Chương 39
Khi đó
Mặt trời mọc sớm. Ellie kéo chiếc ghế mà Noelle ngồi đêm trước đến bên dưới ô cửa sổ. Cô bé trèo lên và nhìn xuyên qua lớp kính đầy bụi bẩn. Cô nhìn thấy một đám bụi cây, một bức tường gạch sơn màu kem, một ống nước sọc xanh lá. Ngước lên phía trên, Ellie thấy những tán cây anh đào nở rộ hoa hồng, bầu trời xanh, ngoài ra không có thêm gì nữa. Ellie nhanh chóng phát hiện cách duy nhất để ai đó tìm ra cô bé đang ở dưới hầm, đó là viết từ “cứu” và “Ellie” lên lớp bụi bẩn. Cô bé đứng trên ghế hơn một tiếng đồng hồ, tì khuôn mặt lên lớp kính. Cô bé tin rằng người ta đang tìm mình, chắc chắn là thế.
Ellie nhảy khỏi ghế khi nghe tiếng khóa vang lên và dùng cả hai tay bê nó lên. Ngay khi Noelle hiện ra với áo cổ lọ màu xanh lá, quần jean bạc màu, Ellie sôi lên vì kinh hãi, giận dữ và cô bé dùng hết sức mình quật chiếc ghế vào Noelle. Chiếc ghế sượt qua đầu Noelle và trước khi Ellie kịp ra tay chính xác, Noelle tóm lấy ghế, quăng nó đi. Ellie liền nhảy xổ lên lưng Noelle, hai tay quấn quanh cổ họng cô ta để cố đập đầu cô ta vào bức tường gỗ. Một lần nữa, Noelle chứng tỏ cô ta khỏe hơn nhiều so với vẻ bề ngoài khi vác Ellie tống ngược vào tường. Cô ta cứ ép Ellie đang mệt lử vào tường, ép cho tới khi cô bé choáng váng mặt mày rồi thả cô bé rơi bịch xuống sàn.
“Em không được làm thế này,” Noelle nói khi bỏ Ellie lên sofa giường ở tư thế lộn ngược, sau đó trói hai cổ chân cô bé bằng một đoạn dây nhựa. “Chúng ta ở đây cùng với nhau. Cô và em cùng một nhóm. Cô không muốn trói em như tội phạm, thực sự là không muốn. Cô đã nghĩ ra nhiều trò vui cho em, cô muốn làm nhiều thứ tốt đẹp cho em. Nhưng cô sẽ không thể làm được nếu em cư xử như thế này.”
Ellie cố bứt đứt sợi dây trói chân, liên tục nện chân xuống mép giường. Cô bé gầm lên, quẫy đạp trong khi Noelle đứng nhìn, hai tay khoanh lại, đầu lắc chậm rãi. “Nào, nào, nào, làm thế không được gì đâu. Em càng cư xử như vậy thì tình hình càng tệ và em phải ở lại đây càng lâu.”
Ellie nín lặng khi nghe những lời đó. Vậy là sẽ có kết thúc. Noelle sẽ chấm dứt chuyện này. Cô bé thả lỏng người và hơi thở dần ổn định.
“Ngoan lắm, ngoan lắm. Nếu em cư xử tốt cả ngày nay, cô sẽ tặng em món quà đầu tiên. Được không nào?”
Ellie gật đầu, nước mắt lăn xuống gò má.
Món quà là một thanh kẹo chocolate lớn. Ellie ăn nó trong năm phút.
Ellie nghĩ lại những chuyện trước đây, như chuyện mình ăn bánh mì nướng với mứt, chuyện mắng Hanna là con bò vì lấy mất túi khoai tây chiên vị muối và giấm cuối cùng mà cô bé cất riêng. Ellie nghĩ tới chuyện nhét đầy sách vào túi, thêm một gói khoai tây chiên mặn và một quả chuối. Tiếp đó là chuyện bố Ellie phải nghỉ việc vì trúng một cơn cảm lạnh mùa Hè; ông mặc áo choàng, chồm đầu xuống cầu thang nói, “Nếu con thích, bố sẽ học toán với con sau nhé?” Ellie nhớ mình cười lại, “Hay đấy, gặp bố sau!”
Cô bé nhớ mình đã ra khỏi nhà mà không ngoái đầu nhìn lại.
Ellie nhớ nhà mình.
Cô bé khóc.