35 Tricia hiện tại
hiện tại
Cuốn băng cuối cùng của EJ kết thúc. Không lâu sau bữa trưa, tôi lấy hết số băng có tên EJ trong mật thất ra, và lúc này tôi đã nghe hết toàn bộ. Cuốn băng cuối cùng được ghi bằng mực đen, không phải mực đỏ như những buổi tư vấn cuối khác, nhưng sau cuốn này thì không còn cuốn nào nữa. Cuốn băng này cũng chỉ dài tầm hai mươi phút.
Điều lạ lùng nhất trong cuốn băng là giọng điệu của EJ lúc gần cuối. Giọng hắn nhừa nhựa, nhưng có vẻ bác sĩ Hale không hề bận tâm. Cô ấy là bác sĩ mà. Chẳng lẽ cô ấy không thấy lo khi bệnh nhân của mình nói chuyện như thế? EJ có nói về việc uống rượu. Nhưng nếu hắn giống Ethan thì dù cho cả một chai rượu cũng không đủ để làm hắn nhựa giọng như thế.
Thật lạ lùng.
Khi đã nghe hết chồng băng EJ, tôi quyết định nghỉ giải lao. Tôi đã ở trong này nghe băng thu âm hết cả buổi chiều, lúc này mặt trời đã lặn. Có vẻ chúng tôi buộc phải ở đây thêm một đêm nữa rồi.
Tôi không biết phải nói với Ethan làm sao. Anh ấy muốn mua ngôi nhà này, nhưng tôi không hình dung ra được chuyện đó. Tôi yêu anh ấy, nhưng không nhiều tới mức sẵn sàng sống ở đây.
Tôi tháo chiếc nhẫn cưới bằng vàng ra, nhớ lại lần đầu tiên Ethan đeo nó lên tay tôi. Nhiều năm trước, trước khi tôi biết Ethan, tôi đã đính hôn với một người khác, chúng tôi đã lên kế hoạch cho một đám cưới cực lớn, nhưng cuối cùng lại không thành. Lần này, tôi chỉ muốn một bữa tiệc nhỏ, hoàn hảo. Tiệc cưới của chúng tôi diễn ra thân mật, ấm cúng, và trong một khoảnh khắc, khi mắt chúng tôi nhìn nhau trên bục làm lễ, như thế cả thế giới chỉ có hai chúng tôi.
Ethan và tôi sinh ra là để dành cho nhau. Tôi biết thế. Tôi muốn cho anh ấy mọi thứ anh ấy muốn, nhưng tôi không biết liệu mình có thể cho anh ấy thứ này không. Ngôi nhà này.
Tôi nghiêng chiếc nhẫn để đọc dòng chữ khắc bên trên. Ethan & Tricia mãi mãi. Tôi thích dòng chữ này... Thỉnh thoảng tôi đọc lại để an ủi mình. Tôi tin vào nó bằng cả trái tim. Ethan và tôi sinh ra là dành cho nhau, và chúng tôi sẽ ở bên nhau suốt đời suốt kiếp. Đến khi cái chết chia lìa chúng tôi.
Một tiếng động ở bên ngoài phòng làm việc khiến tôi giật mình, chiếc nhẫn tuột khỏi tay. Xui xẻo làm sao, nó rơi xuống trong thế đứng và bắt đầu lăn đi. Chiếc nhẫn lăn qua bàn, rơi xuống sàn, tôi chưa kịp chụp lại thì nó đã lăn xuống dưới ghế sô pha.
Hay thật. Đúng là xui xẻo.
Tôi quỳ bốn chân trên sàn. Gầm ghế sô pha quá thấp, cách mặt sàn chưa tới ba phân. Đã thế, chiếc ghế còn kê sát vào tường. Tôi nheo mắt nhìn xuống, nhưng bên dưới tối như hũ nút. Thậm chí tôi còn không biết nhẫn của mình nằm chỗ nào dưới đó.
Túi xách của tôi đang đặt trên bàn, tôi bèn lấy điện thoại ra và mở đèn pin lên. Tôi chỉ thấy được chút đỉnh, nhưng phần lớn là bụi bặm. Tôi không thấy có ánh sáng phản chiếu lại ánh đèn pin điện thoại.
Chết tiệt.
Tôi cố với tay vào dưới ghế, nhưng không có đủ khoảng trống. Tôi chỉ đưa vào được tới chỗ cổ tay thì không cách nào tiến thêm.
Tôi ngồi thẳng dậy, muộn màng nhận ra rằng lẽ ra mình nên cởi chiếc áo lông dê ra trước khi chống khuỷu tay xuống sàn. Tôi cố gắng phủi lớp bụi đi được chừng nào hay chừng ấy, rồi cân nhắc tình hình.
Tôi không tài nào với tới chiếc nhẫn nếu không dời cái ghế. Tôi có thể thử dời cái ghế, nhưng không biết có nên không khi đang mang bầu thế này. Tôi nghe nói khi có em bé thì không được mang vác nặng.
