Chương 2
Ôi lạy Thượng đế, trời lạnh như cắt. Vừa mở cửa xe ra, tôi lập tức hối hận khi đồng ý cuốc bộ tới ngôi nhà. Tôi đang mặc một chiếc áo khoác len Ralph Lauren dài tới gối, nhưng chẳng khác gì đang đắp một tờ giấy vì gió cứ như đang thổi xuyên qua người tôi, kể cả khi tôi kéo mũ áo lên trùm đầu.
Nhưng hai bàn chân tôi mới là tệ nhất. Tôi đang mang giày bốt da, nhưng nó không hẳn là giày bốt đi tuyết. Đôi giày giúp tôi cao thêm gần tám xentimet, thật đáng mừng, và rất hợp với quần jean màu xanh dáng ôm, nhưng lại chẳng có tác dụng gì trong việc bảo vệ hai bàn chân tôi đang chìm trong ba tấc tuyết.
Hà cớ gì tôi lại đi mua một đôi giày bốt thời thượng chẳng thể phát huy công dụng của một đôi giày bốt hở trời? Khoảnh khắc đó, tôi bắt đầu hối tiếc, một cách sâu sắc, mọi lựa chọn trong cuộc đời mình. Mẹ tôi luôn dặn đừng bao giờ ra khỏi nhà với đôi giày mà con không đi nổi một dặm đường.
“Em ổn không, Tricia?” Ethan hỏi tôi. “Em không bị lạnh chứ hả?”
Anh ấy nhăn trán lại, khó hiểu và lo lắng khi thấy răng tôi đánh bò cạp còn môi thì đang dần tím tái. Anh ấy đang mặc chiếc áo khoác trượt tuyết màu đen mua hồi tháng trước, và dù tôi không thấy được hai bàn chân anh, nhưng tôi cam đoan là giày bốt của anh ấy to và ấm.
Tôi muốn vặn cổ chồng mình hết sức vì đã bắt tôi phải cuốc bộ, nhưng như vậy thì tôi phải rút hai tay ra khỏi túi áo khoác, và kết quả có lẽ tay tôi sẽ bị bỏng lạnh, bởi vì không giống anh ấy, tôi không mang găng. Tôi phải thừa nhận là anh đã chuẩn bị cho chuyến đi chu đáo hơn mình.
“Em hơi lạnh,” tôi đáp. “Giày của em không có chống thấm.”
Ethan nhìn xuống giày mình, rồi ngước lên nhìn tôi. Sau một lúc cân nhắc, anh ấy giẫm lên tuyết đi vòng qua chiếc xe, rồi khom người xuống bên cạnh tôi. “Rồi, trèo lên lưng anh đi.”
Quên những gì tôi vừa nói đi nhé. Tôi yêu chồng mình quá. Thật đấy.
Anh cõng tôi đi hết con đường mòn, đi qua tấm biển BÁN NHÀ cắm ở sân cỏ đầy tuyết phía trước, tới tận cửa chính. Phần lớn hiên trước của ngôi nhà được che chắn khỏi tuyết, anh cẩn thận thả tôi xuống đó. Anh lắc cho đám bông tuyết rơi khỏi mái tóc vàng lúc này đã ẩm ướt, hàng mi chớp chớp rũ đi những giọt nước đọng.
“Cảm ơn anh.” Tôi cười với anh, ngây ngất trong tình yêu dành cho anh chồng mạnh mẽ, đẹp trai của mình. “Anh là anh hùng của em.”
“Rất vinh hạnh.” Rồi anh cúi rạp người. Nịnh quá. Tôi thích cái giai đoạn trăng mật này quá đi mất.
Ethan cởi đôi găng bằng len ra, ấn ngón cái lên chuông cửa. Chúng tôi nghe tiếng đinh đoong vang vọng khắp căn nhà, nhưng sau một hồi chờ đợi, chẳng có tiếng bước chân nào đi đến cửa để đón chúng tôi vào.
