Phần hai: · 4
Đến giờ đi ngủ tôi đã chuẩn bị xong một trăm sợi tóc nữa, đề phòng nhỡ đâu anh ta quay lại, nhưng anh ta không hề xuất hiện. Tôi thậm chí còn cho vào thừa mười sợi. Không hiểu sao, bây giờ chúng bứt ra dễ dàng hơn. Tôi hầu như không còn cảm giác gì khi sợi tóc chia tay da đầu tôi.
Tất cả những gì tôi có thể nghĩ đến là nước. Thức ăn và nước, nhưng chủ yếu là nước. Và tất nhiên, Cecelia của tôi. Tôi không chắc liệu mình có còn gặp lại con bé nữa không. Tôi không rõ một người có thể sống thiếu nước bao lâu, nhưng không thể quá lâu được. Andy đã thề sẽ thả tôi ra khỏi đây, nhưng nhỡ anh ta nói dối thì sao? Nhỡ anh ta sẽ để mặc tôi chết ở đây thì sao?
Tất cả chỉ vì tôi nhỡ một cuộc hẹn làm tóc.
Khi tôi thiếp đi buổi đêm, tôi mơ thấy một bể nước. Tôi ụp đầu xuống nước và nước thì rời xa tôi. Mỗi lần tôi cố uống, nước lại chạy trốn khỏi tôi. Cảm giác như một trong những hình phạt tra tấn dưới địa ngục vậy.
“Nina?”
Giọng Andy đánh thức tôi dậy. Tôi không chắc mình đã ngủ hay ngất đi nữa. Nhưng tôi đã đợi anh ta cả đêm dài, nên tôi cần phải đứng dậy và trao cho anh ta thứ anh ta muốn. Đó là cách duy nhất để tôi thoát được khỏi đây.
Dậy đi nào, Nina!
Ngay khi tôi ngồi dậy trên giường, đầu tôi quay mòng mòng. Bất chợt tất cả tối sầm lại. Tôi nắm chặt cái đệm mỏng tang, chờ thị lực của tôi rõ ràng trở lại. Nó mất tròn một phút.
“Anh e là anh không thể thả em ra trừ phi anh nhận được những sợi tóc đó,” Andy nói bên kia cửa.
Giọng nói khủng khiếp của anh ta đánh lên một luồng adrenaline giúp tôi đứng dậy. Các ngón tay của tôi run bần bật khi tôi cầm phong bì và lảo đảo đi ra cửa. Tôi nhét phong bì vào dưới cửa, rồi đổ sập vào tường, trượt xuống sàn.
Tôi đợi trong khi anh ta đếm. Cảm giác như kéo dài bất tận. Nếu anh ta nói tôi chưa hoàn thành nhiệm vụ thì tôi không biết phải làm gì nữa. Tôi không thể sống sót thêm mười hai tiếng ở đây được. Tất cả sẽ kết thúc. Tôi sẽ chết trong căn phòng đó.
Không, tôi phải tiếp tục bất kể có thế nào đi nữa. Vì Cece. Tôi không thể để con bé rơi vào tay gã quái vật này được.
“Được rồi,” cuối cùng anh ta nói. “Làm tốt lắm.”
Và rồi ổ khóa xoay. Và cửa mở tung ra.
Andy đang mặc vest, đã sẵn sàng đi làm. Tôi đã từng tưởng tượng là khi nhìn thấy thằng khốn này sau khi bị nhốt lại trong căn phòng này hai đêm, tôi sẽ nhảy dựng dậy và móc mắt anh ta ra. Nhưng thay vào đó, tôi vẫn cứ nằm trên sàn, quá yếu ớt để di chuyển. Andy khom người xuống bên cạnh tôi, và đó là lúc tôi để ý thấy anh ta đang cầm một cốc nước to và một cái bánh bagel.
“Đây,” anh ta nói. “Anh đã mang cho em cái này.”
Tôi nên ném nước vào mặt anh ta. Tôi muốn làm như thế. Nhưng tôi không nghĩ mình có thể ra khỏi căn phòng này nếu không ăn uống cái gì đó. Vậy nên tôi nhận món quà của anh ta, uống cạn cốc nước và nhồi các mẩu bánh bagel xuống họng cho tới khi chúng hết sạch.
“Anh xin lỗi vì đã phải làm điều đó,” anh ta nói, “nhưng đó là cách duy nhất để em học được bài học.”
“Cút xuống đi ngục đi,” tôi rít lên với anh ta.
Tôi cố đứng dậy, nhưng lại vấp ngã. Kể cả sau khi đã uống nước, đầu tôi vẫn quay mòng mòng. Tôi không thể đi thẳng được. Tôi không nghĩ mình có thể đi xuống cầu thang tới tầng hai.
Vậy nên tôi để Andy giúp tôi, dù tôi căm ghét bản thân vì việc này. Tôi để anh ta dẫn tôi xuống nhà, và tôi phải dựa hẳn vào anh ta suốt cả đường. Khi xuống đến tầng hai, tôi có thể nghe tiếng Cecelia ca hát ở tầng dưới. Con bé vẫn ổn. Anh ta không hại nó. Tạ ơn Chúa.
