32 Adrienne ngày trước
ngày trước
Nằm trong vòng tay Luke nhưng tôi không thể thôi nghĩ tới đơn thuốc đã kê cho EJ.
Tôi cứ nghĩ buổi tối nay ở bên Luke sẽ giúp tôi quên nó đi. Đúng là tôi cũng quên được một lúc. Luke rất biết cách làm cho tôi cười dù tâm trạng tôi đang tồi tệ. Nhưng tối nay thật không có cách nào. EJ nói đó là lần duy nhất hắn nhờ tôi kê đơn thuốc, nhưng hắn nói dối. Tôi biết ngay mà chẳng cần phải thấy cơ dưới mắt hắn giật giật. Hắn sẽ còn đòi thêm, thêm nữa. Ép buộc tôi ngày càng dữ dội hơn.
Tôi phải ngăn chặn hắn.
Luke ôm ghì lấy vai tôi, kéo tôi lại gần cơ thể ấm áp của anh. Tôi cố gắng xua đi những suy nghĩ về EJ mà tận hưởng cảm giác nằm cạnh Luke. Mấy ngày trước, tôi đã dọn trống một hộc tủ cho anh ấy, và trong lúc anh ấy đang xếp đồ vào đó, tôi đột nhiên nảy ra suy nghĩ rằng nếu anh ấy sống ở đây với tôi thì cũng không đến nỗi nào. Có anh ấy bên cạnh hằng ngày sẽ rất dễ chịu.
Không phải bây giờ. Nhưng có lẽ là một ngày nào đó.
“Bức chân dung đó của em đẹp thật,” anh ấy nhận xét. “Trông giống hệt em.”
Cái cảnh Luke há hốc khi thấy bức chân dung to đùng đoàng mà tôi treo trên lò sưởi trông rất buồn cười. Tôi treo nó ở đó một phần là để chọc cười anh ấy mà. Nhưng tôi làm thế cũng vì bệnh nhân của mình. Sự việc kinh khủng cô ấy trải qua là tiền đề cho cuốn sách mới của tôi. Cô ấy đến khám ở chỗ tôi đã đỡ hơn rất nhiều, và tôi nghĩ chúng tôi sẽ sớm kết thúc việc trị liệu.
“Anh không thấy là nó quá to hả?” Tôi hỏi.
“Đâu có!” Anh ấy lại ôm siết lấy tôi. “Nó rất tuyệt. Giống như em.”
“Em mừng là anh thích nó.”
“Anh yêu bức tranh.” Anh ấy hôn lên trán tôi và ôm tôi sát vào người. “Và, anh yêu... em.”
Đây rồi. Ba từ mà chúng tôi cứ vờn qua vờn lại suốt nhiều tuần. Cuối cùng anh ấy cũng chịu thua mà nói ra như tôi đã biết trước. Tôi đã từng nghe ba từ ấy vài lần, nhưng lần này, tôi phản ứng theo cách hoàn toàn bất ngờ và không phù hợp, và không giống tôi chút nào.
Tôi bật khóc.
Luke thất kinh hồn vía trước phản ứng của tôi. Anh ấy dịch ra, loay hoay ngồi dậy trên chiếc giường lớn. “Ôi,” anh nói. “Ôi. Em đừng khóc mà.”
“Em không khóc,” tôi nói nhưng cũng vô ích khi lấy tay quẹt đi nước mắt. “Em không sao.”
“Anh nói vậy không phải vì…” Anh ấy nắm tay tôi. “Em nghe này, Adrienne, anh nói ra không phải để làm em buồn. Em không cần đáp lại đâu. Chỉ là lúc nãy anh cảm thấy đúng thời điểm, nên anh nói ra thôi. Anh xin lỗi vì đã nói ra, nhưng không có gì thay đổi hết. Anh chỉ... anh muốn em biết vậy thôi. Nhưng em không đáp lại anh cũng không đau lòng gì đâu. Anh hứa đó.”
Anh ấy thật tốt. Thật là ngọt ngào. Giá mà tôi có thể hạnh phúc ở bên anh ấy. Ước gì cuộc sống của tôi đừng phức tạp như vậy.
“Em khóc không phải vì... vì chuyện đó.” Tôi dùng mu bàn tay quẹt mũi, ước gì có tờ khăn giấy. Rồi, cứ như ảo thuật, Luke lấy ra một tờ khăn giấy cho tôi, tôi vui mừng nhận lấy. “Là chuyện khác. Em gặp một chuyện phiền phức. Chuyện không có liên quan gì tới anh hết.”
“Chuyện thân mật hả?”
Tôi ngẩng phắt lên. “Không. Không phải chuyện đó.”
Luke sờ cằm. Bây giờ sáng nào anh ấy cũng cạo râu, vì anh ấy biết tôi thích như vậy hơn, nhưng đã gần đến giờ ngủ rồi, râu trên cằm anh đã mọc ra lún phún. “Được, anh xin lỗi. Anh chỉ... Mà phiền phức gì vậy?”