Một điểm lạ nữa là tầng trệt ngôi nhà tối đen. Cả hai đã thấy ngọn đèn trên lầu ấy, nên cứ mặc định trong nhà có người. Chúng tôi cứ ngỡ đó là Judy. Nhưng nếu Judy ở đây, cô ấy sẽ đi xuống lầu chứ nhỉ? Không có chuyện cô ấy lại ở trên lầu, trong một phòng ngủ nào đó đâu. Nhưng tầng trệt ngôi nhà lặng ngắt như tờ.
“Có lẽ chủ nhà đang ở nhà,” Ethan nói, ngửa cổ ra nhìn căn nhà cao sừng sững.
“Có thể lắm..”
Nhưng còn một chuyện lạ khác nữa. Trong khắp khuôn viên ngôi nhà, không có bóng dáng một chiếc xe nào. Ít nhất là không có chiếc nào mà tôi nhìn thấy. Dĩ nhiên, khi có bão tuyết, thì chủ nhà hẳn đã cho xe vào ga-ra rồi. Judy thì nhất định sẽ không đậu xe trong ga-ra, nên việc không thấy xe của cô ấy chứng tỏ cô ấy chưa đến đây.
Ethan nhấn chuông lần nữa trong lúc tôi lấy điện thoại từ trong túi xách ra. “Không có tin nhắn của Judy,” tôi thông báo. “Nhưng điện thoại em đã mất sóng ít nhất là hai chục phút trước rồi, nên chắc là cô ấy đang cố gắng liên lạc với mình đó.”
Anh ấy mà lấy điện thoại của mình trong túi và nhíu mày nhìn màn hình. “Điện thoại anh cũng không có sóng.”
Ngôi nhà vẫn lặng thinh.
Ethan rảo bước đến khung cửa sổ cạnh cửa chính, hai bàn tay khum lại phía trên mắt để nhìn vào bên trong. Anh lắc đầu.
“Chắc chắn là không có ai ở tầng dưới. Anh tin là không có ma nào ở đây cả.” Anh nhún vai. “Có lẽ Judy đã để đèn trên lầu từ lần trước cô ấy tới đây.”
Nghe không giống con người của Judy chút nào. Judy Teitelbaum là một chuyên gia tài ba. Cô ấy đã làm môi giới nhà từ khi tôi còn chưa ra đời, và mỗi căn nhà mà cô ấy giới thiệu với chúng tôi đều sạch sẽ, ngăn nắp. Hẳn là cô ấy đã tự mình lau dọn luôn ấy. Tôi thậm chí còn không dám động vào bất cứ cái gì khi đi xem nhà. Nếu tôi đặt một ly nước xuống mà không có miếng lót ly, Judy chắc sẽ lên cơn đột quỵ mất. Thế nên là không, tôi không cho là cô ấy sẽ rời khỏi ngôi nhà này mà vẫn để đèn sáng trên lầu. Nhưng tôi không nghĩ ra được lời giải thích nào khác.
Ethan giật giật cổ áo khoác, còn tôi phải tự ôm lấy mình cho ấm. “Anh không biết phải làm gì nữa. Cô ấy rõ ràng không ở đây.”
Tôi tuyệt vọng thở ra một hơi. “Hay thật. Vậy giờ mình làm gì đây?”
“Khoan đã.” Mắt anh lia xuống tấm thảm dưới chân chúng tôi – dòng chữ “Hoan nghênh” viết kiểu cọ, bị tuyết che đi một phần. “Có lẽ đâu đó quanh đây có chìa khóa dự phòng đấy.”
Dưới thảm chân không có – như vậy thì lộ liễu quá – nhưng sau khi tìm kiếm khắp cùng, hóa ra có một cái được giấu bên dưới một chậu cây gần cửa chính. Chiếc chìa khóa nằm trong lòng bàn tay tôi lạnh như băng và hơi ướt.
“Vậy...” tôi nhướng chân mày nhìn Ethan. “Chúng ta có nên vào trong nhà khi không có cô ấy không? Anh thấy như vậy có được không?”