Tôi sẽ không để anh ta có một cơ hội nào nữa.
“Em cần phải nằm nghỉ,” Andy nghiêm khắc nói. “Em không khỏe.”
“Không,” tôi rên lên. Tôi muốn ở cạnh Cecelia. Tay tôi nhức nhối muốn chạm vào con bé.
“Bây giờ em đang quá ốm,” anh ta nói. Như thể tôi đang chống chọi với bệnh cảm cúm chứ không phải vì bị anh ta nhốt trong một căn phòng suốt hai ngày. Anh ta đang nói chuyện với tôi như thể tôi mới là đứa điên. “Thôi nào.”
Nhưng không nói đến những chuyện khác, anh ta nói đúng việc tôi cần phải nằm xuống. Chân tôi đang run bần bật theo từng bước đi và đầu tôi không ngừng quay mòng mòng. Vậy nên tôi để anh ta dẫn tôi về lại chiếc giường siêu đại của chúng tôi và nhét tôi vào dưới chăn. Nếu có cơ hội nào để tôi thoát được khỏi đây thì cơ hội đó cũng đã tan biến khi tôi vào tới giường. Tôi cảm giác như đang ngủ trên mây sau hai đêm thiếp đi trên cái giường gấp vừa rồi.
Mí mắt của tôi nặng như chì – tôi không thể chống lại thôi thúc chìm sâu vào giấc ngủ. Andy ngồi cạnh tôi, ở mép giường, vuốt tóc tôi. “Chỉ là em đang thấy không khỏe mà thôi,” anh ta nói. “Em cần ngủ một ngày. Đừng lo về Cecelia. Anh sẽ bảo đảm con bé được chăm sóc.”
Giọng anh ta thật tử tế và dịu dàng, tôi bắt đầu tự hỏi có phải tôi đã tưởng tượng ra tất cả mọi chuyện hay không. Sau tất cả, anh ta đã là một người chồng thật tử tế. Anh ta có thật sự nhốt tôi lại trong một căn phòng và bắt tôi giật từng sợi tóc một ra không? Điều đó nghe không giống những gì anh ta sẽ làm. Có lẽ tôi chỉ bị sốt và tất cả là một ảo giác khủng khiếp mà thôi?
Không. Đó không phải là ảo giác. Nó có thật. Tôi biết là như thế.
“Tôi ghét anh,” tôi thì thào.
Andy lờ tuyên bố của tôi đi khi anh ta tiếp tục vuốt tóc tôi cho tới khi mắt tôi nhắm chặt lại. “Cứ ngủ một chút đi,” anh ta dịu dàng nói. “Đó là tất cả những gì em cần.”
42.
Bước bốn: Khiến cả thế giới tin rằng bạn bị điên
Tôi tỉnh dậy và nghe tiếng nước chảy xa xa.
Tôi vẫn thấy chuếnh choáng và lờ đờ. Cơ thể phải mất bao lâu để hồi phục lại sau khi thiếu thức ăn và nước uống suốt hai ngày? Tôi nhìn đồng hồ đeo tay – đang là buổi chiều.
Tôi dụi mắt, cố xác định vị trí nước chảy. Có vẻ nó phát ra từ phòng tắm của phòng ngủ chính, đang đóng chặt. Andy đang tắm trong đó à? Nếu vậy thật thì tôi không có nhiều thời gian để trốn khỏi chỗ này.
Di động của tôi vẫn đang nằm trên tủ đầu giường. Tôi chộp lấy nó, suy nghĩ về việc gọi báo cảnh sát về những gì Andy đã làm với tôi. Nhưng không, tôi sẽ đợi. Cho tới khi tôi đã trốn thật xa khỏi anh ta.
Có điều điện thoại chứa đầy tin nhắn văn bản từ Andy. Tiếng tin nhắn anh ta gửi đến hẳn là thứ đã đánh thức tôi dậy. Tôi đọc lướt qua chúng, cau mày nhìn màn hình.
Em ổn chứ
Sáng nay em có vẻ hành động kì lạ lắm. Hãy gọi lại cho anh và cho anh biết em vẫn ổn nhé?
Nina, mọi chuyện ổn cả chứ: Chuẩn bị đi họp, nhưng hãy cho anh biết là em vẫn ổn.
Em và Cece thế nào rồi? Hãy gọi hoặc nhắn tin cho anh nhé.
Tin nhắn cuối cùng là thứ thu hút sự chú ý của tôi. Cecelia. Tôi đã không gặp con bé hai ngày nay. Kể từ khi con bé ra đời, tôi chưa trải qua một ngày mà không có nó. Tôi thậm chí còn không bỏ nó lại để đi tuần trăng mật. Bây giờ con bé đang ở đâu? Andy hẳn sẽ không bỏ tôi lại một mình với con bé nếu tôi đang ngủ say, đúng không?