Chỉ còn lại một lựa chọn. Tôi phải nhờ Ethan giúp tôi dời cái ghế.
Có lẽ anh ấy vẫn đang làm việc trên lầu. Hoặc âm thanh khiến tôi giật mình ban nãy là tiếng anh ấy xuống lầu làm bữa tối. Dù sao thì anh ấy cũng sẽ sẵn lòng dời cái ghế cho tôi. Anh ấy thích làm những chuyện như thế. Anh hùng cứu mỹ nhân này nọ.
Khi tôi ra khỏi phòng làm việc của bác sĩ Hale, tầng trệt hoàn toàn im ắng. Ethan không có ở dưới này. Tôi không nghe tiếng ai ở đây cả. Chắc hẳn anh ấy còn đang làm việc trên ấy. Rồi tôi nghe một tiếng cọt kẹt phát ra từ tầng trên. Rồi có tiếng gì đó như tiếng đóng sầm cửa.
Nhất định là Ethan. Tôi biết anh ấy đang làm việc ở lầu trên. Chắc anh ấy vừa đi toa lét hay gì đó. Không có gì phải lo lắng.
Tôi đi lên cầu thang, cảm thấy tức tối khi đèn hành lang lầu trên đang tắt. Ngôi nhà này có quá nhiều công tắc đèn. Dĩ nhiên Ethan sẽ nói chuyện đó sửa lại không có gì khó. Chúng tôi có thể lắp một cái công tắc dưới lầu có thể điều khiển đèn hành lang tầng một. Hoặc lắp một bộ cảm biến để đèn tự sáng mỗi khi chúng tôi lên cầu thang.
Khi lên đến tầng trên, điều đầu tiên tôi làm là bật đèn. Tôi thở ra nhẹ nhõm khi hành lang đã có ánh sáng, dù là tờ mờ. Tôi ghét ngôi nhà này khi nó tối tăm. Tôi thấy thoải mái hơn nhiều khi có ánh sáng.
Cho đến khi tôi chú ý tới sợi dây kéo dành cho căn gác, thòng xuống từ trần nhà, đang đu đưa. Giống như cửa sập của căn gác vừa chuyển động. Có thể là do gió. Nhưng trong nhà không có gió mấy. Mà cho dù có gió nhẹ thổi qua thì sợi dây đung đưa như vậy cũng khá mạnh.
Nhưng tôi không được nghĩ tới chuyện đó vào lúc này. Tôi sẽ nói với Ethan về vụ chiếc nhẫn, chúng tôi đi tìm lại nhẫn, rồi tôi sẽ bảo anh ấy kiểm tra gác mái. Không bàn cãi chi hết. Tôi sẽ không dọn đến đây nếu anh ấy không kiểm tra căn gác.
Tôi gõ cửa căn phòng Ethan đang dùng, tay tôi cảm thấy trống vắng một cách kì lạ khi không có nhẫn cưới. Tôi chỉ mới đeo nhẫn được sáu tháng, nhưng nó đã trở thành một phần của tôi. Chưa gì tôi đã thấy nhớ chiếc nhẫn của mình.
“Vào đi!” anh ấy gọi vọng ra.
Tôi mở cửa ra và thấy Ethan vẫn đang ngồi ở bàn làm việc, bên cạnh máy vi tính, cũng trong tư thế như lần trước tôi đến tìm anh ấy. Cứ như từ nãy đến giờ anh ấy không hề nhúc nhích vậy.
“Em đói à?” Anh ấy hỏi.
“Thực ra thì,” tôi nói, “em cần anh giúp.”
Anh ấy nhướng mày. “Vậy hả?”
Tôi giơ tay trái lên. “Nhẫn cưới của em lăn xuống dưới gầm ghế rồi. Anh giúp em dời ghế ra để em lấy lại chiếc nhẫn nhé.”
Anh ấy nghiêng đầu thắc mắc. “Em cởi nhẫn ra làm gì thế? Giả vờ mình còn độc thân à?”
Tôi khịt mũi. “Không thèm. Em chỉ đọc dòng chữ khắc trên nhẫn.”
Môi anh ấy giãn ra thành một nụ cười. “Ethan & Tricia mãi mãi.”
“Phải rồi.”
Ethan vươn vai khi đứng dậy khiến tôi thoáng trông thấy những sợi lông màu vàng trên bụng anh ấy. Anh ấy đóng máy tính xách tay lại nhưng vẫn để yên trên bàn. Rõ ràng anh ấy định lát nữa sẽ tiếp tục làm việc. Anh ấy đang dành toàn bộ tâm trí vào công ty khởi nghiệp này. Trước đây anh ấy có một công ty đã thất bại, nhưng công ty này đang trên đà phát triển.
