Phần hai: · 5
Một lần nữa, Andy đã bỏ lại ba chai nước cho tôi trong tủ lạnh. Tôi quyết định để dành chúng cho hôm sau, bởi vì đó là tất cả những gì tôi sẽ có và tôi không biết mình sẽ ở lại trong này bao lâu. Tôi sẽ để dành chúng tới khi tôi không thể chịu đựng thêm một phút nào nữa, đến khi lưỡi tôi bắt đầu cảm thấy khô rát như giấy nhám.
Ánh sáng đang khiến tôi phát điên. Có hai cái bóng đèn trơn trên trần nhà, và cả hai đều sáng chói lòa. Nếu tôi bật đèn lên, thì trong này sẽ sáng đến đau mắt. Nhưng khi tắt chúng đi thì nó lại tối đen như mực. Tôi nảy ra ý tưởng đẩy tủ quần áo tới bên dưới bóng đèn, và tôi trèo lên đó và tháo được một cái bóng ra. Chỉ có một bóng đèn thì đỡ hơn một chút, nhưng vẫn sáng đến mức tôi phải nheo mắt lại.
Buổi sáng hôm sau Andy cũng không quay lại. Tôi ngồi trong căn phòng đó cả ngày dài, lo lắng về Cecelia, tự hỏi mình sẽ làm cái quái gì đây khi và nếu tôi thoát ra được. Đây không phải là ảo giác. Không phải tưởng tượng. Chuyện này đang thật sự diễn ra với tôi.
Tôi phải ghi nhớ điều đó.
Cuối cùng, đến lúc đi ngủ tôi cũng nghe thấy tiếng bước chân ở ngoài cửa. Tôi đã nằm trên giường, chọn phương án bóng tối. Ban ngày, có vài tia sáng yếu ớt len được vào phòng, và tôi có thể lờ mờ nhận ra các bóng vật thể trong phòng. Nhưng giờ mặt trời đã lặn, trong này lại tối như mực.
“Nina?”
Tôi mở miệng ra nhưng họng tôi quá khô nên không thể nói được gì. Tôi phải hắng giọng. “Em ở đây.”
“Anh sẽ thả em ra.”
Tôi chờ anh ta nói thêm “nhưng chưa được”, nhưng không có.
“Nhưng đầu tiên,” anh ta nói, “sẽ có vài quy tắc cơ bản.”
“Bất kì điều gì anh nói.” Chỉ cần cho tôi ra khỏi đây.
“Đầu tiên, em không được kể cho bất kì ai những gì diễn ra trong căn phòng này.” Giọng anh ta cứng rắn. “Em không được kể cho bạn bè, em không được kể cho bác sĩ, em không được kể cho bất kỳ ai. Bởi vì sẽ không một ai tin em hết, và nếu em kể chuyện đó ra, nó chỉ là một dấu hiệu cho thấy em lại gặp ảo giác và Cecelia tội nghiệp sẽ gặp nguy hiểm.”
Tôi nhìn chằm chằm vào bóng tối. Dù tôi biết anh ta định nói gì, nghe thấy điều đó vẫn khiến tôi bừng bừng phẫn nộ. Sao anh ta có thể mong tôi không nói một lời về những điều anh ta vừa làm với tôi cơ chứ.
“Em hiểu chứ, Nina?”
“Vâng,” tôi cố gắng nói.
“Tốt.” Tôi gần như có thể mường tượng ra nụ cười nhếch mép hài lòng của anh ta. “Thứ hai, thỉnh thoảng, nếu em cần bị phạt, điều đó sẽ diễn ra trong căn phòng này.”
Anh ta đang đùa tôi chắc? “Không đời nào. Quên chuyện đó đi.”
“Anh không nghĩ em ở vào thế có thể thương lượng, Nina.” Anh ta khịt mũi. “Anh chỉ đang nói cho em cách mọi chuyện sẽ diễn ra thôi. Giờ em là vợ anh và anh có những kỳ vọng hết sức cụ thể. Thật lòng mà nói, nó chỉ tốt cho em thôi. Anh đã dạy cho em một bài học giá trị về việc lãng phí điện, không phải sao?”
Tôi thở hổn hển trong bóng đêm. Tôi cảm giác như mình đang bị nghẹn.
“Cái này là vì em, Nina,” anh ta nói. “Hãy nhìn những lựa chọn khủng khiếp em đã phạm phải trong đời trước khi anh đến mà xem. Em có một công việc bế tắc với mức lương tối thiểu. Em dính bầu với một gã kém cỏi nào và hắn bỏ rơi em. Anh chỉ đang cố gắng dạy cho em cách làm một con người tốt đẹp hơn thôi.”
“Tôi ước gì mình chưa bao giờ gặp anh,” tôi bật ra.
“Câu đó không được tử tế cho lắm đâu.” Anh ta cười. “Chắc anh cũng không thể trách em được. Nhưng anh ấn tượng vì em đã biết tháo bớt một cái bóng đèn đi đấy. Anh thậm chí còn không nghĩ đến điều đó.”
“Anh... Sao anh...”
“Anh theo dõi em suốt, Nina. Lúc nào anh cũng theo dõi.” Tôi có thể nghe thấy tiếng anh ta thở sau cánh cửa. “Kể từ giờ trở đi đây sẽ là cuộc sống của chúng ta. Chúng ta sẽ là một cặp vợ chồng hạnh phúc như tất cả mọi người khác. Và em sẽ là người vợ tuyệt vời nhất trong cả khu phố này. Anh sẽ bảo đảm điều đó.”
Tôi ấn ngón tay vào tròng mắt, cố dập tắt cơn đau đầu đang nổ ra ở hai thái dương.
“Em hiểu chứ, Nina?”
Nước mắt làm cay mắt tôi, nhưng tôi không thể khóc. Tôi quá thiếu nước; không có gì rơi ra hết.
“Em hiểu chứ, Nina?”
46.
Bước sáu: Cố gắng sống chung với nó
Tôi mở hé cửa sổ xe Audi của Suzanne ra để gió thổi tung tóc tôi trong khi cô ta chở tôi về nhà từ buổi hẹn ăn trưa của chúng tôi. Đáng ra chúng tôi phải thảo luận các vấn đề của hội phụ huynh, nhưng chúng tôi đã sao lãng và bắt đầu buôn chuyện. Thật khó mà không buôn chuyện. Trong thị trấn này có quá nhiều bà vợ buồn chán.
Mọi người nghĩ tôi cũng là một trong số họ.
Cho đến giờ Andy và tôi đã kết hôn được bảy năm rồi. Và anh ta đã giữ đúng mọi lời hứa. Anh ta, xét trên nhiều mặt, đã là một người chồng tuyệt vời. Anh ta đã hỗ trợ tôi về mặt tài chính, anh ta là hình mẫu người cha với Cecelia, anh ta ôn hòa và dễ chịu. Anh ta không nghiện rượu hoặc chim chuột sau lưng tôi như rất nhiều người đàn ông khác trong thị trấn này. Anh ta gần như hoàn hảo.
Và tôi ghét cay ghét đắng anh ta.
Tôi đã làm mọi việc có thể để thoát khỏi cuộc hôn nhân này. Tôi đã thương lượng với anh ta. Tôi đã bảo anh ta là tôi sẽ ra đi mà chỉ mang theo Cecelia và quần áo mặc trên người, nhưng anh ta chỉ phá lên cười. Với tiền sử bệnh tâm thần của tôi, anh ta có thể dễ dàng báo cảnh sát là tôi đã bắt cóc Cece và sẽ lại làm tổn thương con bé. Tôi đã cố đóng vai người vợ hoàn hảo, hy vọng không cho anh ta cái cớ nào để đưa tôi lên tầng gác mái nữa. Tôi nấu những bữa tối ngon lành, giữ cho nhà cửa gọn gàng sạch sẽ, và thậm chí còn giả vờ không thấy kinh tởm khi chúng tôi làm tình. Nhưng lúc nào anh ta cũng moi ra được một cái gì đó. Cái gì đó mà tôi hẳn sẽ không bao giờ tưởng tượng được là mình đã làm sai.
Đến cuối cùng, tôi đã từ bỏ. Tôi sẽ không cố gắng tỏ ra ngoan ngoãn nữa nếu nó chẳng giúp giảm bớt tần suất anh ta đưa tôi lên đó. Chiến lược mới của tôi là phản kháng anh ta. Tôi bắt đầu cư xử như một con đàn bà đanh đá, cáu điên và quát mắng anh ta vì cả những chuyện nhỏ nhặt nhất. Anh ta không quan tâm – anh ta thậm chí còn có thích thú khi bị đối xử tàn tệ. Tôi ngừng đi tập gym và bắt đầu ăn bất kể cái gì tôi muốn, hy vọng nếu tôi không thể làm anh ta khó chịu với hành vi của mình thì tôi có thể làm anh ta khó chịu với diện mạo của mình. Có lần, anh ta đã bắt gặp tôi ngốn ngấu một cái bánh socola và anh ta đã lôi tôi lên tầng gác mái và bỏ đói tôi hai ngày để trừng phạt. Nhưng sau đó, anh ta dường như chẳng còn quan tâm nữa.
