PHẦN BA — Nhật Ký của Alicia Berenson
Ngày 8 tháng 8
Hôm nay, một chuyện lạ lùng đã xảy ra.
Mình đang ở trong bếp pha cà phê và mơ màng nhìn ra ngoài cửa sổ. Và rồi mình đột nhiên chú ý tới một thứ, chính xác hơn là một người đàn ông ở bên ngoài. Mình chú ý đến anh ta bởi anh ta cứ đứng im như tượng, chẳng cử động gì, mặt luôn hướng về phía nhà mình. Anh ta đứng dưới bóng cây ở bên kia đường, cạnh lối vào trảng cỏ. Dáng người anh ta cao lớn, lực lưỡng, và anh ta đeo kính râm, đội mũ lưỡi trai nên mình không thể nhìn rõ mặt.
Mình không chắc là anh ta có nhìn thấy mình qua ô cửa sổ này hay không, nhưng mình cảm giác như anh ta đang nhìn chằm chằm vào mình. Điều này thật kỳ lạ, mình vốn đã quen thấy những người chờ xe buýt ở bên kia đường. Nhưng anh ta chẳng có vẻ gì là đang chờ xe cả. Anh ta chỉ đang nhìn về phía ngôi nhà.
Mình đứng đó vài phút đồng hồ trước khi nhận ra mình nên rời khỏi khung cửa sổ. Mình ra xưởng vẽ và cố gắng tập trung sáng tác nhưng không tài nào vẽ được. Hình ảnh người đàn ông kia cứ phảng phất trong tâm trí mình. Mình quyết định nghỉ tay chừng hai mươi phút, và quay trở lại nhà bếp để quan sát. Nếu anh ta vẫn còn ở đó thì sao nhỉ? Anh ta không làm gì sai cả. Anh ta có thể là một tên trộm và đang theo dõi căn nhà - ấy là ý tưởng đầu tiên nảy ra trong đầu mình, nhưng tại sao anh ta cứ đứng đó như vậy? Hay là anh ta đang cân nhắc việc chuyển tới khu nhà này? Có thể anh ta đang nhắm mua ngôi nhà đang được rao bán ở cuối phố. Đó cũng là một lý do.
Khi mình quay trở lại nhà bếp và nhìn ra ngoài cửa sổ, anh ta đã đi mất. Con phố lại không một bóng người.
Mình đoán là mình sẽ chẳng bao giờ biết được anh ta đã làm gì. Thật kỳ lạ.
Ngày 10 tháng 8
Mình đã đi xem kịch với Jean-Felix tối qua. Gabriel không muốn mình đi, nhưng mình vẫn ra khỏi nhà. Mình cứ định lảng tránh cuộc hẹn, nhưng rồi nghĩ lại, nếu mình cho Jean-Felix thứ anh ta muốn, biết đâu anh ta sẽ đồng ý chấm dứt toàn bộ chuyện này. Mình đã mong là như vậy.
Jean-Felix đề nghị bọn mình gặp nhau sớm hơn giờ diễn một chút để uống thứ gì đó. Khi mình đến nơi, trời vẫn còn sáng. Mặt trời đang hạ dần về phía đường chân trời, tô màu dòng sông thành đỏ quạch. Jean-Felix đang đợi mình phía bên ngoài Nhà hát kịch Quốc gia. Mình nhìn thấy anh ta trước. Anh ta đang cau có quan sát đám đông. Nếu lúc đầu mình còn băn khoăn không biết việc mình đang làm có đúng hay không, thì khi nhìn thấy vẻ mặt cáu kỉnh kia, mình đã lập tức hiểu ra đây là một sai lầm. Nỗi sợ xâm chiếm mình, khiến mình muốn quay đầu và bỏ chạy tức thì, nhưng thật không may, anh ta đã nhìn thấy mình trước khi mình kịp làm như vậy. Mình bước về phía Jean-Felix khi thấy anh ta vẫy tay chào, và cố rặn ra một nụ cười.
“Anh rất vui vì em đã đến.” Jean-Felix nói. “Anh cứ lo em sẽ không tới. Ta vào trong uống một chút gì nhé?”
Tụi mình gọi đồ uống trong phòng chờ. Bầu không khí giữa hai đứa lúc này thật lúng túng. Không ai đề cập đến chuyện hôm trước. Chúng mình chỉ ngồi tán gẫu về những điều không đầu không cuối, chính xác hơn thì Jean-Felix nói còn mình ngồi nghe. Và chẳng biết từ lúc nào, mỗi đứa đều đã uống vài ly. Mình chưa ăn gì nên cảm thấy ngà ngà say. Mình đoán có lẽ đó là chủ ý của Jean-Felix. Anh ta đã cố gắng nói chuyện với mình, nhưng cuộc hội thoại thiếu tự nhiên như thể một vở kịch vừa được dàn dựng. Mọi câu nói phát ra từ miệng anh ta dường như đều bắt đầu bằng “Chúng ta đã rất vui vào cái hôm…” hay “Em có nhớ cái lần mà…” Có vẻ như Jean-Felix cố gợi lại những ký ức ngày xưa, hy vọng mình mềm lòng và nhớ đến những gì bọn mình đã trải qua, rằng hai đứa đã thân thiết với nhau như thế nào. Nhưng anh ta không nhận ra mình đã có quyết định của riêng mình, và sẽ không đổi ý dù anh ta có nói gì chăng nữa.
