49 Adrienne ngày trước
ngày trước
Hôm nay, tôi không gặp chút khó khăn nào trong việc tìm chỗ đậu xe ở phòng khám miễn phí.
Đây là chuyện tốt vì hôm nay lịch khám của tôi đã kín mít. Thậm chí hôm nay vốn không phải là ngày tôi phải tới phòng khám, vậy mà tôi sẽ khám bệnh tới gần bảy giờ tối. Tôi đã tạm nghỉ hơn một tháng, để tổ chức chuyến quảng bá cho cuốn sách Giải phẫu cơn sợ hãi, mà gần đây đã lên vị trí thứ tám trong danh sách các sách bán chạy của tờ Thời báo New York. Không một ai biết rằng câu chuyện của người phụ nữ đã sống sót sau khi bị đâm trong một cabin ở nơi hoang vắng hoàn toàn là một chuyện dối trá.
Đã gần bốn tháng kể từ lúc EJ, tên đầy đủ là Edward Jamison, ra khỏi cuộc đời của tôi. Hay tôi nên nói là kể từ khi hắn vĩnh viễn trở thành một phần trong cuộc đời của tôi. Tối hôm đó, tôi đã tháo băng keo dán trên sàn ra, phá huỷ điện thoại của hắn, và di chuyển cái ghế về chỗ cũ, nhưng mấy ngày sau đó, cái mùi hôi thối bốc lên từ dưới sàn đã đến mức không thể chịu nổi. Tôi phải đóng cửa phòng làm việc và huỷ hết các buổi trị liệu với bệnh nhân.
Suốt hai tháng, tôi không hề đặt chân vào phòng làm việc của mình.
Nếu tôi có đi tới gần cửa phòng làm việc, cái mùi ấy lập tức khiến dạ dày tôi nhộn nhạo. Nhưng khi tôi kết thúc chuyến quảng bá sách và trở về nhà, tôi thấy nhẹ cả người khi cái mùi ấy đã phai đi đáng kể, nhưng vẫn còn thoáng ngửi thấy chứ chưa biến mất hẳn.
Cuối cùng tôi đã lên mạng để mua một chai xịt được quảng cáo là “chứa hóa chất trung hòa mùi hôi thối từ xác chết”. Tôi mở hết cửa sổ ra, xịt thật nhiều cái hoá chất trung hoà mùi ấy, và tôi ngạc nhiên đồng thời vô cùng mừng rỡ khi thấy nó có hiệu quả thật – cái mùi kia biến mất hoàn toàn. Sẽ không ai biết được có một cái xác ở dưới đó.
Tôi đã cho rằng tới thời điểm đó, cảnh sát sẽ tìm đến, đặt câu hỏi về sự biến mất của hắn. Thậm chí tôi còn bịa sẵn một câu chuyện. Có nhiều lúc trong chuyến quảng bá, khi đang ký tặng sách, tôi cứ đinh ninh cảnh sát sẽ tới chỗ mình và còng tay dẫn đi. Nhưng chuyện đó đã không xảy ra. Không có bất cứ ai hỏi tôi về hắn. Và hiện tại, bốn tháng sau ngày hôm đó, tôi bắt đầu tin rằng có thể họ sẽ chẳng bao giờ tìm tới tôi. Nói cho cùng, không hề có lịch sử giao dịch cho các buổi trị liệu của EJ ở văn phòng tôi. Người duy nhất ngoài bản thân hắn biết là hắn có đến gặp tôi là mẹ của hắn, mà bà ấy thì đã đi xa rồi.
Tôi đã thoát tội. Tôi đã giết một người, hắn đang nằm dưới sàn nhà tôi, mà không ai ngoài tôi biết được. Thật ra thì có khả năng Patricia biết tôi đã giết hắn nhưng xác hắn ở đâu thì cô ta không biết.