Tôi đã cố gắng tìm Kathleen, hôn thê cũ của anh ta, hy vọng cô ta làm chứng cho câu chuyện của tôi để tôi có thể tới báo cảnh sát mà không nghe giống người điên. Tôi biết loáng thoáng về ngoại hình và tuổi tác của Kathleen – tôi cứ ngỡ mình có thể tìm được cô ta. Nhưng bạn có biết có bao nhiêu người tuổi từ ba mươi tới ba lăm có tên là Kathleen không? Tôi đã không thể tìm được cô ta. Cuối cùng tôi đã từ bỏ.
Trung bình, cứ hai tháng một lần, anh ta lại bắt tôi lên tầng gác mái. Đôi khi thường xuyên hơn, đôi khi tôi hiếm hoi hơn. Có lần sáu tháng trôi qua mà tôi không phải lên đó lần nào. Tôi không rõ việc mình không lường được nó xảy ra lúc nào là tốt hơn hay tệ hơn nữa. Nếu tôi biết ngày chính xác thì chắc sẽ khủng khiếp lắm và buộc phải căm ghét cái ngày đó, nhưng không bao giờ biết liệu tối hôm đó tôi sẽ được ngủ ở giường mình hay trong cái giường gấp không thoải mái đó cũng khủng khiếp không kém. Và tất nhiên, tôi chẳng bao giờ biết được hình thức tra tấn nào mà anh ta đang để dành cho tôi trong căn phòng đó bởi vì tôi không bao giờ biết đã phạm phải tội gì.
Và không chỉ riêng tôi. Nếu Cecelia làm cái gì đó không thể chấp nhận nổi thì tôi sẽ là người bị phạt. Anh ta đã mua một tủ váy diêm dúa ngứa ngáy mà con bé ghét, lũ trẻ khác thì trêu chọc con bé vì mặc chúng, nhưng con bé biết nếu mình không mặc hoặc làm chúng bị bẩn thì mẹ con bé sẽ biến mất nhiều ngày liền (nhiều khả năng sẽ trần truồng, để dạy tôi bài học quần áo là một đặc ân). Vậy nên, con bé nghe lời.
Tôi sợ một ngày nào đó anh ta sẽ bắt đầu trừng phạt con bé, nhưng trong khoảng thời gian này, tôi vui mừng chấp nhận số phận của mình nếu anh ta buông tha cho con gái tôi.
Và anh ta nói rất rõ rằng nếu tôi cố gắng trốn đi thì Cecelia sẽ phải trả giá. Anh ta suýt nữa đã dìm chết con bé.
Anh ta còn khoái một cách khác để dạy dỗ tôi, đó là giữ một bình bơ đậu phộng trong tủ lạnh, dù anh ta biết là con bé bị dị ứng. Tôi đã quẳng nó đi cả tá lần, và nó luôn xuất hiện trở lại – và đôi khi tôi bị phạt vì vi phạm. Tạ ơn trời, đó không phải là bệnh dị ứng đe dọa đến tính mạng – con bé chỉ bị sưng phù khắp người mà thôi. Thỉnh thoảng, anh ta lại lén cho một mẩu nhỏ vào bữa tối của con bé, chỉ để cho tôi thấy con bé lên cơn phát ban ngứa ngáy sau khi bữa tối của chúng tôi kết thúc.
Nếu có thể giết người mà không phải vào tù, thì chắc chắn tôi đã dùng con dao ăn bít tết để cứa đứt cổ anh ta.
Dẫu vậy, Andy đã chuẩn bị cho sự kiện đó. Tất nhiên, anh ta biết tôi khao khát dàn xếp cái chết cho anh ta hoặc tự mình giết chết anh ta như thế nào. Anh ta đã thông báo cho tôi biết rằng nếu anh ta chết vì bất kì lý do gì, luật sư của anh ta sẽ gửi một bức thư tới sở cảnh sát, thông báo cho họ biết về các biểu hiện không ổn định và đe dọa giết anh ta của tôi. Dù anh ta cũng chẳng cần phải làm điều đó, xét đến tiền sử tâm thần của tôi.
Nên tôi ở lại với anh ta. Và tôi không giết anh ta trong khi anh ta ngủ. Hay thuê kẻ giết thay. Nhưng tôi cũng mơ đến điều đó. Khi Cecelia lớn hơn, khi con bé không cần tôi nữa, có lẽ tôi có thể bỏ trốn. Sau đó anh ta không gì để dọa nạt tôi nữa. Một khi con bé được an toàn, tôi chẳng quan tâm chuyện gì xảy ra với tôi nữa.
“Về đến nhà rồi!” Suzanne hớn hở thông báo khi đỗ lại trước cổng nhà tôi. Thật buồn cười khi lần đầu tiên tôi nhìn thấy cánh cổng này, tôi đã nghĩ thật thú vị biết bao khi có một ngôi nhà có cổng bao quanh. Giờ thì nó giống hệt như bản chất của nó: một nhà tù.
“Cảm ơn đã chở tôi về,” tôi nói. Dù cô ta không cảm ơn vì tôi đã mời bữa trưa.
“Không có gì,” cô ta líu lo. “Hy vọng là Andrew sẽ về nhà sớm.”
Tôi nhăn nhỏ trước vẻ lo lắng trong giọng cô ta. Cách đây vài năm, khi tôi trở nên vô cùng thân thiết với Suzanne, chúng tôi đã uống hơi quá chén ở nhà cô ta và tôi đã kể hết mọi chuyện. Tất cả. Tôi đã van xin cô ta hãy giúp tôi. Tôi đã nói với cô ta là tôi muốn báo cảnh sát, nhưng không thể. Khi không có ai ủng hộ tôi.
Chúng tôi đã tán gẫu nhiều giờ đồng hồ. Suzanne đã nắm tay tôi và thề với tôi là mọi chuyện sẽ ổn cả thôi. Cô ta đã bảo tôi cứ về nhà và chúng tôi sẽ cùng nhau tìm cách xử lí chuyện này. Tôi đã khóc vì nhẹ nhõm, tin rằng cơn ác mộng của tôi cuối cùng cũng sẽ chấm dứt.
Nhưng khi tôi về đến nhà, Andy đã chờ sẵn.
Rõ ràng là, mỗi lần tôi kết bạn mới, Andy sẽ tìm đến người bạn đó. Anh ta sẽ ngồi xuống với họ và tiết lộ cho họ biết về tiền sử bệnh tâm thần của tôi. Anh ta kể cho họ biết những gì tôi đã cố làm nhiều năm trước. Và anh ta bảo họ nếu họ thấy có lý do để lo lắng thì hãy gọi cho anh ta ngay lập tức. Vì có thể tôi sắp phát bệnh.
Tôi không biết rằng, Suzanne đã thoáng chuồn đi trong cuộc trò chuyện của chúng tôi, giả vờ cần đi vệ sinh, và cô ta đã gọi cho Andy. Cô ta đã cảnh báo cho anh ta biết rằng tôi lại bị ảo giác. Vậy nên khi tôi về đến nhà, anh ta đã chờ sẵn. Lại thêm hai tháng ở lại Clearview, ở đó tôi phát hiện ra rằng ít nhất một trong số các giám đốc của cái viện đó là bạn chơi golf của bố anh ta.
Khi tôi được thả, Suzanne đã xin lỗi hết lời. Tôi chỉ lo cho cô thôi, Nina. Tôi rất mừng vì đã có người giúp đỡ cô. Tôi đã tha thứ cho cô ta, tất nhiên. Cô ta cũng đã bị lừa hệt như tôi thôi. Nhưng sau đó giữa chúng tôi không bao giờ còn được như xưa nữa. Và tôi không bao giờ có thể tin tưởng một ai được nữa.
“Vậy hẹn gặp cô thứ Sáu nhé?” Suzanne nói. “Ở vở kịch của trường.”
“Được chứ,” tôi nói. “Nó bắt đầu lúc nào ấy nhỉ?”
Suzanne không trả lời tôi, đột nhiên bị cái gì đó làm phân tâm. “Nó bắt đầu lúc 7 giờ à?” Tôi gặng hỏi cô ta.
“Hả... à, ừ,” cô ta nói.