Nhưng sau rốt, mình vẫn thấy vui vì đã ra khỏi nhà, không phải vì được gặp Jean-Felix, mà vì mình đã được xem vở kịch. Mình chưa từng nghe về vở Alcestis. Mình cho rằng có ít người chú ý tới nó vì nó đề cập đến vấn đề nhỏ hơn trong gia đình, nhưng chính vì thế mà mình càng thích nó hơn. Mình thích quy mô của nó, một tấn bi kịch xoay quanh đời sống thường nhật, gần gũi, đặt trong bối cảnh hiện đại ở vùng ngoại ô Athens. Một người đàn ông bị kết án tử hình, và vợ anh ta, Alcestis, muốn cứu chồng mình. Nữ diễn viên đóng vai Alcestis đẹp như một nữ thần Hy Lạp. Gương mặt quá đỗi cuốn hút ấy khiến mình nghĩ ngay đến việc phải vẽ cô ấy. Mình đã cân nhắc việc tìm hiểu thông tin về nữ diễn viên đó và liên hệ với quản lý của cô ấy. Suýt nữa thì mình đã đề cập chuyện này với Jean-Felix, nhưng mình đã kịp dừng lại. Mình không muốn anh ta liên quan đến cuộc sống của mình nữa, dù ở bất cứ mức độ nào. Khi xem đến đoạn cuối, chứng kiến Alcestis chết và rồi được hồi sinh, mình đã rơi lệ. Cô ấy đã được trở về từ cõi chết. Mình cảm thấy muốn nghiền ngẫm kỹ hơn về cái kết này, dù chưa rõ là chi tiết nào. Tất nhiên Jean-Felix đã bình luận đủ điều về vở kịch, nhưng chẳng có gì đồng điệu với mình, nên mình đã phớt lờ anh ta, vờ như không nghe thấy.
Mình không tài nào quên được cái chết và sự hồi sinh của Alcestis, nên cứ nghĩ mãi về chúng trong lúc đi bộ qua cầu để xuống ga tàu. Jean-Felix hỏi liệu mình có muốn uống thêm chút gì nữa không, nhưng mình nói mình mệt rồi. Sau đó là một khoảng lặng khó xử trong lúc hai đứa đứng trước lối vào nhà ga. Mình cảm ơn anh ta đã mời mình đi xem kịch và nói rằng mình thấy rất vui.
“Hãy uống thêm một ly nữa nhé!” Jean-Felix nói. “Một ly nữa thôi, vì tình xưa nghĩa cũ giữa hai ta.”
“Không được, em phải về rồi!” Mình chực quay đi thì anh ta bỗng nắm lấy tay mình.
“Alicia! Nghe này, có vài chuyện anh cần nói với em…”
“Làm ơn đừng! Anh đừng nói gì cả…”
“Hãy nghe anh, chuyện này không phải như em nghĩ đâu.”
Và anh ta đã đúng, chuyện không giống như mình nghĩ. Mình những tưởng Jean-Felix sẽ nài nỉ mình cứu lấy tình bạn này, hoặc tìm cách khiến mình thấy tội lỗi vì đã rời bỏ phòng tranh. Nhưng những gì anh ta nói đã khiến mình hoàn toàn bất ngờ.
“Em cần phải thận trong…” Anh ta cất lời. “Em quá cả tin. Những người xung quanh em… đừng tin họ.”
Mình ngây người mất vài giây trước khi kịp trả lời. “Anh đang nói về chuyện gì vậy? Ý anh là ai?”
Jean-Felix chỉ lắc đầu mà không nói gì nữa. Anh ta buông tay mình và quay đi. Mình gọi với theo nhưng anh ta không dừng lại.
“Jean-Felix, khoan đã…”
Jean-Felix không ngoảnh lại. Mình đứng như trời trồng ở đó, nhìn bóng anh ta khuất dần sau góc phố. Sao anh ta lại đưa ra lời cảnh báo đầy bí ẩn và rồi lập tức bỏ đi như thế? Mình đoán anh ta muốn khiến mình lúng túng và sa chân lỡ bước, rồi từ đó giành lợi thế với mình. Có vẻ như anh ta đã thành công.
Việc này cũng để lại cảm giác bực bội trong lòng mình. Nhưng, theo một cách nào đó, mình cũng thấy nhẹ nhõm hơn khi có thêm quyết tâm xóa bỏ anh ta khỏi cuộc đời mình. Anh ta có ý gì khi nói tới những người xung quanh mình? Ý anh ta là Gabriel ư? Tại sao chứ?
Không! Mình sẽ không làm điều này. Đây chính xác là những gì Jean-Felix muốn, khiến mình phát điên và bị ám ảnh bởi anh ta, để anh ta có cơ hội chen chân vào giữa mình và Gabriel.
Mình sẽ không rơi vào cái bẫy đó, sẽ không suy nghĩ về điều này nữa.
Mình về nhà thì thấy Gabriel đã ngủ rồi. Anh có lịch hẹn chụp hình lúc năm giờ sáng, nhưng mình vẫn đánh thức anh dậy và chúng mình đã làm tình. Việc gần gũi với anh và cảm nhận anh đi thật sâu vào bên trong mình chưa bao giờ là đủ. Mình muốn được hòa vào anh, lặn sâu vào trong anh rồi tan biến.
Ngày 11 tháng 8
Mình lại thấy người đàn ông đó. Lần này, anh ta ở xa hơn một chút, ngồi trên một chiếc ghế băng phía trong trảng cỏ, nhưng mình biết chắc đó là anh ta. Trong thời tiết này, hầu hết mọi người đều mặc quần soóc, áo phông sáng màu, nhưng anh ta lại mặc áo sơ mi và quần dài tối màu, đeo kính râm và đội mũ lưỡi trai. Đầu anh ta quay về phía ngôi nhà và anh ta nhìn chằm chằm vào nó.
Mình chợt có một suy nghĩ lạ lùng. Biết đâu anh ta không phải là một tên trộm, mà là một họa sĩ. Anh ta cũng là một họa sĩ như mình, và đang suy ngẫm việc sẽ vẽ con phố, hoặc ngôi nhà này. Nhưng ngay khi nghĩ đến điều đó, mình biết ý tưởng ấy không hợp lý. Nếu anh ta thực sự định vẽ ngôi nhà, anh ta sẽ không ngồi yên như thế, anh ta sẽ phải vẽ phác.
