47 Adrienne ngày trước
ngày trước
Khi chiếc xe Audi ngừng lại phía trước nhà tôi thì đã quá nửa đêm.
Chiếc xe cùng loại với xe của biên tập viên cũ của tôi, Paige, nhưng chiếc này là của Patricia. Tôi cá là ba mẹ cô ta đã mua cho cô ta – họ vẫn luôn nuông chiều cô ta hết mực kể từ khi cô ta trở về từ cabin đó, ướt như chuột và toàn thân dính máu.
Tôi nhìn qua cửa sổ, quan sát Patricia ra khỏi xe trong chiếc đầm màu đỏ bó sát, bé xíu chỉ vừa đủ để che khuất chiếc quần lót. Cô ta đóng sầm cửa một cách thô bạo không cần thiết. Tôi đã gỡ cái máy quay chĩa xuống cửa trước để không ghi lại hình ảnh ai vào ai ra khỏi nhà đêm nay.
Tôi nhận ra Patricia đang nói dối ngày trong buổi tư vấn đầu tiên. Cô ta đã diễn khá đạt đấy. Nhưng tôi còn giỏi hơn trong việc nhận ra những dấu hiệu của một kẻ đang nói dối. Cũng tựa như EJ, Patricia cũng có một cái tật. Khi sắp nói dối, cô ta sẽ vắt chân phải lên trên chân trái.
Tôi hoài nghi viên thanh tra điều tra vụ án cũng biết cô ta đang nói dối. Nhưng biết là một chuyện, chứng minh nó lại là chuyện khác. Thanh tra Gardner không thể chứng minh Patricia đã giết vị hôn phu và hai người bạn thân của mình. Thế nên cô ta đã thoát tội. Không chỉ vậy, cô ta còn được tuyên dương là nạn nhân nhưng đã trốn thoát.
Nhưng Patricia Lawton không phải nạn nhân gì hết. Khi phát hiện ra cô bạn thân đang tằng tịu với hôn phu của mình, cô ta không cho bất cứ ai trong hai người họ thoát tội. Suốt ba năm qua, tôi đã chẩn đoán, không chính thức, rằng cô ta mắc chứng rối loạn nhân cách chống đối xã hội, dựa trên việc cô ta không biết cảm thông với người khác, hành vi hung hăng và phạm tội, cùng với lịch sử nói dối và lừa gạt. Giống như nhiều người khác cũng mắc chứng bệnh này, Patricia rất đáng yêu, dễ mến, có trí thông minh trên mức trung bình. Nếu cô ta không thông minh, có lẽ đã không thoát được vụ ấy.
Suốt những năm trị liệu, tôi đã nhìn ra nhiều manh mối để chẩn đoán cho cô ta. Khi bà của cô ta mất vì đau tim hồi năm ngoái, cô ta đã khóc rất thương tâm trong buổi trị liệu, nhưng cô ta không nhắc đến việc mình là người đã giúp bà uống thuốc trị bệnh tim – tôi chỉ biết được khi tôi gọi cho bà Lawton để bày tỏ niềm thương tiếc. Cô ta cũng không nhắc đến khu đất khá lớn mà mình được thừa hưởng. Khi tôi hỏi Patricia chuyện đó trong buổi tư vấn kế tiếp, cô ta đã vắt chân phải qua chân trái và nói rằng cô ta cảm thấy tội lỗi kinh khủng khi có thể cô ta đã lỡ làm xáo trộn số thuốc của bà mình.
Bà Lawton là một kho tàng thông tin về cuộc đời nổi loạn của cô con gái. Những người bạn cùng chơi bị những vết thương bí ẩn. Những con vật nuôi bị chết đột ngột. Con bé Patricia tội nghiệp thật kém may mắn làm sao.
Ở một mức độ nào đó, chắc hẳn bà Lawton biết con gái mình là người thế nào. Bà ấy không ngốc. Nhưng phủ nhận là một cơ chế tự vệ rất mạnh mẽ. Tôi nghe rõ sự nhẹ nhõm trong giọng nói của bà ấy khi kể với tôi mấy mẩu chuyện nhỏ kia cuối cùng cũng có thể trút bỏ gánh nặng ấy lên vai tôi.