Tôi liếc qua vai cô ta để xem thứ gì đã thu hút sự chú ý của cô ta. Tôi đảo mắt khi nhận ra. Đó là Enzo, người thợ làm vườn mà chúng tôi đã thuê để xử lí vườn của chúng tôi cách đây vài tháng. Anh ta làm rất giỏi – lúc nào cũng chăm chỉ và không bao giờ viện cớ – và phải thừa nhận anh ta cũng ưa nhìn. Nhưng thật điên rồ khi bất kì ai tới nhà của chúng tôi khi anh ta đang làm việc cũng nhỏ dãi nhìn anh ta và rồi bất chợt nhớ ra là họ cần người xử lí vườn tược.
“Ối trời,” Suzanne thở gấp. “Tôi đã nghe nói người làm vườn của cô nóng bỏng lắm, nhưng khỉ thật.”
Tôi đảo mắt. “Anh ta chỉ làm việc trong vườn nhà tôi – có thế thôi. Anh ta thậm chí còn không biết nói tiếng Anh.”
“Tôi không có vấn đề gì với điều đó,” Suzanne nói. “Khi thật, đó có thể còn là điểm cộng ấy chứ.”
Cô ta không chịu dừng lại cho tới khi tôi đưa số điện thoại của Enzo. Tôi cũng chẳng quan tâm. Anh ta có vẻ khá tử tế, và tôi mừng vì anh ta kiếm được thêm việc. Cho dù chỉ vì anh ta nóng bỏng chứ không phải vì công việc mà anh ta làm được.
Khi tôi xuống xe và đi qua cổng, Enzo ngẩng lên khỏi cái kéo cắt tỉa và vẫy tay chào tôi. “Ciao, Signora.”
Tôi thích Enzo. Cho dù không nói tí tiếng Anh nào, anh ta có vẻ là người tử tế – nhìn là biết. Anh ta trồng đủ loại hoa cỏ xinh đẹp trong vườn nhà chúng tôi. Đôi khi Cece nhìn việc, và khi con bé hỏi về các loại hoa, anh ta kiên nhẫn chỉ vào từng loại và nói tên của chúng. Con bé nhắc lại cái tên đó, và anh ta gật đầu và cười. Vài lần con bé hỏi anh anh ta ta là con bé có thể giúp anh ta không, và anh ta đã nhìn tôi và hỏi, “Được không?” Khi tôi đồng ý, anh ta đã giao cho con bé một việc để làm ở thảm hoa, dù có lẽ điều đó khiến anh ta bị chậm tiến độ.
Anh ta có hình xăm trên toàn bộ bắp tay, thường được che kín dưới lớp áo phông. Có lần khi nhìn anh ta làm việc, tôi đã thấy cái tên Antonia được xăm trong một hình trái tim. Nó khiến tôi tự hỏi Antonia là ai. Tôi khá chắc chắn là Enzo chưa kết hôn.
Ở anh ta có một điều gì đó rất đặc biệt. Giá mà anh ta nói tiếng Anh thì tôi cảm thấy mình có thể giãi bày tâm sự với anh ta. Anh ta có thể là người sẽ tin tôi. Người có thể thật sự giúp được tôi.
Tôi đứng đó, nhìn anh ta cắt tỉa hàng rào cây trong vườn nhà. Tôi đã không làm một công việc gì kể từ ngày chuyển vào đây – Andy không chịu. Tôi nhớ những ngày mình có việc làm quá. Enzo sẽ hiểu. Tôi biết anh ta sẽ hiểu. Quá tệ là anh ta không nói tí tiếng Anh nào. Nhưng theo một mặt nào đó, điều đó khiến cho việc giãi bày với anh ta dễ dàng hơn. Đôi khi tôi cảm thấy nếu mình không nói to điều đó ra thì tôi sẽ mất trí thật mất.
“Chồng tôi là một con quái vật,” tôi nói to. “Anh ta tra tấn tội. Anh ta giam giữ tôi trên tầng gác mái.”
Vai Enzo cứng lại. Anh ta hạ kéo xuống, lông mày nhíu lại. “Signora... Nina...”
Dạ dày tôi lạnh cứng lại. Vì sao tôi lại nói ra điều đó cơ chứ? Đáng ra tôi không bao giờ được nói ra những lời đó. Chỉ là tôi biết anh ta sẽ không hiểu tôi nói gì, và tôi cảm thấy mình cần phải nói cho ai đó không hớt lẻo lại với Andy. Tôi đã nghĩ nói cho Enzo sẽ an toàn. Suy cho cùng, anh ta thậm chí còn không biết tiếng Anh. Nhưng khi tôi nhìn vào đôi mắt đen của anh ta, ở đó có sự thấu hiểu.
“Đừng bận tâm,” tôi nói thật nhanh.
Anh ta tiến một bước về phía tôi và tôi lắc đầu, lùi lại. Tôi đã phạm một sai lầm lớn. Giờ thì có lẽ tôi sẽ phải sa thải Enzo. Nhưng rồi anh ta có vẻ hiểu. Anh ta lại cầm kéo lên và quay lại làm việc.
Tôi vội vã đi vào nhà nhanh hết mức có thể và đóng sập cửa lại sau lưng. Ngay cạnh cửa sổ, có một lẵng hoa hình chữ nhật, đủ sắc cầu vồng. Tối qua Andy đã mang nó từ công ty về nhà để làm tôi ngạc nhiên, để cho tôi thấy anh ta là một ông chồng tuyệt vời đến thế nào khi tôi “ngoan ngoãn.”
Tôi nhìn qua lẵng hoa, qua cửa sổ, ra sân trước. Enzo vẫn đang làm việc ở đó, cây kéo sắc trong đôi tay đeo găng. Nhưng anh ta tạm ngừng một lát và nhìn lên cửa sổ. Mắt chúng tôi gặp nhau trong một phần nghìn giây.
Và rồi tôi nhìn lảng đi.
47.
Tôi đã ở trong tầng gác mái khoảng hai mươi tiếng rồi.
Andy đã lôi tôi lên đó ngay sau khi Cecelia đi ngủ tối qua. Tôi đã học được rằng không nên tranh cãi. Nếu tôi làm vậy thì tôi sẽ phải đến Clearview. Hoặc cũng có thể khi tôi cố đón Cece ở trường ngày hôm sau, con bé sẽ không có ở đó và tôi sẽ không được gặp con bé nguyên một tuần, trong khi con bé “ra khỏi thị trấn.” Anh ta không muốn làm hại Cecelia, nhưng anh ta chắc chắn sẽ xuống tay. Năm ấy, nếu cảnh sát không đến đúng lúc, con bé đã bị chết chìm trong cái bồn tắm đó rồi. Tôi từng đề cập tới chuyện đó với anh ta một lần, và anh ta chỉ cười. Điều đó sẽ dạy cho em một bài học, không phải sao?
Andy muốn có thêm một đứa con. Một hình hài bé bỏng nữa mà tôi sẽ yêu thương và muốn bảo vệ, người mà anh ta sẽ sử dụng để kiểm soát tôi trong nhiều năm tới. Tôi không thể để điều đó xảy ra được. Vậy nên tôi đã lái xe tới một phòng khám trong thành phố, khai tên giả, và trả tiền mặt để họ cấy vòng tránh thai vào người tôi. Tôi đã tập làm biểu cảm bối rối khi que thử thai báo một vạch.
Lần này tội của tôi là đã dùng quá nhiều nước xịt phòng trong phòng ngủ. Nó vẫn là lượng mà lúc nào tôi cũng xịt, và nếu tôi hoàn toàn không xịt thơm phòng thì anh ta sẽ nhốt tối lại với một thứ gì đó hôi thối, như một con cá ươn. Giờ tôi đã hiểu cách đầu óc anh ta vận hành.
Dẫu sao đi nữa, không hiểu sao tối qua có quá nhiều nước xịt phòng và làm mắt anh ta ngứa ngáy. Còn hình phạt của tôi? Tôi phải tự xịt cay vào mắt mình.
Đúng vậy đấy. Anh ta đã bỏ chai xịt cay vào trong ngăn kéo tủ quần áo.
Hãy chĩa nó vào mắt em và ấn nút.
Với cả, phải mở mắt đấy. Không thì không tính.
Vậy nên tôi đã làm theo. Tôi đã tự xịt hơi cay vào mình chỉ để thoát ra khỏi căn phòng chết tiệt này. Bạn đã bao giờ bị xịt hơi cay chưa? Tôi không khuyến khích làm điều đó đâu. Nó rát khủng khiếp, và ngay lập tức, nước mắt tôi bắt đầu rơi như mưa. Mặt tôi cảm giác như đang bỏng. Và rồi mũi tôi bắt đầu chảy ròng ròng. Một phút sau, tôi cảm thấy nó trôi xuống miệng tôi, ở đó nó cay sè và có vị thật kinh khủng. Suốt vài phút, tôi ngồi trên giường, chỉ biết cố gắng hít thở. Tôi gần như không mở nổi mắt suốt một tiếng đồng hồ.
