Mở đầu Adrienne
Ai ai cũng nói dối. Nhiều năm về trước, một cuộc thí nghiệm tâm lý học được tiến hành nhằm ước tính mức độ phổ biến của hành vi không trung thực. Cuộc thí nghiệm có sử dụng một cái máy bán hàng tự động đã bị hỏng.
Các đối tượng tham gia thí nghiệm được cho biết trước rằng chiếc máy đang bị lỗi. Nếu họ nhét một tờ tiền vào, chiếc máy lỗi sẽ đẩy kẹo ra nhưng sau đó sẽ nhả tờ tiền ra lại. Những đối tượng sử dụng chiếc máy này thấy rằng việc đó quả thật là đúng. Họ lấy một, hai, ba, hay thậm chí bốn viên kẹo miễn phí, rồi sau đó lấy lại tiền của mình từ chiếc máy.
Trên chiếc máy có gắn một biển báo. Trên biển ghi “Để báo cáo sự cố hỏng máy, vui lòng gọi vào số này.” Các đối tượng không biết rằng số điện thoại ghi trên biển là số của một người nghiên cứu trong cuộc thí nghiệm ấy. Hãy đoán xem có bao nhiêu đối tượng đã gọi tới số này để báo máy hỏng.
Không một ai.
Thực vậy. Không có bất kỳ một người nào trong số hàng tá đối tượng đủ trung thực mà gọi đến số điện thoại được cung cấp để báo máy hỏng. Từng người một cứ lấy kẹo miễn phí rồi bỏ đi.
“Không.” Một mạch máu nhìn rất đáng sợ nổi lên trên cổ Ethan. “Nó ở đằng trước kìa. Chưa qua đâu.”
Tôi thở phì đầy tức tối, tay nắm chặt tờ giấy chỉ đường đến ngôi nhà ở Westchester, một nghĩa cử tốt bụng của cô nhân viên môi giới nhà đất Judy. Đúng là chúng tôi có GPS thật, nhưng đã mất tín hiệu từ khoảng mười phút trước. Bây giờ hai vợ chồng chỉ còn biết bám víu lấy tờ giấy chỉ đường. Cứ như đang ở thời kỳ Đồ đá vậy trời ạ.
Ừ thì Ethan muốn một ngôi nhà ở nơi vắng vẻ. Anh ấy sắp đạt được ước nguyện của mình rồi.
Chuyện tệ hại nhất là trời đang đổ tuyết. Tuyết đã bắt đầu rơi từ mấy tiếng trước, khi chúng tôi đang rời khỏi Manhattan. Khi chúng tôi lên xe, trên trời chỉ lất phất vài bông tuyết nho nhỏ xinh xinh, tan ngay thành nước khi vừa chạm mặt đất. Nhưng suốt một giờ qua, mấy cái bông tuyết đã lớn gấp bốn lần ban đầu. Không còn xinh xắn chi nữa.
Lúc này, xe chúng tôi đã rời khỏi xa lộ, con đường trước mặt hẹp, vắng tanh và đang ngập trong tuyết trơn trượt. Xe của Ethan cũng không phải xe tải. Chiếc BMW của anh tuy có ghế ngồi bọc da may bằng tay vô cùng tinh xảo, nhưng lại chỉ trang bị cho hàng ghế trước, mà anh cũng không giỏi lái xe trong tuyết. Nếu xe bị trượt bánh, có lẽ anh cũng không biết phải đánh lái ngược lại hay là xuôi theo hướng trượt. (Đánh ngược lại, đúng không?)
Vừa dứt lời, chiếc xe lập tức trượt dài trên một mảng tuyết đầy bùn. Mấy ngón tay Ethan siết chặt bánh lái đến trắng bệch. Dù anh giữ được cho chiếc xe đi thẳng, nhưng tim tôi vẫn đập thình thịch. Tuyết rơi ngày càng dày. Anh dừng xe bên vệ đường, xòe bàn tay về phía tôi.
“Đưa tờ giấy anh xem.”