“Tốt hơn là mình vào đi. Ai biết bao lâu nữa cô ấy mới tới, mà ngoài này lạnh quá đi mất.” Anh choàng một cánh tay qua vai tôi với vẻ bảo bọc. “Anh không muốn em bị viêm phổi đâu.”
Anh ấy nói phải. Không có sóng điện thoại, xe hơi thì ngày càng bị chôn sâu trong tuyết, chúng tôi cần nơi ẩn náu. Ít nhất là chúng tôi sẽ được an toàn bên trong ngôi nhà.
Tôi đút chìa khóa vào và nghe tiếng nó xoay trong ổ. Tay tôi tì lên nắm đấm cửa, cảm thấy nó lạnh ngắt trong lòng bàn tay. Tôi cố vặn nắm đấm, nhưng cánh cửa không hề xê dịch. Khi thật. Tôi nhìn xuống chiếc chìa khóa, vẫn đang cắm trong ổ. “Anh có nghĩ là có then cài không?”
“Để anh thử.”
Tôi bước lui ra sau để Ethan lên thử. Anh xoay xoay cái chìa, rồi thử vặn nắm đấm. Vô ích. Anh bước lùi lại một lát, rồi siết lấy nắm đấm lần nữa và tông mạnh cả người vào cánh cửa gỗ nặng nề. Một tiếng rắc lớn vang lên, cánh cửa bật mở.
“Anh mở được rồi!” Anh hùng của tôi. Yêu làm sao.
Bên trong ngôi nhà tối như hũ nút. Ethan bật một công tắc trên tường, lòng tôi chùng xuống khi không có gì xảy ra. Nhưng rồi mấy ngọn đèn treo trên trần chớp tắt vài cái trước khi bắt đầu chiếu sáng. Có điện, lạy trời. Ánh sáng mờ đục – có lẽ có vài bóng đèn đã đứt – nhưng cũng đủ để chiếu sáng không gian phòng khách to oạch.
Miệng tôi há hốc.
Trước hết, phòng khách rộng khủng khiếp, và kiểu xây thông tầng càng khiến nó trông lớn hơn nữa. Sau nhiều năm sống trong một căn hộ Manhattan thì với chúng tôi, gần như ngôi nhà nào cũng có vẻ khổng lồ. Nhưng ngôi nhà này khổng lồ như một cái bảo tàng. Khổng lồ như một cái phi trường luôn. Và không chỉ có diện tích lớn, mà trần nhà cao cũng khiến nó trông bề thế hơn hẳn.
“Ôi trời,” Ethan thì thầm. “Nơi này tuyệt cú mèo. Hệt như một thánh đường.”
“Ừ.”
“Giá bán lại cực thấp. Nhìn qua thì thấy nó phải đáng giá gấp bốn lần con số đó.”
Ngay lúc tôi gật đầu tán thành lời anh ấy, linh cảm xấu đó lại một lần nữa dâng lên trong tôi. Chuyện gì đó khủng khiếp lắm đã xảy ra trong ngôi nhà này.
“Có thể có mốc,” anh nói trong suy tư. “Hoặc móng nhà yếu. Chúng ta nên nhờ người có chuyên môn khảo sát qua trước khi ký kết.”
Tôi không trả lời anh. Tôi không cho anh biết là tôi đang âm thầm hi vọng ngôi nhà này đầy nấm mốc hoặc móng nhà sắp sụp, hay hi vọng có một lí do khác để tôi có thể từ chối sống ở đây mà không mang tiếng là người phụ nữ không biết điều, không chịu mua căn nhà mà chồng mình thích vì cô ta có linh cảm xấu về nó.
Và ngôi nhà này còn có một điểm lạ khác.
Trong nhà đầy đủ nội thất. Phòng khách có một bộ sô pha nhiều ngăn, một chiếc ghế đôi, một bàn trà, và nhiều kệ sách đầy ắp. Tôi bước ngang qua phòng tới bên bộ số pha bằng da, lướt ngón tay trên một miếng nệm ghế. Bề mặt da có vẻ cứng, giống như đã lâu không có ai ngồi lên, và khi tôi nhấc tay lên thì thấy ngón tay đen sì. Bụi – sau nhiều năm trời.
