Chương 4
Tôi đến The Grove trong cơn gió tháng Một lạnh căm căm. Hàng cây trụi lá xếp dọc con đường như những bộ xương khô. Bầu trời trắng xóa những đám mây tuyết chưa kịp rơi xuống.
Tôi đứng ngoài cổng trại, thò tay vào túi tìm bao thuốc. Đã hơn một tuần nay tôi không hút thuốc - đã tự hứa lần này sẽ bỏ thuốc đến hết đời. Vậy mà giờ tôi đã lại đầu hàng. Tôi châm một điếu, tự thấy khó chịu với chính mình. Những nhà tâm lý trị liệu thường coi việc hút thuốc là một thứ ham muốn chưa bị sờ gáy - điều mà bất cứ nhà trị liệu đứng đắn nào cũng nên tìm cách vượt qua. Tôi không muốn bốc mùi thuốc lá khi bước vào bên trong, nên đã cho vài viên kẹo bạc hà vào miệng và nhai trong lúc hút, hai chân thay nhau nhảy lò cò.
Tôi run rẩy - nhưng thật tình mà nói, vì lo lắng nhiều hơn là vì lạnh. Tôi vẫn còn băn khoăn. Tư vấn viên của tôi ở Broadmoor chẳng ngần ngại gì mà nói tôi đang phạm phải một sai lầm. Ông bóng gió rằng tôi đang tự tay cắt đứt sự nghiệp đầy hứa hẹn khi rời khỏi đây, và ông cũng tỏ vẻ khinh thường The Grove; đặc biệt là về Giáo sư Diomedes.
“Một kẻ không bình thường. Nghiên cứu nhiều về quan hệ nhóm từng làm việc với Foulkes một thời gian. Đã điều hành một dạng cộng đồng trị liệu kiểu mới vào những năm 80 ở Hertfordshire. Nhưng kiểu trị liệu ấy không khả thi về mặt kinh tế, nhất là vào ngày nay…” Ông ngập ngừng một giây, rồi hạ giọng nói tiếp. “Tôi không định dọa anh, Theo. Nhưng tôi nghe đồn nơi ấy sắp bị đóng cửa. Có khi anh lại thất nghiệp chỉ sau sáu tháng ấy… Anh chắc là không muốn cân nhắc lại chứ?”
Tôi ra vẻ ngần ngừ, nhưng chỉ vì muốn tỏ ra xã giao.
“Cũng khá chắc.” Tôi nói.
Ông lắc đầu. “Thế này thì khác gì tự giết chết sự nghiệp. Nhưng nếu anh đã quyết thì…”
Tôi không kể với ông về Alicia Berenson, về mong muốn của tôi được điều trị cho cô. Tôi đã có thể nói sao cho ông hiểu được rằng sau khi làm việc với cô, biết đâu tôi lại xuất bản được một cuốn sách cũng nên. Nhưng tôi biết có kể như vậy cũng chẳng để làm gì; ông vẫn sẽ bảo rằng tôi đang phạm sai lầm. Có lẽ ông nói đúng. Tôi sẽ sớm được biết thôi.
Tôi dập tắt điếu thuốc, trấn tĩnh lại rồi bước vào trong.
The Grove nằm ở khu nhà cũ nhất của Bệnh viện Edgware. Tòa nhà gạch đỏ phong cách Victoria ban đầu từ lâu đã bị vây quanh và che khuất bởi những khối nhà mới xây thêm sau này, lớn hơn và nhìn tổng quan là xấu hơn The Grove nằm ở chính giữa quần thể ấy. Manh mối duy nhất về những thành viên nguy hiểm đang sống trong đó là dãy máy quay an ninh gắn trên hàng rào trông như thể những con chim săn mồi đang chăm chú quan sát trước khi lao bổ xuống. Họ tìm mọi cách để khiến quầy lễ tân trông có vẻ thân thiện hơn - những chiếc trường kỷ lớn màu xanh, những bức vẽ thô kệch, ngây ngô của bệnh nhân được dán trên tường. Trong mắt tôi, nó giống một vườn trẻ hơn là một trại tâm thần được kiểm soát nghiêm ngặt.
Một người đàn ông cao lớn xuất hiện bên cạnh tôi. Anh ta mỉm cười với tôi và chìa tay ra. Anh ta tự xưng tên là Yuri, y tá trưởng khoa Tâm thần.
“Chào mừng anh đến The Grove.” Yuri nói. “Tôi e là không có hẳn một hội đồng đón tiếp đâu. Chỉ có tôi thôi.”
Yuri khá ưa nhìn, vạm vỡ, và khoảng ngoài ba mươi lăm tuổi. Tóc anh ta sẫm màu, và anh ta có một hình xăm của thổ dân trên cổ, lộ ra ngoài cổ áo. Người anh ta tỏa ra mùi thuốc lá và mùi kem cạo râu ngọt nồng. Dù còn sót lại chút thổ âm, anh ta vẫn nói tiếng Anh rất thành thạo.
