói của Paul khiến mình phải lập tức đồng ý mà không nghĩ ngợi gì cả. Paul có vẻ tuyệt vọng.
“Được rồi!” Mình trả lời. “Em không thể nói với chị ngay bây giờ được sao?”
“Em sẽ gặp lại chị sau!” Paul nói rồi cúp máy.
Mình cứ nghĩ về chuyện đó suốt buổi sáng. Điều gì có thể nghiêm trọng đến nỗi khiến Paul phải tìm đến mình chứ không phải ai khác? Có liên quan đến dì Lydia không? Hay là ngôi nhà? Thật vô lý quá!
Mình chẳng làm nổi việc gì sau bữa trưa. Mình đổ tại trời nóng, nhưng thật ra tâm trí mình đang lơ lửng nơi khác. Mình đi quanh quẩn trong bếp, nhìn ra ngoài cửa sổ cho đến khi thấy Paul trên phố. Cậu ta vẫy tay chào.
“Chào chị, Alicia.”
Điều đầu tiên mình nhận ra là vẻ tệ hại của cậu ta. Cậu ta đã sút cân đi rất nhiều, đặc biệt là quanh khuôn mặt, thái dương và hàm. Nhìn cậu ta hệt như một bộ xương di động, tàn tạ, kiệt sức, và sợ hãi.
Mình mang chiếc quạt nhỏ vào bếp để ngồi cùng Paul. Mình mời cậu ta một ly bia, nhưng cậu ta muốn thứ gì đó mạnh hơn. Điều ấy khiến mình ngạc nhiên, vì mình nhớ cậu ta không nghiện rượu. Mình rót cho cậu ta một ly Whisky nhỏ và Paul nốc cạn trong khi nghĩ rằng mình không để ý.
Thoạt đầu, Paul chẳng nói lời nào. Tụi mình chỉ ngồi đó trong im lặng. Và rồi, cậu ta lặp lại những gì đã nói trên điện thoại, cũng một câu như vậy: “Em đang gặp rắc rối.”
Mình hỏi ý cậu ta là gì, có phải về ngôi nhà không?
Paul ngây người nhìn mình. Chuyện này không liên quan tới ngôi nhà.
“Vậy thì là gì?”
“Là em.” Cậu ta trả lời. Cậu ta ngập ngừng một lúc rồi vào vấn đề. “Em đã đánh bạc. Và đã bị mất rất nhiều tiền.”
Hóa ra cậu ta đã thường xuyên đi đánh bạc nhiều năm nay. Cậu ta nói việc đó đã bắt đầu như một cái cớ để ra khỏi nhà, tìm kiếm chút niềm vui. Và mình không thể trách cậu ta được. Khi phải sống với dì Lydia, niềm vui quả là điều gì đó thật xa xỉ. Nhưng cậu ta đã thua hết lần này đến lần khác, và giờ mọi chuyện đã vượt ra ngoài tầm kiểm soát. Cậu ta đã phải dùng đến tiền tiết kiệm, mà số ấy cũng chẳng nhiều nhặn gì.
“Em cần bao nhiêu?” Mình hỏi.
“Hai mươi nghìn.”
Mình không tin vào tai mình nữa. “Em đã mất hai mươi nghìn bảng sao?”
“Không phải cùng một lúc. Em đã vay mượn một số người, và giờ họ đang đòi nợ em.”
“Em đã nợ những ai?”
“Nếu không trả tiền cho họ, em sẽ gặp rắc rối.”
“Em đã nói với mẹ em chưa?”
Mình đã biết trước câu trả lời. Paul có thể đang gặp rắc rối, nhưng cậu ta không ngu ngốc.
“Tất nhiên là không. Mẹ sẽ giết em mất. Em cần chị giúp, chị Alicia. Vậy nên em mới tới đây.”
“Chị không có nhiều tiền như vậy, Paul ạ!”
“Em sẽ trả lại cho chị. Cũng không cần cả hai mươi nghìn ngay bây giờ. Có bao nhiêu chị đưa em bấy nhiêu cũng được.”
Mình chẳng nói được gì, còn cậu ta vẫn tiếp tục van nài.
“Họ sẽ đến lấy tiền tối nay.”
Cậu ta không dám trở về tay không. Giá mà mình có chút tiền để đưa cho Paul. Mình không biết phải làm sao cả. Mình muốn giúp Paul, nhưng mình đoán rằng việc đưa tiền cho cậu ta không phải là cách để giải quyết chuyện này. Các khoản nợ của cậu ta chẳng mấy chốc sẽ đến tai dì Lydia. Mình không biết phải làm gì nếu mình là Paul. Việc đối mặt với dì Lydia có lẽ còn đáng sợ hơn những kẻ cho vay nặng lãi.
“Chị sẽ viết cho em một tấm séc.” Cuối cùng, mình đã bị thuyết phục.