Chắc chắn là nó tệ hơn nhiều một ít nước xịt phòng rồi.
Nhưng đến giờ đã vài tiếng trôi qua. Tôi có thể mở mắt ra lại. Tôi vẫn cảm thấy như bị cháy nắng trên mặt và mắt tôi thì sưng húp, nhưng tôi không còn cảm thấy như sắp chết nữa. Tôi chắc chắn rằng Andy sẽ muốn đợi tới khi tôi giống tôi ngày thường hơn trước khi anh ta thả tôi ra khỏi đây.
Điều đó có nghĩa là có thể mất thêm một đêm nữa. Nhưng hy vọng là không. Cửa sổ không bị che ván, như thỉnh thoảng anh ta vẫn để, nên ít nhất thì tôi cũng có một chút ánh sáng tự nhiên trong phòng. Đó là điều duy nhất ngăn tôi không hoàn toàn phát điên. Tôi đi về phía cửa sổ và nhìn xuống sân sau, ước gì tôi được ở ngoài đó thay vì trong này.
Đó là khi tôi nhận ra sân sau không trống không.
Enzo đang làm việc ngoài đó. Tôi dợm bước lùi lại, nhưng anh ta đã vô tình nhìn lên cửa sổ đúng lúc tôi đang đứng ở đó. Anh ta nhìn tôi chằm chằm, và kể cả từ tầng thứ ba của căn nhà, tôi cũng có thể nhận ra khuôn mặt anh ta tối sầm lại. Anh ta kéo giật găng tay ra và lao ra khỏi sân.
Ôi không. Không tốt rồi.
Tôi không biết Enzo định làm gì. Anh ta sẽ gọi cảnh sát à? Tôi không chắc điều đó có tốt hay không. Andy lúc nào cũng có khả năng xoay chuyển mọi thứ xung quanh tôi. Lúc nào anh ta cũng đi trước một bước. Cách đây khoảng một năm, tôi đã bắt đầu nhét một ít tiền trong một đôi bốt của tôi trong tủ đồ, dành dụm với hy vọng trốn thoát anh ta. Rồi một ngày, toàn bộ số tiền đó biến mất, và hôm sau, anh ta đã bắt tôi đi lên tầng gác mái.
Khoảng một phút sau, một nắm đấm nện vào cửa phòng gác mái. Tôi lùi lại, co rúm người dựa vào tường. “Nina!” Đó là giọng của Enzo. “Nina! Tôi biết cô ở trong đó!”
Tôi hắng giọng. “Tôi ổn!”
Tay nắm cửa rung lên. “Nếu cô ổn thì hãy mở cửa và cho tôi thấy là cô ổn.”
Đúng lúc ấy tôi nhận ra rằng Enzo đang nói tiếng Anh khá giỏi. Tôi vẫn có ấn tượng là anh ta chỉ hiểu một ít tiếng Anh và nói được còn ít hơn thế, nhưng hiện thời thì tiếng Anh của anh ta có vẻ xuất sắc. Giọng Ý của anh ta thậm chí còn không nặng lắm.
“Tôi... tôi đang bận,” tôi nói bằng giọng cao bất thường. “Nhưng tôi ổn! Cứ đi làm xong việc đi.”
“Cô đã kể cho tôi là chồng cô tra tấn cô và nhốt cô lại trên tầng gác mái.”
Tôi hít sâu. Tôi chỉ kể cho anh ta điều đó vì tôi nghĩ anh ta không hiểu gì. Nhưng giờ đã rõ là anh ta hiểu hết những gì tôi đã nói. Tôi phải xử lý hậu quả. Tôi không thể làm bất kì điều gì có thể chọc giận Andy. “Mà làm sao anh vào được nhà thế.”
Enzo thở ra bực bội. “Cô đã cất một cái chìa khóa dưới chậu hoa cạnh cửa trước. Giờ thì chìa khóa phòng này đâu? Nói cho tôi đi.”
“Enzo...”
“Nói cho tôi đi.”
Tôi biết chìa khóa cửa phòng gác mái ở đâu. Khi tôi đang ở trong này thì điều đó cũng chẳng giúp ích được gì cho tôi, nhưng tôi có thể chỉ chỗ cho anh ta tới đó. Nếu tôi muốn. “Tôi biết là anh đang cố giúp, nhưng làm thế này không giúp được gì đâu. Xin hãy – tránh xa việc này ra. Tối hôm nay anh ta sẽ thả tôi ra thôi.”
Bên kia cửa im lặng thật lâu. Tôi hy vọng anh ta đang cân nhắc xem có đáng để can thiệp vào đời sống riêng của một khách hàng hay không. Và tôi không rõ tình trạng nhập cư của anh ta là gì, nhưng tôi biết anh ta không được sinh ra ở đây. Tôi chắc chắn Andy và gia đình anh ta có đủ tiền và quyền để trục xuất anh ta nếu họ muốn.
“Lùi lại đi,” cuối cùng Enzo nói. “Tôi sẽ phá cửa.”
“Không, anh không thể!” Nước mắt dâng lên trong mắt tôi. “Xem này, anh không hiểu. Nếu tôi không làm theo những gì anh ta nói, anh ta sẽ làm hại Cecelia. Và anh ta sẽ nhốt tôi lại – trước đây anh ta đã từng làm điều đó rồi.”
“Không. Tất cả toàn là những lời bao biện!”
“Không đúng!” Một giọt nước mắt lăn xuống má tôi. “Anh không hiểu anh ta giàu có cỡ nào. Anh không hiểu anh ta có thể làm gì anh đâu. Anh có muốn bị trục xuất không?”
Enzo lại im lặng. “Như thế này là sai. Anh ta đang làm hại cô.”
“Tôi ổn. Tôi thề với anh đấy.”
Nó cũng khá đúng sự thật. Mặt tôi vẫn cảm thấy rát, và mắt tôi vẫn đau nhói, nhưng Enzo không cần phải biết điều đó. Chỉ một ngày nữa thôi, tôi sẽ hoàn toàn ổn. Như thể chuyện này chưa từng xảy ra. Và rồi tôi có thể quay lại cuộc sống bình thường, khốn khổ của mình.
“Cô muốn tôi rời khỏi đây,” anh ta xác nhận.
Tôi không muốn anh ta đi. Tôi chẳng muốn gì hơn việc anh ta phá sập cái cửa này, nhưng tôi biết Andy sẽ xoay chuyển nó như thế nào. Chỉ có Chúa mới biết anh ta sẽ cáo buộc hai chúng tôi tội gì. Trước đây tôi không bao giờ nghĩ anh ta lại có thể nhốt tôi vào một bệnh viện tâm thần nhiều lần chỉ vì cố nói ra sự thật. Tôi không muốn cuộc sống của Enzo cũng trở nên như thế. Chỉ có điều Andy có lý do để muốn đưa tôi ra ngoài – anh ta sẽ chẳng ngại ngần gì mà không nhốt Enzo lại vĩnh viễn.
“Đúng thế,” tôi nói. “Hãy đi đi.”
Anh ta thở dài. “Tôi sẽ đi. Nhưng nếu sáng mai tôi không nhìn thấy cô, tôi sẽ lên đây và phá sập cửa. Và tôi sẽ gọi cảnh sát.”
“Được.” Tôi chỉ còn lại một bình nước cuối cùng, nên nếu đến sáng mà Andy không thả tôi ra thì tôi sẽ tàn tạ lắm cho mà xem.
Tôi chờ nghe tiếng bước chân của anh ta bỏ đi. Nhưng không nghe thấy. Anh ta vẫn đang đứng ở bên kia cửa. “Cô không đáng bị đối xử như vậy,” cuối cùng anh ta nói.
Sau đó tiếng bước chân của anh ta biến mất cuối hành lang khi những giọt nước mắt lăn dài trên má tôi.
Tối đó Andy đã thả tôi ra khỏi phòng. Khi cuối cùng cũng được sờ tới gương, tôi sốc trước đôi mắt sưng vù vì hơi cay và gương mặt đỏ rực như thể bị bỏng của mình. Đến sáng hôm sau, tôi mới trông gần bình thường trở lại. Má tôi hồng rực, như thể hôm trước tôi đã tắm nắng quá đà.