Patricia. Cho đến nay thì cô ta chưa gây phiền hà gì cho tôi. Nhưng cô ta biết việc tôi làm, điều đó làm tôi thấy bất an. Chúng tôi có chung một bí mật. Có thể nào, một ngày nào đó, cô ta sẽ dùng nó để chơi lại tôi không? Tôi không biết được. Bí mật của cô ta mà tôi nắm được cũng xấu không kém, có thể còn tệ hơn. Nhưng tôi cũng đâu thể cứ để chuyện này ám ảnh mình mãi được. Ngay lúc này, tôi phải khám cho những bệnh nhân tôi đã lỡ hẹn do chuyến quảng bá sách, và vẫn còn nhiều buổi kí tặng, trò chuyện trên truyền hình mà tôi phải tham dự trong nhiều tuần tới.
Khi tôi tới phòng khám, Gloria đang ngồi ở bàn lễ tân, ngâm nga trong miệng như thường lệ. Khi thấy tôi, cả gương mặt chị ta rạng rỡ hẳn. “Chị có một điều ngạc nhiên cho em đấy, bác sĩ Hale.”
“Vậy à?” Có thể là thức ăn. Bệnh nhân rất hay đem đồ ngọt tới tặng tôi. Tôi hiếm khi nào ăn. Đa phần là những món nhà làm hoặc sô cô la rẻ tiền. Tôi không quan tâm việc Gloria cứ lải nhải là tôi cần phải tăng thêm vài kí lô – tôi sẽ không ăn thức ăn do các bệnh nhân bị bệnh tâm lý làm.
“ Ở trong phòng tài liệu đó,” chị ta nói. Rồi chị ta nháy mắt. “Em nên vào đó ngay đi.”
Tôi theo lời chỉ dẫn khó hiểu của Gloria đi vào phòng tài liệu. Quà cho tôi chắc là bánh vòng. Bệnh nhân thích tặng bánh vòng. Sáng nay tôi đã không ăn sáng, nên có lẽ tôi sẽ ăn một hai cái. Tôi sẽ liều một lần này vậy.
Nhưng khi tới phòng tài liệu, tôi phát hiện ra thứ đã làm cho Gloria hào hứng như vậy. Không phải bánh vòng.
Mà là Luke.
Tôi nhìn đăm đăm vào anh ấy một lúc, tim đập rộn. Đã gần năm tháng rồi tôi không gặp anh ấy, kể từ cái ngày anh ấy lao ra khỏi nhà tôi sau khi tôi nhờ anh ấy... ừ, chúng ta đều biết tôi đã nhờ anh ấy làm gì. Tôi đã quên mất anh ấy đẹp trai như thế nào. Râu cạo sạch, tóc mới cắt, anh ấy mặc một chiếc áo sơ mi đã ủi phẳng phiu và thắt một cái cà vạt nâu. Anh ấy cũng dùng loại nước cạo râu kia nữa. Nhãn hiệu mà anh ấy đã dùng vào cái đêm đầu tiên chúng tôi ở bên nhau.
Luke ngước mắt khỏi máy tính khi nghe tiếng bước chân tôi trên đường đi vào phòng. Anh ấy hít vào một hơi khi trông thấy tôi. “Adrienne...”
“Ồ.” Tôi vén một lọn tóc ra sau tai. “Em... em không biết là anh đang ở đây.”
“Anh tới để cập nhật phần mềm thôi.” Anh ấy họ vào bàn tay. “Em thường đi làm vào thứ Ba. Nên anh đoán là thứ Năm em sẽ không tới.”
“Em đang làm thêm giờ.” Tôi ghét cái kiểu nói chuyện khách khí giữa hai chúng tôi. Cứ như thể cả hai là người xa lạ vậy. Như thể chúng tôi chưa từng suýt chút nữa đã dọn đến sống cùng nhau. Như thể anh ấy không phải là người đầu tiên tôi từng yêu. “Em cần bắt kịp tiến độ sau chuyến quảng bá sách.”