Tôi nghe theo, đưa cho anh ấy tờ giấy đã hơi nhàu. Giá mà anh ấy để tôi lái. Ethan sẽ không đời nào chịu thừa nhận là tôi xác định phương hướng giỏi hơn anh. “Em nghĩ tụi mình qua khỏi chỗ đường rẽ rồi, Ethan.”
Anh ấy nhìn xuống tờ giấy có đánh máy những lời chỉ đường. Rồi anh nhíu mày nhìn qua kính trước. Dù hai cần gạt đang chạy hết tốc lực và đèn pha đang bật, nhưng tầm nhìn vẫn quá kém. Lúc này mặt trời đã lặn, chúng tôi nhìn phía trước chỉ có thể thấy trong khoảng ba mét đổ lại. Mọi thứ ở bên ngoài khoảng cách đó là một màu trắng tinh. “Không. Anh biết cách đi tới đó rồi.”
“Anh chắc không?”
Thay vì trả lời tôi, Ethan lầm bầm, “Lẽ ra em phải xem dự báo thời tiết trước khi chúng ta đi chứ.”
“Hay là mình quay lại?” Tôi ấn hai bàn tay vào giữa hai đầu gối. “Mình có thể xem nhà vào dịp khác mà.” Ví dụ như khi không có bão tuyết đang gầm rú bên ngoài xe.
Chồng tôi xoay ngoắt lại, trừng mắt nhìn tôi như thể tôi mất trí. “Tricia, mình đã lái xe gần hai tiếng đồng hồ mới tới được dây. Chỉ còn cách chừng mười phút lái xe nữa thôi mà giờ em muốn quay lại hả?”
Thêm một điểm mà tôi nhận ra ở Ethan trong quãng thời gian sáu tháng chúng tôi thành vợ chồng. Một khi đã có ý muốn làm chuyện gì đó, anh ấy không bao giờ chùn bước. Với tôi, đó xem như là một ưu điểm. Tôi cũng không muốn cưới một người đàn ông hời hợt, nửa vời.
Tôi vẫn đang tìm hiểu thêm về Ethan. Cả hội bạn gái của tôi đều mắng tôi vì cưới anh chóng vánh quá. Ngày nọ, chúng tôi gặp nhau trong một tiệm cà phê – tôi bị vấp và làm đổ ly nước của mình ngay cạnh bàn anh đang ngồi, và anh khăng khăng mời tôi một ly khác.
Tình yêu sét đánh, đúng vậy. Khi trông thấy anh ấy, tôi đổ ngay trước mái tóc vàng với những sợi highlight bằng một màu vàng còn sáng hơn. Đôi mắt anh xanh màu của bầu trời vào một ngày trong trẻo, khuất sau hàng mi vàng nhàn nhạt. Chiếc mũi thẳng từ tổ tiên La Mã khiến anh trông lãng tử mà vẫn mạnh mẽ. Khi anh nở nụ cười, trái tim tôi loạn nhịp. Chúng tôi ở bên nhau suốt sáu tiếng đồng hồ sau đó, cùng thưởng thức cà phê, rồi anh mời tôi đi ăn ngay tối hôm ấy. Đêm đó, tôi chia tay với người bạn trai đã quen hơn một năm, xin lỗi và giải thích rằng tôi đã gặp người đàn ông mà tôi sẽ cưới làm chồng.
Chín tháng sau, tôi và chàng Romeo trong quán cà phê của mình kết hôn. Sáu tháng sau nữa, chúng tôi chuyển nhà ra vùng ngoại ô. Mối quan hệ của chúng tôi cứ như được tua nhanh vậy.
Nhưng cho đến hiện tại, tôi không thấy hối hận điều gì. Càng hiểu hơn về Ethan, tôi càng yêu anh nhiều hơn. Và tình cảm anh dành cho tôi cũng hệt như vậy. San sẻ cuộc sống của tôi với anh là điều tuyệt vời hơn tất thảy. Ngoại trừ một bí mật lớn mà anh chưa biết.
“Thôi được,” tôi nói. “Vậy mình đi tìm ngôi nhà đó đi.”