Paul nhìn mình bằng vẻ biết ơn một cách thảm hại, miệng không ngừng lẩm bẩm. “Cảm ơn, cảm ơn chị.”
Mình viết một tấm séc hai nghìn bảng, có thể trả thay tiền mặt. Đó không hẳn là những gì cậu ta muốn, nhưng mình chưa biết rõ toàn bộ câu chuyện. Và mình cũng không hoàn toàn tin vào những gì cậu ta nói. Có điều gì đó còn đang bị che giấu ở đây.
“Có lẽ chị có thể cho em nhiều hơn sau khi nói chuyện với Gabriel…” Mình bảo. “Nhưng tốt nhất là chúng ta tìm ra một cách khác để giải quyết việc này. Em biết đấy, anh trai Gabriel là một luật sư. Có thể anh ta…”
Paul nhảy dựng lên, vẻ mặt kinh hoàng, lắc đầu quầy quậy.
“Không! Không!” Cậu ta nhắc đi nhắc lại. “Chị đừng kể với Gabriel. Đừng để anh ấy liên quan tới việc này. Em sẽ nghĩ ra cách giải quyết. Em sẽ tự tìm cách.”
“Còn dì Lydia thì sao? Chị nghĩ là em nên…”
Paul lắc đầu còn mạnh hơn cả giật lấy tấm séc. Gương mặt cậu ta lộ rõ vẻ thất vọng khi nhìn vào con số ghi trên tờ giấy, nhưng cậu ta không nói gì, và rời đi ngay sau đó.
Mình có cảm giác rằng mình đã làm cậu ta thất vọng. Mình luôn cảm thấy như vậy khi đối mặt với Paul, kể từ khi tụi mình còn nhỏ. Mình đã luôn khiến cậu ta thất vọng - vì cậu ta đã mong sẽ được mình chăm sóc như một người mẹ chăm sóc người con, nhưng Paul nên biết rằng mình không phải kiểu người như vậy.
Mình đã kể chuyện này với Gabriel khi anh về nhà. Chẳng có gì ngạc nhiên khi anh tỏ ra khó chịu. Anh nói mình không nên đưa tiền cho Paul, và rằng mình không nợ cậu ta bất cứ điều gì hết, và không cần phải có trách nhiệm với cậu ta.
Minh biết Gabriel nói đúng, nhưng mình không tài nào rũ bỏ được cảm giác tội lỗi. Mình đã chạy trốn khỏi căn nhà đó, chạy trốn khỏi dì Lydia, nhưng Paul thì không làm được.
Cậu ta vẫn mắc kẹt ở đó. Cậu ta vẫn mãi chỉ là cậu nhóc tám tuổi. Mình muốn giúp Paul.
Nhưng mình không biết phải làm sao.
Ngày 6 tháng 8
Mình đã dành cả ngày để vẽ, thử nghiệm với phần nền của bức tranh Chúa Jesus. Mình đã vẽ phác từ những bức ảnh tụi mình chụp ở Mexico - những bụi cây gai sẫm màu mọc trên nền đất nứt nẻ, hoang hóa - khi trong đầu không ngừng nghĩ cách để nắm bắt được sức nóng, sự khô hạn đến kiệt quệ đó, và rồi bỗng nhiên mình nghe thấy Jean-Felix gọi tên mình.
Mình đã thoáng nghĩ đến việc phớt lờ anh ta, vờ như mình không có ở nhà. Nhưng rồi mình nghe thấy tiếng cánh cổng mở ra. Đã quá muộn, mình vừa ló đầu ra ngoài thì đã thấy anh ta băng ngang qua khu vườn. Anh ta vẫy tay chào mình.
“Chào cưng!” Anh ta nói. “Anh có làm phiền em không? Em đang làm việc à?”
“Thực ra đúng là như vậy…”
“Tốt, tốt!” Anh ta nói. “Cứ làm tiếp đi. Em biết đấy, chỉ còn sáu tuần nữa là tới triển lãm rồi. Ta đã chậm tiến độ lắm rồi.” Anh ta lại phá lên cười, điệu cười khiến mình khó chịu. Hẳn là biểu cảm của mình rõ ràng lắm, bởi vì ngay sau đó, anh ta nhanh chóng nói thêm. “Anh chỉ đùa thôi. Anh không đến đây để kiểm tra em đâu.”