Mình chợt thấy bồn chồn nên đã nhấc máy gọi điện cho Gabriel. Nhưng đó là một sai lầm. Rõ ràng là anh đang bận và không muốn nghe giọng mình hoảng hốt trong điện thoại chỉ vì mình nghĩ có ai đó đang theo dõi ngôi nhà.
Tất nhiên mình chỉ đang đoán rằng anh ta theo dõi ngôi nhà.
Nhưng rất có thể anh ta đang theo dỗi mình.
Ngày 13 tháng 8
Anh ta lại ở đó.
Ngay sau khi Gabriel ra khỏi nhà sáng nay, mình lại thấy anh ta khi nhìn ra ngoài từ cửa sổ nhà tắm. Lần này, anh ta đứng gần ngôi nhà hơn, bên cạnh trạm xe buýt, như thể đang tình cờ đợi xe vậy.
Anh ta nghĩ anh ta có thể lừa được ai cơ chứ?
Mình vội vàng mặc quần áo và vào bếp để nhìn rõ hơn, nhưng anh ta đã biến mất.
Mình quyết định nói với Gabriel khi anh về nhà. Mình những tưởng anh sẽ lại gạt chuyện này đi, nhưng lần này anh tỏ ra khá quan tâm. Anh còn cảm thấy lo lắng.
“Liệu đó có phải là Jean-Felix không?” Anh thẳng thừng hỏi.
“Tất nhiên là không rồi! Sao anh có thể nghĩ như vậy được chứ?”
Mình cố tỏ ra ngạc nhiên và có phần phẫn nộ, nhưng thật lòng mà nói, mình cũng đã tự hỏi bản thân điều đó. Gã đàn ông ấy và Jean-Felix có dáng người từa tựa nhau.
Dù đó có khả năng là Jean-Felix nhưng mình không muốn tin như thế. Anh ta sẽ không bao giờ đe dọa mình như vậy. Phải không?
“Số điện thoại của Jean-Felix là gì? Anh sẽ gọi cho anh ta ngay bây giờ!” Gabriel nói.
“Anh yêu, xin anh đừng làm vậy. Em chắc chắn đó không phải là anh ta…”
“Em chắc chứ?”
“Dĩ nhiên rồi. Không có gì nghiêm trọng xảy ra cả. Em không biết sao em lại lo xa như thế. Chuyện chẳng có gì đáng nói.”
“Hắn đã ở đó bao lâu?”
“Không lâu, khoảng một tiếng thôi, rồi hắn biến mất.”
“Ý em là sao?”
“Hắn biến mất, vậy thôi.”
“Vậy à? Có khi nào em tưởng tượng ra tất cả những chuyện này không?”
Cách anh nói khiến mình thấy bực bội. “Em không vẽ chuyện, anh cần phải tin em.”
“Anh tin em mà!”
Nhưng mình dám nói là anh không hoàn toàn tin mình, mà chỉ tin một phần nào đó thôi. Vậy nên mình thấy rất giận. Giận quá mất khôn, nên có lẽ mình phải dừng bút ở đây thôi, bằng không, mình sẽ viết ra điều gì đó đáng tiếc.
Ngày 14 tháng 8
Mình vội nhảy ra khỏi giường ngay khi vừa tỉnh đây, rồi chạy thật nhanh về phía cửa sổ để nhìn, hy vọng người đàn ông kia sẽ lại xuất hiện để Gabriel nhìn thấy. Nhưng không có dấu hiệu nào của anh ta cả. Mình cảm thấy thật ngu ngốc.
Chiều nay, mình quyết tâm đi dạo bất chấp thời tiết nắng nóng. Mình muốn được ra trảng cỏ, cách xa các tòa nhà, đường phố chật chội, và cả con người. Mình muốn có không gian riêng để suy nghĩ. Minh đi bộ lên đồi Parliament, ngang qua những người đang nằm tắm nắng rải rác hai bên lối đi. Mình tìm thấy một chiếc ghế băng còn trống nên ngồi xuống đó, chăm chú nhìn về phía thành phố London lấp lánh đằng xa.
Trong lúc ngồi đấy, mình cứ có cảm giác ai đó đang ở sau lưng. Mình quay lại nhìn nhưng chẳng thấy ai cả. Mình có cảm giác đang bị theo dõi. Chắc chắn đã có người ở phía sau.
Trên đường về, mình đi ngang qua hồ nước. Mình tình cờ ngước lên và bắt gặp anh ta ở đó. Anh ta đứng bên kia hồ nước, cách quá xa nên mình không nhìn rõ, nhưng mình chắc chắn đó là anh ta. Anh ta đứng bất động, nhìn chăm chăm về phía mình.
Mình thấy lạnh toát sống lưng, và lập tức hành động theo bản năng.
“Jean-Felix?” Mình hét lên. “Có phải là anh không? Đừng bám theo em nữa!”
Anh ta không mảy may nhúc nhích. Mình cố gắng hành động nhanh nhất có thể, thò tay vào túi, rút điện thoại ra và chụp ảnh, dù mình không biết làm như vậy thì có ích gì. Sau đó, mình quay đi và lao thật nhanh về phía cuối hồ, chạy tới đường cái mà không dám ngoái lại. Mình sợ anh ta sẽ đuổi theo mình.
Khi mình ngoảnh lại, anh ta đã biến mất.
Mình thực sự hy vọng đó không phải là Jean-Felix.
Khi về đến nhà, mình cảm thấy hết sức bồn chồn. Mình tắt đèn, kéo rèm vào, rồi lén nhìn ra ngoài cửa sổ. Anh ta đã lại ở đó.
Anh ta đứng trên phố, nhìn mình. Mình cứng người và không biết phải làm gì.
Tim mình suýt nhảy ra khỏi lồng ngực khi có người gọi tên.
“Alicia? Alicia, cô có ở đó không?”
Đó là bà hàng xóm lắm điều, Barbie Hellmann. Mình rời khỏi cửa sổ và ra mở cửa sau. Barbie đã vào qua lối bên hông nhà, đứng ở trong vườn, tay cầm một chai rượu.