Tôi nhìn vào cánh cửa phòng tắm đang đóng chặt. Ai đang ở trong phòng tắm? Tôi cứ ngỡ là Andy, nhưng không thể có chuyện đó được. Anh ta đã nhắn tin cho tôi từ chỗ làm. Tôi đã để mặc nước chảy à? Có lẽ tôi đã tỉnh giấc và dùng phòng tắm rồi quên tắt vòi nước. Nó có vẻ khó xảy ra, xét đến trạng thái yếu ớt của tôi.
Tôi vung chân hất chăn ra. Tay tôi trông trắng bệch và run rẩy. Tôi cố gắng ngồi dậy, nhưng thật khó khăn. Dù tôi đã được uống nước và nghỉ ngơi, tôi vẫn cảm thấy kiệt quệ. Tôi phải bấu vào giường để bước đi. Tôi không chắc mình có thể đi từ giường tới phòng tắm hay không.
Tôi hít thật sâu, dằn cơn chóng mặt xuống, và đi chậm hết mức có thể. Tôi đi được khoảng hai phần ba đường trước khi khuỵu gối xuống. Chúa ơi, tôi bị làm sao thế này?
Nhưng tôi cần phải biết âm thanh đó là gì. Vì sao lại có nước chảy trong phòng tắm? Và giờ khi đã đến gần hơn, tôi có thể nhìn thấy đèn bật bên trong cánh cửa đóng chặt. Ai đang ở trong đó? Ai đang ở trong phòng tắm của tôi?
Tôi bò nốt quãng đường còn lại tới đó. Khi cuối cùng
cũng tới được cửa phòng tắm, tôi với lấy tay nắm cửa và đẩy cửa mở ra. Và đến hết cuộc đời này tôi cũng sẽ không bao giờ quên điều tôi nhìn thấy khi đó.
Đó là Cece. Con bé đang ở trong bồn tắm. Mắt con bé nhắm chặt và nó được đỡ ngồi trong bồn tắm. Nước đang chảy ào ào và đã dâng qua vai con bé. Chỉ trong khoảng một đến hai phút nữa thôi, nó sẽ dâng quá đầu.
“Cecelia,” tôi thở dốc.
Con bé không nói một lời. Con bé không hề khóc hay gọi tôi. Nhưng mắt con bé khẽ rung rinh.
Tôi phải cứu con. Tôi phải tắt nước và lôi con bé ra khỏi bồn tắm. Nhưng chân tôi không thể chuyển động nổi, và mọi cử động đều như chìm trong bùn đặc. Nhưng tôi sẽ cứu con bé. Tôi sẽ cứu con gái tôi bằng mọi giá. Cho dù có phải chết.
Tôi bò trên sàn phòng tắm. Đầu tôi đang xoay mòng mòng, đến mức tôi không chắc mình có duy trì sự tỉnh táo được nữa hay không. Nhưng tôi không thể ngất đi được. Con tôi cần tôi.
Mẹ đến đây, Cece. Con hãy cố lên. Xin con đấy.
Khi các ngón tay của tôi sờ được tới chiếc bồn sứ, tôi suýt thì khóc òa lên nhẹ nhõm. Nước giờ đã dâng gần đến cằm con bé. Tôi vươn tay tới chỗ vòi nước, nhưng một giọng nói gay gắt khiến các ngón tay tôi đông cứng lại.
“Cô Winchester. Đừng nhúc nhích.”
Tôi vẫn với lấy vòi nước. Sẽ không một ai ngăn cản tôi cứu con gái mình được. Tôi cố gắng tắt được vòi nước đi, nhưng trước khi tôi có thể làm bất kỳ điều gì khác, một bàn tay mạnh mẽ đã túm chặt cánh tay tôi, kéo tôi đứng phắt dậy. Trong cơn mơ hồ, tôi nhìn thấy một người đàn ông mặc cảnh phục đưa Cecelia ra khỏi bồn tắm.
“Anh đang làm gì thế?” Tôi cố hỏi, nhưng giọng tôi ríu vào nhau.
Người đàn ông đã cứu Cecelia lờ câu hỏi của tôi đi. Một giọng khác nói, “Cô bé còn sống, nhưng có vẻ cô bé đã bị chuốc thuốc mê.”
“Đúng thế,” tôi gắng gượng nói. “Chuốc thuốc mê.”
Họ biết. Họ biết Andy đã làm gì chúng tôi. Và giờ anh ta đã chuốc thuốc mê cả hai bọn tôi. Tạ ơn Chúa vì cảnh sát đã đến. Và giờ một nhân viên cấp cứu đã đặt Cecelia nằm dài trên một cái cáng, và họ cũng nhấc tôi lên một cái cáng. Chúng tôi sẽ ổn thôi. Họ đã đến cứu chúng tôi.
Một người đàn ông mặc cảnh phục rọi đèn vào mắt tôi. Tôi quay mặt đi, nhăn mặt trước ánh sáng chói lóa không thể chịu nổi đó. “Cô Winchester,” anh ta nói gay gắt. “Vì sao cô lại có ý định dìm chết con gái mình?”