Và tôi biết chính xác phải làm gì với thông tin này. Khi tôi mở cửa để đón Patricia, trông cô ta không được vui lắm. Cô ta giật giật cái gấu váy ngắn cũn cỡn, trừng mắt nhìn tôi dưới ngọn đèn ở hiện trước. “Hắn ta ở trong xe.”
“Vẫn còn bất tỉnh chứ?”
“Phải. Nhưng sắp tỉnh rồi.”
“Cô có gặp khó khăn gì không?”
“Không. Dễ như bỡn thôi.”
Dù cô ta tức giận với tôi, nhưng tôi tin là ở một mức độ nào đó, Patricia cũng thích cái thử thách mà tôi trao cho. Cô ta chưng diện lộng lẫy, lái xe tới sòng bài, thẹn thùng ngồi xuống cạnh EJ ở bàn chơi bài. Hệt như trong ảo mộng của hắn, cô ta còn không cho hắn biết tên. Rồi cô ta lừa hắn lên xe mình, hứa hẹn rằng sẽ trở về nhà cô ta. Tôi đã căn dặn cô ta những điều cần nói.
Trong lúc đi xe, hắn sẽ ngày càng buồn ngủ do thứ thuốc mà Patricia đã lén cho vào ly nước của hắn ở sòng bài, đến khi hắn hoàn toàn bất tỉnh nhân sự. Tôi xin thề, mỗi lần tôi chuốc thuốc EJ thì lần sau lại càng dễ hơn lần trước. Lẽ ra đến bây giờ, hắn phải đề phòng chuyện ấy mới phải.
“Cô có trả phòng của hắn ở khách sạn không?” tôi hỏi.
“Có. Tôi dùng điện thoại của hắn.” Cô ta nhìn xuống những móng tay sơn màu đỏ đậm của mình. “Tôi đã đưa chiếc Porsche của hắn tới một bãi khác có dịch vụ đậu xe dài hạn. Hắn đã trả trước một tháng.”
EJ không có bạn bè cũng như công việc. Cha mẹ hắn đã qua đời. Sẽ không có ai nhận ra hắn đã biến mất, nếu không phải nhiều tháng thì cũng là nhiều tuần.
Tôi đi theo Patricia tới xe của cô ta. Một dáng người đàn ông đang ngồi ở ghế sau. Chính là hắn. Cô ta đã làm được. Cô ta thực sự đã làm được. Cô ta đã làm được chuyện mà Luke không thể – hay không muốn – làm.
“Tôi đã dùng băng keo trói hai tay hắn với nhau,” cô ta nói. “Tôi cũng trói chân hắn, nhưng không quá chặt để hắn có thể bước đi. Tôi cũng dán miệng hắn luôn, nhưng trên đầu hắn đã bị trùm bao rồi nên cô không thấy được đâu.”
Cô ta gan thật – tôi phải khen cô ta điểm này. Cô ta lái xe từ tít Connecticut đến đây, trên ghế sau là một gã đàn ông bị trói. Đúng là đang nửa đêm. Nhưng nếu cô ta bị cảnh sát bắt dừng xe, vậy thì tiêu.
“Tôi chỉ mới trói hắn tầm hai mươi phút trước thôi,” cô ta nói, như thể đọc được suy nghĩ của tôi. “Hắn bắt đầu cựa quậy, nên tôi không muốn liều lĩnh.”
“Điện thoại hắn đâu?”
Patricia cho tay vào túi xách, lấy ra chiếc điện thoại. Cô ta thả nó vào bàn tay tôi đang đợi.
Tôi nheo mắt nhìn màn hình đen ngòm trong bóng tối. “Cô tắt nguồn rồi à?”
“Ừ. Nhưng tôi nghe nói đôi khi họ vẫn theo dấu điện thoại được miễn là nó còn gắn pin. Nên hãy cẩn thận.”
Tôi sẽ hết sức cẩn thận. Dự định của tôi là nghiền chiếc điện thoại này thành bột để không ai có thể nhận ra nữa.
Khi tới gần, tôi thấy chiếc túi giấy trên đầu EJ. Chiếc túi hơi nhăn lại khi hắn cựa quậy trên ghế. Khó mà nói được hắn có tỉnh chút nào không vì hắn hoàn toàn bất động. Tôi có phần hi vọng hắn sẽ tỉnh táo ở phần tiếp theo.