“Chào em gái!” Bà ta nói. “Tôi không thấy cô trong xưởng vẽ nên đang tự hỏi cô ở đâu…”
“Tôi ra ngoài đi dạo vừa mới về.”
“Cô có thời gian uống chút gì đó không?” Barbie nói bằng giọng của một đứa trẻ con nũng nịu, khiến mình thấy khó chịu.
“Thật ra thì tôi nên quay lại làm việc…”
“Chỉ một lát thôi. Sau đó tôi cũng phải đi. Tôi có lớp học tiếng Ý tối nay. Đồng ý nhé?”
Chưa đợi mình trả lời, Barbie đã vào nhà. Bà ấy phàn nàn rằng trong bếp quá tối, và bắt đầu kéo rèm ra mà không hỏi ý kiến của mình. Mình định ngăn bà ấy lại, nhưng khi nhìn ra ngoài thì thấy không còn ai trên phố cả. Gã lạ mặt đã đi rồi.
Mình không biết tại sao mình lại kể với Barbie tất cả những chuyện này. Tuy không thích và cũng chẳng tin tưởng bà ấy, mình đoán là mình quá sợ hãi nên muốn có ai đó để tâm sự cùng. Tình cờ thay, Barbie lại xuất hiện đúng lúc. Sau khi uống một ly, mình đã bật khóc. Thật không giống mình mọi ngày chút nào.
Barbie chăm chú nhìn mình bằng đôi mắt mở to, im lặng chốc lát. Sau khi mình kể hết mọi chuyện, bà ấy đặt chai rượu xuống và nói. “Chúng ta cần thứ gì đó mạnh hơn.” Nói rồi, bà ấy rót cho cả hai một ly Whisky.
“Đây!” Barbie nói và đưa ly rượu cho mình. “Cô cần thứ này.”
Bà ấy đã đúng. Mình nốc cạn ly rượu và cảm thấy cồn ngấm vào người. Lần này, đến lượt mình nghe trong khi Barbie nói. Bà ấy không muốn làm mình sợ, nhưng chuyện này có vẻ không ổn chút nào.
“Tôi đã thấy chuyện tương tự trên rất nhiều chương trình truyền hình. Hắn đang nghiên cứu ngôi nhà của cô trước khi hành động.”
“Bà nghĩ hắn là một tên trộm sao?”
Barbie nhún vai. “Hoặc một kẻ hiếp dâm. Nhưng dù là ai đi chăng nữa thì chuyện này cũng chẳng tốt lành gì…”
Mình bật cười. Mình cảm thấy nhẹ nhõm và biết ơn vì có người tiếp nhận chuyện này một cách nghiêm túc, ngay cả khi đó chỉ là Barbie. Mình cho bà ấy xem bức ảnh của gã đàn ông trên điện thoại, nhưng bà ấy không thấy ấn tượng lắm.
“Hãy gửi bức ảnh cho tôi. Nó khá mờ, tôi cần đeo kính để nhìn rõ hơn. Mà cô đã kể chuyện này với chồng mình chưa?”
Mình quyết định nói dối. “Chưa, tôi chưa nói gì với anh ấy cả.”
Barbie nhìn mình ngạc nhiên. “Tại sao lại chưa?”
“Tôi không biết nữa, tôi sợ Gabriel nghĩ tôi đang phóng đại mọi thứ, hoặc tưởng tượng ra mọi chuyện…”
“Cô có tưởng tượng ra chuyện này không?”
“Dĩ nhiên là không!”
Barbie ra vẻ hài lòng. “Nếu Gabriel không nghiêm túc nhìn nhận việc này, tôi và cô sẽ cùng tới đồn cảnh sát. Hãy tin tôi đi, tôi là người rất có khả năng thuyết phục.”
“Cảm ơn bà, nhưng tôi nghĩ điều đó là không cần thiết.”
“Rất cần đấy, cô gái ạ! Hãy hứa với tôi là cô sẽ kể cho Gabriel khi anh ấy về nhà nhé?”
Mình gật đầu nhưng trong lòng thì quyết định sẽ không nói gì thêm với Gabriel. Chẳng có gì để kể với anh cả. Mình không có bằng chứng rằng người đàn ông đã bám theo và quan sát mình. Barbie nói đúng, bức ảnh này chẳng chứng minh được điều gì.
Gabriel sẽ cho rằng tất cả mọi chuyện đều do mình tưởng tượng ra. Tốt nhất mình không nên nói bất cứ điều gì và khiến anh lo lắng. Mình không muốn làm phiền anh
Mình sẽ quên hết mọi chuyện đi.
4 giờ sáng
Đêm qua là một đêm tồi tệ.
Gabriel về nhà vào khoảng mười giờ tối trong tình trạng kiệt sức. Anh đã có một ngày dài và muốn đi ngủ sớm. Mình cũng đã cố gắng nhưng không ngủ được.
Một vài tiếng trước, mình nghe thấy tiếng động trong vườn. Mình ngồi dậy và đi về phía cửa sổ ở phía sau. Mình nhìn ra ngoài, dù không thấy bất cứ ai nhưng mình có cảm giác ai đó đang theo dõi mình. Từ trong bóng tối.
Mình lật đật rời khỏi cửa sổ và chạy vào phòng ngủ, lay Gabriel dậy.
“Chính là hắn!” Mình la thất thanh. Hắn đang ở bên ngoài ngôi nhà.”
Gabriel không hiểu mình đang nói gì. Khi đã hiểu ra, anh nổi cáu với mình. “Lạy Chúa! Em thôi đi. Ba tiếng nữa là anh phải đi làm rồi. Anh không muốn chơi cái trò chết tiệt này đâu!”
“Đây không phải là trò chơi. Anh làm ơn lại đây và nhìn xem.”
