34 Adrienne ngày trước
ngày trước
EJ đã bất tỉnh.
Chuyện xảy ra rất nhanh. Nhanh tới nỗi tội sợ là hắn đã uống quá nhiều thuốc Ativan mà tôi nghiền ra cho vào chai Cheval Blanc. Tôi không biết nên bỏ bao nhiêu thuốc vì không biết hắn sẽ uống bao nhiêu, nên tôi bỏ một lượng đủ để nốc ao hắn chỉ với một li. Hóa ra hắn đã uống cạn chai rượu.
Tôi rời khỏi bàn, đến đứng cạnh hắn. Gương mặt quá mức điển trai của hắn giãn ra, một giọt nước dãi chảy ra ở khóe miệng, mái tóc vàng bôi keo cứng ngắc. Trong tủ của tôi có một cái kéo, trong một thoáng, tôi bị thôi thúc khó mà cưỡng lại bởi mong muốn lấy kéo ra và đâm phập vào ngực hắn. Như thế sẽ hoàn toàn chấm dứt vụ hăm dọa.
Dĩ nhiên, làm như thế là quá ngu ngốc. Chắc chắn cảnh sát sẽ điều tra được rằng hắn đã tới đây để điều trị và không bao giờ rời khỏi đây nữa. Tôi không muốn vào tù vì tội giết người. Cho dù nạn nhân thực sự đáng chết. Cho dù thế giới sẽ tốt đẹp hơn khi không có hắn.
Thay vào đó, tôi lấy điện thoại ra để gửi một tin nhắn:
Xuống đây đi.
Tôi bước vòng qua cạnh bàn. Điện thoại EJ đang thòi ra từ trong túi. Tôi nhẹ nhàng lấy nó ra, dù hắn đang ngủ rất say khó mà đánh thức được dù tôi có muốn.
Hắn sử dụng một chiếc điện thoại iPhone đời mới hơn chiếc của tôi một chút. Tôi cầm bàn tay phải của hắn lên, ấn ngón cái lên nút home. Điện thoại nhận dấu vân tay của hắn và màn hình lập tức được bật lên. Tôi thả tay hắn ra, cánh tay không còn chút lực nào của hắn rơi xuống sô pha.
Tôi vào mục hình ảnh. Hắn không có nhiều hình. Tôi có cảm giác EJ là kiểu người đơn độc – hầu như hắn chưa từng nhắc tới người bạn nào. Phần lớn hình ảnh trên điện thoại là hình hắn cởi trần đứng trước gương. Với một vài hình hắn đang khoe cơ bắp. Thêm một vài tấm hắn trần như nhộng. Tôi vội lướt qua những hình này.
Sau mấy tấm hình khỏa thân có vài tấm hình của tôi. Chụp mà không được tôi đồng ý. Có một tấm chụp tôi đang ra khỏi nhà. Leo vào trong xe. Và một tấm nhòe nhoẹt có vẻ là chụp cửa sổ phòng ngủ của tôi. Ơn trời, rèm cửa đóng nên không thấy được gì nhiều.
Một khi tôi xóa được đoạn video ngu ngốc này, tên này đừng hòng bén mảng tới nhà tôi nữa. Tôi sẽ xin lệnh cấm đến gần nếu cần thiết.
Cuối cùng tôi cũng tìm thấy cái mình đang tìm. Đoạn video ở bãi đậu xe. Tôi xem lại lần nữa, vị đắng trào lên cổ họng. Tôi đã hi vọng sự việc không quá tệ như tôi nghĩ, nhưng nó rất tệ. Tệ hệt như tôi nghĩ. Nhìn tôi rất đáng nghi với cặp mắt đảo qua đảo lại để bảo đảm là không có ai đang nhìn, rồi tôi đâm vào cái bánh xe. Biểu cảm của tôi nhìn như ác quỷ.
Tôi giật nảy người khi nghe tiếng gõ cửa phòng làm việc. Tôi nhẹ nhàng mở cửa ra – Luke đang đứng đó, hai chân mày chau lại thành một rãnh sâu.
“Được rồi,” anh ấy nói. “Anh đây.”
Tôi đưa cái điện thoại cho anh ấy. “Đây là đoạn video. Em muốn anh xóa hết khỏi cái điện thoại này.”
Anh ấy nhận cái điện thoại, nhưng không giấu được vẻ mặt phản đối. Ngón tay anh ấy lơ lửng phía trên màn hình, tôi vội chụp lấy cánh tay anh.
“Không được xem,” tôi nói.
“Anh không định xem.”
Tôi trề môi. “Nhìn giống như anh định nhấn nút Phát vậy.”
Anh ấy thở phì ra. “Anh không thể xóa đoạn video được nếu em không cho anh chạm vào màn hình, Adrienne.”