Mình không nói gì cả. Mình quay lại xưởng vẽ, và Jean-Felix theo sau. Anh ta kéo ghế lại ngồi trước quạt, châm một điếu thuốc, làn khói cuộn tròn quanh anh ta trước ngọn gió. Mình trở lại bên giá vẽ và cầm cọ lên. Jean-Felix không ngừng nói chuyện trong khi mình làm việc. Anh ta phàn nàn về tiết trời nóng, nói rằng London không được chuẩn bị để ứng phó với loại thời tiết này. Một cách khập khiễng, anh ta so sánh London với Paris và các thành phố khác. Sau một hồi, mình chẳng còn chú ý đến lời anh ta nói nữa. Anh ta tiếp tục phàn nàn, tự biện minh và tự thương hại, khiến mình chán ngấy lên được. Anh ta còn chẳng buồn hỏi thăm mình lấy một câu. Anh ta đâu có quan tâm đến mình. Sau ngần ấy năm, mình vẫn mãi chỉ là một thứ công cụ của anh ta - khán giả duy nhất trong show diễn Jean-Felix.
Có lẽ mình không nên nghĩ như vậy. Anh ta là một người bạn từ hồi xưa và đã luôn ở đó vì mình. Có lẽ anh ta đang quá cô đơn mà thôi. Mình cũng vậy. Nhưng mình thà cô đơn còn hơn phải ở cạnh một người mình không yêu. Đó là lý do tại sao mình không có bất kỳ mối quan hệ nghiêm túc nào trước khi gặp Gabriel. Mình đã chờ đợi Gabriel, người đàn ông đích thực của đời mình, chân chính và vững chắc, trong khi mọi mối quan hệ khác đều chỉ là giả tạo. Jean-Felix luôn ghen tị với tình yêu của tụi mình. Anh ta cố gắng che giấu điều đó - đến giờ vẫn vậy - nhưng rõ ràng là anh ta ghét Gabriel. Jean-Felix luôn chê bai, ám chỉ rằng Gabriel không tài năng như mình, không có tầm nhìn và thật ích kỷ. Có lẽ Jean-Felix tin rằng một ngày nào đó, anh ta sẽ giành lại được mình, và mình sẽ phủ phục dưới chân anh ta. Nhưng Jean-Felix đã không nhận ra rằng, mỗi câu phán xét hay chê bai phát ra từ miệng anh ta chỉ đẩy mình đến gần hơn vòng tay của Gabriel. Jean-Felix luôn nói bóng gió về tình bạn lâu dài giữa hai đứa mình - sợi dây duy nhất anh ta có với mình - những năm vất vả trước đây, khi tụi mình “cùng nhau chống lại thế giới”. Mình nghĩ, Jean-Felix không nhận ra rằng đó là một quãng thời gian đáng buồn trong đời mình, cũng như không nhìn nhận rõ được thứ tình cảm mình có với anh ta khi ấy. Tụi mình giống như một cặp vợ chồng đã hết yêu nhau. Hôm nay, mình mới nhận ra rằng, mình không thích anh ta ở rất nhiều điểm.
“Em cần phải làm việc.” Mình ngắt lời anh ta. “Em phải vẽ cho xong, nên nếu anh không phiền thì…”
Jean-Felix xịu mặt. “Em đuổi anh về đấy à? Anh đã xem em vẽ kể từ khi em cầm cọ lần đầu tiên. Nếu anh làm em mất tập trung suốt những năm qua, em phải nói với anh sớm hơn chứ?”
“Em đang nói đấy thôi.”
Mặt mình nóng ran và cơn giận cũng từ từ dâng lên. Mình không thể kiểm soát được nó. Mình cố tập trung vẽ nhưng tay cứ run lên. Mình có thể cảm thấy Jean-Felix đang nhìn theo nhất cử nhất động của mình, thậm chí mình có thể “nghe” được tâm trí anh ta đang hoạt động như thế nào - tích tắc tích tắc, vù vù vù vù, quay cuồng và liên tục.
“Anh khiến em khó chịu ư?” Cuối cùng, anh ta lên tiếng. “Tại sao lại như vậy chứ?”
“Em vừa nói rồi đấy. Anh không thể cứ xuất hiện bất ngờ như thế này được. Anh cần phải nhắn tin hay gọi điện cho em trước…”
“Anh cần có thư mời mới được đến thăm bạn thân nhất của mình sao?”
Mình chỉ biết im lặng. Anh ta đón nhận những lời nói của mình theo cách khá tệ, mình đoán anh ta cũng không thể nào cảm thấy khác được. Mình không định nói với anh ta trong hoàn cảnh như thế này. Mình đã hy vọng có thể nói một cách nhẹ nhàng hơn, nhưng mình đã mất bình tĩnh. Và tức cười thay, mình muốn làm tổn thương anh ta. Mình muốn tỏ ra tàn nhẫn.
“Jean-Felix, anh nghe này.”
“Anh đang nghe đây.”
“Chuyện này thật chẳng dễ gì nói ra. Nhưng sau cuộc triển lãm này, đã đến lúc phải thay đổi rồi.”
“Thay đổi cái gì cơ?”
“Thay đổi phòng trưng bày. Vì chính bản thân em.”
