Chương 5
Buổi họp Cộng đồng diễn ra trong một căn phòng dài có những cửa sổ gắn chấn song trông ra một bức tường gạch. Có mùi cà phê thoang thoảng trong không gian, lẫn với mùi kem cạo râu của Yuri. Khoảng ba mươi người đang ngồi thành một vòng tròn. Hầu hết đang cầm những cốc giấy đựng trà hoặc cà phê, họ ngáp dài và cố hết sức để không ngủ gật. Vài người đã uống hết cà phê nên đang mân mê những chiếc cốc rỗng, vò nát, bóp cho dẹp lép hoặc xé chúng thành những mẩu vụn.
Cộng đồng sẽ họp mặt khoảng một hoặc hai lần mỗi ngày; nó là sự pha trộn giữa một cuộc gặp hành chính và một phiên trị liệu nhóm. Những điều liên quan tới việc vận hành trại hay việc chăm sóc bệnh nhân được đưa ra thảo luận. Giáo sư Diomedes, một cách hào hứng, đã gọi đây là một nỗ lực để bệnh nhân tham gia vào chính quá trình điều trị của họ và khuyến khích họ chịu trách nhiệm về sức khỏe của bản thân; khỏi cần nói cũng biết nỗ lực ấy không phải lúc nào cũng hiệu quả. Những kinh nghiệm trị liệu nhóm trong quá khứ cho thấy Diomedes rất thích thú với các thể loại họp mặt, và ông cũng khuyến khích họ làm việc theo nhóm càng nhiều càng tốt. Có thể nói ông thấy vui vẻ nhất khi có một đám đông đang quan sát ông. Tôi thầm nghĩ, ở ông thoáng toát lên nét kịch khi ông đứng dậy để tiếp tôi, chìa tay ra chào và mời tôi vào trong.
“Theo. Anh đến rồi kìa. Hãy ngồi cùng chúng tôi, ngồi đi.”
Ông nói thứ tiếng Anh pha chút giọng Hy Lạp rất khó để nhận ra, vì ông đã sống ở Anh hơn ba mươi năm rồi. Ông khá điển trai, và dù đã ngoài sáu mươi tuổi, trông ông vẫn rất trẻ - phong cách có phần phóng khoáng, tinh nghịch, giống như một ông chú thích trêu trọc lũ nhỏ hơn là một bác sĩ tâm lý. Nhưng điều đó không có nghĩa là ông không tận tâm với các bệnh nhân của mình - ông đến đây trước cả nhân viên lau dọn vào buổi sáng, và ở lại rất lâu sau khi nhân viên trực đêm đã đến tiếp quản, đôi lúc ông còn ngủ lại trên ghế trường kỷ trong văn phòng. Đã trải qua hai lần ly dị, Diomedes hóm hỉnh nói cuộc hôn nhân thứ ba và thành công nhất của ông là với The Grove.
“Ngồi xuống đây đi.” Ông nói và chỉ tay về phía chiếc ghế trống cạnh ông. “Ngồi đi, ngồi đi.”
Tôi làm như ông bảo. Diomedes niềm nở giới thiệu tôi với mọi người.
“Tôi xin giới thiệu nhà tâm lý trị liệu mới của chúng ta, Theo Faber. Hy vọng các bạn sẽ cùng tôi hoan nghênh Theo đến với gia đình nhỏ này…”
Trong khi Diomedes nói, tôi liếc một vòng xung quanh để tìm Alicia. Nhưng tôi không thấy cô đâu cả. Chỉ có Giáo sư Diomedes mặc áo vest và đeo cà vạt chỉnh tề, những người khác đều mặc áo ngắn tay hoặc áo phông. Thật khó mà phân biệt được đâu là bệnh nhân và đâu là nhân viên của trại.
Tôi nhận ra vài gương mặt quen thuộc - ví dụ như Christian. Tôi biết anh ta từ khi còn ở Broadmoor. Một bác sĩ tâm lý thích chơi bóng bầu dục, từng bị gãy mũi, và nuôi râu quai nón. Đẹp trai theo phong cách bụi bặm. Anh ta rời Broadmoor không lâu sau khi tôi đến đó làm việc. Tôi không thích Christian cho lắm; nhưng công bằng mà nói, tôi cũng chẳng hiểu mấy về anh ta, vì chúng tôi không làm việc cùng nhau nhiều.
