Lời cảm ơn
Khi sắp hoàn thành bản nháp cuối cùng này, tôi đã tìm trong số những bản thảo trước đó những lời cảm ơn chung chung mà tôi có thể cóp lại, bởi vì – hãy thành thật với nhau nhé – tôi vẫn cảm ơn có từng ấy người. Tiếc là tôi không tìm được lời cảm ơn nào khái quát một chút. Có một lời cảm ơn trong đó tôi nói về việc chồng tôi cố thuyết phục tôi viết về một cặp bò sinh đôi dính liền, một lời khác trong đó tôi nói đại khái rằng cha tôi là kẻ sát nhân (hay là không phải – không rõ nữa), và một lời khác mà tôi thú nhận mình là thủ phạm gây nhiều vụ án chưa giải quyết cũng như chỉ ra chỗ giấu xác.
(À mà khoan, tôi nghĩ tôi đã xoá lời cảm ơn đó rồi. Đừng bận tâm nhé.)
Những tác giả khác có quá chú tâm vào lời cảm ơn như vậy không? Không à? Chỉ có mình tôi à? Mà điểm kì lạ chính là phần lời tri ân cuối cùng chỉ là một đoạn văn.
Nhân đây...
Xin cảm ơn mẹ tôi vì đã đọc đi đọc lại câu chuyện này. Cảm ơn Jen vì lời phê bình thấu đáo như mọi lần, và nói chung, cảm ơn toàn bộ Nhóm sức mạnh của những nữ tác giả kỳ tài (tôi chỉ vừa nghĩ ra cái tên đó, nhưng tôi nghĩ mọi người sẽ chấp nhận), với cả Beth và Maura. Cảm ơn Kate vì những gợi ý vô cùng hay ho. Cảm ơn Nelle vì đã có lời phê bình cặn kẽ. Xin gửi lời tri ân tới Pam vì lời khuyên cho thiết kế bìa sách cùng những lời cố vấn thông thái. Xin gửi lời cảm ơn Val vì đôi mắt sắc bén của anh.
Và xin cảm ơn cha tôi, người đã lần đầu tiên đọc sách mà tôi viết trước khi xuất bản, để cho tôi lời khuyên từ góc nhìn của một bác sĩ tâm lý, trong đó có lời khuyên “Giày manalos không phải là kiểu giày bốt!” (Có thể mà. Ba chỉ cần quan tâm tới vấn đề tâm lý học thôi nhé.)