Thôi được. Tôi ngoan ngoãn lùi lại để cho anh ấy làm việc của mình. Trong lúc anh ấy thao tác, tôi trở vào trong văn phòng, nơi EJ đang nằm xụi lơ trên chiếc ghế bọc da. Tôi nhíu mày nhìn hắn, cố gắng nhìn xem ngực hắn có nâng lên hạ xuống hay không. Hắn nằm rất, rất yên lặng.
Ôi trời, tôi không có giết hắn đó chứ?
Tôi nhẹ nhàng đặt mấy ngón tay lên cổ tay trái của hắn, trên động mạch quay. Tôi nín thở, lần dò mạch của hắn.
Tôi không dò được mạch. Ôi không.
Tôi chưa kịp hoảng hốt thì hắn thở phì ra một tiếng và cựa quậy trên ghế, giật cánh tay ra khỏi tay tôi. Ơn trời, hắn vẫn còn sống. Nhưng chắc chắn tôi phải giúp hắn về nhà rồi.
Tôi nhè nhẹ cho tay vào túi của hắn, lấy ra chùm chìa khóa. Trong đó có chìa khóa từ của chiếc xe Porsche, và một vài cái chìa khác. Tôi không biết đâu là chìa khóa cửa nhà hắn, nhưng hắn cũng không có nhiều chìa khóa lắm. Luke có thể mò ra sau khi tới đó.
Khi tôi ra khỏi phòng làm việc, Luke đang đứng ở đó, hai tay buông thõng hai bên sườn, bàn tay phải cầm điện thoại của EJ. “Xong rồi,” anh ấy thông báo.
“Anh không có xem đoạn video đó chứ?”
“Không.”
“Anh thề đi.”
“Anh thề.”
Anh ấy đưa cho tôi chiếc điện thoại, và tôi đặt chùm chìa khóa vào lòng bàn tay anh. Luke hít vào một hơi khi thấy chúng.
“Adrienne à,” anh ấy lặng lẽ nói, “Anh thực sự không muốn làm chuyện này đâu.”
Lại nữa. Tôi cứ cho là khi anh ấy đến đây, tức là anh ấy đã thôi phản đối việc này chứ. “Chuyện đâu có gì to tát đâu anh.”
“To chứ.” Mắt anh ấy mở lớn sau cặp kính. “Chúng ta chuốc thuốc hắn, rồi giờ thì định đột nhập vào nhà và thâm nhập máy tính của hắn. Đây thực sự là chuyện lớn đó.”
Có một thí nghiệm nổi tiếng – nói cho đúng thì là tai tiếng – do một chuyên gia tâm lí ở Yale tên Stanley Milgram thực hiện. Mục đích của cuộc thí nghiệm là đo lường xem những đối tượng tham gia sẵn lòng thực hiện những hành động xấu do một người có chức quyền ra lệnh đến mức độ nào. Các đối tượng tin là họ đang tham gia vào một thí nghiệm trong đó họ là “giáo viên”, tiến hành giật điện một đối tượng khác – “học viên” – mỗi lần người này trả lời sai một câu hỏi. Thực tế thì “học viên” kia là một diễn viên. Và những cơn giật điện chỉ là giả.
Trong cuộc thí nghiệm, học viên sẽ cầu xin sự thương xót. Anh ta van xin hãy dừng cuộc thí nghiệm lại. Anh ta than thở là mình có bệnh tim. Nhưng người giám sát cuộc thí nghiệm sẽ bảo đối tượng tiếp tục giật điện, với cường độ ngày càng mạnh hơn. Trong thời gian diễn ra cuộc thí nghiệm, các đối tượng ngày càng thấy khó chịu, nhưng phần hay họ nhất là: Mỗi đối tượng đều thực hiện những cú giật điện ít nhất là 300 volt. Và hơn một nửa trong số họ thực hiện một cú giật điện 450 volt – mức độ gây chết người nếu bị điện giật thật.
Mục tiêu của thí nghiệm là nhằm giải thích phương diện tâm lí học của hành vi diệt chủng, rằng những tên phát xít làm ra những chuyện khủng khiếp chỉ bởi vì họ nhận lệnh làm như thế. Nhưng tôi có một lời giải thích khác.
Tôi tin rằng bất kì con người nào cũng có khả năng làm ra những chuyện xấu xa nếu bị ép đến đường cùng.
Luke cũng không ngoại lệ.
“Luke, xin anh hãy làm vì em.” Mắt tôi ầng ậng nước – tôi không biết là giả hay thật. “Anh là người duy nhất giúp được em. Hắn là một kẻ xấu xa. Hắn sẽ hủy hoại em nếu em không xóa đoạn video đó khỏi máy tính của hắn.”
Anh ấy lắc đầu. “Dù đoạn video đó quay cái gì... có lẽ em nên đối diện với nó để giải quyết.”
“Em không thể.”
“Còn anh thì nghĩ anh không thể làm chuyện này được.”
Tôi lùi lại một bước. “Thế đấy. Anh định để gã đàn ông này hủy hoại cả cuộc đời em dù anh có cơ hội ngăn chặn hắn.”
“Adrienne à...”