“Tôi chuyển từ Latvia đến đây bảy năm trước.” Anh ta nói. “Và tôi không nói được từ tiếng Anh nào khi mới đến. Nhưng chỉ sau một năm là tôi đã làu làu.”
“Ấn tượng thật!”
“Không hẳn đâu. Tiếng Anh khá dễ học. Anh nên thử học tiếng Latvia.”
Anh ta phá lên cười và với tay lấy chùm chìa khóa kêu leng keng móc ở thắt lưng. Anh ta lấy ra một bộ chìa khóa và đưa cho tôi.
“Anh sẽ cần đến những chìa khóa này cho các phòng bệnh riêng. Và anh cũng cần học các quy tắc của khu bệnh nhân.”
“Nhiều quá nhỉ. Ở Broadmoor tôi không có nhiều chìa khóa thế.”
“À, vâng. Gần đây chúng tôi đã phải tăng cường hệ thống an ninh - kể từ khi Stephanie về đây.”
“Stephanie là ai?”
Yuri không trả lời, thay vào đó, anh ta hất đầu về phía một người phụ nữ vừa bước ra khỏi văn phòng phía sau bàn lễ tân. Cô là người vùng Caribe, khoảng ngoài bốn mươi tuổi, mái tóc ngắn cắt chéo xuôi về phía khuôn mặt. “Tôi là Stephanie Clarke.” Cô cất tiếng. “Quản lý của The Grove.”
Stephanie mỉm cười với tôi vẻ không lấy gì làm dễ chịu. Khi bắt tay cô, tôi nhận thấy cái nắm tay của cô chặt và mạnh hơn Yuri, dĩ nhiên là cũng kém thân thiện hơn.
“Là quản lý của nơi này…” Cô nói. “Tôi đặt an toàn lên hàng đầu. An toàn cho cả bệnh nhân và nhân viên ở đây. Nếu anh không được an toàn thì bệnh nhân của anh cũng như vậy.” Rồi cô đưa cho tôi một thiết bị nhỏ - một chuông báo động cá nhân. “Hãy luôn mang thứ này theo bên mình. Đừng để nó lại trong văn phòng của anh.”
Tôi những muốn đáp lại: “Vâng, thưa bà!” Nhưng tốt hơn hết là không nên chọc giận viên quản lý này nếu muốn được yên thân. Đó cũng là chiến thuật của tôi với các quản lý trại khó tính trước đây - tránh đối đầu, và không gây chú ý.
“Rất vui được gặp cô, Stephanie.” Tôi nói và mỉm cười.
Stephanie gật đầu nhưng không cười đáp lại. “Yuri sẽ dẫn anh về văn phòng của anh.” Cô quay người và bỏ đi mà không buồn ngoái lại lần nữa.
“Đi theo tôi nào.” Yuri nói.
Tôi đi theo anh ta về phía cổng khu phòng bệnh - một cánh cửa lớn bằng thép được gia cố. Cạnh đó là máy quét kim loại do một nhân viên an ninh điều khiển.
“Chắc là anh cũng biết thủ tục rồi.” Yuri nói. “Không mang vật nhọn hay bất cứ thứ gì có thể dùng làm vũ khí.”
“Không mang bật lửa nữa.” Tay nhân viên an ninh nói thêm vẻ đe dọa, rồi vừa móc chiếc bật lửa trong túi tôi ra, vừa nhìn tôi như kẻ phạm tội.
“Xin lỗi nhé.” Tôi nói. “Tôi quên mất là đang cầm bật lửa theo người.”
Yuri bảo tôi đi theo anh ta. “Tôi sẽ dẫn anh tới văn phòng của anh.” Anh ta nói. “Mọi người đang họp Cộng đồng nên xung quanh khá yên ắng.”
“Tôi tham gia được không?”
“Vào Cộng đồng ư?” Yuri tỏ vẻ ngạc nhiên. “Anh không muốn tham quan một vòng trước sao?”
“Tôi có thể tham quan sau. Nếu anh không phiền.”
Anh ta nhún vai. “Sao cũng được. Lối này.”
Anh ta dẫn tôi đi đọc những hành lang giao nhau ngăn cách bởi những cánh cửa bị khóa - một điệp khúc của những tiếng sập cửa, cài chốt và chìa khóa xoay trong ổ. Chúng tôi đi khá chậm.
Rõ ràng là đã nhiều năm qua họ không bỏ tiền tu sửa tòa nhà: sơn trên tường đã bong tróc, và có mùi ẩm mốc thoang thoảng khắp các hành lang.
Yuri dừng lại trước một cánh cửa đóng kín và gật đầu nhìn tôi. “Họ đang ở trong này.” Anh ta nói. “Anh vào đi.”
“Được rồi, cảm ơn anh.”
Tôi ngần ngừ, hít một hơi thật sâu. Rồi tôi mở cửa và bước vào trong.