Vậy là bọn mình đến bên cửa sổ, và tất nhiên, gã lạ mặt kia không còn ở đó nữa. Không có một ai ở bên ngoài.
Mình muốn Gabriel ra ngoài kiểm tra, nhưng anh nhất quyết không làm như vậy. Anh đi lên tầng, vẻ mặt bực dọc. Mình đã tìm cách giải thích với anh nhưng anh không muốn nói chuyện, rồi anh đi vào phòng ngủ dành cho khách.
Mình không trở lại giường. Mình đã ngồi đây kể từ lúc ấy, chờ đợi, chú tâm lắng nghe mọi tiếng động và liên tục kiểm tra các cửa sổ. Không có dấu hiệu nào của kẻ lạ mặt kia.
Chỉ còn vài giờ nữa, trời sẽ sáng.
Ngày 15 tháng 8
Gabriel xuống cầu thang và đã sẵn sàng để đi chụp hình. Khi thấy mình đứng bên cửa sổ và nhận ra mình đã thức trắng đêm, anh im lặng và bắt đầu cư xử thật lạ lùng.
“Alicia, em ngồi xuống đây đi. Chúng ta cần nói chuyện.”
“Đúng vậy. Về việc anh đã không hề tin em.”
“Anh tin vào những điều mà em tin.”
“Chuyện đó không giống nhau. Em không phải là một con ngốc.”
“Anh chưa từng nói em ngốc.”
“Vậy thì ý anh là sao?”
Mình nghĩ một vụ cãi vã sắp nổ ra, nhưng những gì Gabriel nói sau đó khiến mình kinh ngạc. Anh gần như thì thầm, khiến mình nghe câu được câu chăng.
“Anh muốn em nói chuyện với một người, em đồng ý không?”
“Ý anh là sao? Nói với cảnh sát à?”
“Không!” Gabriel lại mất bình tĩnh. “Không phải là với cảnh sát.”
Mình đã lờ mờ hiểu ý nhưng cần nghe điều đó từ chính miệng anh. “Vậy thì là ai?”
“Một bác sĩ.”
“Em sẽ không gặp bác sĩ đã… Gabriel à!”
“Anh cần em làm điều này vì anh. Cả hai ta cần phải thỏa hiệp.” Anh nhấn mạnh. “Em cũng cần cố gắng vì anh!”
“Em không hiểu ý anh. Thỏa hiệp điều gì chứ? Những gì em đang làm đều là vì anh cả mà.”
“Không, không đâu. Em không hề vì anh chút nào!”
Nhìn anh thật mệt mỏi và phiền muộn, khiến mình chỉ muốn bao bọc anh, vỗ về anh. “Không sao đâu, anh yêu…” Mình nói. “Mọi chuyện sẽ ổn thôi…”
Gabriel lắc đầu như thể không tin lời mình nói.
“Anh sẽ hẹn bác sĩ West. Sớm nhất có thể. Thậm chí là ngay hôm nay.” Anh ngập ngừng nhìn mình. “Được chứ?”
Gabriel cầm lấy tay mình. Mình chỉ muốn gạt phăng đi hoặc cào xé bàn tay ấy. Mình muốn cắn, muốn đánh anh, muốn đẩy anh ngã và hét lên. “Anh nghĩ tôi bị điên, nhưng tôi không điên, tôi không hề mất trí!”
Nhưng mình chẳng nói câu nào như vậy. Thay vào đó, mình gật đầu, cầm tay Gabriel và nắm chặt lấy nó.
“Được rồi, anh yêu.” Mình đáp. “Em sẽ làm bất cứ điều gì anh muốn.”
Ngày 16 tháng 8
Mình bất đắc dĩ phải đến gặp bác sĩ West hôm nay.
Mình biết chắc là mình ghét anh ta. Mình ghét căn nhà nhỏ của anh ta, ghét việc phải ngồi trên tầng nghe tiếng chó sủa trong phòng khách. Con chó cứ sủa không ngừng suốt thời gian mình ở đó. Mình muốn quát nó để nó im miệng, và mình hy vọng bác sĩ West sẽ nói câu gì đấy với nó. Nhưng không, có vẻ như anh ta không hề nghe thấy gì cả. Anh ta bị điếc chăng? Có vẻ anh ta cũng không nghe thấy bất cứ điều gì mình nói. Mình kể về những chuyện đã xảy ra, về gã lạ mặt đã theo dõi ngôi nhà và bám theo mình ở chỗ trảng cỏ.
Mình đã kể mọi chuyện, nhưng anh ta chẳng đáp lời. Anh ta chỉ ngồi đó nhếch mép cười. Anh ta nhìn mình như thể mình là một thứ côn trùng. Mình biết anh ta là bạn của Gabriel, nhưng mình không tài nào hiểu nổi sao họ có thể là bạn bè được. Gabriel rất thân tình, còn bác sĩ West thì ngược lại, rất lạnh lùng. Mình biết nói ra điều này thì không hay, nhưng anh ta chẳng có vẻ gì là tốt bụng cả.
Sau khi mình ngừng kể về người đàn ông kia, anh ta vẫn giữ im lặng một lúc lâu, dường như cả thế kỷ. Âm thanh duy nhất mình nghe được là tiếng chó sủa ở tầng dưới. Tâm trí mình đã bắt đầu nhại lại tiếng chó, như thể đã bị nó thôi miên. Mình ngạc nhiên khi bác sĩ West bắt đầu nói.
“Ta đã từng nói về chuyện này rồi đúng không, Alicia?” Anh ta cất lời.
Mình ngây người nhìn anh ta vì không chắc anh ta có ý gì. “Vậy sao?”
Anh ta gật đầu. “Đúng vậy, ta đã từng nói rồi.”
“Tôi biết anh nghĩ tôi đã tưởng tượng ra chuyện này.” Mình nói. “Nhưng tất cả đều là sự thật.”
