Chương 19
Sau đó, mọi chuyện diễn ra thật chóng vánh. Các sĩ quan cảnh sát rầm rầm đến The Grove, thẩm vấn mọi người, chụp ảnh cũng như phong tỏa phòng vẽ và phòng ngủ của Alicia.
Người đứng đầu nhóm điều tra là Chánh Thanh tra Steven Allen - một người đàn ông phục phịch, hói đầu và đeo cặp kính dày đến nỗi mắt ông ta trông như lồi ra và to hơn hẳn, không ngừng săm soi và tò mò.
Allen lắng nghe câu chuyện của tôi một cách hứng thú và chăm chú. Tôi kể với ông ta mọi điều tôi đã nói với Diomedes, và cho ông ta xem biên bản theo dõi của tôi.
“Cảm ơn anh nhiều, anh Faber.” Ông ta nói.
“Ông cứ gọi tôi là Theo.”
“Tôi muốn anh ra làm chứng. Và tôi sẽ nói chuyện với anh nhiều hơn khi gần đến ngày ra tòa.”
“Vâng, được thôi.”
Thanh tra Allen dẫn tôi ra khỏi văn phòng của Diomedes, ông ta tạm lấy căn phòng đó để phỏng vấn. Sau khi lấy lời khai với một sĩ quan cấp thấp hơn, tôi vẫn quanh quẩn trong hành lang để chờ. Chẳng mấy chốc, tôi đã thấy Christian bị một sĩ quan dắt ra cửa. Trông anh ta có vẻ khó chịu và sợ hãi - rõ ràng anh ta nghĩ mình có tội. Tôi thấy hài lòng khi biết anh ta sẽ sớm bị kết án.
Bây giờ, tôi không còn việc gì khác để làm ngoài chờ đợi. Trên đường ra khỏi The Grove, tôi đi ngang qua phòng Bể Cá Vàng. Tôi liếc nhìn vào bên trong, và lập tức đứng chết trân trước cảnh tượng vừa thấy.
Yuri đang tuồn ít thuốc cho Elif, và đồng thời đút túi một ít tiền.
Elif phi ra ngoài và nhìn tôi bằng con mắt duy nhất còn lại. Một cái nhìn khinh miệt và chán ghét.
“Elif…” Tôi cất tiếng.
“Biến đi!”
Elif biến mất sau góc hành lang. Yuri cũng từ phòng Bể Cá Vàng bước ra. Ngay khi thấy tôi, anh ta há hốc mồm và lắp bắp.
“Tôi… tôi đã không nhìn thấy anh.”
“Rõ ràng là không rồi.”
“Elif… quên không uống thuốc. Tôi chỉ đưa thuốc cho cô ta.”
“Tôi hiểu rồi…”
Vậy ra Yuri chính là người tuồn thuốc cho Elif. Tôi tự hỏi liệu anh ta còn đang âm mưu chuyện gì khác. Có lẽ tôi đã hơi hồ đồ khi kiên quyết bảo vệ anh ta trước mặt Stephanie. Tốt nhất tôi nên dè chừng anh ta.
“Tôi muốn hỏi anh…” Vừa nói, anh ta vừa dắt tôi đi xa khỏi phòng Bể Cá Vàng. “Ta nên làm gì với Martin?”
“Ý anh là sao?” Tôi nhìn anh ta vẻ bất ngờ. “Ý anh là Jean-Felix Martin? Anh ta thì sao?”
“Anh ta đã đến đây từ mấy tiếng trước. Anh ta đến thăm Alicia, và vẫn chờ từ bấy đến giờ.”
“Sao cơ? Sao anh không nói với tôi? Anh ta đã ở đây suốt từ lúc ấy đến giờ sao?”
“Xin lỗi, tôi quên béng mất vì có quá nhiều chuyện xảy ra. Anh ta đang ở trong phòng chờ.”
“Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ ra gặp và nói chuyện với anh ta.”
Tôi vội vã xuống tầng dưới, ra khu vực lễ tân, vừa đi vừa ngẫm nghĩ. Jean-Felix đến đây để làm gì? Không biết anh ta muốn gì?
Tôi vào phòng chờ và nhìn quanh.
Nhưng không có ai ở đó.