Chương 44
Anh có thể nhớ lại chính xác đêm thụ thai. Đó là đêm sau khi em ăn diện hết cỡ đến nhà anh - mặc áo kiểu bằng xa-tanh và đi giày cao gót. Đêm đó chúng ta uống hai chai rượu vang đỏ và làm tình tới ba lần.
Mới đầu em tưởng kế hoạch này sẽ dài hơi nên đã chuẩn bị nhiều hũ nhựa hơn trong tủ đông. Nhưng hoá ra em không cần đến chúng. Em đã ghi lại chu kỳ rụng trứng của Ellie trong vài tháng để đảm bảo đưa lượng khăn thấm và băng vệ sinh phù hợp với từng ngày, nhờ đó em biết chính xác khi nào cô bé đến kỳ và nhiều ít ra sao. Và em trúng độc đắc ngay lần thử đầu tiên. Em trữ sẵn băng vệ sinh, chờ Ellie hỏi xin nhưng hai tuần rồi ba, bốn tuần trôi qua.
Sau đó, cô bé bắt đầu nôn oẹ mỗi sáng.
Em đợi đến khi Ellie mang thai được khoảng bốn, năm tháng mới báo cho anh biết về đứa trẻ. Em chờ tới lúc đó mới nói để rút ngắn tối đa thời gian phải đóng kịch, bởi em phải giả bộ mang thai để “hợp thức hoá” đứa bé. Để anh tin là em mang thai thì bề ngoài của em phải giống bà bầu, đồng thời chúng ta phải chấm dứt quan hệ tình dục. Em nói bác sĩ bảo nhau thai nằm thấp nên phải nói không với sex. Vậy là không có tình dục nhưng chắc anh còn nhớ chúng ta vẫn làm nhiều thứ này nọ với nhau. Tất nhiên là thế bởi em phải giữ anh, hơn bao giờ hết, em phải giữ anh.
Em nói em đi siêu âm một mình, cách nói hết sức cường điệu anh nhớ không? “Ôi, em không thể chịu đựng được nếu con mình lại ra đi. Em không thể chịu đựng được việc anh suy sụp lần nữa.” Ngoài mặt anh tỏ ra ngọt ngào nhưng em biết anh không thực tâm chú ý đến điều đó. Em biết nếu không có tình dục, không có cảm giác giường chiếu thân thuộc thì em chẳng là gì với anh. Nếu tay anh không mơn trớn khắp người em, nếu chúng ta không nằm lỳ uống rượu trên giường vào sáng thứ Bảy thì em chẳng còn là mảnh ghép khớp với cuộc sống của anh. Nói thẳng ra là đứa bé không quan trọng với anh, thậm chí em có cảm giác anh chỉ mong em xem đứa bé như phần thưởng an ủi rồi hai mẹ con biến đi đâu đó - giống như một con sư tử thân phận bèo bọt lột bỏ lớp da cũ sau trận hỗn chiến và lén lút cụp đuôi bỏ đi.
Theo chuẩn mực của số đông, chúng ta chưa bao giờ gắn bó và chút gần gũi có được sau ngần ấy năm bên nhau bắt đầu vụn vỡ, như lớp vữa trát gạch dần rời rã. Em nhận thấy chúng ta ngày càng xa cách nhưng không biết phải làm sao để cứu vãn.
Niềm hy vọng còn lại duy nhất của em là khi đứa bé chào đời, anh sẽ yêu thương nó, không thể sống thiếu nó và chúng ta có thể kết nối bền chặt. Mãi mãi.