Chương 20
Tôi ra khỏi The Grove và châm một điếu thuốc. Tôi nghe thấy giọng một người đàn ông gọi tên mình, và tôi ngước nhìn lên vì ngỡ đó là Jean-Felix, nhưng không phải anh ta.
Đó là Max Berenson. Anh ta vừa ra khỏi xe và đang bước nhanh về phía tôi.
“Cái quái quỷ gì thế?” Anh ta hét lên. “Chuyện gì đã xảy ra?” Mặt anh ta đỏ như quả cà chua, méo xệch vì giận dữ. “Họ vừa gọi điện báo cho tôi về Alicia. Đã có chuyện gì với cô ấy?”
Tôi lùi lại một bước. “Tôi nghĩ anh nên bình tĩnh lại, anh Berenson.”
“Bình tĩnh ư? Em dâu tôi đang bị hôn mê chỉ vì sự vô trách nhiệm của anh…”
Tay Max siết chặt lại thành nắm đấm. Anh ta giơ tay lên chực đấm tôi. Nhưng Tanya đã ngăn anh ta lại. Cô cũng vội vàng lao về phía chúng tôi, vẻ mặt bực bội không kém gì anh ta - nhưng là với Max chứ không phải với tôi.
“Anh thôi đi, Max!” Cô lên tiếng. “Lạy Chúa! Mọi chuyện còn chưa đủ tồi tệ hay sao? Đây không phải là lỗi của Theo!”
Max bỏ ngoài tai lời của cô và quay lại nhìn tôi. Mắt anh ta long lên.
“Anh là người chăm sóc cho Alicia.” Anh ta hét lên. “Sao anh có thể để chuyện đó xảy ra? Tại sao chứ?”
Những giọt nước mắt giận dữ trào ra từ mắt anh ta. Max còn không bận tâm che giấu cảm xúc của mình. Anh ta cứ đứng đó mà khóc. Tôi liếc nhìn Tanya, và rõ ràng là cô biết chuyện anh ta thầm yêu Alicia.
Tanya có vẻ chán nản và bất lực. Cô quay lưng đi về phía chiếc xe mà không nói thêm lời nào.
Tôi chỉ muốn tránh xa khỏi Max càng nhanh càng tốt. Tôi cứ thế bước đi.
Anh ta vẫn không ngừng gào lên chửi bới tôi. Tôi tưởng anh ta sẽ đuổi theo tôi, nhưng không, anh ta đứng đó như trời trồng, gọi tên tôi và gào khóc một cách tội nghiệp: “Anh phải chịu trách nhiệm. Alicia tội nghiệp, cô gái của tôi… Alicia tội nghiệp của tôi… Anh sẽ phải trả giá! Anh nghe chưa?”
Max tiếp tục gào thét, nhưng tôi phớt lờ anh ta. Chẳng mấy chốc, giọng anh ta nhỏ dần và biến mất. Tôi chỉ còn lại một mình.
Tôi cứ thế bước tiếp.