Và dĩ nhiên tôi vẫn nhớ Indira, người đã phỏng vấn tôi. Bà mỉm cười với tôi, và tôi cảm thấy thật biết ơn khi nhìn thấy ít nhất một gương mặt thân thiện. Hầu hết bệnh nhân đều liếc nhìn tôi với ánh mắt nghi ngờ. Tôi không thể trách họ được. Những nỗi đau họ đã trải qua - về mặt thể chất, tâm lý, hay tình dục - sẽ khiến họ mất một thời gian dài để tin tưởng tôi; nếu không muốn nói là không bao giờ. Tất cả các bệnh nhân đều là nữ - hầu hết đều mang nét khắc khổ, mặt đầy nếp nhăn hoặc có sẹo trên người. Họ đã phải sống một cuộc đời khổ sở, trải qua những nỗi kinh hoàng khiến họ phải lẩn trốn trong vùng đất hoang vu của căn bệnh tâm thần; hành trình ấy in hằn trên gương mặt họ, thật khó để mà không nhận ra.
Nhưng còn Alicia Berenson, cô đang ở đâu? Tôi nhìn quanh một lần nữa nhưng vẫn không tìm ra cô. Rồi tôi chợt nhận ra tôi đang nhìn thẳng vào cô. Alicia đang ngồi đối diện tôi, phía bên kia vòng tròn.
Tôi đã không nhìn ra cô, vì cô là kẻ vô hình.
Alicia cúi gập người về phía trước trên ghế. Rõ ràng là cô đã bị tiêm thuốc an thần liều cao. Cô cầm một chiếc cốc giấy đựng đầy trà, đôi tay run rẩy khiến trà không ngừng bị đổ xuống sàn nhà.
Tôi phải kiềm chế ý muốn lại gần và giúp cô dựng thẳng cốc trà lại. Nếu tôi có làm điều ấy, có lẽ cô cũng chẳng nhận ra vì đang quá mơ màng.
Tôi không ngờ tình trạng của cô lại tệ đến mức này. Vẫn phảng phất đâu đó đường nét của một người phụ nữ đẹp khi xưa: đôi mắt xanh sâu thẳm, gương mặt cân đối hoàn hảo. Nhưng cô quá gầy, và có vẻ không được sạch sẽ. Mái tóc dài màu đỏ xõa quanh vai thành từng nùi rối tung. Móng tay bị cắn nham nhở hoặc bị xé rách. Vẫn còn những đường sẹo mờ trên cả hai cổ tay - những vết sẹo đã được vẽ lại một cách chân thực, chính xác trong bức chân dung Alcestis.
Các ngón tay cô không ngừng run lên, chắc chắn là do tác dụng phụ của đống thuốc họ đã bắt cô dùng - Risperidone và các loại thuốc an thần liều cao khác. Nước dãi ứa ra quanh mép cô; việc chảy nước dãi một cách mất kiểm soát là một tác dụng phụ khác của thuốc.
Tôi nhận ra Diomedes đang nhìn tôi, nên lập tức ngừng chú ý tới Alicia và quay lại nhìn ông.
“Tôi tin chắc anh tự giới thiệu về mình thì sẽ tốt hơn là tôi nói, Theo ạ.” Ông lên tiếng. “Anh muốn nói vài lời chứ?”
“Cảm ơn ông.” Tôi gật đầu. “Tôi cũng không có gì nhiều để nói, trừ việc tôi rất vui khi được tới đây. Háo hức, hồi hộp, và tràn đầy hy vọng. Tôi cũng mong được hiểu về tất cả mọi người ở đây - đặc biệt là các bệnh nhân. Tôi…”
Một tiếng động lớn vang lên khi cánh cửa phòng bị đẩy tung ra và ngắt lời tôi. Thoạt tiên, tôi tưởng mình đang gặp ảo giác. Một người khổng lồ lao vào trong phòng, tay cầm hai cây giáo nham nhở bằng gỗ. Cô ta giơ chúng lên cao quá đầu và ném về phía chúng tôi như ném mấy cây lao. Một trong các bệnh nhân lấy tay che mắt và hét lên.