Tôi mở miệng nhưng không có âm thanh nào bật ra. Dìm chết con gái mình? Anh ta đang nói cái gì vậy? Tôi đã cố gắng cứu con bé. Họ không thấy điều đó sao?
Nhưng viên cảnh sát chỉ lắc đầu. Anh ta quay sang nói với một đồng đội. “Cô ta quá lơ mơ. Có vẻ bản thân cô ta cũng đã nốc cả đống thuốc. Hãy đưa cô ta tới bệnh viện. Tôi sẽ gọi anh chồng và cho anh ta biết chúng ta đã tới đây kịp thời.”
Đã tới đây kịp thời? Anh ta đang nói cái gì thế? Tôi vừa ngủ cả ngày mà. Vì Chúa, họ nghĩ tôi đã làm gì thế?
43.
Tám tháng sau đó của cuộc đời tôi diễn ra tại bệnh viện tâm thần Clearview.
Câu chuyện, như đã được nhắc đi nhắc lại cho tôi nghe vô số lần, đó là tôi đã uống cả đống thuốc an thần mà bác sĩ của tôi đã kê đơn cho tôi và còn cho cả con gái tôi uống vài viên trong bình nước của nó nữa. Sau đó tôi đã đặt nó vào bồn tắm và bật nước lên. Ý định của tôi, hiển nhiên quá rồi, là tự sát và muốn con chết cùng. Tạ ơn Chúa người chồng Andy tuyệt vời của tôi đã nghi ngờ có gì đó không ổn và cảnh sát đã đến cứu chúng tôi kịp thời.
Tôi không hề nhớ gì về những việc này. Tôi không hề nhớ là mình đã uống thuốc. không nhớ đã đặt Cecelia vào bồn tắm. Tôi thậm chí còn không nhớ bác sĩ đã kê đơn loại thuốc đó cho tôi, nhưng bác sĩ gia đình mà Andy và tôi đi khám đã xác nhận với chúng tôi là ông ta có kê đơn.
Theo lời bác sĩ tâm lí mà tôi khám ở Clearview, tôi bị trầm cảm nặng và ảo giác. Ảo giác đã khiến tôi tin rằng chồng tôi đã giam giữ tôi trong một căn phòng suốt hai ngày. Trầm cảm đã khiến tôi cố gắng tự tử và giết con.
Ban đầu, tôi không tin điều đó. Ký ức bị nhốt trên tầng gác mái quá sống động, tôi gần như có thể cảm thấy da tôi đau nhức ở những chỗ đã bị tôi bứt tóc ra. Nhưng bác sĩ Barringer kiên trì giải thích với tôi là khi bạn gặp ảo giác, cảm giác có thể rất thật dù thực tế không phải như vậy.
Vậy nên tôi đang uống hai loại thuốc để ngăn chuyện này tái diễn. Một loại thuốc tâm thần và một loại thuốc trầm cảm. Khi khám với bác sĩ Barringer, tôi đã thừa nhận trách nhiệm của mình trong chuyện đó. Cho dù tôi vẫn hoàn toàn không nhớ gì. Tôi chỉ nhớ tỉnh dậy và thấy Cecelia trong bồn tắm mà thôi.
Nhưng mà hẳn là tôi đã làm điều đó. Ở đó làm gì còn ai nữa.
Thứ cuối cùng đã thuyết phục tôi tin rằng tôi tự làm điều đó chính là vì Andy sẽ chẳng bao giờ có thể làm điều gì đó tương tự như vậy với tôi. Kể từ ngày tôi gặp anh, lúc nào anh cũng tuyệt vời. Và suốt khoảng thời gian tôi ở lại Clearview, anh đã đến thăm tôi mỗi khi có thể. Nhân viên đều yêu mến anh. Anh mang bánh muffin và bánh quy cho các y tá. Và lúc nào anh cũng giữ lại một cái cho tôi.
Hôm nay anh đã mang cho tôi một cái muffin việt quất. Anh đã gõ cửa phòng riêng của tôi ở Clearview, một bệnh viện đắt đỏ cho những người có vấn đề tâm thần và có tiền. Anh đã đi thẳng tới từ chỗ làm, và đang mặc áo vest và đeo cà vạt, trông đẹp trai nhức nhối.
Khi mới đến đây, tôi đã bị nhốt trong phòng. Nhưng sau khi uống thuốc tôi đã khá hơn nhiều, nên họ đã cho tôi đặc quyền có một căn phòng không khóa. Andy ngồi sát mép giường trong khi tôi nhồi muffin vào miệng. Loại thuốc an thần đã làm tăng sự thèm ăn của tôi, và tôi đã nặng thêm gần mười cân kể từ khi đến đây.
“Em đã sẵn sàng để tuần sau về nhà chưa?” anh hỏi.
Tôi gật đầu, lau vụn bánh việt quất khỏi môi. “Em... chắc là rồi.”
Anh nắm lấy tay tôi và tôi nhăn mặt nhưng vẫn cố không giật ra. Khi mới đến đây, tôi không thể chịu được việc anh chạm vào tôi. Nhưng tôi đã cố gắng gạt bỏ cảm giác sợ hãi của mình sang một bên. Andy không hề làm gì tôi cả. Chính bộ não trục trặc của tôi đã tưởng tượng ra tất cả.