“Ừ.” Anh ấy gật gù. “Anh đã thấy sách của em ra mắt rồi. Chúc mừng.”
“Cảm ơn. Anh không... Anh có đọc chưa?”
Anh ấy ngập ngừng. “Có. Anh đọc rồi. Rất hay. Hay hơn cuốn trước nữa.”
“Anh nghĩ vậy hả?”
“Anh không nói xạo đâu.”
“À.” Tôi nặn ra một nụ cười. “Cảm ơn anh.”
“Không có chi.”
Hai chúng tôi cứ nhìn nhau như thế một lúc, không khí nặng nề vì những chuyện xảy ra vào lần cuối chúng tôi gặp nhau. Khi anh ấy tức giận rời khỏi nhà tôi.
Cuối cùng, anh ấy cũng không nhịn được mà buột miệng, “Anh nhớ em.”
Cổ họng tôi nghẹn ứ. “Thật không?”
“Anh nhớ em.” Anh ấy đứng dậy, tựa người vào cạnh bàn. “Nhiều lắm. Em không biết được đâu…”
Tôi cố gắng nuốt xuống. “Em đã lo liệu...vụ việc đó. Em đã trả tiền cho hắn để hắn im miệng.”
Dĩ nhiên đó chỉ là một lời nói dối. Tôi thắc mắc liệu Luke có biết tôi đang nói dối hay không. Có lẽ anh ấy không muốn quan tâm tới.
“Anh không nên bỏ đi như thế.” Anh ấy chỉnh gọng kính trên sống mũi. “Anh biết em không thực sự nghĩ là chúng ta nên..., ý là, lẽ ra anh nên giúp em tìm cách giải quyết. Nhưng mà lúc đó anh thấy hoảng quá. Anh xin lỗi.”
“Em tha lỗi cho anh.” Tôi hắng giọng. “Với lại... Em cũng nhớ anh. Nhiều lắm.”
Hai vai anh ấy rũ xuống. “Nghe vậy anh mừng lắm. Nói thật, suốt mấy tháng qua anh lúc nào cũng nghĩ tới em. Anh đã cố gắng quên em, hãy tin anh, anh đã rất cố gắng. Nhưng không thể. Buổi tối, anh không tài nào ngủ được, vì cứ trăn trở mãi, nghĩ tới chuyện anh đã phá hỏng mối quan hệ với người phụ nữ tuyệt vời nhất anh từng gặp.”
Tôi nhướng một bên chân mày. “Em có thể kê toa một ít thuốc Ambien[*] cho anh.”
Anh ấy vươn tay ra, nắm lấy tay tôi trong bàn tay to lớn của mình. Tôi nhớ cảm giác này quá. “Hoặc hôm nay, em có thể ăn tối với anh.”
Mỗi tôi giãn ra thành một nụ cười. “Hôm nay em khám xong trễ lắm đấy.”
“Anh đợi được.” Anh ấy chồm người tới. “Với lại, anh có một chuyện muốn thú nhận với em. Anh đã không nói thật hết với em.”
Bao tử tôi lộn tùng phèo lên. Anh ấy có biết chuyện tôi đã làm với EJ không?
“Vậy à?”
Luke cười toe toét. “Sự thật là, anh biết hôm nay em sẽ tới khám bệnh. Gloria có nói với anh. Anh hỏi chị ấy là tuần này em sẽ làm việc những ngày nào, rồi anh mới lên lịch làm việc của mình.”
Thì ra đó là điều anh ấy muốn thú nhận – rằng anh ấy đã tìm cách để gặp tôi. Đầu gối tôi nhũn ra vì nhẹ nhõm. Tôi tóm lấy cổ áo, kéo anh ấy lại gần, rồi ép chặt môi mình lên môi anh. Bằng cái cách anh ấy đáp lại, tôi biết Luke cũng nhớ tôi nhiều như tôi nhớ anh ấy.