Một số ngôi nhà chúng tôi từng xem cũng có đồ nội thất vì chủ nhà còn đang sống ở đó, nhưng những ngôi nhà đó mang dáng vẻ của nhà có người ở. Ngôi nhà này thì không. Mọi món đồ trong phòng khách đều phủ một lớp bụi dày. Những món đồ này không phải là loại mà người ta sẽ để lại khi chuyển nhà. Bộ ghế da ấy có lẽ có giá đến năm chữ số. Hơn nữa, ai mà lại bỏ lại toàn bộ sách của mình chứ?
Sàn nhà cũng phủ bụi, giống như không có ai giẫm lên trong một thời gian dài. Khi ngước mắt lên, tôi để ý thấy nhiều mạng nhện dày giăng kín mọi ngóc ngách của căn phòng. Tôi gần như có thể tưởng tượng ra cảnh mấy con nhện bò lổn ngổn trên đám mạng ấy, chờ đợi để cắm phập những cái răng nanh vào người mình.
Đó cũng là một bằng chứng khác cho thấy Judy chưa tới đây. Judy tuyệt không bao giờ để một căn nhà bụi bặm nhường này. Còn mạng nhện? Không có cửa. Điều đó đi ngược lại tín ngưỡng của cô ấy.
Tôi xoay sang nhìn Ethan, chuẩn bị chỉ ra cho anh thấy điểm này, nhưng anh đang bị một thứ gì đó làm phân tâm. Một bức tranh chân dung khổng lồ của một người phụ nữ treo phía trên lò sưởi. Anh ấy đang trừng mắt nhìn nó, vẻ mặt u ám.
“Anh này,” tôi gọi. “Sao thế?”
Hàng lông mi nhạt màu khẽ rung. Anh có vẻ bất ngờ với chuyện tôi đột nhiên đứng bên cạnh, cứ như anh đã quên mất rằng tôi đang ở đây. “Ồ. Không có gì. Anh chỉ... Em nghĩ đây là ai?”
Tôi theo tầm mắt anh ấy nhìn lên bức chân dung. Bức tranh to đùng – to hơn bình thường rất nhiều. Và người phụ nữ trong tranh có diện mạo vô cùng nổi bật. Không còn cách nào khác để miêu tả cô ấy – cô là kiểu phụ nữ mà nếu gặp trên đường, chúng ta sẽ dừng lại và nhìn thật chăm chú. Cô dường như đang ở độ tuổi hơn ba mươi, mái tóc thẳng tưng dài vừa qua vai. Nhìn qua, tôi cứ nghĩ tóc cô ấy màu nâu đỏ, nhưng khi tôi nghiêng đầu sang bên nhìn, mái tóc ánh lên màu đỏ rực. Làn da trắng muốt, không tì vết, nhưng hẳn nhiên là trong tranh vẽ thì ai cũng sẽ có làn da đẹp. Một trong những điểm nổi bật nhất của cô là đôi mắt màu xanh lá sáng rực. Rất nhiều người có mắt xanh lá điểm xuyết thêm màu nâu hoặc xanh dương, nhưng màu mắt của cô ấy xanh đến mức cứ như chúng có thể nảy bật ra khỏi nền vải của bức tranh vậy.
“Có lẽ cô ấy từng sống ở đây chăng?” Tôi đoán.
Đôi môi Ethan cong lên thành một nụ cười nhếch mép. “Kiểu người tự phụ, tự luyến thế nào mới treo một bức chân dung to bự của mình trên lò sưởi?”
“Thế ý anh là anh không muốn em treo một bức chân dung to bự của em trên tường nhà mới của mình à?” Tôi ghẹo anh.
Ethan ném cho tôi một ánh mắt coi thường. Bức tranh này có cái gì đó khiến anh ấy bị rối loạn, và có vẻ anh ấy không thích nói tới chuyện ấy.