Nhưng cảm giác thật chân thực.
“Cecelia thế nào rồi?” tôi hỏi.
“Con bé vẫn ổn.” Anh siết nhẹ tay tôi. “Con bé rất phấn khởi vì em sắp về nhà.”
Tôi cứ ngỡ con bé sẽ quên tôi khi tôi ở trong này, nhưng con bé không bao giờ quên. Vài tháng đầu ở đây, tôi đã không được phép gặp con bé, nhưng cái ngày Andy được đưa con bé tới chỗ tôi, hai chúng tôi đã ôm chặt lấy nhau, và khi hết giờ thăm nom, con bé đã ngửa đầu ra gào khóc cho tới khi tim tôi vỡ tan làm đôi.
Tôi phải về nhà. Tôi phải quay lại cuộc sống cũ của tôi. Andy đã rất tuyệt về tất cả mọi thứ. Anh đã phải chịu đựng nhiều thứ không đáng có vì tôi.
“Vậy Chủ nhật anh sẽ đến đón em vào buổi trưa,” anh nói. “Và rồi anh sẽ lái xe chở em về nhà. Mẹ anh sẽ trông Cece.”
“Tuyệt lắm,” tôi nói.
Dù tôi rất phấn khởi về việc được về nhà và gặp con gái, ý nghĩ quay lại căn nhà đó khiến dạ dày tôi cuộn sóng. Tôi không mong muốn đặt chân về đó. Đặc biệt là tầng gác mái.
Tôi sẽ không bao giờ đi lên đó nữa.
44.
“Cô đang sợ cái gì, Nina?”
Tôi ngẩng lên trước câu hỏi của bác sĩ Hewitt. Tôi đã đi khám bác sĩ suốt bốn tháng vừa rồi, hai lần một tuần, kể từ lúc được thả khỏi Clearview. Bác sĩ Hewitt không phải là lựa chọn hàng đầu của tôi. Đầu tiên, chắc tôi sẽ chọn một nữ bác sĩ tâm lí và ai đó trẻ hơn – không phải xám bạc cả đầu thế này. Nhưng mẹ của Andy đã nhiệt liệt đề cử bác sĩ John Hewitt, và tôi thấy khó lòng từ chối, xét đến việc Andy đã phải trả một khoản lớn cho toàn bộ chi phí điều trị tâm thần của tôi.
Dẫu sao đi nữa, bác sĩ Hewitt hóa ra lại rất giỏi. Ông ta có thúc ép tôi trả lời vài câu hỏi khó. Như hiện giờ chúng tôi đang đề cập đến thực tế là tôi chưa hề tiến lại gần tầng gác mái ở nhà kể từ khi về đến nhà.
Tôi ngọ nguậy trên chiếc sô pha da. Đồ nội thất đắt đỏ trong văn phòng này là minh chứng cho sự thành công tuyệt vời của vị bác sĩ.
“Tôi không biết mình sợ cái gì nữa. Đó chính là vấn đề.”
“Cô thật sự nghĩ rằng có một nhà giam trên tầng gác mái à?”
“Không phải nhà giam, nhưng…”
Sau tất cả những lời khai chắc nịch của tôi về những gì tôi đã phải chịu đựng trong nhà, một viên cảnh sát đã được cử đến kiểm tra tầng gác mái. Anh ta đã thấy căn phòng trên đó và xác nhận rằng nó chẳng là gì ngoài một nhà kho. Chứa đầy hộp và giấy tờ.
Đó là một ảo giác. Có gì đó không ổn đã xảy ra với các hợp chất trong não tôi và tôi đã tưởng tượng ra việc Andy giam giữ tôi. Ý tôi là, bắt tôi giật tóc và bỏ chúng vào phong bì chỉ vì tôi bỏ qua một cuộc hẹn với thợ làm tóc sao? Điều đó hết sức điên rồ, khi nghĩ lại.
Nhưng lúc ấy tôi đã cảm thấy rất thật. Và tôi đã rất chăm chỉ nhuộm tóc kể từ khi về nhà. Chỉ để đề phòng.
Andy đã đóng chặt cửa cầu thang dẫn lên tầng gác mái. Theo tôi được biết, anh đã không mở nó ra kể từ khi tôi về nhà.
“Tôi nghĩ việc cô đi lên đó sẽ giúp cô chữa bệnh đấy,” bác sĩ Hewitt bảo tôi, đôi lông mày trắng dày của ông nhíu chặt lại. “Như thế thì nơi đó không còn quyền lực gì với cô nữa. Cô sẽ tự nhìn thấy rằng đó chỉ là một nhà kho mà thôi.”
“Có lẽ…”
Andy cũng đã khuyến khích tôi đi lên đó. Em hãy tự nhìn bằng mắt xem. Không có gì phải sợ đâu.
“Hãy hứa với anh là em sẽ cố gắng đi, Nina,” anh nói.
“Em sẽ cố gắng.” Có thể. Để xem.
