Phần kết: Tricia hai năm sau
Tricia
hai năm sau
Con gái tôi, Delilah, rất thích khu vườn sau nhà. Mấy tháng trước, con bé tròn một tuổi, bước vào cái giai đoạn chập chững biết đi, bụ bẫm đáng yêu, giang rộng hai tay mà đi khắp nơi, bất cứ lúc nào cũng có thể vấp ngã. Tôi ngồi trên ghế bập bênh trước nhà quan sát khi con bé làm hệt như tôi vừa nói – ngã khuỵu hai gối trên mặt cỏ mềm, rồi bật dậy ngay không hề do dự.
Con bé là người có mục tiêu. Ngay lúc này, mục tiêu của nó là đem về cho tôi một bông hoa cúc nó tìm được trên bãi cỏ. Con bé đi một mạch tới chỗ tôi, đặt một bàn tay nhỏ xíu lên đầu gối tôi.
“Mẹ,” con bé gọi. “Nè.”
“Ừ.” Tôi nhận lấy bông hoa đã hơi bị dập cánh. “Đây là một bông hoa, con yêu à.”
“Bông ha,” con bé lặp lại.
“Đúng rồi.”
Con bé nhìn lên tôi, vẻ mặt sáng rực. Có thể tôi hơi thiên vị, nhưng tôi nghĩ con bé là đứa trẻ xinh xắn nhất trần đời này.
Con bé có nhiều nét giống ba mình. Ethan và tôi đều có tóc vàng, nhưng màu tóc tôi thì nhuộm còn màu tóc anh ấy mới là thật. Con bé thừa hưởng những lọn tóc xoăn vàng óng từ anh ấy – tuy tóc anh ấy cắt quá ngắn nên không thấy nó xoăn – cùng với đôi mắt xanh thẳm như bầu trời. Con bé trông không khác gì bản sao của ba mình khi so với những bức ảnh hồi nhỏ mà cuối cùng anh ấy cũng cho tôi xem không lâu sau khi chúng tôi mua ngôi nhà này.
Niềm vui của con bé vô cùng đơn thuần. Hôm thôi nôi, tôi mua cho con bé một con búp bê, gương mặt con bé liền bừng sáng với nụ cười tươi tắn nhất trên đời. Cảnh tượng đó làm tôi nhớ tới những con búp bê của mình ngày xưa. Tôi có ít nhất là một tá con ấy chứ. Rồi sau đó là một tá những cái đầu búp bê ngắt ra từ những con búp bê mà tôi không thích lắm, cất trong một ngăn tủ trong phòng.
“Bông ha!” Delilah hét lên, rồi lại lững chững đi trở ra vườn, hào hứng muốn nhổ thêm vài bông hoa khác mà tôi trồng để đem tới tặng tôi.
Tôi cầm lên ly trà đá đặt trên chiếc bàn kính cạnh ghế bập bênh. Chúng tôi giữ lại một vài món đồ nội thất của Adrienne Hale trong nhà. Chúng tôi giữ lại cái giường nhưng đã mua một tấm nệm mới. Chúng tôi giữ bộ ghế sô pha lớn, sau khi cật lực lau chùi sạch sẽ. Chúng tôi giữ lại cái bàn trà cổ. Tôi gỡ bức chân dung xuống và ném lên gác mái. Tôi thực sự không nỡ phá huỷ nó.
Tiếc là bác sĩ Hale không có bàn ghế gì đặt bên ngoài hiên nhà. Chúng tôi phải mua mới toàn bộ. Nhưng chúng tôi đã sắm được vài món rất đẹp. Những người tới chơi nhà chúng tôi đều nhận xét về vẻ xinh đẹp của nơi này với giọng ghen tỵ.
Họ không hề biết nó là một món hời.
Một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai tôi – Ethan đang đứng cạnh bên tôi. Tôi ngước lên cười với anh ấy, hai mắt anh ấy nheo nheo khi cười đáp lại tôi. Anh ấy thuộc tuýp người càng lớn tuổi lại càng phong độ. Chỉ cần nhìn là biết.
“Con gái có ngoan không?”
“Con bé lúc nào cũng ngoan mà,” tôi đáp.
Đó là sự thật. Cuộc sống của chúng tôi ở đây rất viên mãn. Chúng tôi có một cô con gái như một thiên thần nhỏ. Ethan có thể làm việc ở nhà hầu như suốt tuần, tránh được việc phải đi đường xa vào thành phố. Để được ở đây, chúng tôi chỉ việc hạ đi vài người đã ngáng đường.
Ngay sau dịp cuối tuần ấy tại căn nhà, tôi đã gọi cho Judy, nói rằng chúng tôi rất quan tâm tới căn nhà được rao bán. Tôi gây áp lực để cô ấy phải cho chúng tôi xem trước khi căn nhà được chính thức mở bán, và chúng tôi đặt cọc ngay lập tức. Chúng tôi không kì kèo. Chúng tôi trả đúng cái giá họ yêu cầu, không thiếu một xu.
Nói cho cùng, chúng tôi có lý do để không muốn nhiều người ra ra vào vào căn nhà. Chúng tôi có lý do để ngăn Judy khám phá ra bất kì cái hộc bí mật nào và biến căn nhà trở lại thành hiện trường tội ác. Và chúng tôi có lý do đặc biệt để không muốn cô ta ra ngoài vườn.