Enzo đang làm việc trong sân trước khi Andy lái xe ra khỏi garage, Cece được thắt dây an toàn ngồi ở ghế sau. Anh ta sẽ đưa con bé đi học trong khi tôi nghỉ ngơi hôm nay. Thường thì anh ta sẽ rất tử tế với tôi trong vài ngày sau khi thả tôi ra khỏi tầng gác mái. Tôi chắc chắn là tối nay anh ta sẽ mua hoa về nhà và có lẽ cả trang sức cho tôi nữa. Như thể điều đó có thể đền bù phần nào không bằng.
Tôi đứng nhìn từ cửa sổ khi Andy lái xe qua cổng, ra đường. Sau khi chiếc xe biến mất, tôi để ý thấy Enzo đang nhìn tôi chằm chằm. Thường thì anh ta không đến sân nhà tôi hai ngày liên tiếp. Anh ta đang ở đây vì một lý do không hề liên quan tới tình trạng của các luống hoa trong sân nhà tôi.
Tôi đi ra khỏi cửa trước tới chỗ Enzo đang đứng cầm kéo. Tôi nhận ra cái kéo đó sắc bén đến mức nào. Nếu anh ta chọc nó qua ngực Andy, tất cả sẽ kết thúc. Tất nhiên, anh ta cũng không cần làm điều đó. Chắc anh ta có thể giết Andy bằng tay không ấy chứ.
“Thấy chưa?” Tôi cười miễn cưỡng. “Tôi đã bảo anh là tôi ổn mà.”
Anh ta không cười đáp lại.
“Thật đấy,” tôi nói.
Mắt anh ta đen kịt, đến mức không thể nhận ra con ngươi của anh ta. “Nói cho tôi nghe sự thật đi.”
“Anh không muốn nghe sự thật đâu.”
“Nói cho tôi nghe đi.”
Trong năm năm qua, mỗi một người mà tôi từng kể cho nghe về những gì Andy đã làm với tôi – cảnh sát, bác sĩ, bạn thân của tôi – đều đã bảo tôi bị điên. Hoang tưởng. Tôi đã bị nhốt vì nói ra những gì anh ta đã làm với tôi. Nhưng đây là một người đàn ông muốn nghe sự thật. Anh sẽ tin lời tôi.
Vậy nên khi chúng tôi đứng ở sân trước trong một ngày nắng đẹp, tôi kể cho Enzo nghe tất cả mọi chuyện. Tôi kể cho anh nghe về căn phòng trên tầng gác mái. Tôi kể cho anh nghe một số cách Andy đã dùng để tra tấn tôi. Tôi kể cho anh nghe việc tìm thấy Cecelia bất tỉnh trong bồn tắm. Nó đã xảy ra nhiều năm trước nhưng cảnh mặt con bé chìm dưới nước vẫn như mới ngày hôm qua với tôi. Tôi kể cho anh nghe tất cả mọi thứ khi mặt anh ngày một tối sầm lại.
Trước khi tôi kịp kể xong, Enzo đã thốt ra một tràng tiếng Ý. Tôi không biết ngôn ngữ đó, nhưng nghe là tôi biết đâu là tiếng chửi. Các ngón tay anh siết chặt cái kéo cho tới khi trắng bệch cả ra. “Tôi giết hắn ta,” anh rít lên. “Tối nay, tôi sẽ giết hắn.”
Máu rút cạn khỏi mặt tôi. Cảm giác được kể mọi chuyện đã xảy ra với tôi cho anh nghe thật tuyệt vời, nhưng đó là một sai lầm. Anh đang nổi cơn thịnh nộ.
“Enzo...”
“Hắn là một con quỷ!” anh thốt lên. “Cô không muốn tôi giết hắn à?”
Có chứ, tôi muốn Andy chết lắm chứ. Nhưng tôi không muốn phải đương đầu với bất kì hậu quả nào. Đặc biệt là bức thư sẽ đến tay cảnh sát trong trường hợp anh ta chết. Tôi muốn anh ta chết, nhưng không đủ để chịu sống cả đời trong tù.
“Anh không được làm thế.” Tôi lắc đầu kiên quyết. “Anh sẽ phải vào tù. Cả hai ta sẽ phải vào tù. Đó là điều anh muốn à?”
“Tốt thôi. Vậy thì cô bỏ hắn đi.” Enzo lại làu bàu thật nhỏ bằng tiếng Ý.
“Tôi không thể.”
“Cô có thể. Tôi sẽ giúp cô.”
“Anh có thể làm gì?”
Đó không hoàn toàn là câu hỏi tu từ. Có lẽ Enzo giàu ngầm chăng. Có lẽ anh ta quen biết vài tên du côn nào đó.
“Anh có thể mua cho tôi một cái vé máy bay à? Hộ chiếu mới? Danh tính mới?”
“Không, nhưng…” Anh xoa cằm. “Tôi sẽ tìm ra cách. Tôi quen vài người. Tôi sẽ giúp.”
Tôi muốn tin tưởng anh ta đến cùng cực.
48.
Bước bảy: Cố gắng trốn thoát
Một tuần sau đó, tôi gặp Enzo để lên kế hoạch.
Chúng tôi hết sức cẩn trọng về vấn đề này. Trên thực tế, khi tôi mời bạn bè qua họp hội phụ huynh, tôi còn cố tình làm bộ quát mắng anh vì tội phá hoại cây phong lữ của tôi, chỉ để dập tắt mọi tin đồn khả dĩ. Tôi khá chắc chắn là Andy cài một thiết bị theo dõi ở đâu đó trong xe tôi, nên tôi không thể lái xe tới nhà anh. Thay vào đó, tôi lái tới một nhà hàng thức ăn nhanh, đỗ xe trong bãi, và nhảy vào xe anh trước khi có người nhìn thấy. Tôi vứt điện thoại lại trong xe.
Tôi không dám mạo hiểm.
Enzo có một căn hộ dưới tầng hầm nhỏ mà anh thuê, nhưng nó có lối ra vào riêng. Anh dẫn tôi tới căn bếp nhỏ xíu với một cái bàn tròn và những cái ghế ọp ẹp, và cái ghế rên rỉ một cách đáng sợ mỗi lần tôi ngồi xuống. Tôi cảm thấy bồn chồn về việc nhà của chúng tôi trông dễ chịu hơn nhiều so với nơi anh sống, nhưng rồi, tôi không nghĩ anh là loại người sẽ để ý đến những vấn đề như vậy.
Enzo đi tới chỗ tủ lạnh. Anh rút một chai bia ra và giơ nó lên. “Cô muốn không?”
Tôi định từ chối nhưng rồi đổi ý. “Có, cảm ơn.”
Anh mang hai chai bia về bàn. Anh sử dụng một cái mở bia treo trên móc chìa khóa để mở cả hai chai ra và rồi đẩy một chai ngang qua bàn tới chỗ tôi. Tôi đặt ngón tay lên chai, cảm nhận thủy tinh đặc lạnh lẽo dưới lòng bàn tay.
“Cảm ơn anh,” tôi nói.
“Không phải loại bia gì ngon.” Anh nhún vai.
“Ý tôi không phải vì bia.”
Anh bẻ các đốt ngón tay. Khi các múi cơ trên tay anh gồng lên, thật khó để phớt lờ sự quyến rũ khôn tả của người đàn ông này. Nếu những người phụ nữ trong khu phố mà biết tôi đã ở trong nhà anh thì chắc tất cả sẽ ghen tị phát điên. Họ sẽ cho là anh sẽ xé toạc quần áo của tôi ra trong khi đang nói chuyện và sẵn sàng chiếm đoạt tôi – chắc họ sẽ giận dữ vì anh lại chọn tôi giữa tất cả những người phụ nữ trong phố còn hấp dẫn hơn tôi nhiều. Enzo có thể chọn người tốt hơn nhiều. Họ chẳng biết gì hết. Nó xa sự thật đến mức hơi buồn cười. Nhưng cũng không hẳn.
“Tôi có cảm giác,” anh nói. “Chồng của cô, tôi có thể thấy anh ta là người xấu.”
Tôi hớp một ngụm lớn từ chai bia. “Tôi thậm chí còn không biết anh biết nói tiếng Anh”
Enzo cười. Đến giờ anh đã làm việc trong sân nhà tôi được hai năm rồi, và đây là lần đầu tiên tôi nghe tiếng anh cười. “Giả vờ không hiểu thì dễ hơn. Không thì các bà vợ không bao giờ chịu để tôi yên hết. Cô hiểu tôi chứ?”
Bất chấp mọi thứ, tôi cũng cười. Anh đúng về việc đó. “Anh đến từ Ý à?”
“Sicily.”
“Vậy...” Tôi lắc bia trong chai. “Cái gì đã đưa anh tới đây?”
“Chuyện của tôi không hay lắm đâu.” Vai anh trĩu xuống. “Thế của tôi thì hay à?”