“Lần trước cô cũng nói như vậy. Cô nhớ không? Cô có nhớ chuyện gì đã xảy ra không?” Mình không trả lời vì không muốn làm anh ta đắc thắng. Mình chỉ ngồi đó, trừng trừng nhìn anh ta một cách giận dữ, như một đứa trẻ ngỗ nghịch.
Bác sĩ West không chờ đợi câu trả lời từ phía mình. Anh ta nói tiếp về những gì đã xảy ra sau khi bố mình qua đời, về việc mình đã suy sụp, về những lời buộc tội hoang đường mà mình đã đưa ra, về chuyện mình luôn tin rằng mình bị theo dõi, bị đeo bám, bị rình mò.
“Cô thấy đấy, chuyện này đã từng xảy ra rồi, đúng không?”
“Nhưng lần đó thì khác. Chuyện ngày trước chỉ là một cảm giác mà tôi có. Tôi chưa bao giờ thực sự nhìn thấy một ai. Nhưng lần này, tôi đã thấy hắn…”
“Vậy cô đã thấy ai?”
“Tôi đã nói rồi. Là một người đàn ông!”
“Hãy tả về anh ta cho tôi nghe.”
Mình ngần ngại. “Tôi không thể…”
“Tại sao lại không?”
“Tôi không nhìn rõ anh ta. Tôi đã nói là hắn luôn ở rất xa…”
“Tôi hiểu rồi.”
“Hơn nữa, hắn còn cải trang. Hắn đội mũ lưỡi trai và đeo kính râm.”
“Có rất nhiều người đeo kính râm trong thời tiết này, và đội mũ nữa. Phải chăng tất cả bọn họ đều đang cải trang để theo dõi cô?”
Mình bắt đầu mất bình tĩnh. “Tôi biết anh định ám chỉ điều gì…”
“Điều gì chứ?”
“Anh đang tìm cách buộc tôi thừa nhận tôi đã mất trí một lần nữa giống như khi bố tôi qua đời!”
“Cô nghĩ vậy sao?”
“Không. Lần trước tôi đã bị ốm. Lần này, tôi không sao cả. Chẳng có vấn đề gì với tôi lúc này, ngoại trừ việc có người đang theo dõi tôi, và anh thì không hề tin tôi.”
Bác sĩ West gật đầu nhưng không nói gì. Anh ta viết đôi dòng vào cuốn sổ ghi chép của mình.
“Tôi sẽ kê lại đơn thuốc cho cô.” Anh ta nói. “Chỉ là một biện pháp phòng ngừa thôi. Ta không muốn để chuyện này vượt khỏi tầm kiểm soát, phải không?”
Mình lắc đầu. “Tôi sẽ không uống bất kỳ thứ thuốc nào hết.”
“Tôi hiểu rồi… Nếu cô từ chối dùng thuốc, cô nên nhận thức rõ được hậu quả.”
“Hậu quả gì chứ? Anh đang đe dọa tôi sao?”
“Tôi thì chẳng làm sao hết. Tôi muốn nói về chồng của cô. Cô nghĩ Gabriel cảm thấy thế nào sau những gì anh ấy đã trải qua, khi mà cô bị bệnh lần trước?”
Mình chợt nhớ đến Gabriel đang ngồi chờ ở tầng dưới, trong phòng khách cùng với con chó đang sủa. “Tôi không biết…” Mình nói. “Tại sao anh không hỏi anh ấy?”
“Cô có muốn Gabriel phải trải qua tất cả những chuyện như thế một lần nữa hay không? Cô có nghĩ rằng sức chịu đựng của anh ấy cũng có giới hạn hay không?”
“Anh đang nói gì vậy? Rằng tôi sẽ mất Gabriel hay sao? Anh nghĩ như vậy sao?”
Chỉ riêng việc nói ra điều đó thôi cũng khiến mình thấy phát ốm rồi. Mình không thể chịu đựng nổi việc bị mất Gabriel. Mình sẽ làm bất cứ điều gì chỉ để giữ anh ở lại bên mình, thậm chí giả vờ mất trí dù mình hoàn toàn tỉnh táo. Nghĩ vậy, mình đã nhượng bộ. Mình đồng ý sẽ “trung thực” với bác sĩ West về những gì mình đang nghĩ và cảm nhận, chia sẻ với anh ta về bất cứ giọng nói nào trong đầu. Mình cũng hứa sẽ uống thuốc do anh ta kê đơn và quay lại kiểm tra sau hai tuần.
Bác sĩ West có vẻ hài lòng và nói rằng mình có thể xuống nhà với Gabriel. Khi theo anh ta xuống cầu thang, mình đã nghĩ tới việc đẩy anh ta ngã từ phía sau. Ước gì mình đã làm như vậy.
Gabriel dường như vui vẻ hơn trên đường về nhà. Anh cứ liếc nhìn mình khi đang lái xe và mỉm cười. “Tốt lắm, em yêu. Anh rất tự hào về em. Chúng ta rồi sẽ cùng nhau vượt qua chuyện này.”
Mình gật đầu nhưng không nói gì, vì tất nhiên điều này thật nhảm nhí. Vốn dĩ, chẳng có “chúng ta” nào ở đây cả. Mình sẽ phải tự vượt qua chuyện này thôi.
Thật sai lầm khi kể chuyện này với người khác! Ngày mai, mình sẽ dặn Barbie quên đi tất cả mọi chuyện. Mình sẽ nói rằng mình đã gạt hết những điều ngớ ngẩn này đi và không muốn nhắc lại chúng nữa. Bà ấy sẽ cho là mình dở người và thấy khó chịu. Nhưng nếu mình cư xử bình thường như mọi khi, bà ấy sẽ mau chóng quên đi. Về phần Gabriel, mình sẽ để tâm trí anh được nghỉ ngơi. Mình sẽ hành động như thể mọi thứ đã trở lại bình thường. Mình sẽ diễn thật tốt. Mình sẽ không mất cảnh giác một chút nào.