Bác sĩ Hewitt tiễn tôi ra khu vực chờ, nơi Andy đang ngồi trên một cái ghế gỗ, đọc cái gì đó trên điện thoại. Khi nhìn thấy tôi, khuôn mặt của anh cười rạng rỡ. Anh đã đổi lịch làm việc để đưa tôi tới mọi buổi khám bác sĩ. Tôi không biết làm sao anh vẫn còn có thể yêu tôi nhiều đến thế sau khi tôi đã cáo buộc anh làm những điều thật khủng khiếp. Nhưng chúng tôi đang chữa lành cho nhau.
Và anh đợi tới khi tôi đã ngồi trong chiếc BMW của anh để hỏi về buổi khám. “Nó thế nào?”
“Bác sĩ nghĩ em nên lên phòng gác mái.”
“Và?”
Tôi nuốt nước bọt khi ngắm phong cảnh trôi dần qua qua cửa sổ. “Em đang cân nhắc việc đó.”
Andy gật đầu. “Anh nghĩ đó là một ý kiến hay. Một khi đã lên đó, em sẽ nhận ra tất cả chuyện này chỉ là ảo giác. Cảm giác giống như một sự mặc khải, em biết không?”
Hoặc tôi có thể suy sụp hoàn toàn một lần nữa và cố giết Cecelia một lần nữa. Tất nhiên, việc đó sẽ khó khăn vì hiện thời tôi chưa được phép ở riêng với con bé. Lúc nào cũng có Andy hoặc có mẹ anh ở gần. Đó là một trong số các điều kiện để tôi được về nhà. Tôi không biết mình còn cần được giám sát khi ở cạnh con gái bao lâu nữa, nhưng hiện giờ thì rõ ràng là không có ai tin tôi cả.
Cece đang ngồi trên sàn, chơi mấy món đồ vừa học vừa chơi mà Evelyn đã mua cho con bé. Khi nhìn thấy chúng tôi đi vào, con bé vứt ngay món đồ chơi xuống và lao về phía tôi, cơ thể bé bỏng ôm chầm lấy chân trái của tôi. Tôi suýt thì ngã ngửa ra sau. Bất chấp sự thật là tôi không được phép ở riêng với con bé, Cece đã dính chặt với tôi kể từ khi tôi được về nhà.
“Mẹ, bế!” Con bé giơ hai tay lên cho tới khi tôi bế bổng nó lên. Con bé đang mặc một cái váy trắng diêm dúa có hơi lố bịch để mặc cho một cô bé con đang chơi trong phòng khách – bà Evelyn hẳn đã mặc cái váy này cho con bé.
“Mẹ ở nhà ạ.”
Bà ta từ tốn đứng dậy khỏi tràng kỷ, vuốt phẳng chiếc quần âu trắng tinh. Trước đây tôi đã từng để ý thấy bà Evelyn thường xuyên mặc đồ trắng, màu sắc mà lúc nào Andy cũng thích tôi mặc. Nhưng nó hợp với bà ta. Tóc bà ta trông có vẻ đã từng có màu vàng, nhưng giờ thì nó đang ở ranh giới giữa vàng và trắng, nó dày và khỏe mạnh một cách đáng ngạc nhiên với một người phụ nữ ở tuổi ấy. Bà Evelyn, nói chung, chăm sóc cơ thể hoàn hảo không tì vết. Tôi còn chưa bao giờ nhìn thấy một sợi chỉ thừa trên áo bà ta.
“Cảm ơn mẹ đã trông Cece,” Andy nói.
“Tất nhiên rồi,” bà Evelyn nói. “Hôm nay con bé ngoan lắm. Nhưng…” Mắt bà ta nhướn lên trên trần nhà. “Mẹ để ý thấy con đã để đèn trên phòng ngủ trên gác. Đúng là lãng phí điện khủng khiếp.”
Bà ta nhìn anh chê trách và cả khuôn mặt của Andy đỏ bừng lên. Tôi đã để ý thấy anh khát khao muốn bà ta tán thành.
“Đó là lỗi của con,” tôi lên tiếng. Tôi không rõ vì cái gì, nhưng kệ đi – tôi cứ nhận trách nhiệm là được vì đằng nào bà Evelyn chả ghét tôi sẵn rồi. “Con đã để đèn đấy.”
Bà Evelyn tặc lưỡi chê bai tôi. “Nina, sản xuất điện tiêu tốn rất nhiều tài nguyên của hành tinh chúng ta. Con nên nhớ phải tắt điện đi khi rời khỏi bất kỳ căn phòng nào.”
“Chắc chắn con sẽ làm vậy,” tôi hứa.
Bà Evelyn nhìn tôi theo kiểu bà không chắc tôi có nói thật lòng không, nhưng bà ta sẽ làm gì được đây? Bà ta đã thất bại trong việc ngăn cản con trai bà ta cưới tôi rồi. Tất nhiên, có lẽ sau chuyện khủng khiếp mà tôi đã gây ra thì có lẽ bà đã đúng về tôi.