“Em... Em đang bị hăm dọa. Một bệnh nhân hăm dọa em.”
Miệng Luke há ra. Nhìn anh ấy còn sốc hơn so với lúc thấy bức tranh treo trên lò sưởi. “Hăm dọa?”
Tôi gật đầu.
“Trời đất quỷ thần ơi.” Anh ấy lắc đầu. “Là cái gã tới nhà em giữa đêm với nhắn tin cho em miết đó hả?”
Tôi lại gật đầu.
Anh ấy lùa một bàn tay run rẩy qua mái tóc ngắn. “Ôi trời,” anh ấy kêu lên lần nữa. “Không tin nổi... Hắn hăm dọa em vì chuyện gì?”
“Hắn có một đoạn video quay lén em. Nó có thể phá hỏng sự nghiệp của em.”
Hai mắt Luke mở lớn. “Một đoạn video?”
“Không phải video gợi cảm đâu.” Tôi nói trước khi anh ấy kịp tưởng tượng lung tung. “Nhưng là một chuyện em không lấy gì làm tự hào.”
“Tệ lắm hả?”
Tôi nuốt nước bọt. “Ừ. Tệ lắm. Hắn đang dùng nó để hăm dọa em. Em không thể làm gì được. Trừ khi...”
“Trừ khi sao?”
“À thì…” Hai lòng bàn tay tôi mướt mồ hôi. Tôi lau tay lên cái chăn đặt bên cạnh. “Anh nói hồi học phổ thông, anh cũng khá giỏi việc thâm nhập máy tính mà, đúng không?”
Luke im lặng một lúc, hai mắt nheo lại nhìn tôi. “Phải...”
“Có lẽ anh có thể tìm đoạn video đó giùm em rồi... xóa nó đi.”
Anh ấy né ra, mắt vẫn đầy vẻ cảnh giác. “Anh không thể làm thế.”
“Tại sao không? Anh nói anh biết cách mà.”
“Không đơn giản vậy đâu. Anh không thể cứ thế thâm nhập vào máy tính của một người nào đó rồi xóa một đoạn video trong đó. Nếu anh ở trong nhà hắn thì có lẽ...”
“Nếu em có thể đưa anh vào nhà hắn thì sao?”
Anh ấy hít vào thật mạnh. “Adrienne, đoạn video đó quay cái gì vậy hả?”
“Một chuyện không hay, anh hiểu không?” Nước mắt tôi lại dâng lên. “Anh không thể cứ tin tưởng em và giúp đỡ em sao? Em cần anh, Luke ơi. Anh là người duy nhất giúp được em việc này.”
Anh ấy chồm người tới trên giường, mấy đầu ngón tay xoa xoa hai thái dương. Anh ấy không thích việc tôi đang nhờ nhưng tôi đã biết anh ấy sẽ đồng ý. Anh ấy chưa từng từ chối tôi chuyện gì. Có thể tôi đang bắt đầu yêu anh ấy, nhưng anh ấy đã yêu tôi từ lâu.
“Chính xác là em muốn anh làm gì?” Cuối cùng, Luke hỏi.
Tôi ngồi thẳng lưng dậy. “Em sẽ đưa anh chìa khóa vào nhà hắn. Anh đi tới nhà hắn, vào máy tính của hắn, rồi xóa hết mọi bản sao của đoạn video đó đi.”
“Em làm cách nào để lấy chìa khóa nhà hắn vậy?”
“Cứ để em lo.”
“Nhưng mà...” Anh ấy ngước lên. “Dù mình có xóa đoạn video trong điện thoại của hắn, và anh vào được máy tính của hắn, tìm được nó và xóa nó đi, thì vẫn có khả năng hắn còn lưu nó ở đâu đó.”
“Em nghĩ không có đâu.” Tôi hiểu EJ, hắn không đủ tỉ mỉ để làm chuyện như vậy đâu.
Luke thả người nằm lên gối. “Anh không biết nữa, Adrienne à. Tụi mình có thể gặp phiền phức lớn đó.”
“Làm ơn giúp em đi, Luke.” Tôi nắm tay anh ấy, đan ngón tay tôi vào tay anh ấy. Bàn tay anh ấy to hơn và ấm hơn tay tôi nhiều. “Anh là người duy nhất giúp được em. Em cần anh. Em... Em yêu anh.”
Một chiêu hèn mọn. Anh ấy nói anh ấy yêu tôi, và tôi đáp lại chỉ vì lúc này tôi đang cần anh ấy giúp. Tôi có yêu anh ấy, thật lòng, nhưng thời điểm nói lời yêu của tôi thật khiến người ta hoài nghi.
Nhưng bất ngờ là cái chiêu mặt dày của tôi lại có hiệu quả. Mặt anh ấy giãn ra, và biểu cảm cảnh giác biến mất. Anh ấy siết lấy bàn tay tôi.
“Được,” anh ấy nói. “Anh sẽ giúp em.”