Trên đường về, Gabriel rẽ vào một hiệu thuốc và mua thuốc theo đơn của bác sĩ West. Bọn mình cùng đi vào bếp khi vừa về đến nhà.
Anh đưa cho mình những viên thuốc màu vàng cùng một cốc nước. “Uống đi em!”
“Em không còn là trẻ con nữa…” Mình nói. “Anh không cần phải đưa tận tay cho em như thế!”
“Anh biết em không phải là trẻ con. Anh chỉ muốn đảm bảo rằng em sẽ uống thuốc mà không vứt chúng đi.”
“Em sẽ uống mà!”
“Vậy em uống đi.”
Gabriel nhìn mình cho thuốc vào miệng và uống một ngụm nước.
“Ngoan lắm!” Anh nói và hôn lên má mình trước khi rời khỏi phòng.
Ngay khi Gabriel vừa quay lưng đi, mình vội nhổ những viên thuốc ra. Mình nhổ chúng xuống bồn và xả nước. Mình sẽ không uống thuốc. Những thứ thuốc mà bác sĩ West kê cho mình lần trước đã khiến mình suýt phát điên. Mình sẽ không mạo hiểm thêm một lần nào nữa.
Mình cần phải thật tỉnh táo ngay lúc này.
Và mình cũng cần chuẩn bị sẵn sàng.
Ngày 17 tháng 8
Mình bắt đầu giấu cuốn nhật ký này dưới một tấm ván lót sàn có thể tháo rời trong phòng ngủ dành cho khách. Vì sao ư? Mình đã viết thành thật mọi sự trong những trang nhật ký này. Sẽ không an toàn nếu để nó nằm vạ vật quanh nhà. Nếu Gabriel tìm được nó, không cưỡng lại nổi sự tò mò và mở nó ra, anh sẽ phát hiện ra mình không uống thuốc, và sẽ cảm thấy bị phản bội, bị tổn thương. Mình không thể chịu đựng được điều đó.
Cảm ơn Chúa vì mình đã có cuốn nhật ký này để trút bầu tâm sự và giữ cho mình được tỉnh táo. Mình chẳng biết nói chuyện với ai nữa.
Mình chẳng thể tin tưởng bất kỳ ai.
Ngày 21 tháng 8
Mình đã không ra ngoài suốt ba ngày hôm nay. Mình nói với Gabriel rằng mình sẽ đi dạo vào buổi chiều, khi anh ra ngoài, nhưng dĩ nhiên mình không làm như vậy.
Ý nghĩ phải ra ngoài khiến mình thấy sợ hãi. Hắn sẽ thấy mình. Ít nhất thì ở đây, trong ngôi nhà này, mình sẽ được an toàn. Mình có thể ngồi bên cửa sổ và quan sát những người qua đường. Mình có thể quét qua từng gương mặt để tìm gã đàn ông đó. Nhưng vấn đề là mình không biết hắn trông như thế nào. Hắn có thể cởi bỏ lớp ngụy trang và lượn lờ ngay trước mặt mình mà mình không hề hay biết.
Đó là một suy nghĩ đáng sợ.
Ngày 22 tháng 8
Vẫn không có dấu hiệu nào của hắn, nhưng mình không được mất tập trung. Chỉ là vấn đề thời gian, sớm muộn gì hắn cũng sẽ trở lại. Mình cần phải sẵn sàng thực hiện các bước cần thiết.
Sáng nay khi thức đây, mình nhớ tới khẩu súng của Gabriel. Mình sẽ mang nó ra khỏi phòng ngủ dành cho khách, cất nó ở tầng dưới, nơi mình có thể lấy ra dễ dàng, Mình sẽ giấu nó trong tủ bếp, cạnh cửa sổ. Như thế sẽ rất thuận tiện khi mình cần tới nó.
Tất cả những điều này có vẻ thật điên rồ, mình biết. Mình hy vọng sẽ không phải dùng đến khẩu súng, và mong rằng sẽ chẳng bao giờ gặp lại gã đàn ông kia.
Thật không may, linh tính mách bảo rằng mình nhất định sẽ gặp lại hắn lần nữa.
Hắn đang ở đâu? Tại sao hắn không ở đây? Có phải hắn đang tìm cách khiến mình mất cảnh giác không? Mình phải tiếp tục canh chừng bên cửa sổ.
Tiếp tục chờ.
Tiếp tục theo dõi.
Ngày 23 tháng 8
Mình bắt đầu nghĩ rằng mình đã tưởng tượng ra mọi thứ. Có lẽ là như vậy thật. Gabriel không ngớt hỏi xem mình cảm thấy thế nào, mình có ổn không. Anh hẳn rất lo lắng dù mình khăng khăng rằng mình vẫn ổn. Diễn xuất của mình có vẻ không thuyết phục cho lắm. Mình cần phải cố gắng hơn nữa. Mình giả bộ như tập trung vào công việc cả ngày, nhưng thật ra mình chẳng có tâm trí nào để vẽ. Mình đã mất hết mối liên hệ với nghệ thuật, mất động lực để hoàn thành những bức vẽ. Khi đang viết ra những dòng này, mình thật sự không nghĩ là mình sẽ cầm cọ mà vẽ lại nữa, ít nhất cho đến khi những chuyện này chấm dứt.
Mình cứ viện cớ để không phải ra ngoài, nhưng Gabriel nói rằng tối nay mình không được từ chối. Max đã mời bọn mình ra ngoài ăn tối.
Chẳng có điều gì trên đời tệ hơn việc phải gặp Max. Mình đã van nài Gabriel hủy cuộc hẹn, rằng mình cần phải làm việc, nhưng anh nói đi ra ngoài sẽ tốt cho mình. Anh cứ khăng khăng như vậy, và mình biết anh nói thật lòng, nên mình chẳng còn sự lựa chọn nào khác. Mình đành nhượng bộ và đồng ý.