Patricia mở cửa sau xe ra. Lúc này tôi thấy được chỗ băng keo đang trói hai tay EJ. Cô ta dùng chân mang giày cao gót đá vào bắp chân hắn, mạnh tới nỗi chắc chắn sẽ để lại vết bầm.
“Ngồi dậy!” Cô ta quát hắn.
Đầu hắn ngẩng phắt dậy, nhưng hắn không thể tự mình ra khỏi xe. Cô ta lại đá thêm một cái, hắn rên lên, nhưng vẫn không cử động. Cuối cùng tôi phải nắm hai chân hắn đặt ra bên ngoài cửa xe. Hắn vẫn không thể tự đứng dậy nếu chúng tôi không nâng hắn lên. Trong cái túi giấy truyền ra những âm thanh bị nghẹn. Chiếc áo thun xám của hắn hiện rõ vết mồ hôi dưới cánh tay.
Hai chúng tôi đưa hắn vào trong nhà tôi, vào phòng làm việc của tôi. Vì hai cổ chân hắn bị trói vào nhau, nên không giữ được thăng bằng, phải bước từng bước nhỏ vấp váp. Khi vào tới phòng làm việc, Patricia khựng lại. Cô ta nhìn xung quanh. “Có phải cô đã thay đổi cái gì đó trong này không?”
“Không,” tôi đáp.
Cô ta nghiêng đầu nghĩ ngợi. Cô ta chắc mẩm là có điều gì đó khác, nhưng cô ta không thể nói được đó là gì. Tôi lại biết rất rõ. Tôi đã dịch chuyển chiếc ghế sô pha. Nhưng cô ta không cần phải biết chuyện đó. Tốt hơn là cô ta không nên biết.
Sau khi đã vào phòng làm việc, tôi định cho EJ ngồi lên số pha, nhưng vì băng keo quấn quanh cổ tay và cổ chân, còn thêm chiếc túi trên đầu, hắn hoàn toàn không nhắm đúng vị trí cái ghế. Hắn ngã rầm xuống sàn. Patricia cau mày.
“Muốn tôi giúp cô đỡ hắn dậy không?” Cô ta hỏi.
Tôi lắc đầu. Để hắn nằm trên sàn càng dễ hơn. “Không cần đâu. Cô đi được rồi đó.”
Cô ta nheo mắt. “Cô định làm gì?”
“Không liên quan tới cô.”
Cô ta nhịp gót giày trên sàn gỗ. Chỉ cần nhích qua trái chừng sáu phân, cô ta sẽ nghe ra sự khác biệt trong âm thanh trên sàn và sẽ khám phá ra bí mật của tôi. “Tôi tin rằng việc này cũng liên quan tới tôi phần nào. Dù sao thì tôi cũng là người đưa hắn tới đây mà.”
“Đừng lo,” tôi đáp. “Tôi sẽ xử lý việc này.”
“Tôi không phiền khi giúp cô đâu. Mẹ tôi vẫn hay nói, nếu con người luôn luôn giúp đỡ nhau, thì sẽ không ai cần tới may mắn nữa.”
Tôi đành tin rằng cô ta không thấy phiền thật. “Không sao đâu. Tôi hoàn toàn kiểm soát được tình hình.”
Nét tò mò hiện lên trên gương mặt xinh xắn của cô ta.
“Cô định làm gì với hắn vậy?”
“Tôi hứa – sẽ không ai tìm ra hắn.”
Cô ta trề môi, nhưng rồi đành bất lực giơ tay lên trời.
“Thôi được. Cứ làm theo ý cô đi, bác sĩ Hale.”
Cô ta hất mái tóc nâu vàng qua vai, rồi đùng đùng đi ra khỏi phòng làm việc. Trên đường ra ngoài, cô ta nhìn lên bức chân dung đã tặng tôi đang treo phía trên lò sưởi. Cô ta ném cho tôi một ánh mắt xem thường.
“Không thể tin được là cô lại treo bức chân dung to đùng đó ngay trong phòng khách.” Cô ta bĩu môi. “Cô đúng là tự cao tự đại, y như tôi nghĩ.”
