Chương 28
“Alicia, cô nghĩ sao? Rất sáng sủa đúng không? Cô thích nơi này chứ?”
Yuri khoe khoang về căn phòng vẽ mới một cách đầy tự hào. Chính anh ta là người đưa ra ý tưởng trưng dụng căn phòng trống bên cạnh phòng Bể Cá Vàng, và tôi phải thừa nhận rằng làm như thể tốt hơn nhiều so với việc dùng chung không gian phòng trị liệu nghệ thuật của Rowena. Với lòng đố kỵ sẵn có của Rowena, chắc chắn chúng tôi sẽ bị làm khó không ít. Nhưng giờ thì Alicia đã có một căn phòng riêng để tự do vẽ bất cứ khi nào cô muốn mà không bị quấy rầy.
Alicia nhìn quanh một lượt. Giá vẽ của cô đã được dựng sẵn bên cửa sổ, nơi có nhiều ánh sáng nhất. Hộp màu dầu cũng đã được mở sẵn trên bàn. Yuri nháy mắt với tôi trong khi Alicia tiến lại gần chiếc bàn. Anh ta rất hào hứng với kế hoạch vẽ tranh này, và tôi thật lòng biết ơn sự hỗ trợ của anh ta. Yuri luôn là một đồng minh hữu ích, vì anh ta là nhân viên được bệnh nhân ở đây ưa thích nhất. Yuri gật đầu với tôi và nói: “Chúc may mắn nhé, giờ thì anh phải tự lo liệu thôi.” Nói rồi, Yuri ra ngoài, cánh cửa đóng sầm lại phía sau lưng, nhưng có vẻ như Alicia không nghe thấy gì.
Cô đang ở trong thế giới của riêng mình. Cô cúi sát xuống mặt bàn, quan sát đống màu vẽ và khẽ nở một nụ cười. Alicia cầm mấy cây cọ cỡ lớn lên và vuốt ve chúng như thể chúng là những bông hoa mỏng manh. Cô mở ba ống màu dầu ra - màu xanh Phổ, màu vàng Ấn Độ, và màu đỏ cadmium - rồi xếp chúng thành hàng. Sau đó, Alicia quay sang tấm vải trống trên giá vẽ, đứng đó một hồi lâu xem xét. Cô dường như đã rơi vào trạng thái thôi miên, mộng mị - tâm trí cô đã thoát ra ngoài, trôi giạt về một nơi hoàn toàn khác, vượt khỏi căn phòng này. Phải một lúc sau, Alicia mới trở lại với thực tại, bên cạnh chiếc bàn. Cô bóp một ít màu trắng ra bảng pha màu, trộn với một ít màu đỏ. Alicia phải trộn sơn bằng cọ vẽ vì những con dao trộn màu đã bị Stephanie tịch thu ngay khi chúng được chuyển đến The Grove. Cô ta có lý do chính đáng để làm như vậy.
Alicia nâng cọ lên và vẽ một đường. Một nét vẽ màu đỏ duy nhất giữa khung vải trắng.
Cô suy ngẫm một lúc, rồi tiếp tục vẽ một nét khác, rồi thêm một nét nữa. Chẳng mấy chốc, cô đã say sưa vẽ, đôi tay thoăn thoắt không hề ngập ngừng hay do dự. Alicia và khung vải như đang mê mải khiêu vũ cùng nhau. Tôi đứng đó, tập trung quan sát những hình khối mà cô đang tạo nên.
Tôi cố gắng giữ im lặng, gần như chẳng dám thở mạnh. Tôi cảm thấy như đang được hiện diện trong một khoảnh khắc vô cùng riêng tư, được quan sát một con thú hoang giữa lúc sinh nở. Dù Alicia ý thức được sự hiện diện của tôi, cô đường như không bận tâm chút nào. Thi thoảng cô ngước nhìn lên trong khi vẽ, và liếc về phía tôi, như thể đang quan sát tôi vậy.
Trong vài ngày sau đó, bức tranh đã dần dần thành hình. Ban đầu chỉ là vài nét vẽ sơ sài, nhưng nó ngày một chi tiết hơn, cho tới khi bức tranh nổi bật lên giữa khung vải như một tuyệt tác nguyên sơ sống động không kém gì cảnh thực.
Alicia đã vẽ một tòa nhà gạch đỏ, một bệnh viện đỏ - chính xác là The Grove. Nó đang bốc cháy, bị thiêu rụi thành tro. Có thể nhận thấy hai bóng người đang đứng trước lối thoát khi có hỏa hoạn. Một người đàn ông và một người phụ nữ đang tìm cách thoát khỏi đám cháy. Người phụ nữ, không ai khác, chính là Alicia với mái tóc đỏ rực cùng màu với ngọn lửa. Tôi nhận ra người đàn ông kia chính là mình. Tôi đang bế Alicia trên tay, trong khi lửa đã liếm đến mắt cá chân tôi.
Tôi không biết chắc người được vẽ trong tranh đang giải cứu Alicia, hay định ném cô vào ngọn lửa.