Chương 31
Sáng hôm sau, tôi đến The Grove với chủ tâm nói chuyện với Alicia về những gì Barbie đã kể cho tôi. Nhưng ngay khi bước vào khu vực lễ tân, tôi nghe thấy tiếng hét của một phụ nữ. Cô ta rú lên vì đau đớn, tiếng kêu vọng khắp các hành lang.
“Sao thế? Đã có chuyện gì vậy?”
Nhân viên an ninh lờ tịt câu hỏi của tôi. Anh ta chạy vụt qua mặt tôi về phía khu phòng bệnh. Tôi cũng chạy theo. Tiếng hét ngày một lớn dần. Tôi hy vọng Alicia vẫn ổn, hy vọng cô không liên quan đến vụ việc này, nhưng tôi có một linh cảm chẳng lành.
Tôi chạy qua khúc quanh. Một đám đông cả y tá và bệnh nhân cùng nhân viên an ninh đang túm tụm bên ngoài phòng Bể Cá Vàng. Diomedes đang gọi điện cho nhân viên cấp cứu. Áo ông dính đầy máu, nhưng đó không phải máu của ông. Hai y tá đang quỳ xuống sàn, đỡ lấy một người phụ nữ đang gào thét. Người ấy không phải là Alicia.
Đó là Elif.
Elif đang quằn quại, rú lên vì đau đớn, tay bịt chặt lấy gương mặt đầy máu. Máu tuôn ra từ mắt cô ta. Có một thứ thò ra từ hốc mắt Elif, cắm thắng vào nhãn cầu. Trông nó giống như một cái que, nhưng không phải. Tôi lập tức nhận ra đó là một cây cọ vẽ.
Alicia đang đứng sát tường, bị Yuri và một y tá khác giữ tay. Nhưng họ không cần phải trói cô lại. Cô vẫn hết sức bình thản, đứng im như tượng. Vẻ mặt cô lập tức khiến tôi liên tưởng đến bức Alcestis. Vô hồn, vô cảm. Trống rỗng. Cô nhìn thẳng vào tôi.
Và lần đầu tiên kể từ khi gặp Alicia, tôi cảm thấy sợ.