Chương 23
Tôi đến tìm Diomedes trong văn phòng của ông. Diomedes đang ngồi trên một chiếc ghế đẩu, trước mặt là cây đàn hạc có những sợi dây vàng.
“Chiếc đàn thật đẹp.” Tôi lên tiếng.
Diomedes gật đầu. “Và cũng rất khó chơi!” Ông giải thích cho tôi bằng việc lướt ngón tay trên những sợi dây đàn một cách âu yếm. Những thanh âm trong trẻo vang lên khắp căn phòng. “Anh có muốn chơi thử không?”
Tôi mỉm cười và lắc đầu. Ông cười vang.
“Tôi cứ hỏi thôi, biết đâu anh lại đổi ý. Tôi vốn là người kiên trì mà.”
“Tôi không có khiếu âm nhạc. Các giáo viên âm nhạc ở trường của tôi luôn quả quyết như vậy.”
“Giống như trong trị liệu, ta cần xây dựng một mối quan hệ với âm nhạc, và việc ấy phụ thuộc hoàn toàn vào giáo viên mà anh chọn.”
“Tôi không nghi ngờ gì chuyện đó.”
Ông quay sang phía cửa sổ và trầm ngâm gật đầu trước bầu trời đang dần tối lại bên ngoài.
“Những đám mây kia đang mang tuyết…”
“Tôi nghĩ trời sắp mưa thì đúng hơn.”
“Không, là tuyết đấy.” Ông nói chắc nịch. “Tin tôi đi, tổ tiên nhiều đời trước của tôi là những người chăn cừu Hy Lạp. Đêm nay tuyết sẽ rơi.”
Diomedes nhìn những đám mây lần cuối cùng, vẻ tràn đầy hy vọng, trước khi quay lại với tôi. “Tôi có thể giúp gì được cho anh, Theo?”
“Là thứ này!”
Tôi đặt cuốn sách lên bàn. Ông liếc nhìn nó. “Đây là cái gì?”
“Một vở bi kịch của Euripides.”
“Tôi thấy rồi. Nhưng vì sao anh lại đưa nó cho tôi?”
“Đây là vở Alcestis - tựa đề mà Alicia đã đặt cho bức chân dung tự họa của mình sau vụ sát hại Gabriel.”
“Ồ, vâng, phải rồi!” Ông nhìn cuốn sách với vẻ hứng thú hơn. “Tự mình vào vai một nhân vật nữ chính trong vở bi kịch sao?”
“Có thể lắm. Phải nói rằng tôi khá bối rối trong chuyện này. Tôi nghĩ biết đâu ông sẽ hiểu về nó tốt hơn tôi.”
“Bởi vì tôi là người Hy Lạp sao?” Ông cười lớn. “Anh nghĩ tôi có vốn hiểu biết sâu sắc về tất cả những tấn bi kịch Hy Lạp chăng?”
“Chà, chắc chắn là vẫn nhiều hơn tôi.”
“Tôi không hiểu vì sao. Việc này cũng giống như người ta hay cho rằng mọi người Anh đều quen thuộc với những tác phẩm của Shakespeare.” Diomedes nhìn tôi và nở một nụ cười thương hại. “Nhưng may mắn cho anh, đó là sự khác biệt giữa hai đất nước của chúng ta. Quả thực mọi người dân Hy Lạp đều biết rõ các vở bi kịch của họ. Những vở bi kịch là huyền thoại, là lịch sử và là dòng máu chảy trong người chúng tôi.”
“Vậy ông có thể giúp tôi trong chuyện này đúng không?”
Diomedes cầm cuốn sách lên và đọc lướt một lượt. “Điều khiến anh thấy khó hiểu là gì?”
“Điều khiến tôi thấy khó hiểu là Alcestis không nói gì cả. Alcestis đã chết thay chồng. Và cuối cùng, nàng được hồi sinh nhưng nàng giữ im lặng mãi mãi.”
“Ồ, giống như Alicia?”
“Đúng vậy!”
“Một lần nữa, tôi muốn hỏi lại, điều khiến anh thấy khó hiểu là gì?”
“Rõ ràng là có một sự liên hệ ở đây, nhưng tôi không hiểu cho lắm. Tại sao đến lúc cuối Alcestis vẫn không nói gì?”