“Tôi thích nó,” tôi nói giọng vui vẻ. Lúc này tôi có thể vui vẻ, khi nguồn cơn của mọi rắc rối đang nằm một đống trên sàn phòng làm việc của tôi.
Tôi tiễn Patricia ra cửa và khoá cửa lại sau khi cô ta đi. Patricia đã vào nhà tôi quá nhiều lần trong suốt ba năm qua, nhưng đây sẽ là lần cuối cùng. Tôi sẽ không yêu cầu trợ giúp từ cô gái này thêm lần nào nữa. Cô ta làm ra vẻ dễ thương, nhưng tôi biết sự thật – cô ta rất nguy hiểm.
Lúc này, khi cô ta đã đi, tôi có thể kết thúc công việc ở đây rồi.
Khi tôi trở lại phòng làm việc, EJ vẫn còn nằm trên sàn. Lúc này hắn đã tỉnh rồi, đang ngọ nguậy để tháo băng keo, nhưng Patricia đã trói hắn rất chặt. Tôi bước tới chỗ hắn, đứng phía trên cái thân thể đang ngo ngoe của hắn. Sau một hồi, tôi cúi xuống gỡ cái túi giấy khỏi đầu hắn.
Hoóc-môn trong người hắn đã đánh bại thứ thuốc mà Patricia chuốc hắn uống. Hai mắt hắn mở trừng trừng, chiếc áo thun ướt đẫm mồ hôi dù trong này hơi lạnh một chút. Môi hắn đang cử động bên dưới lớp băng keo, nhưng không có âm thanh nào phát ra. Tôi giương mắt nhìn khi một vệt sẫm màu lan rộng trên đũng quần hắn.
Tôi khuỵu gối xuống cạnh hắn. “Xin chào.”
Hắn phát ra một âm thanh bị nghẹn sau lớp băng keo.
Tôi nhìn vào đôi mắt xám ấy, không thể kìm lại nụ cười trên môi. “Tôi đã nghĩ tới lời đề nghị của anh. Và tôi quyết định là anh nói đúng. Tôi muốn hai chúng ta có một chút thời gian ở bên nhau.” Tôi toét miệng cười. “Và tôi nghĩ khoảng thời gian này đối với tôi sẽ vui lắm.”
Hai mắt hắn thiếu điều lồi ra khỏi hốc mắt. Tôi không biết Luke có thích thú trước cảnh này như tôi không, nếu anh ấy ở đây. Nếu anh ấy đang đứng cạnh bên tôi, thì phản ứng của anh ấy sẽ là gì?
Tôi nhắm mắt lại, tưởng tượng ra cảnh ấy. Tôi tưởng tượng ra gương mặt Luke đang nhìn xuống EJ nằm vô vọng trên sàn. Kể cả trong trí tưởng tượng của tôi, thì Luke cũng không cười. Anh ấy sẽ không đồng ý chuyện này. Anh ấy không có cái gan đó.
“Anh chàng ấy đã chia tay với tao vì mày đó,” tôi nói với EJ. Tuy Luke chưa chính thức chia tay với tôi, nhưng đã một tuần trôi qua rồi, anh ấy không chịu nghe điện thoại của tôi, cũng không trả lời bất kì tin nhắn nào. Không cần phải có bằng thạc sĩ hay tiến sĩ mới đoán ra được kết quả.
Anh ấy không muốn dính dáng gì với tôi nữa. Dường như, đề nghị anh ấy giết người là một hành động cắt đứt quan hệ. Nhưng tôi cho rằng mình không nên ngạc nhiên làm gì. Những người như tôi số mệnh đã định phải sống một mình.
“Anh ấy rất tốt,” tôi nói với hắn, dù tôi không chắc có phải mình đang nói chuyện với hắn không nữa. “Anh ấy dễ thương, thông minh, anh ấy chấp nhận hết mọi khuyết điểm của tao. Không, không phải chấp nhận – anh ấy thích những khuyết điểm đó. Anh ấy yêu tất cả mọi thứ không hoàn hảo ở tao.” Tôi hít một hơi, nghẹn ngào, cố kìm lại những giọt nước mắt đang dâng lên. Tôi sẽ không cho hắn được thoả mãn. “Tao rất thích anh ấy. Tao yêu anh ấy. Nhưng vì mày mà tao mất anh ấy. Vì mày là thằng chó ích kỷ muốn huỷ hoại cả cuộc đời tao.”
