Chương 40
Khi đó
Một đêm nữa trôi qua. Vào sáng thứ Bảy, Ellie sực nhớ kỳ kinh nguyệt của mình tới vào ngày mai.
“Chào buổi sáng, cô gái yêu quý,” Noelle nói sau khi nhanh chóng khóa cánh cửa phía sau lại. Cô ta chống tay vào hông, đánh giá Ellie với một nụ cười đáng ngờ.
Ellie nhảy xuống đất, khiến Noelle lùi lại một chút, hai tay bắt chéo phía trước. Cô ta nói, “Nhớ những gì chúng ta nói hôm qua chứ. Cô không muốn em gây rối.”
“Tôi sẽ không làm gì cả,” Ellie trả lời. “Tôi chỉ muốn nói với cô một điều quan trọng. Tôi cần một số khăn lau, hoặc gì đó tương tự. Ngày mai tôi đến tháng rồi.”
“Ngày mai?” Noelle nheo mắt.
“Đúng vậy. Và tôi thường ra máu rất nhiều. Tôi cần nhiều đồ thấm.”
Noelle tặc lưỡi và thở dài như thể Ellie bằng cách nào đó sắp xếp kỳ kinh nguyệt xảy ra trong lúc đang bị giam cầm. “Em có thích nhãn hiệu nào không?”
“Không, hiệu gì cũng được miễn là thấm hút cực tốt.”
“Được rồi. Cô sẽ mang cho em một ít. Chắc em cũng cần đồ lót mới và chất khử mùi nữa.”
“Được vậy thì tốt,” Ellie nói rồi ngồi xuống giường. Cô bé ngước nhìn Noelle hỏi, “Tại sao tôi ở đây?”
Noelle cười, “À, vì cô có một kế hoạch tuyệt vời. Cô đang chờ thêm một vài thứ vào đúng vị trí.” Cô ta làm điệu bộ vật gì đó trượt vào vị trí rồi bật cười, “Cho nên em chỉ cần kiên nhẫn rồi mọi thứ sẽ được tiết lộ.” Mặt cô ta lấp lánh khi nói chuyện, khiến Ellie chỉ muốn cắn cô ta.
Cô bé hỏi, “Chuyện này lên báo chí chưa?”
“À, chắc chắn rồi,” cô ta nhún vai bất cần, cứ như thế giới quan tâm đến một cô bé tuổi teen mất tích là chuyện hết sức tào lao.
“Sao cũng được, cô ra cửa hàng mua tất cả đồ cần dự trữ cho em đây. Chúa ơi, cô đến phá sản vì em mất cô gái trẻ ạ.”
Trước khi xoay nắm đấm cửa, cô ta quay lại nhìn Ellie rồi nói, “Cô có một điều bất ngờ đáng yêu để dành cho em. Thực sự đáng yêu đấy. Chỉ cần em chờ thôi, rồi em sẽ yêu cô.”
Cô ta đi ra với vẻ vô tư lự.
Ellie nhìn chằm chằm vào cánh cửa, nghe ba tiếng khóa cửa vang lên rồi tiếng bước chân như voi con đi lên cầu thang của Noelle.
Cô bé đem ghế đến cửa sổ, nhón chân đứng trên đó. Chờ cho tới khi tiếng cửa trước đóng sập lại, Ellie bắt đầu đập vào kính cửa sổ, đập mạnh tới nỗi tay cô bé đau đớn. Vừa đập, Ellie vừa hét lên, “Cứu tôi với, cứu tôi với, cứu tôi với.” Tiếp đó, cô bé đập lần lượt vào các bức tường hai bên, với hy vọng những người hàng xóm đang lục lọi dưới hầm tìm pin hay rượu gì đó sẽ nghe thấy. Ellie đấm vào tường và ô cửa sổ trong hơn một giờ. Đến lúc nghe tiếng Noelle trở về, cạnh bàn tay của cô bé vừa đen nhẻm vừa bầm tím.
Em sẵn sàng chưa?” Ellie ngồi thẳng người khi nghe tiếng của kẻ bắt cóc vang lên sau cánh cửa khóa.
“Rồi,” cô bé trả lời.
“Em có ngồi trên giường như một cô bé ngoan ngoãn không?”
“Có.”
“Tốt, vậy cô vào đây. Cô đem theo điều bất ngờ nhất cho em đấy. Em sẽ yêu cô!”
Ellie ngồi đè lên hai bàn tay, nín nhở nhìn cánh cửa.
“Xem đâyyy!”
Phải mất một lúc, Ellie mới nhận ra toàn bộ điều mình nhìn thấy. Một bên tay Noelle cầm chiếc hộp nhỏ bằng nhựa với các thanh kim loại, dưới đáy màu hồng, bên trên màu trắng, có tay cầm. Trên tay kia của cô ta là một hộp bằng bìa cứng, giống loại đựng salad mang đi mua từ một cửa hàng thực phẩm tự nhiên.
