46 Tricia hiện tại
hiện tại
Tôi không phải kẻ giết người.
Thôi được, nói nghiêm túc thì tôi đúng là kẻ giết người. Nhưng khi tôi hình dung một người là kẻ giết người, tưởng tượng của tôi có hơi khác. Tôi nghĩ đến một người xấu xa, đi khắp nơi giết người tốt mà không vì lí do gì cả.
Tôi đã giết hôn phu Cody của tôi. Nhưng hắn ta chẳng phải loại tử tế gì. Lẽ ra hai tháng sau đó chúng tôi đã kết hôn. Chỉ còn hai tháng thôi! Thiệp mời đã gửi đến tay khách rồi. Tôi đã đăng mấy tấm ảnh mình đang đeo chiếc nhẫn kim cương lên khắp Instagram. Chúng tôi đã đặt tiệc ở nhiều chỗ, một số người thậm chí đã gửi quà mừng đến.
Thế rồi tôi phát hiện ra Cody đang dan díu với bạn thân của tôi là Alexis.
Mọi người có biết cảm giác bị phản bội là như thế nào không? Tình yêu của cả đời tôi và người bạn thân nhất của tôi. Quần quật trên giường. Ngay trước mắt tôi, vì họ nghĩ tôi quá ngu ngốc, sẽ không biết được. Mà có lẽ tôi cũng không biết được – nếu cái tin nhắn đó của Alexis không hiện ra trên điện thoại Cody khi hắn ta đang ở trong nhà tắm.
Phải, hai chúng nó bất cẩn đến mức như vậy đấy.
Tôi biết mật khẩu điện thoại hắn ta, nên tối hôm sau tôi đã nhập mật khẩu vào trong lúc hắn đang ngủ. Tôi phát hiện ra Alexis và Cody đã qua lại với nhau không lâu sau khi chúng tôi đính hôn. Rằng hai người bọn họ nghiêm túc với nhau. Hắn đang định huỷ hôn để đến bên cô ả, nhưng hắn còn lo lắng về phản ứng của tôi.
Thần kinh cô ta không được vững vàng, hắn nhắn cho ả như vậy.
Không công bằng chút nào. Thần kinh tôi rất vững. Nếu là người khác, khi phát hiện ra hôn phu của mình có ý định huỷ hôn khi chỉ còn hai tháng là đến đám cưới, thì sẽ phát điên lên ngay. Tôi không thể tưởng tượng ra có chuyện nào mất mặt hơn chuyện này nữa. Tôi sẽ phải gọi cho toàn thể khách khứa của mình, giải thích rằng đám cưới đã bị huỷ, và dĩ nhiên, nhiều người sẽ hỏi đã xảy ra chuyện gì, và tôi sẽ phải nói dối rằng chúng tôi không hợp nhau. Nhưng dĩ nhiên, mọi người trên mạng sẽ xì xào bàn tán.
Thế nên không thể trách tôi vì chuyện tôi đã làm.
Nói thật, bất cứ ai rơi vào hoàn cảnh tương tự có lẽ sẽ ước gì họ đã làm như tôi.
Chắc hẳn Alexis đã khoái chí cười thầm khi tôi kể với cô ta về chiếc cabin mà tôi với Cody thuê, có hai phòng ngủ phụ. Cậu với Megan cũng đi chung đi? Tôi đề nghị.
Tôi phải mời thêm Megan, cho dù thẳng thắn mà nói thì cô ta không làm gì sai. Nhưng nếu tôi chỉ mời mỗi Alexis thì có vẻ đáng ngờ quá. Mà nói thật, tôi chưa bao giờ thích Megan. Cô ta là kiểu người cứ có cơ hội là sẽ dìm hàng người khác. Thế giới này sẽ tốt đẹp hơn khi không có cô ta. Tin tôi đi.
Tôi mang theo một chai rượu tequila, một vài trái chanh, và một lọ muối. Tôi cũng mang theo một ít cần sa. Tôi làm cho bọn họ phê pha và say xỉn. Nếu không tôi không tài nào hạ hết cả bọn được. Nói cho cùng, tôi phải một đấu ba mà.