Ethan trả lại tôi tờ giấy chỉ đường. Anh cho xe đi tiếp. “Anh biết đường. Nó ở ngay phía trước thôi.”
Chuyện này thì để xem sao đã.
Lần này, anh ấy chạy chậm hơn, phần là do tuyết, phần là để không chạy lố qua đường rẽ, chỗ mà tôi đoan chắc là anh đã chạy qua cách đây hơn tám trăm mét. Tôi cũng chăm chăm nhìn đường, dù rằng kính trước của xe đọng một mảng tuyết lớn. Tôi vắt óc nghĩ tới những suy nghĩ ấm áp, khô ráo.
“Kìa!” Ethan kêu lên. “Anh thấy rồi!”
Tôi chồm người tới trước, làm căng sợi dây đai bảo hộ. Anh ấy thấy rồi? Nhưng mà thấy cái gì mới được? Anh ấy đang mang kính trượt tuyết hoặc là kính hồng ngoại ban đêm hay sao? Bởi vì tôi chỉ thấy toàn tuyết là tuyết, xa hơn, cũng vẫn là tuyết, xa hơn nữa, là màn đêm đen kịt. Nhưng rồi anh cho xe chạy chậm lại, và chẳng mấy chốc, một con đường mòn nhỏ dẫn vào một khu vực cây cối rậm rạp hiện ra, đèn pha của xe soi sáng một tấm biển gần như bị tuyết phủ kín. Tôi chỉ lờ mờ đọc được chữ trên biển khi chồng cho xe rẽ gấp vào lối mòn.
Đường Tuyết Tùng.
Ngạc nhiên chưa – cuối cùng vẫn là Ethan đúng. Tôi cứ đinh ninh anh ấy đã chạy qua khỏi con đường rẽ vào đường Tuyết Tùng, nhưng hóa ra là chưa. Nó ở ngay đây. Dù rằng lúc này đã vào được con đường nhỏ hẹp để tới ngôi nhà, nhưng tôi lo là chiếc BMW không kham nổi. Nhìn sang chồng mình, tôi thấy anh cũng đang lo lắng y hệt. Con đường dẫn tới ngôi nhà chỉ được lát sơ sài, mà lúc này còn phủ đầy tuyết.
“Tụi mình nên bảo Judy giới thiệu nhà nhanh nhanh,” tôi nói. “Em không muốn bị kẹt lại đây đâu.”
Ethan gật đầu tán thành. “Nói thật là tụy anh muốn chọn nơi xa thành phố, nhưng chỗ này đúng là điên rồ. Kiểu như chúng ta đang ở...”
Tiếng anh ấy nhỏ dần rồi mất hẳn. Tôi đoán chừng là anh định nói chúng tôi đang ở nơi sơn cùng thủy tận. Nhưng trước khi tiếng nói kịp phát ra, anh đã há hốc miệng. Vì ngôi nhà cuối cùng đã hiện ra trong tầm mắt.
Thật không thể tin được.
Bảng niêm yết trên trang web của Judy có nói đây là một căn nhà hai tầng, kèm một gác xép, nhưng lời mô tả này hoàn toàn không xứng với tầm vóc của ngôi nhà. Trần nhà hẳn là rất cao, vì mái nhà hình tam giác dốc đứng dường như chọc thẳng vào nền trời, bên dưới lớp tuyết dày nặng. Tường nhà trổ nhiều khung cửa sổ vòm nhọn, mang lại cảm giác đây là một tòa thánh đường hơn là nhà ở. Hàm dưới của Ethan trông hệt như cánh cửa đã tháo bản lề vậy.
“Chúa ơi,” anh thở ra. “Em có tưởng tượng được cảnh sống ở một nơi như thế này không?”
Có thể tôi chỉ mới biết chồng mình hơn một năm, nhưng tôi biết vẻ mặt hiện tại của anh ấy. Không phải anh đang hỏi một câu hỏi tu từ. Anh ấy muốn sống trong ngôi nhà này. Chúng tôi đã lôi Judy tội nghiệp đi qua nửa vùng Westchester và Long Island vì không có nơi nào chúng tôi xem qua được như những gì Ethan mường tượng trong đầu. Nhưng bây giờ...