Jean-Felix nhìn mình kinh ngạc. Trông anh ta như một đứa trẻ sắp bật khóc đến nơi, còn mình chỉ thấy khó chịu.
“Đã tới lúc có một khởi đầu mới cho cả hai chúng ta.” Mình nói.
“Anh hiểu rồi.” Anh ta châm một điếu thuốc khác. “Và anh đoán đây là ý tưởng của Gabriel?”
“Gabriel không liên quan gì đến chuyện này!”
“Anh ta ghét anh.”
“Đừng ngớ ngẩn như thế!”
“Anh ta đã nhồi vào đầu em những quan điểm xấu về anh. Anh đã biết trước điều này sẽ xảy ra. Anh ta đã làm như vậy suốt nhiều năm nay.”
“Không phải như thế đâu.”
“Vậy em còn cách giải thích nào khác? Còn lý do gì để em có thể quay lưng với anh như thế?”
“Đừng làm quá lên như vậy, chuyện này chỉ là về phòng trưng bày thôi, không liên quan gì đến chuyện giữa anh và em cả. Chúng ta vẫn sẽ là bạn, vẫn có thể gặp nhau mà.”
“Nếu anh nhắn tin hoặc gọi điện xin phép trước ư?”
Anh ta phá lên cười và bắt đầu nói liến thoắng như thể muốn tống hết mọi ý nghĩ ra trước khi mình kịp ngắt lời.
“Ối chà! Suốt bao lâu nay anh đã thực sự tin tưởng giữa chúng ta có điều gì đó thật đặc biệt, và giờ thì em quyết định dập tắt mọi thứ. Chỉ bằng một câu nói. Không ai quan tâm đến em nhiều như anh cả, em biết điều đó mà. Không một ai hết!”
“Jean-Felix, làm ơn…”
“Anh không thể tin rằng em lại quyết định như vậy đấy, Alicia.”
“Em đã muốn nói với anh từ lâu rồi…”
Rõ ràng tôi đã lỡ lời. Jean-Felix sững sờ.
“Ý em là gì? Từ rất lâu rồi? Bao lâu rồi chứ?”
“Em không biết nữa, em đã có ý định này từ lâu…”
“Vậy là bấy lâu nay em diễn kịch cho anh xem ư? Chúa ơi, Alicia. Đừng kết thúc mọi chuyện theo cách này. Đừng ruồng bỏ anh như thế.”
“Em đâu có ruồng bỏ anh. Đừng làm quá lên như vậy. Chúng ta vẫn sẽ luôn là bạn mà.”
“Từ từ một chút nào. Em có biết vì sao anh lại đến đây không? Để mời em đi xem nhạc kịch vào thứ Sáu…” Anh ta vừa nói vừa lấy ra hai tấm vé từ túi trong áo khoác để đưa cho mình, đó là một vở bi kịch của Euripides diễn tại Rạp Quốc gia. “Anh muốn mời em đi cùng. Hãy xem như đó là một cách văn minh hơn để nói lời tạm biệt, em nghĩ sao? Vì quá khứ tươi đẹp của hai ta, đừng từ chối nhé!”
Mình ngần ngại. Mình không hề muốn nhận lời, nhưng cũng không muốn làm anh ta buồn thêm nữa. Lúc ấy, mình sẵn sàng đồng ý với bất cứ điều gì chỉ để khiến anh ta ra về ngay lập tức. Vì vậy, mình đã nhận lời.
10 giờ 30 phút tối
Khi Gabriel về đến nhà, mình kể cho anh nghe chuyện với Jean-Felix lúc ban chiều. Anh đã phàn nàn việc không thể hiểu nổi tình bạn giữa mình và Jean-Felix. Gabriel cho rằng anh ta thật khó chịu, và anh không thích cách anh ta nhìn mình.
“Anh ta nhìn em như thế nào cơ?”
“Như thể anh ta sở hữu em hoặc đại loại như vậy. Anh nghĩ em nên đổi phòng tranh ngay lập tức, trước lần triển lãm tới.”
“Em không thể làm như vậy được, đã quá muộn rồi. Em không muốn anh ta ghét em. Anh không biết anh ta có thể trở nên hằn học như thế nào đâu.”
“Có vẻ như em sợ hắn.”
“Em không sợ anh ta. Nhưng mọi việc sẽ dễ dàng hơn nếu em tránh xa anh ta dần dần từng bước một.”
“Càng sớm càng tốt. Anh ta yêu em mà, em biết điều đó phải không?”
Mình không tranh luận thêm gì nữa, nhưng chắc chắn Gabriel đã lầm. Jean-Felix không yêu mình. Anh ta muốn có những bức vẽ của mình thì đúng hơn. Đó là một lý do nữa để mình tránh xa khỏi anh ta. Jean-Felix không quan tâm đến mình chút nào cả. Dù vậy, Gabriel đã đúng về một điều.
Mình sợ anh ta.