Noelle đặt chiếc hộp nhựa lên cái bàn ở phía bên kia phòng rồi quay lại với hộp bìa cứng. Cô ta ngồi lên giường kế Ellie, mở nắp hộp ra. Từ phía trong xộc lên mùi đất trồng, phân bón và rơm ẩm. Noelle vừa dùng những ngón tay dài rẽ lớp rơm ra vừa nói, “Nhìn những sinh linh nhỏ bé này xem. Cứ nhìn chúng đi!”
Tức thì, hai con thú nhỏ trong hộp giương mắt lên săm soi Ellie. Chúng có bộ lông màu mật ong, mắt đen láy và hai bộ râu ngọ nguậy vẻ căng thẳng.
Giọng Noelle đắc thắng, “Hamster đó! Nhớ không, em nói em luôn muốn nuôi hamster nên cô mua cho em vài con. Chẳng phải chúng là những sinh vật tí xíu đáng yêu nhất mà em từng thấy sao? Nhìn hai lỗ mũi bé tí hin đi. Nhìn đi nào!”
Ellie gật gù. Cô bé không biết phải phản ứng ra sao. Hoàn toàn bó tay. Ellie chưa từng nói là muốn nuôi hamster, ngược lại là đằng khác. Điều Ellie nói chính xác là cô bé chưa bao giờ muốn nuôi hamster. Ellie không hiểu tại sao Noelle lại mua những con vật này cho mình.
Noelle đem chiếc hộp đến cái lồng để trên bàn ban nãy, cẩn thận mở khóa lồng. “Cho chúng vào lồng nào. Phải cho chúng ăn. Chúa ơi, tốn không ít tiền đâu. Bọn thú thì hầu như miễn phí nhưng cả bộ đồ nghề này thì… ôi trời!”
Cô ta cẩn thận bắt từng con ra khỏi hộp và cho vào lồng. “Đặt tên cho chúng nữa chứ nhỉ? Ellie, tới đây cùng ngắm nào, rồi tìm cho chúng mấy cái tên đẹp đẹp. Ái chà, không dễ để phân biệt hai đứa, chúng giống nhau y đúc. Lại đây, lại đây nào.”
Ellie nhún vai.
Noelle trách móc, “Ồ, đến ngay đi. Trông em chẳng hứng thú gì mấy. Cô tưởng em phải nhảy nhót ngay khi nhìn thấy chúng chứ.”
“Làm sao cô có thể nghĩ tôi còn hứng thú nổi với bất cứ thứ gì trước việc cô đang làm?”
Noelle lạnh lùng nhìn Ellie. “Như thế này đã có gì là tệ? Em biết không, Ellie, mọi chuyện còn có thể tệ hơn rất nhiều. Nếu tôi là một gã đàn ông nhầy nhụa và vào đây làm cái điều mà chỉ có Chúa mới biết là gì với em hàng giờ đồng hồ? Tôi có thể trói em cả ngày hoặc nhét em vào cái hộp để dưới gầm giường. Chúa ơi, tôi đã đọc một cuốn sách như vậy trước đây. Một cặp vợ chồng bắt cóc bé gái ở bên đường và nhốt con bé dưới gầm giường suốt hai mươi năm. Thề có Chúa, em cứ thử tưởng tượng đi.” Cô ta ôm lấy cổ mình. “Không tệ đâu cưng à, em ở đây còn tốt chán,” cô ta quay sang lồng hamster nói tiếp, “và giờ còn tốt hơn. Nào đến đây, đặt tên cho lũ quái vật tí hon này đi. Đến đây!” Giọng cô ta mất hẳn kiểu ê a trầm bổng thường ngày, thay vào đó là vẻ cứng rắn và sắt đá.
Ellie lần sang phía cái lồng, hờ hững nhìn hai đốm lông trong đó. Cô bé không quan tâm, đặt tên chúng là Một, Hai hay A, B gì mà chả được.
“Nhanh nào, hai cái tên đáng yêu cho con gái. Nếu không, cô xả chúng xuống bồn cầu đấy.”
Ellie bỗng thấy hụt hơi, hoa mắt chóng mặt. Các luồng suy nghĩ khuấy đảo dữ dội trong đầu cô bé, lao vun vút về quá khứ và cuống cuồng nhặt nhạnh những khoảnh khắc bất ngờ hiện ra. Ellie nhớ tới một con búp bê có mái tóc màu hồng, mặc bộ đầm bông kẻ và đi đôi bốt vải màu hồng to sụ.
“Trudy,” Ellie thốt lên.
“Ha, cô thích cái tên đó,” Noelle gật gật đầu.
