Chương 34
Diomedes đã dự đoán sai về việc có tuyết. Tuyết không rơi chiều hôm ấy; thay vào đó, trời mưa rất nặng hạt. Một cơn dông kèm theo những tiếng sấm rền vang và chớp rạch đầy trời.
Tôi chờ Alicia trong phòng trị liệu, nhìn mưa rơi.
Lòng tôi nặng trĩu vì u sầu. Toàn bộ chuyện này chỉ là một nỗ lực vô vọng. Tôi đã để tuột mất Alicia trước khi kịp cứu cô; và giờ thì tôi không thể nào giúp cô được nữa.
Có tiếng gõ cửa. Yuri dẫn Alicia vào phòng trị liệu. Trông cô còn thảm hại hơn cả suy nghĩ của tôi. Xanh xao, nhợt nhạt, vật vờ như một bóng ma. Cô chuyển động vụng về, chân phải run lên không ngừng. Tên khốn Christian, tôi nghĩ - Alicia đã bị tiêm thuốc đến đờ đẫn cả người.
Chúng tôi im lặng một hồi lâu sau khi Yuri đã ra khỏi phòng. Alicia không nhìn tôi lấy một lần. Cuối cùng, tôi phải mở lời, thật to và rõ ràng, để đảm bảo cô hiểu được.
“Alicia. Tôi rất tiếc vì cô bị nhốt vào khu cách ly. Tôi xin lỗi vì cô phải trải qua việc này.”
Không có phản ứng nào. Tôi ngần ngừ.
“Tôi e rằng, sau những gì cô đã làm với Elif, việc trị liệu nghệ thuật của chúng ta sẽ phải chấm dứt. Đó không phải là quyết định của tôi, không đời nào, nhưng tôi không thể làm khác được. Tôi muốn cho cô cơ hội cuối cùng này để nói về những chuyện đã xảy ra, để giải thích cho việc cô đã tấn công Elif, cũng như bày tỏ sự hối tiếc mà chắc chắn cô cảm nhận được lúc này.”
Alicia không nói gì. Tôi không chắc liệu những lời của tôi có đến được với cô sau màn sương mờ ảo của thuốc an thần hay không.
“Tôi sẽ nói với cô tôi cảm thấy thế nào.” Tôi tiếp tục. “Thật lòng mà nói, tôi thấy rất tức giận, vì nỗ lực của chúng ta đã phải chấm dứt trước cả khi nó kịp bắt đầu, và vì cô đã không nỗ lực nhiều hơn.”
Đầu của Alicia khẽ xoay, ánh mắt cô hướng thẳng vào tôi.
“Cô cảm thấy sợ hãi, tôi biết. Tôi đang tìm cách giúp cô, nhưng cô không để tôi làm như vậy. Và giờ thì tôi không biết phải làm sao nữa.”
Tôi đã cạn lời, và buộc phải đầu hàng.
Nhưng rồi, Alicia làm một việc mà tôi sẽ không bao giờ quên được. Cô chìa bàn tay run rẩy về phía tôi. Cô đang cầm thứ gì - đó một cuốn sổ nhỏ bọc da.
“Đó là thứ gì vậy?”
Alicia không đáp lời mà chỉ chìa cuốn sổ ra trước mặt tôi. Tôi liếc nhìn nó vẻ tò mò.
“Cô muốn tôi giữ nó à?”
Không có lời đáp lại. Tôi ngần ngừ nhưng rồi vẫn nhẹ nhàng nhận lấy cuốn sổ từ đôi bàn tay run rẩy của cô. Tôi mở cuốn sổ ra và lật giở một vài trang. Đó là một cuốn nhật ký viết tay.
Nhật ký của Alicia.
Nhìn nét chữ trong đó, tôi đoán những dòng này đã được viết ra khi tâm trí cô đang ở trong trạng thái hỗn loạn, đặc biệt là những trang cuối cùng, rất khó để luận ra được những từ trong đó - những mũi tên dẫn nối đến các đoạn khác nhau được viết xiên xẹo khắp mặt giấy - những hình vẽ nguệch ngoạc choán hết một vài trang, những bông hoa nối nhau leo kín tờ giấy, che đi những dòng chữ, khiến tôi gần như không thể đọc được.
Tôi nhìn Alicia bằng ánh mắt hiếu kỳ như muốn thiêu đốt.
“Cô muốn tôi làm gì với thứ này?”
Đó là một câu hỏi thừa, vì điều mà Alicia muốn đã quá rõ ràng.
Cô muốn tôi đọc nó.