Anh ấy sẽ không bao giờ biết được chuyện tôi đã làm. Tôi sẽ để mọi chuyện diễn ra theo hướng này.
Tối nay tôi và Luke có hẹn lúc chín giờ. Tôi đã cố gắng hoàn tất công việc ở phòng khám càng nhanh càng tốt, để lại một chồng giấy tờ vào cuối giờ. Có lẽ ngày mai tôi phải trở lại đây, nhưng Gloria không lấy đó làm phiền. Chị ta biết tôi và Luke có kế hoạch, nên thiếu điều đã đuổi tôi ra khỏi cửa.
Luke sẽ đón tôi ở nhà tôi, sau đó chúng tôi sẽ ra nhà hàng. Dù có tha thiết mong anh ấy vào nhà đến mức nào đi nữa thì tôi cũng không đời nào cho phép anh ấy vào khi mà cái xác vẫn còn nằm dưới sàn. Dù mùi thối có vẻ đã giảm đáng kể, nhưng tôi thề là thi thoảng vẫn có thể ngửi ra mùi xác chết, đặc biệt là trong văn phòng của tôi. Tôi không thể liều lĩnh để anh ấy vào nhà. Nếu biết tôi đã làm gì, anh ấy tuyệt đối sẽ không tha thứ.
Đến cuối cùng, tôi cũng phải xử lý cái xác thôi. Nhưng tôi đang kéo dài thời gian. Giống hệt như lúc tôi còn nhỏ và thường dùng một cuốn sách nặng để đập chết mấy con côn trùng lớn. Tôi biết cuối cùng tôi sẽ phải nhấc cuốn sách lên và dọn xác con côn trùng bẹp dí kia đi. Nhưng tôi cứ chần chừ mãi.
Có thể tôi không phải người hoàn hảo, nhưng tôi không phải kẻ biến thái. Tôi không muốn giết EJ. Là hắn không cho tôi lựa chọn nào khác.
Tôi lái xe trên con đường tối om dẫn vào nhà, mắt luôn nhìn đồng hồ. Tôi còn một tiếng đồng hồ để tắm và thay trang phục trước khi Luke tới. Tôi sẽ nghĩ ra một cái cớ gì đó để anh ấy không thể vào trong nhà. Có lẽ tôi sẽ nói do tôi mới sơn lại nhà. Tôi bảo đảm dù tôi dùng lý do gì thì anh ấy đều sẽ tin. Có thể tôi giỏi phát hiện những lời nói dối, chứ anh ấy thì không.
Rồi cuối cùng thì tôi cũng phải xử lí cái xác đó một lần và mãi mãi. Có lẽ trong vài tháng nữa. Đến lúc đó sẽ không có ai tìm kiếm hắn nữa.
Khi gần tới nhà, tôi trông thấy một chiếc xe Audi đang đậu ở trước cửa. Xe của biên tập viên cũ của tôi, Paige. Tôi thắc mắc có phải cô ta tới để năn nỉ tôi nhận cô ta làm trở lại hay không. Nếu phải, thì cô ta chỉ phí thời gian thôi. Đã quá trễ rồi.
Nhưng rồi tôi thấy một dáng người đang tựa vào xe – dáng người mà đã nhiều tháng rồi tôi không nhìn thấy cũng như hi vọng là sẽ không bao giờ nhìn thấy nữa. Một dáng người với đôi chân dài, quyến rũ và mái tóc vàng óng ả sáng lên dưới ánh trăng. Patricia Lawton. Tôi quên mất rằng cô ta cũng lái chiếc xe cùng hiệu với người biên tập viên cũ.
Tôi cho xe dừng lại bên cạnh chiếc Audi rồi tắt máy. Tôi nhét chìa khoá vào túi xách, trèo ra khỏi xe. Không biết Patricia muốn gì, nhưng tôi không có thời gian cho cô ta. Tôi cần thời gian để chuẩn bị thật xinh đẹp đi gặp Luke.
