Chương 2
“Không có gì đáng buồn bằng việc phải nhìn thấy toàn bộ đồ đạc của ai đó nằm gọn trong một chiếc hộp các-tông…” Indira nói.
Tôi gật đầu rồi buồn bã nhìn quanh căn phòng.
“Thật ngạc nhiên khi nhận ra Alicia có rất ít đồ đạc.” Bà nói tiếp. “Trong khi phần lớn những bệnh nhân khác gom về đủ thứ đồng nát, những gì Alicia có chỉ là vài cuốn sách, mấy bức vẽ và đôi ba bộ quần áo.”
Indira và tôi dọn dẹp phòng của Alicia theo chỉ đạo của Stephanie. “Có lẽ Alicia sẽ chẳng bao giờ tỉnh lại nữa…” Cô ta nói. “Và chúng ta cần thêm giường bệnh.”
Chúng tôi dọn dẹp trong im lặng, tự quyết định xem nên giữ lại hay vứt đi thứ gì. Tôi cẩn thận nhìn từng món đồ của cô ấy. Tôi muốn đảm bảo rằng không có bằng chứng nào chống lại tôi.
Tôi tự hỏi làm thế nào mà Alicia giấu được cuốn nhật ký lâu như vậy. Mỗi bệnh nhân chỉ được phép mang theo một ít vật dụng cá nhân khi nhập viện. Alicia đã mang đến rất nhiều bản phác thảo, và tôi đoán đó là nơi cô cất giấu cuốn nhật ký. Tôi mở tập phác thảo, xem qua các bản vẽ, hầu hết là những phác thảo bằng chì. Vài nét bút ném bừa lên trang giấy, bỗng chốc trở nên có hồn, sống động, giống với sự vật một cách khó tin.
Tôi cho Indira xem một bản vẽ phác. “Cô ấy vẽ bà này!” Tôi nói.
“Sao cơ? Không phải đâu.”
“Đúng mà!”
“Thật sao?” Indira vui mừng ra mặt. Bà cầm bức vẽ lên và ngắm thật kỹ. “Anh nghĩ cô ấy vẽ tôi sao? Tôi chưa từng thấy Alicia vẽ tôi. Không biết là khi nào nhỉ? Bức này đẹp đúng không?”
“Vâng. Bà nên giữ nó.”
Indira xị mặt và trả lại bức tranh cho tôi. “Tôi không thể làm như vậy được!”
“Tất nhiên là được chứ. Alicia sẽ không thấy phiền đâu.” Tôi mỉm cười. “Thậm chí còn chẳng ai biết chuyện này.”
“Tôi nghĩ là không…” Indira liếc nhìn bức vẽ dựng trên sàn nhà. Đó là bức tranh vẽ tôi và Alicia trên lối thoát hiểm của tòa nhà đang bốc cháy - bức vẽ đã bị Elif hủy hoại một phần.
“Bức tranh đó thì sao?” Indira hỏi. “Anh có muốn giữ nó không?”
Tôi lắc đầu. “Tôi sẽ gọi cho Jean-Felix. Anh ta có thể giữ nó.”
Indira gật đầu. “Thật đáng tiếc khi anh không thể giữ nó.”
Tôi quan sát bức tranh một lúc. Tôi không thích nó. Trong tất cả những bức tranh của Alicia, đây là tác phẩm duy nhất mà tôi không thích. Điều đó thật lạ lùng, nhất là khi tôi là nhân vật chính trong bức tranh ấy.
Tôi muốn làm rõ một việc. Tôi chưa bao giờ nghĩ Alicia sẽ bắn Gabriel. Đây là một chi tiết quan trọng. Tôi chưa từng có ý xúi giục và cũng không ngờ rằng Alicia lại giết anh ta. Tôi chỉ muốn thức tỉnh Alicia để cô nhìn ra chân tướng cuộc hôn nhân, như tôi vậy. Tôi muốn Alicia nhận ra Gabriel không hề yêu vợ, và cuộc sống của cô chỉ toàn là dối trá, cuộc hôn nhân của họ toàn là giả tạo. Chỉ khi ấy, cô mới có cơ hội xây dựng lại cuộc đời từ đống hoang tàn, dựa trên sự thật thay vì những lời dối trá, giống như tôi trước kia.
Tôi đã không hay biết về tiền sử bất ổn của Alicia. Nếu biết, tôi đã không để mọi việc đi xa đến mức này. Tôi không ngờ cô lại phản ứng như vậy. Khi vụ án đã lên khắp các mặt báo và Alicia bị đưa ra tòa vì tội giết người, tôi cảm thấy một cách sâu sắc mình phải có trách nhiệm, và tôi muốn chuộc lại lỗi lầm, muốn chứng minh rằng tôi không phải là nguyên nhân cho những gì đã xảy ra. Vì vậy, tôi nộp đơn xin việc tại The Grove. Tôi muốn giúp cô vượt qua hậu quả của vụ giết người, giúp cô hiểu rõ những gì đã xảy ra và tìm lại tự do. Tất nhiên, nếu bạn là người hoài nghi, bạn có thể nói tôi đã quay lại hiện trường để xóa dấu vết. Nhưng đó không phải là sự thật. Dù biết rõ những rủi ro của việc này, và khả năng tôi bị bắt là khá cao, và mọi chuyện có thể thất bại thảm hại, nhưng tôi không có lựa chọn nào khác, vì đây là bản tính của tôi.