Tôi chọn một buổi tối mà tôi biết trời sẽ mưa. Tôi lo nếu cảnh sát không thấy có dấu chân của người thứ năm thì sẽ không tin câu chuyện của tôi. Nhưng nếu trời mưa, đất quanh cabin sẽ thành bùn lầy.
Tôi phải ra tay với từng người một. Tôi giết Megan trước, ở hiên nhà, vì tôi không muốn cái chết của cô ta kéo dài. Tôi bảo rằng tôi có chuyện cần nói với cô ta ở bên ngoài, khi hai chúng tôi ra khỏi cabin, tôi lấy ra con dao giấu trong áo khoác và cắt cổ cô ta.
Cody là kẻ tiếp theo. Tôi ra tay ngay trên chiếc giường chúng tôi đang ngủ. Sau khi tôi đâm hắn ba nhát, ngay trước khi hắn bất tỉnh, tôi đã nói thầm vào tai hắn, “Đây là cái giá mày phải trả vì đã lén lút sau lưng tao.” Tôi muốn hắn biết lí do mà tôi ra tay – tôi muốn đó là suy nghĩ cuối cùng của hắn trước khi chết.
Kế đến là Alexis. Cô ả là kẻ tôi hận nhất. Cô ả là bạn thân của tôi từ khi chúng tôi chỉ mới năm tuổi. Sao ả có thể làm như thế với tôi chứ? Tôi để ả chậm rãi nếm trải cái chết, chảy máu khắp sàn nhà trong lúc ả cầu xin sự giúp đỡ.
Tôi là người cuối cùng. Sẽ không ai tin lời tôi nếu tôi không bị thương, nên tôi đã tìm hiểu xem có thể đâm dao vào nơi nào trên người để tránh vết thương nghiêm trọng. Khi tôi xuất hiện ở đồn cảnh sát, ướt chèm nhẹp và khóc nức nở, kể về kẻ lạ mặt trong cabin, thì phần lớn lượng máu trên người không phải là máu của tôi.
Tôi đã diễn rất tròn vai. Nói thật, tôi xứng đáng được nhận Oscar cho màn trình diễn đó. Cha mẹ và em gái tôi chưa bao giờ nghi ngờ việc chúng tôi là nạn nhân của một vụ tấn công đẫm máu bởi một kẻ biến thái trong rừng. Chỉ có lão thanh tra trời đánh kia là nghi ngờ tôi nói dối, nhưng lão không có bằng cớ. Trong mắt mọi người, tôi chính là nạn nhân.
Không, tôi là anh hùng mới đúng. Vì tôi đã sống sót.
Mẹ tôi là người khăng khăng bảo tôi đi trị liệu ở chỗ bác sĩ Hale. Bác sĩ Hale là người giỏi nhất. Và cô ta luôn nói không có gì quan trọng hơn sức khoẻ tâm thần.
Thế nên tôi đã đồng ý. Và việc trị liệu cũng vui đó. Tuy tôi không phải là nạn nhân của một tên biến thái trong rừng, nhưng tôi vẫn bị chấn động trước toàn bộ sự việc. Nghĩa là, phải ra tay giết bạn trai và bạn thân của mình khiến người ta chấn động lắm chứ, dù hai người bọn chúng không cho tôi cơ hội lựa chọn. Nhưng bác sĩ Hale rất biết nói chuyện. Thời điểm đó, tôi cũng hơi hơi thích cái trò này. Trò lừa gạt. Tôi không ngờ là cô ta đã nhìn thấu trò chơi của tôi.
Thế nên, mọi người chắc cũng hiểu được cảm giác của tôi khi cô ta phanh phui sự thật. Cô ta có nhắc đến việc đã thu âm các buổi trị liệu từ lúc đầu, và tôi nghĩ mình thậm chí còn ký giấy đồng ý. Lúc đó, chuyện này với tôi chẳng đáng kể gì. Nhưng sau khi cô ta tiết lộ những gì mình biết, tôi nghĩ lại những buổi trị liệu của mình, nhớ lại những lần tôi lỡ lời.
Tôi phải làm theo lời cô ta. Không còn cách nào khác.