Phần một
Bà Laurel bước vào căn hộ của con gái. Dù hôm đó trời khá sáng sủa song căn hộ vẫn u tối và ảm đạm. Cửa sổ phía trước bị che kín bởi một nùi dây đậu tía trong khi phía còn lại của căn hộ bị phủ bóng bởi khu rừng nhỏ.
Căn hộ là kết quả của một vụ mua sắm bốc đồng. Khi ấy, Hanna nhận được khoản tiền thưởng đầu tiên và cô muốn trút vào đâu đó có giá trị trước khi nó bốc hơi. Những người chủ cũ trang hoàng căn hộ rất đẹp nhưng Hanna thậm chí còn không dành thời gian sắm sửa nội thất, khiến căn hộ giờ trông giống như một kẻ cô quạnh sau ly hôn. Việc Hanna không bận tâm chuyện mẹ mình tới dọn dẹp khi cô vắng nhà chính là bằng chứng cho thấy với cô, căn hộ chẳng khác nào một phòng khách sạn khá khẩm.
Theo thói quen, bà Laurel bước nhanh qua lối đi lộn xộn để vào thẳng nhà bếp, lấy ra bộ đồ nghề lau dọn bên dưới bồn rửa. Có vẻ Hanna không về nhà vào đêm hôm trước. Trong bồn rửa không có chén ăn ngũ cốc, trên mặt bàn làm việc không có vết sữa bắn và bên cạnh gương trang điểm để trên bệ cửa sổ không có tuýp mascara nào quên đóng. Sống lưng bà Laurel đột nhiên lạnh toát. Hanna lúc nào cũng về nhà, con bé đâu còn nơi nào khác để đi. Bà lấy điện thoại trong giỏ xách, run rẩy bấm số Hanna và lóng ngóng khi thấy cuộc gọi được chuyển thẳng vào hộp thư thoại - luôn là như thế mỗi khi Hanna đang ở chỗ làm. Chiếc điện thoại tuột khỏi tay bà Laurel, rơi trúng một bên giày nên không bị vỡ.
“Chết tiệt,” bà rít lên, nhặt điện thoại và nhìn chằm chằm vào nó một cách vô hồn. Bà lại lẩm bẩm: “Chết tiệt!”
Bà không biết phải gọi ai để hỏi: “Có gặp Hanna không? Có biết Hanna ở đâu không?” Cuộc đời con gái bà đơn giản là chẳng kết nối với nơi nào. Tất cả chỉ là những đốm sinh tồn ẩn hiện đây đó. Bà nghĩ tới khả năng Hanna qua lại với đàn ông nhưng Hanna chưa từng có bạn trai. Từng có người nghi rằng Hanna không có bạn trai bởi cô thấy làm vậy là quá có lỗi với em gái mình - người sẽ vĩnh viễn không có bạn trai. Nghi vấn đó càng có sức nặng khi nhìn vào căn hộ thảm hại và cuộc sống thu mình của Hanna.
Bà Laurel biết rõ bản thân mình vừa lo lắng quá mức lại vừa rất điềm tĩnh. Nếu con của bạn ra khỏi nhà vào một buổi sáng, đeo một ba lô đầy sách để đến học tại thư viện cách đó mười lăm phút đi bộ và rồi không bao giờ quay về nữa, bạn sẽ biết trên đời này chẳng có thứ gì là thái quá cả. Với một người đã trải qua biến cố như vậy thì chuyện đứng trong bếp của con gái lớn, tưởng tượng ra cảnh con bé chết gục ở xó xỉnh nào đó chỉ vì không nhìn thấy cái bát ăn ngũ cốc trong bồn rửa là hết sức hợp lý.
Bà gõ tên công ty của Hanna vào công cụ tìm kiếm, nhấn vào đường link có số điện thoại. Tổng đài nối máy tới số nhánh của Hanna trong khi bà Laurel nín thở chờ đợi. “Hanna Mack đây ạ.” Đây rồi, đúng giọng con gái bà, cụt lủn và lãnh đạm.
Bà Laurel không nói một lời, lặng lẽ nhấn nút kết thúc cuộc gọi rồi cất điện thoại vào túi xách. Bà mở máy rửa bát của Hanna và bắt đầu lấy bát đĩa ra.