Tôi là một nhà tâm lý trị liệu. Alicia cần được giúp đỡ - và chỉ có tôi biết cách giúp cô ấy.
Tôi từng lo Alicia sẽ nhận ra tôi, mặc dù đêm ấy tôi đã đeo mặt nạ và giả giọng, nhưng có vẻ Alicia không phát hiện ra điều gì cả. Vậy là tôi đã có thể đóng một vai mới trong cuộc đời của cô ấy. Đêm đó, ở Cambridge, cuối cùng tôi cũng hiểu được mình đã vô tình phạm phải sai lầm gì: tôi đã giẫm phải quả mìn bị lãng quên từ lâu. Gabriel là người thứ hai kết án tử đối với Alicia. Khi tôi gợi lại nỗi đau ấy, nó đã vượt quá sức chịu đựng của cô ấy. Đó là lý do tại sao Alicia cầm khẩu súng lên và thực hiện hành động trả thù đã phải chờ đợi nhiều năm trời, nhưng không phải với cha mình, mà với Gabriel. Đúng như tôi đã đoán, vụ giết người ấy bắt nguồn từ một xúc cảm sâu xa, đã có từ lâu, chứ không chỉ đơn thuần là hành động bột phát sau những gì tôi đã làm.
Nhưng khi cô ấy nói dối tôi về cái cách Gabriel đã chết, rõ ràng Alicia đã nhận ra tôi và chỉ đang thử tôi. Tôi buộc phải hành động, để khiến Alicia im lặng mãi mãi. Tôi đổ trách nhiệm lên Christian - thực thi công lý một cách thi vị. Tôi không thấy có lỗi về việc đổ tội cho anh ta. Christian đã không ở đó khi Alicia cần anh ta nhất, và anh ta đáng bị trừng phạt.
Khiến Alicia im lặng thật không hề dễ dàng. Tiêm morphine cho cô ấy là điều khó khăn nhất tôi từng làm. Alicia sẽ không chết mà chỉ chìm vào giấc ngủ. Mọi việc diễn ra theo cách này sẽ tốt hơn, vì mỗi ngày tôi vẫn có thể đến thăm, ngồi bên giường bệnh và nắm lấy bàn tay cô ấy. Tôi sẽ không đánh mất cô ấy.
“Chúng ta xong việc rồi đúng không?” Indira hỏi và làm gián đoạn những suy nghĩ của tôi.
“Tôi nghĩ là như vậy.”
“Tốt! Tôi phải đi rồi, tôi cần gặp một bệnh nhân lúc 12 giờ.”
“Bà cứ đi trước đi.” Tôi nói.
“Hẹn gặp anh vào bữa trưa nhé.”
“Vâng.”
Indira khẽ nắm lấy cánh tay tôi rồi ra khỏi phòng.
Tôi nhìn đồng hồ. Có lẽ tôi nên về nhà sớm. Tôi kiệt sức rồi. Khi chuẩn bị tắt đèn và ra khỏi phòng, một ý nghĩ chợt nảy ra trong đầu khiến tôi cứng người.
Cuốn nhật ký. Nở ở đâu rồi nhỉ?
Mắt tôi đảo quanh căn phòng, mọi đồ đạc đã được xếp gọn vào trong hộp. Chúng tôi đã kiểm lại tất cả mọi thứ. Tôi cũng đã để ý kỹ từng món đồ cá nhân của cô ấy.
Nhưng cuốn nhật ký không có ở đây.
Làm thế nào mà tôi có thể bất cẩn như vậy? Chính là Indira và cuộc trò chuyện vô bổ của bà ta. Indira đã làm tôi mất tập trung.
Nó ở đâu được nhỉ? Chắc chắn chỉ loanh quanh đâu đây thôi. Nếu không có cuốn nhật ký, tôi sẽ có rất ít bằng chứng để kết tội Christian. Tôi phải tìm ra nó.
Tôi điên cuồng tìm kiếm khắp căn phòng, lật úp tất cả các hộp các-tông, vứt hết đồ đạc bên trong ra sàn nhà. Tôi lục lọi trong đống đồ, xé cả quần áo của Alicia. Tôi lục tung xấp bản vẽ phác thảo, quăng những bản vẽ xuống sàn, nhưng vẫn không thấy nó ở đâu cả. Sau đó, tôi mở tủ, kéo tất cả các ngăn kéo ra để kiểm tra rồi ném chúng sang một bên.
Nhưng vẫn không thể tìm ra cuốn nhật ký.