Tôi dạo bước đến bên kệ sách nằm gần lò sưởi, vẫn quấn mình trong chiếc áo khoác len vì không khí quá lạnh, không thể cởi ra. Người đã sống ở đây, dù là ai, hẳn là rất thích đọc sách, vì có nhiều kệ sách đặt chỗ này chỗ kia khắp căn phòng, gần như kệ nào cũng chất đầy ắp sách. Tôi liếc sơ qua một số tựa sách trên mấy cái kệ, phòng trường hợp chúng tôi bị kẹt lại đây một lúc và tôi cần thứ gì đó để giải khuây. Có một kệ chất đầy các cuốn sách mang cùng một tựa.
Giải phẫu cơn sợ hãi.
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, tôi áp chặt áo khoác vào trước ngực. Tôi nhón lấy một cuốn bìa cứng từ trên kệ, cuốn sách phủ một tầng bụi như mọi thứ khác trong ngôi nhà. Giải phẫu cơn sợ hãi của Bác sĩ Adrienne Hale. Trên trang bìa là hình ảnh một con dao đang nhỏ máu. Tuyệt. Đúng là cái mà tôi cần thấy ngay lúc này.
Tôi lật cuốn sách ra bìa sau. Có vài lời khen ngợi cuốn sách được trích lọc từ lời của nhiều tác giả và chuyên gia nổi tiếng. Góc dưới bên trái có một tấm ảnh của tác giả. Chính là người phụ nữ trong bức tranh treo phía trên lò sưởi.
“Ethan,” tôi kêu. “Anh xem này.”
Anh ấy dứt mắt khỏi bức vẽ, đi đến gần tôi bên kệ sách. Anh nhìn qua vai tôi, nhìn tấm ảnh trên bìa sau cuốn sách. “Adrienne Hale,” anh đọc lên. “Cô ta chẳng phải là vị bác sĩ tâm lý bị giết kia sao?”
Anh ấy nói đúng. Ba năm trước, vụ mất tích của bác sĩ Adrienne Hale là một trong những vụ việc ồn ào nhất trên các bản tin. Đặc biệt khi nó diễn ra không lâu sau khi cô ấy phát hành cuốn sách tâm lý học đại chúng bán cực chạy, đã vào danh sách bán chạy của Thời báo New York suốt gần một năm, chễm chệ ở vị trí đầu trong nhiều tháng. Người người nhà nhà đều đọc cuốn sách ấy, kể cả bạn, thật đấy. Hiển nhiên, thành công vang dội của cuốn sách phần lớn là bởi sự biến mất của cô ấy khiến người ta quá đỗi kinh ngạc.
“Cô ấy mất tích,” tôi sửa lại lời anh. “Em nghĩ cảnh sát vẫn chưa tìm thấy xác cô ấy.”
Anh lấy cuốn sách từ tay tôi, giở qua các trang. “Anh cá là cuối cùng họ đã tìm được cô ta rồi. Dạt vào đâu đó.”
“Cũng có thể.” Adrienne Hale đã không còn được lên báo đài ít nhất từ hai năm trước, cuốn sách của cô cũng rớt khỏi bảng xếp hạng. “Anh đã đọc cuốn này rồi đúng không?”
Hai mắt anh ấy vẫn dán vào mấy trang sách trước mặt, lắc đầu. “Anh ghét cái thể loại tâm lý học đại chúng tào lao đó lắm.”
“Không đâu, cuốn sách hay lắm đấy.” Tôi chọc ngón tay vào mấy trang sách đang mở ra trên tay anh. “Toàn bộ nội dung là về các bệnh nhân của cô ấy, những trải nghiệm kinh hoàng mà họ đã trải qua, cùng với cách thức họ đối mặt với chúng.”
“Ừ, anh không hứng thú.” Ethan đặt bừa cuốn sách lên tầng trên cùng của một kệ, đột nhiên không còn quan tâm tới nó nữa. Anh ấy không ham đọc sách cho lắm. “Bạn trai cô ta là hung thủ, đúng không? Anh có nhớ chi tiết đó. Anh ta là dân công nghệ thì phải.”
“Cảnh sát buộc tội anh ta, nhưng hình như anh ta không bị bỏ tù.”