“Với lại,” tôi nói, “ngay trước khi em vào đây, anh có đi vào căn phòng nào khác không? Phòng tắm chẳng hạn?”
Làm ơn nói có đi. Làm ơn mà.
Anh ấy cau mày. “Không có, anh ngồi đây làm việc ít nhất là một tiếng rồi.”
Dĩ nhiên rồi. Tôi thậm chí không hề thấy bất ngờ.
Anh ấy theo chân tôi xuống cầu thang, đến phòng làm việc của bác sĩ Hale. Tôi bất giác nín thở khi cố nhớ xem mình có cất mấy cuốn băng vào hộc tủ trước khi đi ra hay không. Tôi nhẹ hết cả người khi chúng tôi đi vào phòng làm việc và thấy là tôi đã nhớ cất chúng đi. Không tưởng tượng nổi Ethan sẽ phản ứng ra sao nếu phát hiện ra việc tôi đang làm trong đây.
Anh ấy nhìn xuống chiếc ghế, hai tay khoanh lại. “Em làm mất nhẫn ở đây hả?”
Tôi gật đầu. “Đúng vậy. Em thấy nó lăn xuống dưới đó.”
“Được rồi.”
Anh ấy cúi người, nắm lấy mép chiếc ghế. Tôi đoán chiếc ghế không nặng như tôi tưởng, vì anh ấy dễ dàng nhấc nó lên và dời ra. Gần như ngay lập tức tôi trông thấy chiếc nhẫn vàng trên sàn nhà.
“Kia kìa!” Tôi kêu lên.
Tôi cúi xuống nhặt chiếc nhẫn lên, nhưng khi mặt cúi sát sàn, tôi nhận ra trên sàn còn có một thứ khác. Trông như một cái tay nắm. Tại sao trên sàn nhà lại có một cái tay nắm. Theo bản năng, tôi nhịp nhịp gót chân trên những miếng ván lát sàn. Rồi tôi nhận ra.
Sàn nhà chỗ này rỗng.
“Sao thế em?” Ethan hỏi.
Tôi nhặt nhẫn lên, vội vàng đeo vào tay. Khi đứng thẳng dậy, tôi nhịp chân lên sàn một lần nữa. “Giống như có khoảng trống bên dưới ấy. Sàn rỗng anh ạ.”
“Thật à?”
Ethan đến bên tôi, nhịp chân lên sàn.
Âm thanh phát ra không thể nhầm lẫn được.
“Dưới này có cái gì đó,” tôi nói, nhìn chằm chằm những tấm ván lát.
“Anh nghĩ em nói đúng đó.”
Ethan nắm lấy chiếc ghế lần nữa, rê nó sang phía bên kia căn phòng. Khi không còn chướng ngại vật gì nữa, tôi thấy được một hình chữ nhật trên sàn. Kiểu như một cái hộc trống dưới sàn.
Dưới đó có gì nhỉ? Băng ghi âm chăng? Tôi nghĩ đó cũng là một khả năng, nhưng lại có cảm giác là không phải. Tôi cũng cảm thấy chúng tôi là những người đầu tiên khám phá ra cái hộc bí mật này từ lúc bác sĩ Hale sống ở đây.
“Em nghĩ sao?” Ethan nhe răng cười với tôi. “Kho báu mật chăng?”
“Không biết nữa.”
“Thôi thì,” anh bảo. “Mở ra xem sao.”
Anh ấy cúi xuống nắm cái tay cầm, nhưng trước khi anh ấy kịp nhấc lên, tôi tóm lấy cánh tay anh. “Có lẽ chúng ta không nên mở ra. Có lẽ nên báo cảnh sát để họ kiểm tra nó.”
“Em giỡn hả? Thiệt là em không muốn xem không? Cô là ai, cô đã làm gì vợ tôi hả?”
Tôi nhăn mặt. “Xin lỗi anh. Em chỉ... Em không biết chỗ này có phải là hiện trường tội ác hay không. Không nên làm xáo trộn nó thì hơn. Kiểu như, lỡ có dấu vân tay cần được bảo toàn thì sao?”
“Không đâu. Có lẽ chỉ là nơi cô bác sĩ đó cất giữ trang sức thôi.” Anh ấy nháy mắt. “Em có thể tùy ý chọn vài món.”
Anh ấy nghĩ tôi sẽ động vào nữ trang của cô ấy thật à? Không đời nào. Tôi xin lỗi vì đã mặc áo ấm của cô ấy khi tôi bị lạnh. Nó làm da tôi nóng rát.
“Có gì đâu mà.” Anh ấy nhún vai. “Mở ra thôi.”
“Đừng mà, xin anh..”
Nhưng Ethan không thèm nghe lời tôi. Anh ấy vươn tay nắm cái tay cầm, và nhấc nắp cái hộc bí mật lên.
Khi trông thấy thứ ở bên trong, tim tôi rơi đánh thịch.