Anh nhìn xuống chai bia của mình. “Chồng của chị gái tôi, Antonia, hắn ta cũng như chồng cô. Một gã xấu xa. Một gã giàu có, quyền lực, tồi tệ, hắn giải trí bằng cách đánh đập chị tôi. Tôi đã bảo chị ấy, bỏ hắn đi... nhưng chị ấy không chịu. Rồi một ngày, hắn đã đẩy chị ấy xuống cầu thang và chị ấy không bao giờ tỉnh dậy nữa.” Anh nắm ống tay áo phông và kéo nó lên để lộ hình xăm mà tôi đã thấy, hình trái tim với cái tên Antonia bên trong. “Đây là cách tôi tưởng nhớ chị ấy.”
“Ồ.” Tôi lấy tay che miệng. “Tôi rất tiếc.”
“Không có công lí trừng phạt những gã như hắn ta, nên tôi tự ra tay.”
Tôi nhớ lại ánh mắt sẫm lại của anh khi tôi kể cho anh nghe những gì Andy đã làm với tôi. Tôi sẽ giết hắn.
“Anh đã...?”
“Không” Anh lại bẻ các đốt ngón tay, âm thanh ấy vang vọng trong căn hộ nhỏ xíu. “Tôi đã không đi xa đến thế. Và tôi hối hận vì điều đó. Bởi vì sau đó, cuộc sống của tôi trở nên vô giá trị. Niente. Tôi đã phải gom góp tất cả mọi thứ mình có để trốn đi.” Anh hớp một ngụm bia. “Nếu đặt chân về đó, tôi sẽ bị giết trước khi kịp rời khỏi sân bay.”
Tôi không biết phải nói gì. “Bỏ đi có khó khăn với anh không?”
“Rời bỏ nơi này có khó khăn với cô không?”
Tôi nghĩ về nó trong giây lát và lắc đầu. Tôi muốn đi. Tôi muốn cách càng xa Andrew Winchester càng tốt. Nếu như thế có nghĩa là phải đi tới beria, thì tôi sẽ đi.
“Cô sẽ cần hộ chiếu cho cô và Cecelia.” Anh tính trên ngón tay. “Bằng lái xe. Giấy khai sinh. Đủ tiền để duy trì cuộc sống cho tới khi có thể tìm được việc. Và hai vé máy bay.”
Tim tôi tăng tốc. “Vậy tôi cần tiền...”
“Tôi có một khoản tiền dành dụm có thể đưa cho cô,” anh nói.
“Enzo, tôi không thể…”
Anh ta phủi tay gạt lời phản đối của tôi đi. “Nhưng chưa đủ. Cô sẽ cần thêm. Cô có thể kiếm được không?”
Tôi sẽ phải tìm cách.
Vài ngày sau, tôi lái xe chở Cecelia tới trường như tôi vẫn làm gần như hàng ngày. Mái tóc vàng của con bé được tết hai bím hoàn hảo sau đầu và con bé đang mặc một cái váy diêm dúa trắng sáng khiến con bé nổi bần bật giữa các bạn cùng lớp. Tôi sợ lũ nhóc khác sẽ trêu chọc con bé vì những cái váy đó, và con bé cũng không thể chơi đùa như nó muốn. Nhưng nếu con bé không mặc chúng thì Andy sẽ trừng phạt tôi.
Cece gõ ngón tay lên ô cửa kính phía sau một cách lơ đễnh khi tôi rẽ vào đường tới Học viện Windsor. Con bé chưa bao giờ quấy tôi về việc đi học, nhưng tôi không nghĩ con bé thích đi học. Tôi ước con bé có nhiều bạn hơn. Tôi đã cho con bé tham dự rất nhiều hoạt động để làm con bé sao lãng và giúp con bé gặp gỡ thêm mọi người, nhưng cũng chẳng có ích gì.
Nhưng điều đó không còn quan trọng nữa. Không lâu nữa mọi thứ sẽ thay đổi.
Rất sớm thôi.
Khi tôi lái đến chỗ thả học sinh, Cece nấn ná ở sau xe, hàng lông mày vàng nhíu chặt lại. “Mẹ sẽ đón con phải không? Không phải bố?”
Andy là người bố duy nhất mà con bé từng biết. Và con bé không biết những gì anh ta làm với tôi, nhưng con bé biết rằng có những lần nó làm điều gì đó mà anh ta không thích, tôi sẽ biến mất vài ngày liền. Và những lúc đó, anh ta sẽ là người đi đón con bé. Điều đó làm con bé sợ. Con bé không nói hẳn ra, nhưng con bé ghét anh ta.
“Mẹ sẽ đón con,” tôi nói.
Khuôn mặt nhỏ của con bé thả lỏng. Tôi muốn nói hẳn ra thật to: Đừng lo con yêu. Chúng ta sẽ sớm thoát khỏi đây. Và hắn ta sẽ không bao giờ có thể làm tổn thương chúng ta được nữa. Nhưng tôi chưa thể nói vậy. Tôi không thể mạo hiểm. Không phải cho tới cái ngày tôi tới đón con bé và chúng tôi đi thẳng tới sân bay.
Sau khi Cecelia xuống xe, tôi vòng lại và lái về nhà. Tôi còn một tuần ở đây. Một tuần trước khi tôi đóng gói hành lý, sau đó lái xe chín mươi phút tới nơi hộp kí gửi đồ của tôi đang đợi với hộ chiếu mới, bằng lái xe mới, và một cục tiền lớn. Tôi sẽ đến sân bay rồi mới mua vé bằng tiền mặt, bởi vì lần trước khi tôi mua vé thanh toán trước, Andy đã đợi sẵn tôi ở cổng. Enzo đã giúp tôi lên kế hoạch cho việc này để giảm thiểu khả năng Andy phát hiện ra những gì tôi đang làm. Cho đến giờ, anh ta vẫn chẳng hay biết gì.
Hoặc là tôi đã tin như vậy cho tới khi bước chân vào phòng khách. Phát hiện ra Andy đang ngồi ở bàn ăn tối. Chờ tôi.
“Andy,” tôi thở dốc.
“Ừm, xin chào.”
“Xin chào, Nina.”
Đó là lúc tôi nhìn thấy ba món đồ nằm trải ra trước mặt anh ta. Hộ chiếu, bằng lái xe, và chồng tiền.
Ôi, không.
“Vậy em đã định làm gì với cái này...” Anh ta nhìn xuống và đọc cái tên trên bằng lái xe. “Tracy Eaton.”
Tôi cảm thấy tôi sắp nghẹt thở. Chân tôi run lẩy bẩy và tôi phải bám chặt vào tường để khỏi đổ quy. “Làm sao anh biết được điều đó?”
Andy đứng dậy khỏi ghế. “Em chưa nhận ra rằng em không thể giữ bí mật với anh à?”
Tôi lùi lại một bước. “Andy...”
“Nina,” anh ta nói. “Đến lúc đi lên gác rồi.”
Không. Tôi sẽ không lên. Tôi sẽ không phá vỡ lời hứa sẽ đón con gái hôm nay. Tôi sẽ không cho phép mình bị nhốt vài ngày liền trên đó khi mà tôi nghĩ mình sẽ sớm được giải thoát. Tôi sẽ không chấp nhận. Tôi không thể tiếp tục chịu đựng điều này nữa.
Trước khi Andy có thể tiến lại gần, tôi lao ra khỏi cửa trước và quay vào xe. Tôi phóng khỏi đường lái xe vào nhà nhanh đến mức suýt thì đâm vào cổng trên đường ra.
Tôi không rõ mình sẽ đi đâu nữa. Một phần trong tôi muốn đi thẳng tới trường của Cecelia và túm lấy con bé, sau đó cứ lái xe đi mãi cho tới khi đến biên giới Canada. Nhưng trốn tránh anh ta mà không có hộ chiếu hay bằng lái xe thì thật khó khăn. Tôi chắc chắn là bây giờ anh ta đã gọi cảnh sát và bơm cho họ câu chuyện người vợ tâm thần của anh ta vừa phát bệnh rồi.
Chỉ có một điều đáng mừng trong tình huống này mà thôi. Anh ta chỉ mới tìm được một trong hai hộp kí gửi. Hai cái hộp riêng rẽ là ý tưởng của Enzo. Anh ta đã tìm được hộp chứa hộ chiếu và bằng lái xe. Nhưng vẫn còn một chồng tiền mặt nữa mà anh ta không biết đến.
Tôi cứ lái mãi cho tới khi đến khu phố của Enzo. Tôi đỗ xe cách nhà anh hai phố và rồi đi bộ nốt quãng đường còn lại. Anh chỉ vừa leo lên xe tải của mình thì tôi xông đến chỗ anh. “Enzo!”
