Chương 29
“Thật nực cười!” Người phụ nữ nói. “Tôi đã đến đây bao nhiêu năm rồi và chưa từng có ai nói tôi phải gọi điện trước khi đến cả. Tôi không rảnh mà chờ ở đây cả ngày đâu! Tôi bận lắm!”
Một phụ nữ Mỹ đang đứng cạnh bàn tiếp tân, lớn tiếng phàn nàn với Stephanie Clarke. Tôi nhận ra đó là Barbie Hellmann, người từng xuất hiện trên các mặt báo và chương trình ti vi đưa tin về vụ giết người. Bà ta là hàng xóm của Alicia ở Hampstead, người đã nghe thấy tiếng súng vào đêm Gabriel bị giết hại và gọi điện cho cảnh sát.
Barbie là một phụ nữ California tóc vàng, khoảng sáu mươi lăm tuổi, mà cũng có thể già hơn. Bà ta sực nức mùi nước hoa Chanel No. 5, và có vẻ đã trải qua khá nhiều ca phẫu thuật thẩm mỹ. Cái tên Barbie thật hợp với với bà ta, bởi bà ta trông chẳng khác gì một con búp bê Barbie mang vẻ mặt kinh hãi. Rõ ràng bà ta là kiểu phụ nữ vốn quen với việc muốn gì được nấy, nên đã lớn tiếng phản đối tại bàn tiếp tân khi biết mình cần phải hẹn trước để có thể gặp bệnh nhân.
“Tôi muốn nói chuyện với quản lý!” Bà ta khoa chân múa tay như thể đang ở trong một nhà hàng chứ không phải một bệnh viện tâm thần. “Chuyện này thật hoang đường. Ai là quản lý ở đây?”
“Tôi chính là quản lý ở đây, thưa bà Hellmann!” Stephanie nói. “Chúng ta đã từng gặp nhau rồi!”
Đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy có chút thông cảm với Stephanie, tôi không tài nào không thấy thương hại cô ta khi phải đón nhận sự công kích dữ dội từ phía Barbie. Barbie nói rất nhiều và nhanh, không ngừng lại giây nào để đối phương kịp phản hồi.
“Trước đây cô chưa từng đề cập đến việc phải hẹn trước!” Barbie cười lớn. “Chúa ơi, đặt bàn ở The Ivy thậm chí còn dễ hơn nhiều đấy!”
Tôi tiến về phía họ và mỉm cười với Stephanie vẻ ngây thơ. “Tôi có thể giúp gì được không?”
Stephanie ném cho tôi một cái nhìn bực bội. “Không, cảm ơn. Tôi lo liệu được!”
Barbie nhìn tôi từ trên xuống dưới với vẻ thích thú. “Anh là ai?”
“Tôi là Theo Faber, bác sĩ trị liệu của Alicia.”
“Ồ, thật sao? Thú vị thật!” Barbie thốt lên. Tôi chắc chắn bà ta có khái niệm rõ ràng về một bác sĩ trị liệu hơn là một quản lý bệnh viện. Kể từ lúc ấy, bà ta chỉ nói chuyện với tôi và coi Stephanie như một nhân viên lễ tân không hơn; và tôi buộc phải thừa nhận điều đó khiến tôi cảm thấy thích thú một cách đầy tội lỗi.
“Anh hẳn là mới đến đây, chúng ta chưa từng gặp nhau phải không?” Barbie hỏi. Tôi mở miệng chực đáp lời nhưng bà ta đã tiếp tục nói. “Cứ vài tháng tôi lại đến đây một lần, nhưng lần này lâu hơn một chút vì tôi phải về Mỹ thăm gia đình. Nhưng khi quay lại Anh, tôi nghĩ ngay đến việc tới thăm Alicia của tôi. Tôi nhớ cô ấy rất nhiều. Alicia là bạn thân nhất của tôi đấy, anh biết không?”
“Ồ, tôi không biết đấy!”
“Đó là sự thật. Khi Alicia và Gabriel chuyển đến sống cạnh nhà tôi, tôi đã giúp họ làm quen với khu nhà. Alicia và tôi trở nên thân thiết vô cùng. Chúng tôi kể với nhau mọi chuyện trên đời!”
“Tôi hiểu!”
Yuri xuất hiện ở quầy lễ tân, và tôi vẫy tay chào anh ta.