“Nhưng có lẽ anh ta là hung thủ thật.”
“Có lẽ vậy.” Tôi gật đầu. “Trên đời này có vô số gã đàn ông nguy hiểm mà.”
Ethan nắm lấy tay tôi, kéo tôi lại gần để tôi cảm thấy hơi thở nóng hổi của anh phả lên má mình. “Em có mừng vì anh đã cứu em khỏi những tên cặn bã đó không?”
Tôi đảo tròn hai mắt, nhưng anh ấy cũng không hoàn toàn sai. Tôi cũng đã từng hẹn hò với vài tên cặn bã. Không ai có khuynh hướng giết người giống bạn trai của bác sĩ Adrienne Hale, nhưng từng có một tên cắm sừng tôi với cô bạn thân của tôi. Một câu chuyện hầu như không có gì mới mẻ. Nhưng Ethan lại vô cùng chung tình trong suốt thời gian chúng tôi ở bên nhau. Anh ấy thậm chí không hề liếc nhìn những phụ nữ khác, dù lúc nào cũng có phụ nữ liếc nhìn anh.
“Vậy anh có nghĩ đây là nhà cô ấy không?” Tôi hỏi. “Bác sĩ Adrienne Hale ấy?”
“Dám lắm.” Anh lại nhìn bức tranh lần nữa. “Hoặc cô ta, hoặc là một người nào đó mê mệt cô ta.”
Dù đang mặc áo khoác, tôi vẫn thấy lạnh căm. Tôi chà xát hai cánh tay để tạo hơi ấm. Nếu ở đây lâu hơn, có lẽ chúng tôi có thể thử mở hệ thống sưởi lên. Ethan rất sành những chuyện như thế. “Anh có thấy khó chịu khi sống trong nhà của một người chết không?”
“Không hẳn.” Anh nhún vai. “Ai rồi cũng xuống mồ mà, chẳng phải sao? Nên trừ khi chúng ta mua một căn nhà mới xây, còn không thì bảo đảm đã từng có người sống trong đó và giờ họ đã chết. Thì có làm sao đâu?”
Tôi lại biết thêm một điểm thú vị khác về anh chồng sáu tháng của mình: không mê tín.
Tôi lướt mắt qua những thứ chất trên kệ, rồi dừng lại ở cuốn sách Ethan đã tiện tay ném lên đỉnh kệ.
Không hiểu sao tôi có cảm giác Adrienne Hale sẽ không thích việc anh gây bừa bộn kệ sách của mình – kiểu như anh đã làm xáo trộn nguồn năng lượng trong ngôi nhà vậy. Tôi nhặt cuốn sách lên đặt lại chỗ cũ. Hi vọng hành động ấy sẽ tạm thời xoa dịu linh hồn của cô, dù hung thủ sát hại cô vẫn còn nhởn nhơ ngoài kia.
Bao tử tôi phát ra một âm thanh nghe thật là xấu hổ. “Theo anh bao giờ Judy mới đến? Em đói rã ruột rồi.”
“Anh chịu thua.” Anh nhìn đồng hồ trên tay. “Để anh xem lại xem có xe của cô ấy trong ga-ra không nhé.”
Trong lúc Ethan đi tìm cánh cửa dẫn xuống ga-ra, mắt tôi tình cờ nhìn xuống sàn nhà dưới chân. Mặt sàn gỗ bẩn đến nỗi tôi sẽ không cam lòng bước đi bằng chân không đâu – lòng bàn chân tôi chắc sẽ đen sì ra mất. Nhưng khi tôi nhìn xuống sàn trong ánh sáng chập chờn tỏa ra từ mấy ngọn đèn trên đầu, tôi nhận thấy lớp bụi gần kệ sách có sự thay đổi. Nhìn vết bụi giống như...
Một dấu chân.