“Theo anh thì là vì sao?”
“Tôi không biết. Có lẽ cô ấy đã đang phải kìm nén cảm xúc chăng?”
“Có thể lắm, nhưng là cảm xúc gì?”
“Niềm vui chăng?”
“Niềm vui ư?” Diomedes phá lên cười. “Theo, hãy nghĩ xem. Anh sẽ cảm thấy thế nào khi bị kết án tử hình bởi người mà anh thương yêu nhất trên đời, bởi sự hèn nhát của chính người đó. Đó nhất định là sự phản bội.”
“Ý ông là cô ấy cảm thấy giận dữ?”
“Anh chưa từng bị phản bội bao giờ sao?”
Câu hỏi như nhát dao cứa vào da thịt tôi. Tôi cảm thấy mặt mình nóng dần lên. Môi tôi mấp máy, nhưng không bật ra được lời nào.
Diomedes mỉm cười. “Vậy là anh đã từng rơi vào hoàn cảnh như vậy. Hãy nói tôi nghe, Alcestis sẽ cảm thấy như thế nào?”
Lần này thì tôi đã biết câu trả lời.
“Giận dữ. Cô ấy giận dữ.”
“Đúng vậy!” Diomedes gật đầu. “Thậm chí còn hơn cả giận dữ. Cô ấy muốn giết người, trong cơn thịnh nộ…” Ông cười tủm tỉm. “Hẳn anh sẽ băn khoăn mối quan hệ của họ sẽ như thế nào trong tương lai, giữa Alcestis và Admetus ấy. Nhưng niềm tin là thứ mà một khi đã mất đi, sẽ rất khó tìm lại.”
Phải mất vài giây sau, tôi mới dám mở lời hỏi tiếp. “Vậy còn Alicia?”
“Alicia thì sao?”
“Alcestis bị người chồng hèn nhát khép cho tội chết. Alicia thì sao?”
“Không, Alicia không chết, ít nhất là về mặt thể xác…” Ông bỏ lửng câu nói đó. “Nhưng mặt khác, về tâm lý thì…”
“Ý ông là đã có chuyện xảy ra, khiến tâm hồn cô ấy gục ngã… hoặc cướp đi cảm giác sống của cô ấy?”
“Có khả năng lắm.”
Tôi không thấy hài lòng. Tôi nhặt cuốn sách lên và ngắm nó một lần nữa. Bìa sách có hình một bức tượng thời cổ - một người phụ nữ xinh đẹp tạc trên đá cẩm thạch. Tôi nhìn chằm chằm vào bức hình, nghĩ về những gì Jean-Felix đã nói với tôi. “Nếu Alicia đã chết, như Alcestis, thì chúng ta cần mang cô ấy trở lại với cuộc sống.”
“Đúng vậy!”
“Tôi cho rằng, nếu nghệ thuật là phương thức biểu đạt của Ahcra, liệu chúng ta có nên trả lại giọng nói cho cô ấy không?” Tôi hỏi.
“Ta cần làm cách nào?”
“Hãy để cô ấy vẽ.”
Diomedes nhìn tôi vẻ ngạc nhiên, rồi lập tức xua tay.
“Cô ta đã được trị liệu nghệ thuật rồi.”
“Tôi không nói về trị liệu nghệ thuật. Tôi đang nói ta hãy để Alicia tự vẽ theo cách riêng của cô ấy, trong một không gian riêng. Hãy để cô ấy thể hiện bản thân và giải phóng cảm xúc. Điều đó có thể làm nên kỳ tích.”
Diomedes không trả lời ngay mà nghiền ngẫm một lúc. “Anh cần phải bàn chuyện này với bác sĩ trị liệu nghệ thuật của Alicia. Anh đã gặp cô ấy bao giờ chưa? Rowena Hart ấy? Cô ấy không phải là người dễ bị thuyết phục đâu.”
“Tôi sẽ nói chuyện với cô ấy. Nhưng ông đồng ý phải không?”
Diomedes nhún vai. “Nếu anh có thể thuyết phục Rowena thì cứ tiến hành. Nhưng tôi nói trước rằng cô ấy sẽ không thích ý tưởng này một chút nào đâu.”