“Bà Hellmann đến đây để thăm Alicia!” Tôi nói.
“Cứ gọi tôi là Barbie, cưng à! Yuri và tôi là những người bạn cũ.” Bà ta nói rồi nháy mắt với Yuri. “Chúng tôi quen nhau từ lâu lắm rồi. Anh ấy không phải là vấn đề, mà là quý cô đằng kia kìa…”
Bà ta khẽ hất đầu về phía Stephanie, và cô ta cuối cùng cũng có cơ hội để lên tiếng.
“Tôi xin lỗi, bà Hellmann. Nhưng chính sách của bệnh viện đã thay đổi kể từ khi bà đến đây vào năm ngoái. Chúng tôi phải thắt chặt an ninh. Từ giờ trở đi, bà phải gọi điện trước khi…”
“Lạy Chúa, ta phải nhắc lại chuyện đó một lần nữa sao? Tôi sẽ hét lên nếu phải nghe thêm một lần nữa. Cuộc đời này còn chưa đủ phức tạp hay sao?”
Cuối cùng, Stephanie đã phải bỏ cuộc. Yuri dẫn Barbie đi và tôi theo sau họ.
Chúng tôi bước vào phòng dành cho khách để chờ Alicia. Đó là một căn phòng gần như trống trải, chỉ có một chiếc bàn và hai cái ghế, không có cửa sổ, được thắp sáng bởi ánh đèn huỳnh quang màu vàng yếu ớt. Tôi đứng ở phía cuối phòng và quan sát Alicia bước vào qua cánh cửa phía bên kia, đằng sau cô là hai y tá. Alicia không hề để lộ thái độ bất thường nào khi nhìn thấy Barbie. Cô bước lại gần chiếc bàn, ngồi xuống mà không hề ngẩng mặt lên. Đổi lại, Barbie thì có vẻ hào hứng vô cùng.
“Alicia, cô gái bé nhỏ, tôi nhớ cô quá. Cô gầy thật đấy, chỉ còn da bọc xương. Cô thật khiến tôi ghen tỵ đấy. Cô vẫn khỏe chứ? Mụ đàn bà xấu tính đó suýt nữa đã không cho tôi gặp cô. Thật là một cơn ác mộng…”
Rồi câu chuyện không đầu không cuối của Barbie cứ thể kéo dài như vô tận. Bà ta tỉ mẩn kể về chuyến đi đến San Diego để thăm mẹ và em trai. Alicia chỉ im lặng ngồi đó, gương mặt cô như một chiếc mặt nạ, không phản ứng, không chút biểu cảm nào. Sau khoảng hai mươi phút, màn độc thoại đáng thương chấm dứt, Yuri lại dẫn Alicia đi. Mặt cô vẫn vô cảm y như lúc bước vào.
Tôi tiếp cận Barbie khi bà ta chuẩn bị rời khỏi The Grove. “Tôi nói chuyện với bà một chút được không?”
Barbie gật đầu, như thể bà ta đang mong đợi điều này.
“Anh muốn nói chuyện về Alicia đúng không? Đã đến lúc ai đó hỏi tôi những câu đáng hỏi rồi. Cảnh sát chẳng chịu nghe bất cứ điều gì tôi nói, điều đó thật điên rồ, bởi vì Alicia luôn luôn tâm sự với tôi, anh biết đấy! Về mọi thứ. Cô ấy đã nói với tôi những điều mà anh sẽ không tin nổi đâu!”
Barbie nhấn mạnh những điều này kèm theo một nụ cười đầy ẩn ý. Bà ta biết đã mời gọi được sự quan tâm của tôi.
“Ví dụ như điều gì?” Tôi hỏi.
Barbie mỉm cười vẻ bí ẩn trong lúc khoác lên người chiếc áo khoác lông thú. “Tôi không kể cho anh ở đây được. Tôi bị muộn giờ mất rồi. Hãy qua nhà tôi lúc sáu giờ tối nay nhé?”
Tôi không hứng thú gì với viễn cảnh phải đến nhà của Barbie. Tôi mong rằng Diomedes sẽ không phát hiện ra việc này. Nhưng tôi không có lựa chọn nào khác, tôi muốn biết những gì bà ta biết. Tôi cố rặn ra một nụ cười. “Địa chỉ của bà là gì?”