PHẦN NĂM — Chương 1 Nhật ký của Alicia Berenson
Ngày 23 tháng 2
Theo vừa ra khỏi phòng. Mình chỉ còn lại một mình và đang cố gắng viết nhanh nhất có thể. Mình không còn nhiều thời gian. Mình phải viết ra trong khi còn đủ sức.
Lúc đầu, mình đã tưởng mình mất trí. Điều ấy còn dễ tin hơn rằng đây là sự thật. Nhưng mình không điên. Mình không điên.
Lần đầu gặp anh ta trong phòng trị liệu, mình đã không dám chắc - ở anh ta có nét gì đó rất quen thuộc, nhưng cũng không giống hoàn toàn - mình nhận ra đôi mắt ấy, không chỉ có màu mắt, mà còn hình dáng của nó. Và cùng một thứ mùi trộn lẫn giữa khói thuốc lá và kem cạo râu. Cả cái cách anh ta nhả chữ, nhịp điệu của lời nói - nhưng tông giọng thì có vẻ đã khác đi phần nào. Vậy nên mình đã không dám chắc. Nhưng lần gặp tiếp theo, anh ta đã lòi đuôi. Anh ta lặp lại chính xác từng từ, chính xác câu nói anh ta đã nói khi ở nhà mình, khiến mình nhớ như in. “Tôi muốn giúp cô - tôi muốn giúp cô nhìn ra một cách rõ ràng.”
Ngay khi nghe câu ấy, có thứ gì đó trong đầu mình chợt lóe lên, và bức tranh trở nên rõ ràng, hoàn chỉnh.
Đó chính là anh ta.
Và thứ gì đó đột nhiên trỗi dậy trong mình, như bản năng của một con thú. Mình muốn giết anh ta, hoặc bị anh ta giết - mình chồm lên người Theo và tìm cách bóp cổ anh ta, móc mắt anh ta ra, đập đầu anh ta xuống sàn cho đến khi nó vỡ thành từng mảnh. Nhưng mình đã không giết được anh ta, lại còn bị họ ghì xuống sàn, tiêm thuốc, và sau đó trói chân tay lại. Sau đó, mình không còn tỉnh táo nữa. Mình lại bắt đầu nghi ngờ bản thân - có lẽ mình đã nhầm, có lẽ mình đã tưởng tượng ra chuyện này, có lẽ đó không phải là anh ta.
Làm sao đó có thể là Theo được? Anh ta đến đây và chế giễu mình như vậy để làm gì cơ chứ? Và rồi mình chợt hiểu ra. Những lời nhảm nhí về việc muốn giúp đỡ mình chỉ là phần ít bệnh hoạn nhất ở anh ta. Anh ta muốn tận hưởng điều này, anh ta có khoái cảm khi làm việc này - vậy nên anh ta mới đến đây - anh ta quay lại để cười nhạo mình.
“Tôi muốn giúp cô - tôi muốn giúp cô nhìn ra một cách rõ ràng.”
Giờ thì mình đã thấy. Thấy rất rõ. Mình muốn anh ta biết rằng mình đã biết. Vậy nên mình nói dối về cách mà Gabriel đã chết. Trong khi nói, mình biết anh ta đã nhận ra mình nói dối. Mình và anh ta nhìn nhau, và anh ta biết mình đã nhận ra anh ta. Trong mắt anh ta xuất hiện một thứ mình chưa từng nhìn thấy trước đây. Nỗi sợ. Anh ta sợ mình, sợ những điều mình có thể nói ra. Anh ta sợ giọng nói của mình.
Vậy nên anh ta đã quay lại đây vài phút trước. Lần này, anh ta không nói gì cả. Không một lời nào. Anh ta chỉ túm lấy cổ tay mình, và chọc mũi tiêm vào đó. Mình không kháng cự. Mình không chống trả. Mình để anh ta làm như vậy. Mình xứng đáng bị như thế này - xứng đáng bị trừng phạt. Mình có tội - nhưng anh ta cũng không trong sạch. Vậy nên mình mới viết ra những dòng này để anh ta không thể thoát tội. Anh ta cũng sẽ bị trừng phạt.
Mình phải viết thật nhanh. Mình đã bắt đầu cảm thấy tác dụng của thứ mà anh ta tiêm cho mình. Mình cảm thấy đờ đẫn và muốn nằm xuống. Mình muốn ngủ… Nhưng chưa được. Mình phải tỉnh, phải hoàn thành câu chuyện. Và lần này, mình sẽ kể sự thật.