Cả ngày hôm nay mình cứ bồn chồn khi nghĩ đến buổi tối. Vì ngay khi mình nghĩ tới giả thuyết ấy, mọi thứ bỗng trở nên thật rõ ràng và dễ hiểu. Tại sao trước đó mình lại không nghĩ tới điều này nhỉ? Nó rành rành thế kia cơ mà?
Giờ thì mình đã hiểu. Gã đàn ông đó, kẻ đã theo dõi mình không phải là Jean-Felix. Jean-Felix không xấu xa và quỷ quyệt đến độ có thể làm chuyện này. Liệu còn ai khác muốn hành hạ, đe dọa và trừng phạt mình kia chứ?
Chính là Max.
Dĩ nhiên đó là Max. Chắc chắn là anh ta. Anh ta đang tìm cách khiến mình phát điên.
Mình thấy sợ hãi, nhưng phải thu hết can đảm để giải quyết chuyện này tối nay.
Mình sẽ đối mặt với anh ta.
Ngày 24 tháng 8
Mình thấy thật lạ lùng và có phần e sợ khi phải ra ngoài tối qua, sau khi đã ở trong nhà quá lâu.
Thế giới bên ngoài đường như quá rộng lớn. Khoảng không gian trống trải quanh mình, bầu trời bao la phía trên cao kia. Mình cảm thấy thật nhỏ bé và phải giữ chặt lấy tay Gabriel để tìm điểm tựa.
Dù chúng mình đi tới quán ăn ưa thích của cả hai - quán Augusto - nhưng mình không có cảm giác an toàn. Nơi này chẳng còn thoải mái hay thân thuộc như trước nữa. Nó có vẻ đã thay đổi. Có một mùi khác lạ, gần như là mùi khét. Mình hỏi Gabriel có phải thứ gì đó đang cháy ở trong bếp không, nhưng anh nói không ngửi thấy gì cả, và rằng mình chỉ đang tưởng tượng ra thôi.
“Mọi thứ đều ổn mà!” Anh nói. “Hãy bình tĩnh nào.”
“Em bình tĩnh mà.” Mình đáp. “Trông em có vẻ bồn chồn lắm sao?”
Gabriel không trả lời. Anh chỉ nghiến chặt hàm, như anh thường làm mỗi khi thấy bực bội, khó chịu. Bọn mình ngồi xuống và đợi Max trong im lặng.
Max đưa nhân viên lễ tân của mình đi ăn tối cùng. Tên cô ấy là Tanya. Rõ ràng là họ mới chớm hẹn hò. Max cư xử như thể anh ta say mê cô nàng lắm. Tay anh ta lúc nào cũng vòng quanh người Tanya, đụng chạm, vuốt ve và hôn. Nhưng trong suốt thời gian đó, anh ta cứ nhìn mình chăm chăm. Anh ta nghĩ sẽ khiến mình ghen tức hay sao? Thật kinh khủng. Anh ta làm mình phát ói.
Tanya nhận thấy có chuyện gì đó. Cô ấy bắt gặp ánh mắt Max nhìn mình một vài lần. Mình phải cảnh báo cô ấy, về việc cô ấy sắp đối mặt với điều tồi tệ gì. Mình sẽ làm như vậy, nhưng chưa phải bây giờ. Mình có những việc khác cần được ưu tiên hơn.
Max nói rằng anh ta muốn vào nhà vệ sinh. Mình chờ một lát rồi nhanh chóng chớp lấy cơ hội. Mình rời khỏi bàn và bám theo Max.
Mình bắt gặp anh ta ở lối rẽ, và nhanh chóng túm lấy cánh tay anh ta, giữ thật chặt.
“Anh thôi đi!” Mình lên tiếng. “Dừng lại đi!”
Trông Max hoàn toàn bối rối. “Dừng cái gì lại cơ?”
“Anh đang theo dõi tôi. Tôi biết đó chính là anh!”
“Cái gì? Tôi không hiểu cô đang nói gì nữa, Alicia!”
“Đừng có nói dối.” Đến lúc này, mình khó mà kiểm soát được giọng nói của mình nữa. Mình chỉ muốn hét vào mặt anh ta. “Tôi đã nhìn thấy anh. Tôi đã chụp ảnh lại, tôi đã chụp được anh rồi đấy!”
Max cười. “Cô đang nói cái quái gì thế? Buông tôi ra, đồ bệnh hoạn!”
Mình tát anh ta một cái thật đau.
Và khi mình quay lại, Tanya đang đứng đó. Cô ấy sững sờ như thể chính cô ấy vừa mới bị tát.
Tanya hết nhìn Max rồi lại nhìn mình nhưng không nói gì. Cô ấy vội vã quay gót bước ra khỏi nhà hàng.
Max lườm mình và rít lên trước khi đuổi theo cô ấy. “Tôi không biết cô đang nói cái quái gì hết! Tôi không hề theo dõi cô! Giờ thì biến đi!”
Nghe thấy nỗi tức giận và sự khinh bỉ trong giọng của Max, mình nhận ra anh ta đã nói thật. Dù không muốn tin chăng nữa, mình vẫn phải tin.
Nhưng nếu đó không phải là Max thì là ai?
Ngày 25 tháng 8
Mình vừa nghe thấy tiếng động gì đó ở bên ngoài. Mình tới bên cửa sổ để nhìn. Có bóng người thấp thoáng di chuyển trong bóng tối.
Chính là gã đàn ông đó! Hắn đang ở ngoài.
Mình gọi điện cho Gabriel nhưng anh không bắt máy. Mình có nên gọi cảnh sát hay không? Mình không biết phải làm sao. Tay mình run đến nỗi gần như không thể…
Mình nghe thấy tiếng hắn ở tầng dưới. Hắn đang tìm cách mở cửa sổ và cửa ra vào để vào trong nhà.
Mình cần phải ra khỏi đây ngay lập tức.
Ôi Chúa ơi! Mình có thể nghe thấy tiếng hắn…
Hắn đã vào trong nhà rồi.
Hắn đang ở trong nhà.