Tôi rón rén lại gần để nhìn rõ hơn, mắt nheo lại trong ánh sáng tờ mờ. Trông không khác gì một dấu chân. Tôi đặt bàn chân mang giày bốt bên cạnh cái dấu – người để lại dấu chân này có bàn chân lớn hơn chân tôi khá nhiều. Có thể là dấu chân của Ethan chăng? Trông thì có vẻ cùng kích cỡ, nhưng ban nãy tôi không thấy anh ấy có đứng ở chỗ này.
“Ga-ra trống trơn em à.” Ethan đi ra từ một cánh cửa gần nhà bếp, tay đang phải đi cái gì đó giống như mạng nhện bám trên vai. “Judy không có ở đây.”
Tôi run lên, dù vẫn đang mặc áo khoác. “Anh ơi, lại xem cái này mau.”
Ethan bước về phía tôi, và tôi nhận ra hai bọn tôi đang để lại nhiều dấu chân mới ở những nơi chúng tôi đi qua.
“Sao thế? Có chuyện gì à?”
“Cái này có phải dấu chân không?”
Anh ấy nheo mắt nhìn vết bụi trên sàn.
“Có thể lắm?”
“Vậy thì ai để lại dấu chân này chứ?”
“Anh không biết. Judy chăng?”
Tôi nhướng mày. “Anh nghĩ Judy mang giày cỡ số mười của đàn ông hả?”
Ethan thở ra một hơi, và tôi thề là tôi đã thấy một làn hơi nước phả vào trong căn phòng khách lạnh căm căm. “Thế thì có thể là của khách khác đến xem nhà.”
Nhưng Judy sẽ không đời nào giới thiệu một căn nhà bụi bặm như thế này cho bất kỳ ai. Tôi lia mắt, chăm chú quan sát sàn nhà, nhưng không thấy có dấu chân nào khác rõ như những dấu này. “Anh nghĩ khi nào Judy mới tới đây?”
Anh ấy nhăn mặt. “Anh không biết Judy có tới được đây không nữa, Tricia.”
“Cô ấy sẽ không lỡ hẹn với chúng ta đâu.”
“Ừ thì đúng vậy, nhưng ngoài trời đang có bão tuyết đó. Tụi mình cũng suýt nữa là không tới được, mà tuyết đang rơi ngày càng nặng hơn. Thú thật, cô ấy hẹn xem nhà vào tối nay đúng là thiếu trách nhiệm quá.”
“Nếu vậy...” tôi gặm gặm móng tay cái. “Anh có nghĩ tụi mình sẽ kẹt ở đây không? Suốt đêm nay?”
Chúng tôi đồng loạt xoay đầu lại nhìn qua một ô cửa sổ kính. Tuyết đang rơi không ngừng, dày đặc hơn trước nữa. Cứ như một bức tường tuyết trắng đang bị thả xuống từ trên trời. Xe của chúng tôi chắc là đã bị vùi mất, mà ban nãy nó cũng không di chuyển được trong tuyết.
“Anh nghĩ chắc là thế rồi,” anh ấy nói. “Nhưng em đừng lo. Cứ nhìn ngôi nhà này thì biết – anh dám cá là nhà bếp có thức ăn dự trữ đó. Mà dù không có đi nữa, thì chúng ta vẫn có thùng đồ dùng khẩn cấp em bắt anh phải luôn để trong cốp xe còn gì. Trong thùng có nhiều thanh dinh dưỡng đúng không?”
“Em... em nghĩ vậy...”
“Vậy mình đi kiếm chút gì ăn đi.”
Ethan quả quyết sải bước về hướng nhà bếp. Thật không tin nổi là anh ấy thậm chí không hề lo lắng gì, dù bây giờ chúng tôi đang mắc kẹt trong căn nhà lạ hoắc đầy mạng nhện và dấu chân đáng sợ này. Con người anh ấy là thế. Lúc nào cũng tràn trề tự tin. Tôi yêu điểm này của anh.
Thế là tôi theo anh chồng mới cưới của mình đi tới nhà bếp. Nhưng suốt thời gian ấy, tôi không cách nào rũ bỏ cái cảm giác kinh khủng là đôi mắt màu xanh lục trong bức chân dung phía trên lò sưởi ấy đang quan sát mình.