50 Tricia hiện tại
hiện tại
Adrienne Hale không phải người đầu tiên tôi giết. Cô ta là người thứ bao nhiêu rồi ấy chứ.
Người đầu tiên là một con nhỏ tên Whitney Young. Nó đã bắt nạt tôi khi tôi mười sáu tuổi, giống như kiểu mà bọn con gái tuổi dậy thì vẫn làm với nhau. Nó tung tin đồn bậy bạ về tôi khắp trường, rồi còn cướp bạn trai của tôi. Thậm chí nó còn thuyết phục một cậu trai dễ thương tên Victor (mà sau đó tôi phát hiện ra là bạn trai của nó) mời tôi đi hẹn hò, sau đó rủ cả trường tới quán cà phê nơi chúng tôi hẹn gặp mặt để tụi nó cười nhạo tôi lúc thằng đó cho tôi leo cây. Điều buồn cười là Victor lại là người gánh trách nhiệm khi xác của Whitney được phát hiện dạt vào bờ một con sông gần đó. Phải công nhận là cả hai bọn nó đều xứng đáng với kết cục như vậy.
Rồi tới lượt Cody và Alexis – Megan chỉ là người xui xẻo, nhưng không thể khác được. Sau đó nữa, dĩ nhiên là bà tôi. Nhưng bà ta già khú rồi, không ai dám chắc là dù tôi cho bà ta uống thuốc thì mấy viên thuốc trợ tim đó có cứu được bà ta hay không.
Với thái độ hống hách của ả, Adrienne bị tôi giết hết sức dễ dàng. Đúng là không dễ như giết bà tôi, nhưng ôi trời, thậm chí Whitney còn có chống cự – nó đánh nhau cứ như một mụ nữ thần báo tử vậy.
Tôi đã chôn xác Adrienne gần một con đường đất hẻo lánh, – cách chỗ này khoảng hai giờ lái xe – một nơi sẽ không có ai tìm thấy ả được. Về chuyện đó thì tôi thông minh hơn ở ta. Tôi sẽ không để một cái xác chết trong nhà mình đâu trời hỡi. Ngay bên dưới ván lót sàn. Sao mà ngu ngốc thế chứ? Đâu cần phải có bằng thạc sĩ hay tiến sĩ mới biết là không nên đặt bản thân vào vòng nguy hiểm như vậy.
Sau khi ả ngỏm, tôi biết mình phải tìm rồi huỷ xác của Jamison đi. Nhưng tôi vẫn không biết ả giấu hắn ở đâu. Tôi đã định sục sạo trong nhà ả ngay sau khi tôi xử lí ả. Tôi còn lấy chìa khoá nhà ả nữa. Nhưng tối đó thì không kịp vì ả ta sắp có hẹn, mà sáng hôm sau thì cảnh sát đã tới đầy nhà.
Tôi đã chắc mẩm cảnh sát sẽ tìm ra xác Jamison. Nhưng hoá ra họ chưa bao giờ tìm thấy.
Nhưng không quan trọng. Điều duy nhất quan trọng là không ai tìm tới tôi. Lúc ấy tôi đã chuyển tới Manhattan rồi. Cảnh sát thậm chí không hề hỏi han gì tôi.
Sau khi xử lý xong bác sĩ Hale, tôi tiếp tục cuộc sống của mình. Tôi thích cuộc sống ở thành phố lớn và công việc mới của mình. Tôi gặp Ethan, người không biết gì về quá khứ của tôi, và chúng tôi kết hôn. Tôi đã rất hạnh phúc.
Tôi chỉ tình cờ biết được căn nhà cũ của bác sĩ Hale được đưa ra phát mại. Tôi đã hỏi thăm Judy khi thấy căn nhà trên trang web của cô ấy, và cô ấy nói chỗ đó đang được dọn dẹp, nhưng sớm thôi sẽ sẵn sàng để khách tới xem. Tôi lạnh cả sống lưng khi nghĩ tới việc Judy tự do đi lại trong ngôi nhà đó. Rồi tôi nghĩ tới những người sẽ đi ra đi vào ngôi nhà trước khi nó được bán. Tôi tính toán khả năng có người sẽ tình cờ phát hiện ra xác của Jamison, cho dù bác sĩ Hale đã giấu nó ở đâu đi nữa.
Tôi không biết ở mấy cái sòng bài thì băng ghi hình được giữ trong bao lâu, nhưng tôi tin rằng có cách để kết nối tôi với Jamison. Tôi không định liều lĩnh sinh con trong tù đâu.
Lúc đó tôi biết mình phải làm gì. Tôi phải lục soát ngôi nhà và vứt bỏ cái xác. Trước khi có người nào tìm ra nó. Thế nên tôi chọn cái đêm mà ngoài này có bão tuyết, hi vọng rằng Judy sẽ nhanh chóng rời đi vì thời tiết, biết chắc rằng tôi sẽ có được vài ngày rảnh rỗi để sục sạo ngôi nhà.
Khi tìm được căn mật thất, tôi cứ đinh ninh mình đã tìm đúng chỗ. Nhưng không phải. Tuy nhiên, tôi lại tìm ra được một thứ còn quan trọng hơn. Nếu có ai nghe được cuốn băng ghi âm cái buổi mà bác sĩ Hale hăm dọa tôi, thì coi như tôi tàn đời. Họ sẽ buộc tôi chịu trách nhiệm cho cái chết của ả ta và Jamison. Không ai được phép nghe cuốn băng này ngoài tôi ra.
Thêm nữa, bây giờ tôi đã biết chỗ ả ta giấu xác. Nhưng xui xẻo một nỗi là tôi không thể dời nó đi được. Ném Adrienne Hale vào cốp xe sau khi tôi giết ả ta là một lẽ, nhưng tôi nghĩ mình không thể tới gần cái xác thối rữa kia được. Chuyện nôn mửa là thật, không phải tôi diễn. Cái mùi đó làm tôi phát bệnh.
Rồi thêm cả Luke Strauss nữa. Gã bạn trai, kẻ đang ở ké trong ngôi nhà này mà tôi không hay biết. Tôi là người duy nhất biết chắc gã không phải người giết bác sĩ Hale. Có lẽ gã thực sự yêu cô ả.
Gã biết chuyện cái xác. Và gã cũng biết nó không phải là xác của Adrienne Hale. Luke là một kẻ thông minh.
Bước tiếp theo, tôi sẽ phải lên kế hoạch tỉ mỉ.