EJ đang cố nói gì đó. Có thể là “Tôi xin lỗi.” Nhưng cũng có thể là “Đi chết đi.” Khó mà biết chính xác khi miệng hắn bị dán băng keo như thế.
Nói thật, tôi không quan tâm hắn nói gì. Nói gì cũng không quan trọng. Tôi đứng thẳng dậy. Tôi co chân phải lên, EJ liền giật nảy, nhận ra rằng tôi sắp đá vào bụng hắn. Nhưng cuối cùng, tôi không đá.
Thay vào đó, tôi đi về phía góc phòng chỗ thường đặt chiếc ghế sô pha. Sáng nay tôi đã di chuyển nó. Một trong những thứ khiến tôi mê mẩn căn nhà này khi mới mua chính là cái hộc bí mật dưới sàn trong căn phòng này. Nhân viên môi giới đã kể tôi biết về nó với một nụ cười đầy tự hào. Cô có thể cất đồ quý giá của mình dưới đó.
Tôi đã cất giữ nhiều thứ ở dưới đó trong những năm qua, nhưng sáng nay tôi đã dọn sạch hết. Tôi cần toàn bộ khoảng trống dưới đó.
Trên tấm ván sàn có một cái móc nhỏ mà mắt thường khó nhìn thấy được nó hoà vào làm một với sàn nhà. Tôi móc ngón tay vào, kéo mở nó ra, để lộ ra khoảng trống bên dưới. Đủ lớn cho một cái xác người. Nhân viên môi giới cũng nói như thế, nhưng lúc đó cô ta chỉ đùa thôi. Cô ta đã cười trước câu đùa của chính mình.
Khi mua ngôi nhà này, tôi có biết trước rằng cuối cùng tôi sẽ dùng cái hộc bí mật đó để giấu một cái xác người không? Tôi không biết. Ở một mức độ nào đó, hẳn là tôi đã từng cân nhắc tới việc này.
Hai mắt EJ lồi ra. Hắn biết chuyện gì sắp xảy ra, và hắn không thể nào ngăn cản chuyện đó xảy ra. Tôi cười với hắn.
“Thực ra thì,” tôi nói, “tao nghĩ chúng ta sẽ không có nhiều thời gian ở bên nhau đâu. Thực ra mày sẽ ở một mình hơi nhiều đấy.”
Tôi phải lăn đến ba lần mới đẩy được EJ xuống cái hộc dưới sàn. Suốt lúc ấy, hắn vặn vẹo, giãy giụa suốt, nhưng Patricia đã trói hắn quá chặt. Hắn không thoát ra được. Hắn vừa rơi xuống cái hộc thì tôi thấy ngay sự hoảng loạn trong mắt hắn tăng lên vài phần. Tôi không biết liệu đến giờ phút này hắn có tin rằng tôi thực sự sẽ làm như vậy hay không.
Lúc này hắn đang gào thét, nhưng âm thanh đã bị miếng băng keo bịt miệng cản lại. Tôi nhìn hắn một lúc, rồi hạ tấm ván lót xuống, che đi khoảng trống bên dưới. Một lần nữa, cái hộc bí mật biến mất, không thể nhận ra. Ngoại trừ âm thanh nghèn nghẹn phát ra dưới lớp ván lót sàn.
Như thế thì không được.
Tôi đã định cứ để hắn ở đó và mặc cho tự nhiên làm phận sự của mình. Nhưng như vậy là quá liều lĩnh. Hắn gây ra quá nhiều tiếng động. Nên tôi lấy cuộn băng keo mà Patricia đưa tôi, bắt đầu dán kín các mép của tấm ván lại. Hoàn toàn cắt đi nguồn cung ôxy của hắn.
Tôi ngồi trên ghế, lắng nghe. Những tiếng động bị bóp nghẹt nhỏ dần. Nghe không còn giống tiếng la hét nữa. Có thể là tiếng rên rỉ. Có thể là tiếng khóc. Âm thanh ngày càng nhỏ hơn, nhỏ hơn nữa. Cho đến khi hoàn toàn im bặt.
“Vĩnh biệt, Edward,” tôi nói.