Tôi tưởng mấy mũi lao sẽ phóng thẳng đến chỗ chúng tôi, nhưng chúng rơi bịch xuống sàn nhà ở giữa vòng tròn. Rồi tôi nhận ra đó không phải là những ngọn giáo. Đó chỉ là một cây gậy đánh bóng bi-a bị gãy làm đôi.
Bệnh nhân cao lớn kia, một phụ nữ Thổ Nhĩ Kỳ tóc đen, khoảng chừng ngoài bốn mươi tuổi, gào lên: “Tức quá! Gậy bị gãy đôi đã một tuần nay rồi, và ông vẫn đếch thèm thay mới.”
“Ăn nói cẩn thận nào, Elif.” Diomedes đáp lời. “Tôi sẽ không bàn cãi chuyện cây gậy bi-a trước khi quyết định xem cô có được tham gia họp Cộng đồng khi đến muộn như vậy không.” Ông khẽ quay đầu về phía tôi, như muốn đá quả bóng sang cho tôi. “Anh nghĩ sao, Theo?”
Tôi chớp mắt vì bị choáng mất một giây trước khi có thể mở lời. “Tôi nghĩ chúng ta nên tôn trọng các mốc thời gian đã quy định, và đến tham dự buổi họp Cộng đồng đúng giờ…”
“Đúng giờ như anh ấy à?” Một người đàn ông ở phía bên kia vòng tròn cất tiếng.
Tôi quay lại và nhận ra người vừa nói là Christian. Anh ta phá lên cười trước câu nói đùa của chính mình. Tôi cũng cố rặn ra một nụ cười và quay lại nhìn Elif.
“Anh ấy nói đúng, sáng nay tôi đến hơi muộn. Có lẽ đây là một bài học cho cả hai chúng ta.”
“Anh muốn cái chết tiệt gì hả?” Elif lên tiếng. “Anh là thằng quái quỷ nào vậy?”
“Elif. Nói năng cẩn thận chứ!” Diomedes ngắt lời. “Đừng để tôi phải bắt cô úp mặt vào tường. Ngồi xuống đi.”
Elif vẫn đứng đó. “Vậy còn cây gậy thì sao?”
Đó là câu hỏi dành cho Diomedes nhưng ông quay sang nhìn tôi và chờ tôi trả lời.
“Elif, tôi biết cô rất giận vì cây gậy bị gãy.” Tôi nói. “Tôi nghĩ người đã bẻ gãy nó cũng đang trong cơn tức giận. Nó khiến ta phải đặt ra câu hỏi nên làm gì với cơn giận trong một bệnh viện như thế này. Sao chúng ta không bám lấy chủ đề đó, và trò chuyện một chút về những cơn giận? Cô ngồi xuống được không?”
Elif đảo mắt nhưng vẫn làm theo lời tôi nói.
Indira khẽ gật đầu vẻ hài lòng. Chúng tôi bắt đầu nói về cơn giận, Indira và tôi, cố gắng lôi kéo các bệnh nhân vào cuộc trò chuyện về cảm xúc giận dữ của họ. Tôi nghĩ chúng tôi làm việc khá hợp nhau.
Tôi biết Diomedes vẫn đang nhìn tôi, ngầm đánh giá màn thể hiện của tôi.
Ông có vẻ hài lòng.
Tôi liếc nhìn Alicia, và ngạc nhiên thay, cô cũng đang nhìn tôi - hoặc ít nhất là nhìn về phía tôi. Vẻ mặt cô có chút bối rối một cách mơ hồ - như thể cô phải cố hết sức mới có thể tập trung nhìn tôi.
Nếu bạn nói với tôi rằng tâm hồn vụn nát kia từng là một Alicia Berenson tài năng, được những người quen biết mô tả bằng những từ đẹp đẽ như quyến rũ, thú vị và đầy sức sống - tôi sẽ chẳng tin lời bạn đâu. Ngay khi ấy, tôi biết mình đã quyết định đúng khi đến The Grove. Mọi mối nghi ngờ trong tôi đã tiêu tan. Tôi quyết chí sẽ làm mọi cách để có được quyền trị liệu cho Alicia.
Không thể để phí thêm chút thời gian nào nữa: Alicia đang lạc lối. Cô đã mất phương hướng.
Còn tôi sẽ đi tìm và mang cô trở về.