31 Bản chép lại nội dung bằng thu âm
Đây là buổi tư vấn thứ 183 với PL, một phụ nữ 27 tuổi bị rối loạn căng thẳng hậu tổn thương, sau khi sống sót qua một vụ việc cực kì khủng khiếp nhưng đã phục hồi khá nhiều.
PL: “Bác sĩ Hale, tôi hi vọng việc này không vượt chuẩn mực, thật ra là tôi có một món quà nhỏ muốn tặng cô. À, thực ra là một món quà lớn mới phải.”
DH: “Ồ. Ôi trời.”
PL: “Đây là ý tưởng của mẹ tôi. Mẹ tôi thường nói hạnh phúc không đến từ những gì mình nhận được, mà từ những gì mình cho đi.”
DH: “Ồ. Phải.”
PL: “Nên mẹ tôi đã thuê họa sĩ này, chúng tôi lấy tấm ảnh ở bìa sau cuốn sách của cô làm mẫu. Tôi hi vọng là nó không quá lớn! Mẹ tôi nghĩ treo nó phía trên lò sưởi của cô sẽ đẹp lắm.”
DH: “À. Không lớn, tranh... rất đẹp.”
PL: “Cô có chắc là cô thích không? Cô không cần treg lên đâu. Cứ ném vào tầng hầm hay đâu đó cũng được.”
DH: “Không đâu, tôi thích lắm. Tôi sẽ treo lên.”
PL: “Chỉ là chúng tôi muốn có một chút gì đó biểu cô. Khi mới đến khám chỗ cô, cuộc đời tôi quá hỗn loạn. Tôi không ngủ được. Tôi chẳng thể suy nghĩ thông suốt. Cô đã giúp đỡ tôi rất nhiều.”
DH: “Chuyện cô trải qua rất kinh khủng. Cô đã nhìn ba người thân thiết nhất đời mình bị giết ngay trước mắt. Nó chỉ chứng tỏ cô là người vô cùng mạnh mẽ.”
PL: “Bây giờ tôi thấy mình mạnh mẽ lắm. Trước đây không phải lúc nào cũng được thế. Tất cả là nhờ có cô.”
DH: “Vâng. Không có gì.”
PL: “Tôi mừng là cô có thể đưa câu chuyện của tôi vào cuốn sách mới của cô. Vinh dự cho tôi quá. Hi vọng có thể truyền cảm hứng cho nhiều người khác.”
DH: “Vâng...”
PL: “Cuối cùng, tôi đã có thể tiếp tục sống. Tôi lại hẹn hò yêu đương. Tối đã có thể ngủ ngon. Quả thật tôi thấy hơi có lỗi khi được sống tiếp trong khi ba người họ không thể. Như vậy có bình thường không? Cảm giác này liệu sẽ mất đi không?”
DH: “Ừm.”
PL: “Bác sĩ Hale?”
DH: “Ồ. Vâng… tôi nghĩ ý đó rất hay. À ha. Vậy... cô ngủ ngon phải không?”
PL: “Bác sĩ Hale?”
DH: “Sao?”
PL: “Tôi hỏi câu này nghe hơi kỳ quặc, nhưng mà cô có ổn không?”
DH: “Tôi? Vâng, tôi ổn mà.”
PL: “Nhìn cô... Thật không phải, nhưng mà mặt cô hơi tái. Ban nãy cô cũng mất tập trung một lúc. Bình thường cô không có như vậy. Cô luôn lắng nghe mọi thứ mà tôi nói.”
DH: “Tôi không sao. Thật mà. Chỉ hơi... Tôi không sao đâu. Tôi hứa đấy. Tôi thích bức tranh lắm. Tôi sẽ treo nó lên trên lò sưởi ngay sau khi cô ra về.”