“Bọn con đã dừng lại trên đường để mua thức ăn,” Andy nói. “Nhiều lắm. Mẹ có muốn ăn cùng bọn con không?”
Tôi nhẹ nhõm khi bà Evelyn lắc đầu. Bà không phải là một vị khách ăn tối dễ chịu. Có bà ở lại ăn tối thì chắc chắn tôi sẽ phải nhận một chuỗi chỉ trích về phòng ăn, độ sạch sẽ của dĩa và bát đĩa, và cả đồ ăn nữa.
“Không, mẹ nên về,” bà nói. “Bố con đang đợi mẹ.”
Bà ta ngập ngừng trước mặt Andy. Trong khoảnh khắc, tôi cứ ngỡ bà ta sẽ hôn lên má anh, một việc mà trước đây tôi chưa bao giờ thấy bà ta làm. Nhưng thay vào đó, bà ta vươn tay ra chỉnh lại cổ áo của anh, vuốt phẳng áo sơ mi của anh. Bà ta nghiêng đầu, đánh giá anh, rồi gật đầu tán thành. “Được rồi, mẹ về đây.”
Sau khi bà Evelyn ra về, chúng tôi ăn một bữa tối ngon miệng với nhau, chỉ ba chúng tôi. Cecelia ngồi trong ghế ăn trẻ em và bốc mì ăn. Được nửa bữa, một trong sợi mì không hiểu sao dính lên trán con bé và ở nguyên đó đến cuối bữa. Nhưng cho dù tôi cố tận hưởng bữa ăn, vẫn có gì đó không ổn với bụng tôi. Tôi cứ nghĩ mãi về những gì bác sĩ Hewitt nói. Ông ấy nghĩ tôi nên đi lên tầng gác mái. Andy cũng vậy.
Có lẽ cả hai bọn họ nói đúng.
Vậy nên sau khi đưa Cecelia đi ngủ, khi Andy gợi chuyện đó lên, tôi đã đồng ý.
45.
Bước năm: Phát hiện hóa ra mình không điên
“Chúng ta sẽ thật chậm rãi,” Andy hứa khi chúng tôi đứng với nhau ở cửa lên cầu thang tầng gác mái. “Việc này sẽ tốt cho em, để tự em thấy rằng không có gì ở đó để phải sợ cả. Tất cả mọi chuyện hoàn toàn do em tự tưởng tượng ra.”
“Đúng thế,” tôi nói gắng gượng. Tôi biết anh đúng. Nhưng nó đã rất thật.
Andy nắm lấy tay tôi. Tôi không còn co rúm người lại khi anh chạm vào tôi nữa. Chúng tôi đã bắt đầu làm tình trở lại. Tôi đã lại tin tưởng anh. Đây sẽ là bước cuối cùng để quay lại như trước kia, trước khi tôi có hành vi kinh khủng đó. Trước khi não tôi trục trặc.
“Sẵn sàng chưa?” anh nói.
Tôi gật đầu.
Chúng tôi nắm tay khi cùng nhau bước lên cầu thang cót két. Chúng tôi cần lắp một cái bóng đèn ở đâu đó trong này. Những chỗ khác trong ngôi nhà đều rất dễ chịu. Có lẽ nếu chỗ này bớt đáng sợ thì tôi sẽ cảm thấy tốt hơn, dù rằng đó cũng không phải là cái cớ cho những gì tôi đã gây ra.
Chưa gì chúng tôi đã đến được căn phòng trên tầng gác mái. Nhà kho mà không hiểu sao tôi đã biến thành nhà giam trong đầu mình. Andy nhướn lông mày lên nhìn tôi. “Em ổn chứ?”
“Em... em nghĩ vậy.”
Anh vặn tay nắm cửa và đẩy cửa ra. Đèn đã tắt và căn phòng tối đen như mực. Lạ thật. Tôi biết căn phòng này có một ô cửa sổ và đêm nay trăng rất tròn và sáng. Tôi đã ngắm trăng từ cửa sổ phòng ngủ. Tôi bước vào trong, nheo mắt trước bóng tối trong phòng.
“Andy.” Tôi nuốt xuống cục nghẹn trong họng “Anh có thể bật đèn lên không?”
“Tất nhiên rồi, em yêu.”
Anh kéo dây thừng để bật đèn và cả phòng sáng lòa. Nhưng đó không phải là ánh sáng bình thường. Ánh đèn phát ra từ trên đầu sáng đến mù mắt. Nó cực kì sáng, không giống với bất kỳ kiểu ánh sáng nào tôi từng cảm nhận trước kia. Tôi thả tay Andy ra và lấy tay che mắt để chặn ánh sáng lại.
Và rồi tôi nghe thấy tiếng cửa đóng sập lại.
“Andy!” Tôi gọi to. “Andy!”
Mắt tôi đã thích ứng vừa đủ với ánh sáng siêu chói để có thể nhìn ra những đồ đạc ở trong phòng nếu tôi nheo mắt lại. Và... nó giống hệt như trong trí nhớ của tôi. Cái giường gấp ở góc phòng. Tủ âm tường với cái xô. Tủ lạnh nhỏ chứa ba chai nước nhỏ xíu.
