Chương 32
“Elif thế nào rồi?” Tôi hỏi Yuri ngay khi bắt gặp anh ta quay trở lại từ phòng cấp cứu.
“Đã ổn định rồi.” Anh ta nói và không quên thở dài. “Cũng chỉ mong được đến như thế.”
“Tôi muốn gặp cô ta.”
“Elif? Hay Alicia?”
“Elif trước.”
Yuri gật đầu. “Họ muốn cô ta nghỉ ngơi đêm nay, nhưng sáng mai tôi sẽ đưa anh đến gặp cô ta.”
“Đã có chuyện gì vậy? Anh có ở đó không? Tôi đoán là Alicia đã bị kích động?”
Yuri lại thở dài một lượt nữa và nhún vai.
“Tôi không biết. Elif thơ thẩn ở bên ngoài phòng vẽ của Alicia. Chắc là họ đã chạm trán nhau. Tôi không biết họ đã cãi vã vì chuyện gì nữa.”
“Anh có chìa khóa phòng vẽ chứ? Ta hãy vào đó xem sao. Để xem có tìm được manh mối gì không.”
Chúng tôi rời phòng Bể Cá Vàng và đi về phía phòng vẽ của Alicia. Yuri mở cửa ra và bật công tắc đèn.
Và rồi, trên khung tranh, câu trả lời mà chúng tôi cần đã hiện lên.
Bức vẽ của Alicia - bức vẽ The Grove bị thiêu trong lửa - đã bị phá hoại. Dòng chữ “CON ĐIẾM” thật to màu đỏ được viết đè lên trên bức tranh.
Tôi gật gù. “Thì ra là như vậy.”
“Anh nghĩ Elif đã làm việc này à?”
“Còn ai khác vào đấy chứ?”
Tôi đến tìm Elif trong phòng cấp cứu. Họ dựng cô ta ngồi thẳng trên giường, kim truyền dung dịch gắn đầy tay. Đầu cô ta quấn đầy băng, che kín cả một bên mắt. Trông cô ta rất buồn bực và đau đớn.
“Cút đi!” Cô ta nói khi nhìn thấy tôi.
Tôi kéo một chiếc ghế lại gần giường bệnh và ngồi xuống. Tôi cất lời thật nhẹ nhàng và đầy tôn trọng. “Tôi rất tiếc, Elif. Thực lòng rất tiếc. Đây quả là một chuyện khủng khiếp. Một thảm kịch.”
“Đúng quá chứ còn gì nữa. Giờ thì biến đi và để tao yên.”
“Hãy kể cho tôi về chuyện đã xảy ra.”
“Con quỷ cái đã móc mắt tao ra, chuyện là vậy đấy.”
“Tại sao cô ấy lại làm như vậy? Hai người đã cãi nhau à?”
“Mày định đổ tội cho tao đấy à? Tao chẳng làm gì hết!”
“Tôi không định đổ lỗi cho cô. Tôi chỉ muốn biết vì sao cô ấy lại làm như vậy.”
“Vì ả bị điên, thế thôi.”
“Vậy chuyện ấy không liên quan gì đến bức tranh chứ? Tôi đã thấy dòng chữ. Cô đã viết lên bức tranh phải không?”
Elif nheo con mắt còn lại, rồi nhắm chặt mắt vào.
“Chuyện đó chẳng hay ho chút nào, Elif ạ. Tất nhiên không thể lấy đó làm lý do để tấn công cô, nhưng…”
“Ả không làm điều này vì bức tranh.”
Elif mở mắt ra và nhìn tôi vẻ hằn học.
Tôi thoáng do dự. “Không ư? Vậy tại sao cô ấy lại tấn công cô?”
Môi Elif cong lên thành một nụ cười méo mó. Cô ta không nói gì, và chúng tôi chỉ ngồi đó nhìn nhau một lúc. Khi tôi sắp bỏ cuộc thì cô ta đột nhiên cất lời.
“Tao đã nói với ả sự thật.” Cô ta nói.
“Sự thật nào cơ?”
“Rằng mày đã phải lòng ả.”
Tôi cảm thấy kinh ngạc khi nghe thấy điều đó. Trước khi tôi kịp phản ứng, Elif đã lạnh lùng nói tiếp. “Mày đã yêu ả. Tao đã nói như vậy đấy. “Hắn ta yêu mày.” Tao nói. “Hắn yêu mày. Theo và Alicia ngồi trên cây. Theo và Alicia HÔN NHAU”…” Elif bắt đầu ré lên cười, một điệu cười chói tai. Tôi có thể hình dung ra phần còn lại của câu chuyện - Alicia đã nổi trận lôi đình, quay cuồng trong cơn giận, cô đã cầm cọ vẽ lên… và chọc thẳng vào mắt Elif.
“Con khốn đó đúng là bị điên rồi.” Giọng Elif nghe như sắp vỡ òa vì đau đớn và mệt mỏi. “Ả điên rồi.”
Nhìn vào vết thương đã bị quấn kín băng của Elif, tôi cũng tự hỏi liệu có phải cô ta đã nói đúng không.