Chương 45
Khi đó
Bụng của Ellie càng phồng lên, trên bề mặt đan xen những mạch máu xanh xao và bị chia làm hai bởi một đường dài màu nâu. Thỉnh thoảng, Ellie thấy một dấu chân tí hon hiện rõ bên dưới làn da mỏng như giấy, cả cùi tay và đầu gối nữa, thậm chí có lần cô bé nhìn được một bóng mờ mềm mại mang hình lỗ tai. Sinh linh bên trong Ellie nhào lộn và khuấy đảo, lúc thì nhảy múa lúc lại đấm đá. Sinh linh đó nén mạnh vào phổi và thực quản của cô bé, sau đó lại xoay ngược lại đè xuống bàng quang và ruột.
Noelle mua sách về thai kỳ cho Ellie đọc, ngoài ra mua thêm thuốc trị các chứng khó tiêu, táo bón và đau lưng. Cô ta còn mua một chiếc gối đặc biệt hình trái chuối để Ellie gác chân ban đêm. Ellie thích cái gối đó, nó giống như một con người. Thỉnh thoảng cô bé úp người lên gối, áp má vào nó. Noelle mua thêm một cuốn sách về tên của trẻ em và Ellie ngồi đọc cho cô ta nghe. Cô ta mua một ống nghe của bác sĩ và cả hai lắng nghe tim thai. Noelle rà tay trên bụng bầu của Ellie rồi nói, “À đứa bé đang chuyển động này, dễ thương làm sao. Nó sẽ sớm vận động nhiều thôi.”
Ellie ngờ rằng mình có thai chứ không phải mập lên vài tuần sau lần đầu cảm nhận được cử động của đứa trẻ. Cô bé không xác định được thời điểm chính xác, mọi việc cứ dần rõ hơn ngày qua ngày. Một trưa nọ, Ellie nhìn chằm chằm vào Noelle, tìm cách hỏi về một vấn đề mà cô bé không muốn biết câu trả lời. Cuối cùng Ellie nói, “Có cái gì đó chuyển động trong bụng tôi. Tôi sợ.”
Noelle đặt tách trà xuống, mỉm cười nhìn cô bé, “Không có gì phải sợ cả bé cưng. Không có gì đâu. Em chỉ đang mang một em bé trong bụng thôi.”
Ellie nhìn xuống bụng mình, xoa bụng thẫn thờ. “Tôi cũng nghĩ vậy. Nhưng sao lại như vậy?”
“Đó là phép màu, Ellie ạ. Giờ thì em sẽ hiểu vì sao cô chọn em. Bởi vì cô không thể có con, cô cầu xin Chúa cho cô một đứa con và Chúa chỉ dẫn cô tìm tới em. Chúa bảo với cô rằng em rất đặc biệt và em sẽ là người mang đứa con của cô!”
Noelle như phát cuồng vì sung sướng, hai tay đan chặt trước ngực. “Nhìn em xem, thụ thai đồng trinh. Đứa bé được Chúa cha gửi tới. Một phép màu.”
“Nhưng cô đâu có tin vào Chúa.”
Noelle di chuyển rất nhanh trong khi Ellie quá nặng nề không kịp tránh né.
Bốp.
Noelle táng mạnh vào sau đầu Ellie. Cô ta bỏ ra khỏi phòng rồi khoá mạnh cửa.
Nhiều tuần sau đó, Noelle bỏ ngoài tai bất cứ câu hỏi nào về lai lịch của đứa bé trong bụng Ellie. Tất cả những gì cô ta làm là cười và nói về “phép màu của chúng ta”, lượn lờ trong căn hầm với mấy bộ đồ ngủ liền quần bé xíu trong tay. Ngoài đồ ngủ hiệu Asda còn có tất trẻ sơ sinh đan bằng len mua ở cửa hàng Chữ thập đỏ, nôi ngủ đan bằng liễu gai (bên trong lót tấm nệm màu trắng bé xíu xiu kèm theo chụp đèn bằng vải bông kẻ) và một cuốn sách nhỏ bằng vải cotton, mỗi khi lật giở các trang sẽ phát ra tiếng sột soạt. Noelle mua kem bôi cho đôi chân phù lên của Ellie, rồi hát ru cho đứa bé trong bụng
Vào một ngày mới chớm sang Xuân, Ellie tỉnh dậy với tâm trạng lạ lẫm. Cô bé ngủ không ngon vì không tìm được tư thế để khỏi bị em bé chòi đạp trong bụng. Vừa đúng lúc chìm vào giấc ngủ thì Ellie mơ thấy một cơn ác mộng sống động và kinh khiếp. Trong mơ, Ellie sinh ra một con chó con bé xíu, trụi lông. Chú chó nhanh chóng lớn lên, biến thành một con chó ngao hung dữ với hàm răng nhe to và cặp mắt đỏ lòm. Con chó ghét Ellie, cứ rình mò ngoài cửa phòng mà gầm gừ và chảy nước dãi, chỉ chờ Noelle mở cửa để xông vào tấn công cô bé. Ellie bật dậy ba lần, thở hổn hển trong khi mồ hôi túa ra đầm đìa nhưng lần nào nằm xuống ngủ lại, giấc mơ dữ lại nối tiếp. Con chó vẫn ở đó, chực chờ ngoài cửa phòng.