Trong đầu Ellie lại hiện lên một cô bé cực kỳ xinh đẹp ở trường mẫu giáo. Tất cả bọn con gái vây quanh cô bé ấy, cố chạm vào mái tóc vàng bạch kim và cố làm bạn với cô bé. Đã nhiều năm rồi Ellie không nhớ tới cô bé tên Amy ấy.
“Amy,” Ellie nói như hụt hơi.
Noelle reo lên, “Ồ, xuất sắc. Trudy và Amy, chỉ có thể nói là hoàn hảo. Giỏi lắm cô gái. Được rồi, cô sẽ cho em mọi thứ em cần, vật dụng, đồ chơi, thức ăn vặt… Nhiệm vụ của em là nuôi dưỡng chúng. Em phải đảm bảo chúng được sạch sẽ, yêu thương và ăn uống đầy đủ.” Cô ta cười lớn. “Cũng giống như những gì cô làm cho em. Em thấy không? Cô giúp em sạch sẽ và cho em ăn. Ở đây chúng ta có một vòng tròn chăm sóc lẫn nhau, thật đáng yêu.”
Cô ta đặt tay lên đỉnh đầu Ellie và vuốt ve. “Ôi trời,” cô ta kêu lên và nhanh chóng rụt tay về. “Đầu em bẩn quá. Cô nghĩ là em cần dầu gội.” Cô ta thở dài rồi tiếp, “Cô nghĩ cô có một đoạn dây ở đâu đó, loại có vòi hoa sen ở đầu và gắn được vào vòi nước ấy. Để cô tìm thử xem.”
“Cô Noelle, tôi sắp bỏ lỡ kỳ thi GCSE rồi.”
Noelle tặc lưỡi ra vẻ thông cảm, “Cô biết, bé yêu ạ. Khoảng thời gian này rất kinh khủng với em, cô xin lỗi. Nhưng em cũng biết là năm sau lại thi mà.”
Năm sau. Ellie ngay lập tức suy nghĩ theo hướng đó.
Cô bé tưởng tượng ra bản thân vào năm sau, tại nhà, bắt chéo chân ngồi trên giường, sách vở rải xung quanh, những thanh âm của gia đình vang vọng qua các bức tường và sàn nhà. Mặt trời dệt ánh vàng lên chiếc đệm ngồi ưa thích của cô bé. Ellie sẽ thêm một tuổi nhưng cô bé được ở nhà.
“Em biết không,” Noelle nói, “cô đọc được một mẩu tin nhỏ trên báo hôm nay. Về em đấy. Em biết họ viết gì không?” Cô ta nhìn Ellie vẻ buồn bã. “Họ nói em bỏ trốn, nói em không đối mặt nổi với nguy cơ thi rớt vì em vốn là một học sinh xuất sắc. Họ nói em trốn khỏi nhà vì em quá căng thẳng và bị suy sụp tinh thần.”
Cơn giận của Ellie bốc lên ngùn ngụt, tiếp đó là bao tử quặn thắt khi cô bé nghĩ tới những mắc mứu đằng sau lời của Noelle. Vậy là không ai nhìn thấy Ellie đi trên đường Stroud Green với Noelle Donnelly, không ai phát hiện các dấu vết liên quan tới Noelle Donnelly. Mọi người cứ quay cuồng với những giả thiết vô lý bởi họ chẳng còn đầu mối nào để bám víu. “Nhưng…” cô bé lên tiếng, “Điều đó không đúng! Tôi hào hứng với các kỳ thi sắp tới mà. Tôi không hề căng thẳng vì chúng!”
“Cô biết mà bé yêu, cô biết em là học sinh tài năng thế nào. Nhưng rõ ràng những người khác không biết em rõ như cô.”
“Ai đã nói là tôi bị căng thẳng?”
À, là mẹ em, cô nghĩ vậy. Đúng thế, chính là mẹ em.”
Ellie cảm thấy điên tiết, bất công và buồn bực tích tụ trong lồng ngực. Làm sao mẹ lại có thể nghĩ mình bỏ trốn? Bà ấy là người mẹ hiểu và yêu thương Ellie hơn bất cứ ai khác mà? Làm sao bà ấy lại nhận định con mình như thế?
“Đừng suy nghĩ quá nhiều về chuyện đó, cô bé đáng yêu ạ. Em chỉ cần tập trung vào hai bé này thôi.” Noelle chỉ về phía lồng hamster. “Trudy và Amy dễ thương sẽ giúp em thư giãn đầu óc. Cô bảo đảm với em đấy.”
Sau đó, Noelle ra khỏi phòng để tìm vòi hoa sen. Căn phòng chìm vào im lặng khi bước chân của cô ta xa dần. Chỉ vài giây sau, im lặng bị phá vỡ bởi tiếng kin kít phát ra từ chiếc vòng xoay kim loại chuyển động bên trong lồng hamster. Ellie buông mình xuống giường, lấy hai tay bịt chặt lỗ tai lại.