“Xin chào, bác sĩ Hale,” cô ta lên tiếng. “Lâu rồi không gặp nhỉ?”
“Phải.”
Khi cô ta cười, hai hàm răng gần như phát sáng dưới ánh trắng.
“Tôi hi vọng chúng ta có thể nói chuyện một chút.”
Tôi thẳng thừng nhìn xuống đồng hồ đeo tay. “Tôi đang vội.”
“Chỉ một lát thôi.”
Tôi gật đầu. “Chúng ta có thể nói chuyện ngoài này. Cô có một phút.”
“Tôi chỉ...” Cô ta nhai nhai móng tay cái, cái móng tay đã bị gặm tới sát đầu ngón tay. “Tôi lo lắng về chuyện chúng ta đã làm ấy mà. Nếu có người lần ra dấu vết rồi tìm tới chúng ta thì sao?”
“Sẽ không đâu. Đã mấy tháng rồi. Không có ai tìm hắn hết.”
“Biết đâu được. Nếu họ tìm thấy xác của hắn.”
“Không đâu.”
“Làm sao cô biết chắc được chứ. Hơn nữa, tôi cứ nghĩ mãi...” Khoé miệng cô ta cong xuống. “Còn có băng ghi hình ở sòng bài kia nữa. Nếu họ phát hiện ra thời điểm hắn mất tích, họ có thể xem băng ghi hình và đoán ra tôi là người đã nói chuyện với hắn trước lúc hắn biến mất. Họ có thể thấy tôi và hắn cùng nhau rời khỏi đó. Hoặc có thể họ có băng ghi hình ở chỗ ga-ra.”
Có lẽ cô ta nói đúng. Lại thêm một lý do để Patricia trở thành gánh nặng của tôi. Tôi sẽ phải xử lý việc này. Nhưng không phải bây giờ. “Nếu là tôi thì tôi không lo chuyện đó.”
“Tôi chỉ muốn biết...” Hai mắt cô ta nhìn thẳng vào tôi. “Cô đã làm gì với xác của hắn?”
“Cái gì?” Tôi suýt thì bị sặc. “Patricia, tôi không muốn nói chuyện này với cô. Cứ tin tôi. Mọi chuyện đều ổn thoả.”
“Tôi muốn biết cái xác ở đâu. Tôi cần phải biết. Làm ơn nói tôi biết đi.”
Tôi lầm bầm vẻ ghê tởm. “Hết thời gian rồi. Tôi phải đi đây.”
“Có phải nó ở đâu đó trong nhà cô không?”
Tôi chần chừ hơi lâu hơn cần thiết, và hai mắt cô ta theo đó mà mở lớn ra.
“Cô giấu cái xác trong nhà thật à?” cô ta há hốc. “Trời đất quỷ thần ơi. Ở đâu vậy?”
“Tôi không thể nói với cô chuyện này.”
“Nhưng mà, bác sĩ Hale à...”
“Nghe nè.” Tôi ngừng lại thêm một phút để nói chuyện cô ta. Chỉ bấy nhiêu thôi – tôi không thể cù cưa với cô gái này thêm nữa. “Chúng ta là những người duy nhất biết chuyện này. Chúng ta chỉ cần giữ bí mật là được rồi.”
Hai mắt Patricia không hề chớp lấy một lần khi nhìn chăm chăm vào tôi.
“Mẹ tôi luôn nói rằng cách duy nhất để hai người giữ bí mật,” cô ta nói, “là một trong hai người phải chết.”
Rồi móng tay cô ta cắm vào cánh tay tôi. Một cảm giác lạnh toát phủ chụp xuống người tôi, và tôi nhận ra mình đã phạm một sai lầm khủng khiếp. Lẽ ra tôi không nên lôi cô ta vào chuyện này. Tôi vốn biết rõ cô ta nguy hiểm đến mức nào.
Và bây giờ tôi sẽ phải trả giá cho sai lầm đó.
Xin hãy tha thứ cho em, Luke ơi...