Hiện tại, căn nhà là của chúng tôi rồi. Căn nhà trong mơ của chúng tôi. Tôi không hiểu vì sao có lúc mình đã không muốn sống ở đây.
“Em bé thế nào rồi em?” Ethan hỏi tôi.
Tôi bất giác đặt tay lên bụng. Mấy tuần trước, tôi biết được Delilah sắp có em. Cả hai vợ chồng vô cùng phấn khởi. Dù sao đi nữa, giống như Ethan đã chỉ ra, chúng tôi còn tới bốn phòng ngủ trống mà. Bác sĩ Hale đã quá phí phạm căn nhà này khi chỉ sống có một mình. Chúng tôi sẽ tận dụng nó triệt để.
“Em bé vẫn khoẻ,” tôi bảo.
Anh ấy toét miệng nhìn tôi. “Mừng thật.”
Delilah đã tìm được một bông hoa nữa để tặng tôi. Nhưng trong cơn phấn khích, lần này con bé bị ngã mạnh hơn và không thể đứng dậy dễ như lần trước. Con bé ngồi trên bãi cỏ, hai cái chân mũm mĩm giang ra, khóc lóc đến nỗi đỏ bừng mặt.
“Ôi không!” Tôi kêu lên, bản năng làm mẹ trỗi dậy. “Để em đỡ con dậy.”
“Đừng.” Ethan siết nhẹ vai tôi. “Em cứ nghỉ đi. Để anh.”
Tôi mỉm cười, uống thêm một ngụm trà đá trong lúc chồng tôi phóng ra vườn để đỗ con gái. Anh ấy rất giỏi dỗ dành con bé. Anh ấy dịu dàng và kiên nhẫn, có thể chọc con bé cười dễ dàng. Dù thật sự mà nói thì làm một đứa bé một tuổi cười không phải là chuyện khó khăn gì. Chỉ cần thả một cái bánh lên sàn cũng đủ rồi.
Không sai chút nào, chỉ một phút sau, Ethan đã làm cho Delilah vui vẻ cười vang trở lại. Anh ấy đặt con bé lên vai, cõng đi vòng quanh vườn, khiến con bé cười thích thú.
Tôi ngồi nhìn hai chân mang giày của Ethan giẫm trên cụm cỏ vừa bắt đầu mọc lại cách đây khoảng tám tháng. Chúng tôi đã lo lắng trông chừng khoảnh đất ở chỗ đó suốt một năm. Cỏ ở những nơi khác trong vườn rậm rạp, xanh mướt, nhưng ở đó thì tuyệt không có gì.
Tôi đã tra cứu về chuyện đó. Tôi nói với Ethan rằng sau khi xác chết được chôn xuống đất, cây cối ở chỗ đó sẽ sinh trưởng kém trong khoảng một năm, nhưng sau đó sẽ tươi tốt còn hơn cả lúc trước.
Hơn nữa, đâu phải sẽ có ai đó nhìn vào khoảnh đất không có cây cỏ gì kia và biết được rằng xác của Luke Strauss được chôn ngay bên dưới.
Việc đào mộ cho gã còn khó hơn việc giết gã. Ethan đã thực hiện cả hai điều. Luke có kháng cự, nhưng không quyết liệt như tôi nghĩ. Tôi bắt gặp ánh mắt cam chịu của gã ngay trước khi Ethan cắt cổ gã. Và lúc này, sau khi chầu trời, gã đã được hội ngộ với Adrienne quý báu của gã, đó là nếu chúng ta tin vào những chuyện tâm linh như thế.
May mắn là sau hai năm, cỏ đã mọc lại ở nơi chúng tôi chôn gã. Xác của gã sẽ trở thành phân bón cho nhiều năm nữa. Cũng tựa như xác của Edward Jamison, được chôn cách đó vài mét.
Ở trong vườn, Ethan vẫy tay với tôi. Tôi yêu anh ấy quá đi mất. Tôi chưa từng nghĩ mình có thể yêu thêm lần nữa sau những gì Cody đã làm với tôi. Nhưng cuộc sống của tôi hiện tại là đây. Cưới được một người chồng tuyệt vời. Và hai chúng tôi có chung một bí mật, một bí mật sẽ gắn kết chúng tôi hết phần đời còn lại. Cả hai chúng tôi sẽ mang cái bí mật đó xuống mồ.
Ít nhất là tôi sẽ như vậy.
Đôi khi, tôi thắc mắc Ethan sẽ thế nào. Anh ấy luôn hồi hộp mỗi khi có người đi ra vườn nhà chúng tôi. Anh ấy lo lắng quá mức về đám cỏ, đến nỗi tôi cứ nghĩ anh ấy sẽ đầu hàng. Nếu lúc đó có ai tới hỏi nọ kia, tôi không biết anh ấy sẽ cầm cự ra sao nữa.
Hi vọng viễn cảnh đó sẽ không thành sự thật. Nhưng nếu nó xảy ra, tôi đã sẵn sàng để xử lí tình hình.
Nói cho cùng, mẹ tôi luôn bảo, cách duy nhất để hai người giữ bí mật là có một người phải chết.