Ellie quyết thức để gặp Noelle khi trời sáng. Đêm dài như vô tận. Cô bé cần ai đó để phá vỡ lời nguyền kỳ lạ mà bản thân mắc phải. Nhưng Noelle không có mặt vào giờ ăn sáng và cũng không xuống hầm giờ ăn trưa. Mỗi phút trôi qua, Ellie càng thêm căng thẳng và dồn nén sợ hãi. Đến khi nghe thấy tiếng khóa lách cách lúc trời xẩm tối, Ellie sẵn sàng nhào về phía Noelle và quàng tay ôm lấy cổ cô ta.
Nhưng ngay khi cửa mở và nhìn thấy vẻ mặt của Noelle, Ellie co người lại trên chiếc giường tổ kén của mình.
“Đây.” Noelle ném một chén ngũ cốc Coco Pops, một túi bánh xốp vị bắp phô mai Wotsits và nửa gói bánh Oreo lên cái bàn cạnh giường. “Cô không có thời gian nấu.”
Hai chân Ellie đan vào nhau, hai tay ôm bụng, cô bé nhìn Noelle đầy ngạc nhiên và sợ sệt. “Ôi thôi, làm ơn ngưng cái kiểu mắt nâu mọng nước ấy đi. Cô đang bực mình. Em ăn đi.”
“Mấy món này không đủ dinh dưỡng,” Ellie đánh bạo nói lí nhí. Kể từ khi Ellie mang thai, Noelle đã cố gắng làm các món rau và mua trái cây cho cô bé.
“Chết tiệt, ăn bậy bạ một bữa cũng không chết đâu, cả em lẫn đứa bé,” Noelle càu nhàu rồi ngồi phịch xuống ghế, tỏ rõ sự cáu kỉnh.
Ellie chờ vài phút rồi nói hỏi tiếp, trong lúc xé túi bánh Wotsits, “Cô đã đi đâu thế?”
“Không phải việc của em.”
“Tôi thấy lo,” Ellie nói, “ý tôi là nếu cô gặp phải chuyện gì khi đi ra ngoài thì sao? Giả dụ cô gặp tai nạn hay bệnh bất ngờ thì tôi sẽ thế nào?”
“Cô chẳng bị làm sao cả. Đừng có nghĩ vớ vẩn.”
“Sao lại không? Cô có thể bị va chạm vào đầu và quên mất địa chỉ nhà. Thế là tôi bị nhốt ở đây với đứa bé trong bụng mà không ai hay biết. Chúng tôi có thể chết lắm chứ.”
Noelle nổi điên, “Nghe này, sẽ không có chuyện mất trí nhớ. Còn nếu xảy ra những sự cố khác, cô sẽ nói cho ai đó biết em đang ở đây. Được chưa?”
Thấy Noelle mất kiên nhẫn, lẽ ra Ellie không nói nữa và lẳng lặng ăn tiếp, nhưng điều cô ta vừa thốt ra - nói cho người khác biết Ellie đang ở đây - vừa mới mẻ vừa mơ hồ, khiến Ellie hồi hộp và không thể bỏ qua.
“Cô sẽ làm vậy thật chứ?” Ellie hỏi, giọng hơi đứt quãng.
“Dĩ nhiên. Không lẽ em nghĩ cô sẽ bỏ em chết rục ở đây?”
“Nhưng nếu như…” Ellie lựa lời cẩn thận, “cô không lo lắng sao? Lỡ như cảnh sát tới đây và cô bị bắt?”
“Liệu hồn! Em thôi ngay đi, ngừng lải nhải chuyện vô nghĩa lại. Tôi gặp đủ chuyện chết tiệt hôm nay rồi, đủ cho cả cuộc đời khốn nạn của tôi luôn. Tôi không cần em phá thêm nữa. Tất cả những gì tôi làm là nuông chiều và chăm chút cho em, còn tất cả những gì em làm là ngồi lỳ cái mông mập ú ra và lo lắng toàn chuyện ngu ngốc. Còn bây giờ, vì Chúa, thôi rên rỉ đi để tôi còn giải quyết mọi việc.”
Ellie gật đầu. Cô bé nhìn chằm chằm vào túi khoai tây vụn màu cam, hai mắt rưng rưng.
“Còn nữa, cái mùi hôi thối kia,” Noelle làu bàu, hất đầu về đống chuồng hamster, “dọn sạch đi, không thì chúng trôi hết xuống bồn cầu đấy.”
Cô ta bỏ đi, để lại Ellie cô quạnh. Bên ngoài ô cửa sổ trên cao, gió mạnh thốc những tán cây trụi lá loạn lên trông như mớ tóc rối. Ellie ngồi ăn nốt túi Wotsits, trong lòng thầm cầu nguyện Noelle Donnelly bị xe buýt tông trúng khi cô ta đi mua sắm lần tới. Ellie mong cho cô ta nằm bệnh viện lâu tới mức phải nói cho ai đó về cô bé dưới tầng hầm cùng đứa trẻ thần kỳ đang lớn dần trong bụng.