“Andy?” Tôi rên rỉ.
“Anh ở ngoài này, Nina.” Giọng anh ta như gằn xuống.
“Ở đâu?” Tôi quờ quạng sờ tay xung quanh, vẫn nheo mắt. “Anh đi đâu rồi?”
Các ngón tay của tôi chạm đến tay nắm cửa bằng kim loại lạnh lẽo. Tôi xoay nó sang phải và...
Không. Không. Không thể nào.
Tôi lại lên cơn bệnh à? Tất cả những chuyện này là do tôi tưởng tượng ra à? Không thể nào. Cảm giác này rất thật.
“Nina.” Giọng Andy lại vang lên. “Em có thể nghe được anh không?”
Tôi lấy tay che mắt. “Trong này sáng quá. Vì sao nó lại sáng như thế.”
“Tắt đèn đi.”
Tôi quờ tay xung quanh cho tới khi tìm được dây công tắc, sau đó tôi giật nó thật mạnh. Tôi thấy nhẹ nhõm trào dâng khi lại được chìm trong bóng tối. Nó kéo dài khoảng hai giây, cho tới khi tôi nhận ra mình hoàn toàn không nhìn thấy gì trong cái bóng tối tuyệt đối này.
“Mắt em thích ứng được rồi đấy,” anh ta nói. “Nhưng nó sẽ không giúp ích gì nhiều đâu. Tuần trước anh đã chặn cửa sổ lại và lắp đèn mới. Nếu em tắt đèn thì xung quanh em sẽ tối tuyệt đối. Nếu em bật nó lên và… chà, những bóng đèn siêu sáng đó khá lóa mắt nhỉ?”
Tôi nhắm mắt lại và không thấy gì ngoài bóng tối. Tôi mở mắt ra và nó vẫn y hệt như vậy. Không có gì khác. Hơi thở của tôi ngày một gấp gáp.
“Ánh sáng là một đặc ân, Nina,” anh ta nói. “Trước kia mẹ anh đã để ý thấy em quên không tắt đèn. Em có biết rằng ở đất nước khác, có những người thậm chí còn không có điện không? Còn em thì làm gì? Lãng phí điện.”
Tôi ép lòng bàn tay vào cửa. “Chuyện này đang thật sự xảy ra phải không?”
“Em nghĩ sao?”
“Tôi nghĩ anh là một thằng khốn nạn điên rồ, bệnh hoạn.”
Andy cười ở bên kia cửa. “Có thể thế. Nhưng em mới là người đã phải vào nhà thương điên vì cố tự tử và giết chết con gái mình. Và đến lúc họ tới đây để kiểm tra mọi thứ, căn phòng này trông giống hệt một nhà kho.”
“Nó có thật,” tôi thở dốc. “Bấy lâu nay nó vẫn là sự thật.
Anh...”
“Anh muốn em biết em đang phải đương đầu với ai.” Giọng anh ta đầy vẻ thích thú. Anh ta thấy chuyện này hay ho. “Anh muốn em biết điều gì sẽ xảy ra nếu em cố trốn chạy.”
“Em hiểu rồi.” Tôi hắng giọng. “Em thề với anh, em sẽ không bỏ đi đâu. Cứ cho em ra khỏi đây đi.”
“Chưa được. Đầu tiên em phải bị phạt vì lãng phí điện đā.”
Câu nói đó mang lại cảm giác hết sức quen thuộc. Tôi cảm thấy mình sắp nôn ra đến nơi và ngã khuỵu xuống sàn.
“Vậy, nó sẽ diễn ra thế này, Nina,” anh ta nói. “Bởi vì anh là một người cực kì tử tế, anh sẽ cho em hai lựa chọn. Em có thể có bóng đèn hoặc bóng tối. Tùy em cả đấy.”
“Andy, xin anh”
“Chúc ngủ ngon, Nina. Mai ta sẽ nói chuyện.”
“Xin anh! Andy, đừng làm thế này mà!”
Tôi gần như sắp khóc khi bước chân của anh ta nhỏ dần. La hét sẽ chẳng thay đổi được gì. Tôi biết điều đó bởi vì chuyện y hệt như thế này đã xảy ra với tôi cách đây một năm. Anh ta đã nhốt tôi lại trong này hệt như anh ta vừa làm hôm nay.
Và không hiểu sao tôi lại cho phép anh ta lặp lại điều đó.
Tôi tưởng tượng mọi chuyện diễn ra hệt như lần trước. Ra khỏi căn phòng này, tôi sẽ lại yếu ớt và choáng váng. Anh ta dàn dựng để tôi trông như đang cố tự hại mình, hoặc tệ hơn, hại Cecelia. Sau lần trước, mọi người sẽ nhanh chóng tin câu chuyện của anh ta thôi. Tôi tưởng tượng đến cảnh lại phải chia lìa với con gái. Tôi chỉ mới vừa giành được nó về. Tôi không thể điều đó xảy ra. Tôi không thể.
Tôi sẽ làm bất kì điều gì.