Anh ngẩng phắt đầu dậy khi nghe thấy giọng tôi. Mặt anh trầm xuống khi nhìn thấy nét mặt của tôi. “Có chuyện gì thế?”
“Hắn ta đã tìm được một trong hai hộp kí gửi.” Tôi dừng lại để điều hòa hơi thở. “Tất cả… kết thúc rồi. Tôi không thể trốn đi được nữa.”
Mặt tôi rúm ró lại. Trước khi tôi bắt đầu nói chuyện với Enzo, tôi đã chấp nhận đây sẽ là cuộc đời tôi. Ít nhất cho tới khi Cecelia lên mười tám. Nhưng giờ tôi không nghĩ mình còn có thể tiếp tục. Tôi không thể sống như thế này được. Tôi không thể.
“Nina...”
“Tôi sẽ làm gì đây?” Tôi thút thít.
Anh chìa cánh tay ra và tôi gục ngã trong vòng tay anh. Chúng tôi nên cẩn trọng hơn. Có người có thể nhìn thấy chúng tôi. Nhớ Andy nghĩ tôi ngoại tình với Enzo thì sao?
Nhân đây tôi xin khẳng định, tôi không hề ngoại tình. Không một chút nào. Anh xem tôi như Antonia – người chị gái mà anh không thể cứu. Anh chưa bao giờ tiếp xúc với tôi mà đi quá giới hạn bạn bè. Cả hai chúng tôi đều không bao giờ nghĩ đến khả năng đó. Hiện thời, tất cả những gì tôi có thể nghĩ đến là tương lai mà tôi cứ ngỡ mình sẽ có được đã bị đổ sông đổ bể. Tôi sẽ lại phải chịu đựng thêm một thập kỉ chung sống với con quái vật đó.
“Tôi sẽ làm gì bây giờ?” tôi hỏi lại.
“Đơn giản lắm,” anh nói. “Chúng ta sẽ tiến hành kế hoạch B.”
Tôi ngửa khuôn mặt loang lổ nước mắt lên. “Kế hoạch B là gì?”
“Tôi giết thằng khốn đó.”
Tôi rùng mình khi thấy đôi mắt đen của anh là anh thật sự nghĩ vậy. “Enzo...”
“Tôi sẽ làm điều đó.” Anh rời khỏi tôi và quai hàm căng cứng. “Hắn đáng chết. Thế này không đúng. Tôi sẽ làm những gì đáng ra tôi phải làm vì Antonia cho cô.”
“Và cả hai chúng ta cùng vào tù à?”
“Cô sẽ không phải vào tù.”
Tôi đánh vào tay anh. “Tôi cũng không chịu được việc anh phải vào tù.”
“Vậy thì cô gợi ý thế nào?”
Và rồi ý tưởng đó đến với tôi. Nó đơn giản một cách đẹp đẽ. Và dù ghét cay ghét đắng Andy, tôi cũng rất hiểu anh ta. Kế hoạch này sẽ có hiệu quả.
49.
Bước tám: Tìm người thay thế
Tôi không thể chọn bừa.
Đầu tiên, cô ta phải đẹp. Đẹp hơn tôi, chắc không có gì khó khăn vì tôi đã cố tình buông thả bản thân trong mấy năm vừa rồi. Cô ta phải trẻ hơn tôi – đủ trẻ để đẻ cho Andy đứa con mà anh ta vô cùng khao khát. Cô ta phải là người hợp với đồ màu trắng. Anh ta yêu cái màu đó.
Và hơn tất cả, cô ta phải kẻ đang tuyệt vọng.
Sau đó tôi gặp Wilhelmina Calloway. Cô ta là tất cả những gì tôi muốn. Bộ quần áo lỗi mốt mà cô ta mặc đi phỏng vấn cũng không thể che giấu vẻ trẻ trung và xinh đẹp. Cô ta muốn làm hài lòng tôi đến mức tuyệt vọng. Và rồi chỉ cần kiểm tra lí lịch đơn giản là biết được tiền án tiền sự của cô ta, tôi biết mình đã trúng số. Đây là một cô gái khao khát có một công việc đứng đắn, trả lương cao đến mức tuyệt vọng.
“Tôi không đồng ý với kế hoạch này đâu,” Enzo nói với tôi khi tôi ra ngoài sân nhà để hỏi xin tên vị thám tử tư mà anh quen biết. “Làm thế này là không đúng”
Khi tôi kể cho anh nghe về kế hoạch của tôi cách đây vài tuần, anh không hề vui. Cô sẽ hi sinh một người khác à? Nhưng anh đâu có hiểu.
“Andy kiểm soát được tôi bởi có Cece,” tôi nói. “Cô gái này không có con cái. Không có ràng buộc. Không có gì để anh ta kiểm soát hết. Cô ta có thể bỏ đi.”
“Cô biết mọi chuyện không diễn ra theo cách đó mà,” anh càu nhàu.
“Anh có chịu giúp tôi không đây?”
“Có. Cô biết là tôi sẽ giúp mà.” Vai anh trĩu xuống.
Vậy nên tôi đã thuê vị thám tử tư mà Enzo đã giới thiệu cho tôi bằng số tiền còn lại mà tôi đã giấu được. Và viên thám tử đã cho tôi biết tất cả mọi điều mà tôi cần biết về Wilhelmina Calloway. Anh ta nói với tôi rằng ở công việc trước khi cô ta đến đây, họ đã suýt thì gọi cảnh sát đến bắt cô ta. Anh ta nói với tôi rằng cô ta đang sống trong xe hơi. Và anh ta còn nói với tôi thêm một thông tin nhỏ lí thú khác khiến tôi quyết định ngay lập tức. Ngay sau khi tôi dập máy với viên thám tử, tôi đã gọi ngay cho Millie và đề nghị cô ta đi làm.
Vấn đề duy nhất là Andy.
Anh ta sẽ không muốn có người lạ sống trong nhà của chúng tôi. Anh ta chỉ miễn cưỡng cho phép người ngoài vào nhà vài tiếng đồng hồ để dọn dẹp, nhưng chỉ có thế. Anh ta thậm chí còn không bao giờ cho phép bất kì ai đến trông Cecelia ngoài mẹ anh ta. Nhưng thời điểm hết sức thích hợp. Bố của Andy vừa nghỉ hưu và sau khi bị ngã một cú đau điếng trên băng, họ đã quyết định chuyển tới Florida. Tôi có thể thấy bà Evelyn không quá hào hứng về ý tưởng đó và họ quyết định giữ lại căn nhà cũ làm nơi nghỉ dưỡng mùa hè, nhưng đến giờ thì phần lớn bạn bè họ đều đã chuyển đến miền nam Florida rồi. Và bố của Andy rất mong được chơi golf hàng ngày với bạn thân của ông khi về hưu.
Vậy nên chúng tôi cần giúp việc.
Phần nan giải nhất đó là phòng ngủ mới của Millie sẽ là trên tầng gác mái. Anh ta sẽ không thích điều đó đâu. Nhưng phải như thế thôi. Anh ta phải nhìn thấy cô ta ở trên đó nếu tôi muốn anh ta xem cô ta là người thay thế tôi. Tôi phải dụ dỗ anh ta.
Tôi dàn dựng bối cảnh sân khấu trước khi đẩy cô ta ra trước mặt anh ta. Sáng nào thức dậy tôi cũng ca cẩm về chứng đau nửa đầu khiến tôi không tài nào nấu ăn hay dọn dẹp được. Tôi cố hết sức để khiến căn nhà bừa bãi lộn xộn. Chỉ thêm vài ngày nữa thôi là nhà của chúng tôi sẵn sàng để bị kết án. Chúng tôi cần người giúp việc. Đến mức tuyệt vọng.
Dẫu vậy, ngay sau khi Andy phát hiện ra tôi đã thuê Millie, anh ta đã tra hỏi tôi ở ngoài xe hơi của tôi. Các ngón tay của anh ta bấu vào bắp tay tôi khi anh ta kéo mạnh tay tôi. “Em nghĩ mình đang làm cái quái gì hả, Nina?”
“Chúng ta cần người giúp.” Tôi hếch cằm lên thách thức. “Mẹ anh không có ở đây. Chúng ta cần người trông Cece và giúp dọn dẹp.”
“Em cho cô ta ngủ ở tầng gác mái,” anh ta gầm lên. “Đó là phòng của em. Em nên cho cô ta vào phòng ngủ dành cho khách.”
“Thế bố mẹ anh sẽ ở đâu khi họ đến thăm chúng ta? Tầng gác mái à? Sô pha phòng khách à?”