Tối hôm ấy, Theo đột nhập vào nhà và trói mình lại. Khi Gabriel về đến nhà, Theo đã đánh ngất anh ấy. Lúc đầu, mình tưởng anh ta đã giết chết Gabriel - nhưng rồi mình thấy Gabriel vẫn còn thở.
Theo dựng Gabriel dậy và trói anh ấy vào ghế. Anh ta kéo ghế lại để mình và Gabriel ngồi quay lưng vào nhau, và mình không thể nhìn thấy mặt anh ấy.
“Xin anh đấy…” Mình van nài. “Đừng làm đau anh ấy. Tôi xin anh - tôi sẽ làm bất cứ việc gì mà anh muốn.”
Theo rú lên cười. Mình căm ghét điệu cười của anh ta - thật lạnh lùng, vô cảm. Vô nhân tính. “Làm đau hắn ư?” Anh ta lắc đầu. “Tôi sẽ giết hắn.”
Anh ta nói thật. Mình cảm nhận được nỗi sợ dâng lên trong mình, khiến mình bật khóc không tài nào ngừng lại được. Mình khóc lóc và van xin. “Tôi sẽ làm bất cứ điều gì anh muốn - xin anh… hãy để anh ấy sống - anh ấy xứng đáng được sống. Anh ấy là người tốt bụng, tử tế nhất trên đời - và tôi yêu anh ấy vô cùng…”
“Hãy nói xem nào, Alicia. Nói xem cô yêu hắn đến mức nào. Cô có nghĩ hắn cũng yêu cô không?”
“Anh ấy yêu tôi chứ.” Mình nói.
Mình nghe tiếng đồng hồ điếm từng giây trong bóng tối. Dường như mình đã đợi hàng thế kỷ trước khi nghe được câu trả lời của anh ta. “Để rồi xem.” Đôi mắt đen của anh ta quay sang nhìn mình, và mình bất chợt cảm thấy bị nuốt trọn vào bóng tối. Trước mặt mình là một sinh vật không giống với con người nữa. Đó là quỷ dữ.
Anh ta bước vòng ra sau và đối diện với Gabriel. Mình ngoái đầu lại hết sức có thể, nhưng vẫn không nhìn thấy họ. Có một tiếng đập rợn người - mình run rẩy khi nghe thấy anh ta đập vào mặt Gabriel. Anh ta đánh hết lần này đến lần khác, cho tới khi Gabriel bắt đầu tỉnh lại và ú ớ.
“Xin chào, Gabriel.” Anh ta nói.
“Mày là thằng chết tiệt nào?”
“Tao là một người đã có vợ.” Theo nói. “Vậy nên tao hiểu thế nào là tình yêu. Và tao cũng hiểu thế nào là nỗi thất vọng.”
“Mày nói cái quái gì thế?”
“Chỉ có những thằng hèn mới phản bội người yêu thương mình. Mày có phải là thằng hèn không, Gabriel?”
“Mẹ kiếp!”
“Tao đã định giết mày. Nhưng Alicia đã xin tao tha mạng cho mày. Vậy nên, tao sẽ cho mày một lựa chọn. Một trong hai người phải chết, hoặc là mày… hoặc là Alicia. Mày chọn đi.”
Anh ta nói bằng giọng bình thản. Vô cảm. Gabriel không trả lời ngay. Có vẻ như anh phải lấy hơi, như người vừa bị đấm.
“Không…”
“Có chứ. Hoặc là Alicia, hoặc là mày. Chọn đi, Gabriel. Để xem mày yêu cô ấy đến mức nào. Mày có sẵn lòng chết vì cô ấy không? Mày có mười giây để quyết định. Mười… Chín…”
“Đừng tin lời hắn.” Mình gào lên. “Hắn sẽ giết cả hai chúng ta. Em yêu anh…”
“Tám… Bảy…”
“Em biết anh yêu em, Gabriel…”
“Sáu… Năm…”
“Anh yêu em mà…”
“Bốn… Ba…”
“Gabriel, hãy nói rằng anh yêu em…”
“Hai…”
Và rồi Gabriel cất tiếng. Mình đã không nhận ra giọng anh lúc ấy.
Giọng anh nhỏ và xa xăm như một đứa trẻ. Một đứa bé trai - nắm trong tay quyền sinh quyền sát.