Lúc này, hai hàng nước mắt đang chảy dài trên má tôi. “Anh không tin em. Thậm chí là sau ngần ấy thời gian bên nhau.”
“Anh tin em mà.”
“Vậy tại sao anh không giúp em?”
Luke nhìn đăm đăm chùm chìa khóa trong tay. Anh ấy thở ra chầm chậm. “Thôi được. Anh sẽ cố hết sức. Nhưng anh không hứa trước.”
“Cảm ơn anh, Luke.”
Tôi ôm chầm lấy anh ấy, một hành động biểu thị tình cảm rất không giống tôi. Thường ngày, anh ấy mới là người thích ôm ấp. Nhưng lần này, anh ấy chỉ đứng bất động trong vòng tay tôi.
Luke nhập địa chỉ nhà của EJ mà tôi cung cấp vào hệ thống định vị trên xe, rồi chạy đi, với lời hứa sẽ nhắn tin cho tôi khi trở về. Tôi không biết phải làm gì nếu anh ấy nói không thể thâm nhập vào máy tính của EJ. Cho đến hiện tại, tôi không có kế hoạch B nào. Nhưng tôi tin tưởng Luke. Anh ấy có thể làm được.
Đã hơn một tiếng đồng hồ từ lúc Luke rời đi.
Suốt thời gian này, tôi phải trông chừng EJ khi hắn ngủ trên ghế sô pha. Mỗi lần hắn im lặng quá, tôi lại đi tới để chắc chắn là hắn vẫn còn thở. Nhưng hắn vẫn ổn. Tôi cứ lo hắn sẽ tỉnh quá sớm, nhưng bây giờ tôi không còn lo nữa. Hắn thực sự đã bất tỉnh nhân sự. Điều tôi bận tâm nhất lúc này là làm sao đưa hắn về nhà. Luke sẽ không nguyện ý giúp tôi đâu, nhưng tôi nghĩ mình không thể tự đưa hắn về được.
Luke. Anh ấy làm gì mà lâu thế nhỉ?
Tôi cắn cắn móng tay cái, hình dung ra những tình huống không hay có thể xảy ra. Có lẽ Luke không thể thâm nhập vào máy tính, chắc chắn là có mật khẩu an toàn. Có lẽ có hàng xóm nào đó trông thấy anh ấy vào nhà và đã báo cảnh sát. Hoặc khả năng cao nhất là anh ấy quyết định không làm nữa và tôi sẽ không bao giờ gặp lại anh ấy.
Rồi điện thoại tôi reo lên. Tên Luke hiện lên trên màn hình.
Tôi cầm điện thoại lên, ấn vào nút màu xanh lá. “A lô? Luke?”
“Xong rồi.”
Mọi lo lắng trong lòng tôi biến mất, tôi cảm thấy như mình sắp ngất đi. “Thật không? Anh đã xóa nó khỏi máy tính của hắn hả?”
“Ừ.”
“Ôi trời,” tôi thì thầm. “Cảm ơn anh. Cảm ơn anh nhiều lắm. Có... có khó không?”
Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu. “Anh không muốn nói tới chuyện đó.”
“Vâng.” Tôi hắng giọng. “Anh sẽ quay lại chỗ em chứ?”
Giọng anh ấy nghe đều đều không cảm xúc. “Ừ.”
“Vâng.” Tôi siết chặt điện thoại đến khi mấy ngón tay tê rần. “Cảm ơn anh vì chuyện này.”
“Ừ.”
“Em... em yêu anh.”
“Gặp em sau,” anh ấy nói. Rồi dập máy.
Tôi hạ điện thoại xuống, mắt nhìn đăm đăm màn hình trống rỗng, cảm giác buồn nôn dâng lên trong dạ. Luke đang giận tôi. Sự tôn trọng dành cho tôi đã mất. Tôi không biết liệu anh ấy có xem đoạn video không, nhưng tôi không biết việc đó có quan trọng không nữa. Anh ấy giận là vì tôi bắt anh ấy làm việc này.
Tôi làm thế là để loại trừ EJ ra khỏi cuộc đời mình. Nhưng có lẽ tôi đã vô tình loại cả Luke khỏi đời mình.
Nước mắt từ cảm xúc thật ứa ra. Tôi không muốn mất đi Luke. Tôi không hối tiếc khi nhờ anh ấy làm việc này, vì tôi không có lựa chọn nào khác. Tôi không muốn phải chia tay anh ấy. Tôi không muốn anh ấy dọn đồ khỏi cái ngăn tủ trong phòng ngủ mà tôi để dành cho anh ấy. Tôi muốn cho anh ấy nhiều ngăn tủ hơn nữa.
Tôi muốn anh ấy đến sống với mình. Tôi chưa từng có cảm giác này, nhưng bây giờ tôi đã nhận ra. Tôi muốn anh ấy ở đây mỗi tối. Suốt cuộc đời mình.
Tôi không thể mất anh ấy vì việc này được. Không thể.