Tôi thấy quai hàm anh ta chuyển động khi anh ta cân nhắc chuyện này. Bà Evelyn Winchester sẽ không bao giờ chịu ngủ trên sô pha phòng khách hết.
“Cứ để cô ta ở lại hai tháng thôi,” tôi nói. “Cho tới khi hết năm học và em có nhiều thời gian dọn dẹp hơn, và mẹ anh sẽ từ Florida về đây.”
“Quên đi.”
“Thế thì cứ sa thải cô ta nếu anh muốn.” Tôi chớp mắt nhìn anh ta. “Em đâu thể ngăn được anh.”
“Tin anh đi, anh sẽ làm vậy.”
Chỉ có điều anh ta đã không sa thải cô ta. Bởi vì tối hôm đó khi anh ta về nhà, lần đầu tiên, căn nhà sạch bong. Và cô ta phục vụ anh ta một bữa tối không bị cháy. Và cô ta còn trẻ và đẹp.
Vậy nên Millie ở lại trên tầng gác mái.
Kế hoạch này chỉ hiệu quả nếu ba điều sau xảy ra:
1.Millie và Andy thấy người kia thật hấp dẫn.
2. Millie ghét tôi đủ đến mức muốn ngủ với chồng tôi.
3. Họ có cơ hội.
Phần hấp dẫn thì dễ thôi. Millie đẹp lộng lẫy – thậm chí còn đẹp hơn tôi khi tôi còn trẻ – và mặc dù Andy lớn tuổi hơn cô ta khá nhiều, anh ta vẫn quyến rũ đến mê hoặc. Đôi khi Millie nhìn tôi như thể cô ta không hiểu anh ta thấy gì ở tôi. Tôi cố hết sức để tăng cân. Vì Andy không có khả năng nhốt tôi lại trên tầng gác mái nữa, tôi còn dám bỏ qua việc đi làm tóc và để chân tóc sẫm màu hiện ra.
Và hơn tất cả, tôi đối xử với Millie tệ kinh khủng.
Đối xử với cô ta như vậy không phải chuyện dễ dàng với tôi. Tôi là một con người tử tế. Hay ít nhất, hồi xưa tôi đã từng như vậy trước khi Andy phá hủy tôi. Giờ thì mọi thứ chỉ là bàn đạp để tới được cái đích cuối cùng. Millie có thể không đáng phải nhận điều đó, nhưng tôi không thể tiếp tục sống thế này được nữa. Tôi phải thoát khỏi đây.
Cô ta bắt đầu ghét tôi ngay từ buổi sáng đầu tiên ở nhà chúng tôi. Tôi có một cuộc họp hội phụ huynh vào buổi tối, và sáng hôm đó tôi đã xông thẳng vào bếp. Mấy tuần trước đó tôi đã bày bừa khắp nơi, và Millie đã dọn dẹp sạch bong. Cô ta làm việc thật sự chăm chỉ. Mọi bề mặt đều bóng loáng.
Tôi cảm thấy thật kinh khủng khi làm vậy. Thật lòng đấy. Tôi phá nát căn bếp. Tôi kéo mọi cái đĩa và mọi cái cốc mà tôi có thể tìm được ra ngoài. Tôi quẳng nồi và chảo xuống sàn. Ngay khi Millie xuống, tôi đang tiến tới chỗ tủ lạnh. Khi lớn, tôi đã được giao kha khá việc nhà, và tôi thật sự thấy đau đớn khi phải lôi một hộp sữa ra và quẳng nó xuống sàn nhà, để sữa văng tung tóe khắp nơi. Nhưng tôi đã bắt mình làm vậy. Bàn đạp để tới đích.
Khi Millie đi vào bếp, tôi quay lại và nhìn cô ta đầy buộc tội. “Nó đâu rồi?”
“Cái gì… cái gì ở đâu?”
“Các tờ ghi chú của tôi!” Tôi đưa tay lên trán như thể sự việc kinh hoàng này có thể khiến tôi ngất xỉu đi mất. “Tôi đã để toàn bộ ghi chú cho buổi họp hội phụ huynh tối nay trên mặt bếp! Và giờ thì chúng biến mất hết rồi!” Và rồi giọng đầy buộc tội: “Cô đã làm gì chúng?”
Đúng là tôi có ghi chú cho cuộc họp. Nhưng chúng đã được cất an toàn trong máy tính của tôi. Sao tôi có thể chỉ có một bản duy nhất trên mặt bếp được cơ chứ? Chẳng hợp lí gì hết, nhưng tôi cứ khăng khăng đó là sự thật. Cô ta biết tôi đã không để tờ ghi chú nào ở đó, nhưng cô ta không biết là tôi cũng tự biết điều đó.
Tôi hét to đến mức thu hút sự chú ý của Andy. Anh ta thấy thông cảm với cô ta. Trái tim anh ta đang nghiêng về phía Millie bởi vì tôi đang gán cho cô ta một tội mà anh ta biết là cô ta không phạm phải. Anh ta thấy Millie hấp dẫn hơn bởi vì cô ta đang trở thành nạn nhân của tôi.
Như cái cách tôi từng là nạn nhân khi bị quát mắng vì ngực rỉ sữa vào nhiều năm trước.
“Tôi rất xin lỗi, Nina,” Millie lắp bắp. “Nếu tôi có thể làm được gì…”
Mắt tôi quét xuống đống lộn xộn kinh hoàng mà tôi đã tạo ra trên sàn bếp. “Cô có thể dọn dẹp đống lộn xộn kinh tởm mà cô để lại trong căn bếp của tôi trong khi tôi xử lí rắc rối đó.”
Và vào khoảnh khắc đó, tôi đã đạt được cả ba mục tiêu của mình. Đầu tiên, sự hấp dẫn: cô ta mặc quần jean bó và xinh đẹp mà không cần chải chuốt. Thứ hai, Millie ghét tôi. Thứ ba, khi tôi lao ra khỏi phòng, họ có cơ hội để ở riêng với nhau.
Nhưng chưa đủ. Tôi còn một con át chủ bài chưa lật.
Andy muốn có em bé.
Đứa bé đó sẽ không đến từ tôi. Không phải khi vòng tránh thai còn nằm gọn trong tử cung của tôi. Và Andy sẽ phát hiện ra rằng tôi bị hiếm muộn, bởi vì vị thám tử tư mà Enzo tìm hộ tôi đã chụp được vài bức ảnh hay ho của một bác sĩ sản khoa cùng một người phụ nữ không phải là người vợ tào khang hai mươi lăm năm của ông ta. Tất cả những gì mà vị bác sĩ giỏi giang này phải làm là báo cho Andy biết rằng sẽ không có khả năng tôi có thể có bầu, và các bức ảnh đó sẽ ra bãi rác hết.
Một ngày trước khi đi khám bác sĩ Gelman, tôi đã gọi điện cho bà Evelyn ở Florida. Như thường lệ, giọng bà ta không vui vẻ gì cho lắm khi nhận điện thoại của tôi.
“Chào con, Nina,” bà ta nói lạnh nhạt. Con muốn gì ở mẹ? là hàm ý trong đó.
“Con chỉ muốn mẹ là người đầu tiên được biết,” tôi nói, “là con đã bị trễ kinh. Con nghĩ mình đã có thai!”
“Ồ…” Bà ta khựng lại, giằng xé vì nửa muốn thấy phấn khởi vì có đứa cháu ruột đầu tiên và nửa ghét ý nghĩ tôi sẽ là mẹ của nó. “Tuyệt quá.”
Tuyệt quá à. Chắc bà ta nghĩ ngược lại thì có.
“Hy vọng con sẽ uống vitamin tổng hợp cho bà bầu,” bà ta nói. “Và con cần phải tuân thủ một chế độ ăn kiêng nghiêm ngặt khi có bầu. Việc con ăn rất nhiều đồ chứa đầy calorie, như con thường làm, không tốt cho em bé đầu. Andy thật dễ dãi mới để con ăn uống thoải mái như thế, nhưng vì đứa bé, con nên cố gắng kiểm soát bản thân.”
“Vâng, tất nhiên rồi.” Tôi cười nhẹ, sung sướng vì bà Evelyn sẽ không bao giờ là bà nội của con tôi. “Với cả, con tự hỏi... Chắc sẽ rất tuyệt nếu mẹ có thể gửi cho bọn con một ít đồ sơ sinh cũ của Andy. Hôm nọ anh ấy đã nói về việc muốn chuyển cho đứa bé mới các cái chăn và đồ chơi trẻ em cũ của anh ấy. Mẹ nghĩ mẹ có thể gửi nó tới được không?”
“Được, mẹ sẽ gọi cho Roberto và nhờ ông ấy gửi cái hộp đó sang.”
“Tuyệt quá.”