“Tao không muốn chết.” Anh ấy nói.
Tất cả chìm vào im lặng. Mọi thứ như ngừng lại. Bên trong mình, mọi tế bào như cạn khô; chúng héo lại, như cánh hoa úa tàn rơi khỏi đài hoa. Những bông hoa nhài rụng xuống sân. Có phải mình ngửi thấy mùi hoa nhài ở đâu đây không? Phải rồi, hoa nhài ngát hương - trên bậu cửa sổ thì phải…
Theo lùi xa dần khỏi Gabriel và bắt đầu nói với mình. Mình khó mà tập trung vào những lời của anh ta được. “Cô thấy chưa, Alicia? Tôi biết Gabriel là một thằng hèn - kẻ đã ngủ với vợ tôi khi tôi không ở đó. Hắn đã hủy hoại niềm hạnh phúc duy nhất của đời tôi…” Theo cúi người về phía trước, sát vào mặt mình. “Tôi xin lỗi vì đã làm việc này. Nhưng ít ra, cô cũng đã biết sự thật… Cô chết đi có lẽ sẽ tốt hơn.”
Anh ta giơ khẩu súng lên và chĩa vào đầu mình. Mình nghe thấy Gabriel rú lên. “Đừng bắn, đừng bắn, đừng…”
Tiếng bóp cò, rồi tiếng súng vang lên, to đến nỗi át hết mọi âm thanh khác. Rồi tất cả chìm vào im lặng. Mình nghĩ mình đã chết.
Nhưng mình đâu may mắn đến thế.
Mình mở mắt ra. Theo vẫn đứng đó, chĩa súng lên trần nhà. Anh ta mỉm cười. Anh ta đặt tay lên môi mình, ra hiệu cho mình im lặng.
“Alicia?” Gabriel gào lên. “Alicia?”
Mình nghe thấy Gabriel vặn vẹo trên ghế, tìm cách quay lại để xem chuyện gì đã xảy ra.
“Mày đã làm gì cô ấy, thằng khốn? Đồ khốn kiếp. Chúa ơi…”
Theo tháo sợi dây trói cổ tay mình ra. Anh ta ném khẩu súng xuống sàn, rồi hôn lên má mình, thật dịu dàng, trước khi bước ra khỏi cửa và đóng sầm nó lại phía sau lưng. Chỉ còn lại mình và Gabriel.
Anh ấy đang khóc, không nói nên lời mà chỉ biết gọi tên mình. “Alicia, Alicia…”
Mình vẫn im lặng.
“Alicia? Chết tiệt, chết tiệt…”
Mình vẫn không nói gì.
“Alicia, trả lời anh đi, Alicia… Chúa ơi…”
Mình vẫn lặng im. Làm sao mà nói được đây? Gabriel đã trao cho mình án tử.
Người chết thì đâu có nói.
Mình tháo dây trói cổ chân rồi đứng dậy. Mình với tay xuống sàn. Những ngón tay mình va phải khẩu súng. Nó vẫn còn ấm, và thật nặng. Mình bước vòng ra sau và đối diện với Gabriel. Nước chảy thành dòng hai bên má anh ấy. Mắt anh ấy mở to.
“Alicia? Em còn sống… Ơn Chúa, em còn…”
Mình ước gì có thể nói mình đã đứng lên vì những kẻ yếu thế - rằng mình đã làm việc này vì những người bị phản bội và tổn thương - rằng Gabriel là một tên bạo chúa, giống như cha mình. Nhưng mình chẳng thể nào nói dối được. Sự thật là khi ấy, mình chỉ nhìn thấy đôi mắt của mình trên mặt Gabriel, và đột nhiên, mình đang nhìn ra từ đôi mắt của chính anh ấy. Vào một khoảnh khắc nào đó, bọn mình đã hoán đổi chúng cho nhau.
Và giờ mình đã nhận ra. Mình sẽ chẳng bao giờ được an toàn. Chẳng bao giờ được yêu thương. Mọi hy vọng đã bị đập nát, mọi giấc mơ vỡ vụn, chẳng còn lại gì ở đây. Cha mình đã nói đúng - mình không đáng được sống. Mình chẳng là gì cả. Đó là điều Gabriel đã làm với mình.
Đó là sự thật. Mình không giết Gabriel. Gabriel đã giết mình.
Mình chỉ là người bóp cò súng.