“Anh thích ngôi nhà này hử?” Tôi hỏi.
“Em không thấy là nó rất tuyệt vời à? Nhìn mà xem.”
Tôi lên tiếng đồng tình. Ngôi nhà này quả thật rất đẹp, không thể chối cãi. Rộng rãi, tao nhã, ở nơi thanh vắng – những điều mà chúng tôi vẫn đang tìm kiếm. Một ngôi nhà hoàn hảo để nuôi dạy con cái, vốn là mục đích sau cùng của hai vợ chồng. Tôi muốn nói với Ethan rằng tôi cũng thích ngôi nhà nhiều như anh vậy. Rằng khi Judy đến, chúng tôi nên lập tức đề nghị việc mua bán với cô ấy.
Nhưng tôi không thể.
Bởi vì trong lúc đăm đăm nhìn ngôi nhà to lớn ấy, trong tôi nảy sinh một cảm giác xấu. Rất xấu, đến mức tôi phải che miệng lại và hít một hơi thật sâu để không nôn hết bữa trưa của mình lên khắp mặt ghế đắt tiền của chiếc xe. Trong đời, tôi chưa từng có cảm giác này. Với bất kì ngôi nhà nào trong số cả tá ngôi nhà trống mà chúng tôi đã dạo qua suốt mấy tháng rồi cũng không có. Tôi chưa từng có cảm giác nào dữ dội như thế này.
Một chuyện gì đó khủng khiếp lắm đã xảy ra tại ngôi nhà này.
“Ui chết tiệt,” Ethan nói.
Tôi run rẩy hít thêm một hơi, cố ém lại một cơn buồn nôn khác. Lúc đó tôi nhận ra chiếc xe đã ngừng di chuyển. Hai bánh trước xoay tròn một cách quyết liệt, nhưng chẳng ích gì. Chiếc xe đã bị lún.
“Đường trơn quá,” anh nói. “Bánh xe không ma sát với mặt đường.”
Tôi khoanh tay ôm lấy thân mình mà vẫn run rẩy, dù máy sưởi đang chạy hết công suất. “Chúng ta phải làm gì đây?”
“Chà...” Anh vươn tay ra gạt đi một phần hơi nước đọng trên kính xe. “Chúng ta gần ngôi nhà lắm rồi. Mình có thể đi bộ tới đó.”
Nói thì dễ lắm. Anh ấy đâu có mang giày bốt Manolo Blahnik.
“Hơn nữa, hình như Judy đã tới nơi rồi,” anh nói thêm.
“Thật hả? Em có thấy xe cô ấy đâu.”
“Ừ, nhưng mà nhà đang sáng đèn kìa em. Chắc là cô ấy đậu xe trong ga-ra.”
Tôi nheo mắt cố nhìn ngôi nhà xuyên qua tấm kính xe mờ căm hơi nước. Khi đã nhìn kỹ hơn, tôi thấy một ngọn đèn đang sáng lại một trong các ô cửa sổ tầng trên. Lạ lùng. Nếu một nhân viên môi giới nhà đất đang giới thiệu nhà, chẳng phải cô ấy nên mở đèn ở tầng dưới hay sao? Nhưng toàn bộ tầng trệt của ngôi nhà đang chìm trong bóng tối. Chỉ có duy nhất ánh đèn đó ở tầng trên.
Người tôi run lên lần nữa.
“Đi nào,” Ethan bảo. “Nên vô trong nhà. Mình đâu thể ở trong xe cả đêm được. Xe hết xăng là tụi mình sẽ chết cóng đó.”
Suy nghĩ gì mà xúi quẩy. Tôi bắt đầu thấy hối hận vì chuyến đi này rồi đó. Tôi nghĩ gì mà lại ra tận ngoài này cơ chứ? Nhưng Ethan lại mê ngôi nhà quá đỗi. Có lẽ chuyện sẽ đâu vào đấy thôi.
“Thôi được,” tôi bảo. “Đi bộ thì đi bộ.”