Noelle có vẻ không còn hào hứng với đứa bé nữa. Bụng bầu của Ellie càng lớn, Noelle càng hờ hững. Chẳng còn quà cáp, chuyện đặt tên cho bé cũng dừng lại. Noelle không còn đem xuống những bộ đồ ngủ tí hon rồi trầm trồ hay dò tìm vị trí đứa bé ở trong bụng Ellie. Cô ta vẫn xuống thăm Ellie ba lần một ngày, đem theo đồ ăn - nhưng không còn những bữa ăn dinh dưỡng, tốt cho em bé trong những tháng đầu nữa. Thay cho các món rau luộc và cà chua, dưa leo (bày biện chán ngắt) nay chỉ còn thức ăn chiên rán thay đổi giữa các sắc màu trắng, nâu xám và thỉnh thoảng màu cam. Mỗi lần xuống, Noelle hay nán lại nói chuyện.
Đôi khi họ nói chuyện đời thường vụn vặt, có lúc cũng chắt lọc được những thông tin quý giá. Ví dụ, tán gẫu về thời tiết bên ngoai sẽ suy ra được thời gian chuyển mùa, hay Noelle kể về việc tăng giờ dạy do học sinh bắt đầu ôn thi GCSE giúp Ellie đoán ra lúc này là lúc nào trong năm.
Ngoài ra, những cuộc trò chuyện khác giống như để Noelle thanh tẩy bản thân, trút bỏ gánh nặng của cô ta. Ban đầu, Ellie sợ hãi khi thấy tâm trạng của Noelle biến đổi xoành xoạch và không biết phiên bản nào của cô ta sẽ hiện ra cùng với cánh cửa mở. Nhưng thời gian trôi qua, nhận biết tâm lý Noelle trở thành một thứ bản năng của Ellie, giúp cô bé cảm nhận được cuộc trò chuyện sẽ thế nào trước cả khi Noelle mở cửa phòng - bằng cách lắng nghe nhịp chân của cô ta trên cầu thang gỗ bên ngoài, tiếng mở khóa, tốc độ mở cửa, tóc tai trên mặt và cách cô ta hít hơi để lên tiếng.
Như hôm nay chẳng hạn, Ellie biết ngay Noelle đang trong tâm trạng tự thương thân trách phận.
Bước chân cô ta xuống cầu thang rệu rã.
Cô ta thở dài trước khi tra chìa khóa vào ổ.
Cửa mở ra uể oải.
Cô ta thở dài thêm lần nữa trong lúc đóng cửa lại.
“Của em đây,” cô ta đưa cho Ellie bữa trưa: hai lát bánh mì nướng nằm rúm ró bên dưới lớp đậu đóng hộp hiệu Heinz, kèm theo là một thanh xúc xích nhỏ, một cái bánh ngọt phủ chocolate còn bọc trong giấy bóng, một lon nước ngọt Lucozade và một bát rau câu.
Ellie ngồi thẳng lên nhận lấy cái khay. “Cảm ơn.”
Ellie lẳng lặng ăn, biết rõ Noelle ngồi cạnh đang ngẫm nghĩ và chuẩn bị nói ra chuyện gì đó.
Cuối cùng, cô bé nghe Noelle hít một hơi sâu và lẩm bẩm, “Ellie à, cô tự hỏi tất cả những chuyện chết tiệt này là vì cái gì? Em có nghĩ thế không?”
Ellie nhìn cô ta rồi lại tập trung vào lớp đậu trên bánh mì. Cô bé biết mỗi khi Noelle thế này, tốt hơn cả là chỉ cần im lặng ngồi nghe.
“Mọi thứ chúng ta làm mỗi ngày. Mỗi sáng cố nhấc mình ra khỏi giường, làm đi làm lại những công việc nhàm chán. Đun ấm nước này…” cô ta làm điệu bộ bật ấm đun. “Đánh răng này,” cô ta làm động tác đánh răng. “Chọn quần áo cho em, chải tóc, nấu cho em ăn rồi dọn sạch, sau đó đi vứt rác, mua thêm đồ ăn, nghe điện thoại, giặt quần áo cho em, phơi khô rồi gấp lại, cất đi. Tiếp đó là dọn dẹp bếp núc. Ngày nào cũng thế, ngày nào cũng quay cuồng từng ấy việc, không có lựa chọn nào khác. Ý cô là em có thể hiểu tại sao một số người lại ra đường sống đúng không? Thỉnh thoảng cô thấy những người vô gia cư nằm ngủ trên mấy tấm bìa các-tông, đắp một tấm chăn cũ bẩn thỉu và bên cạnh là một lon nước uống có cồn nào đó. Cô ganh tị với họ, họ chẳng phải chịu trách nhiệm với ai, về bất cứ thứ gì.”
“Em biết không, chắc cô bị điên nên mới nghĩ có thể làm chuyện này.” Noelle nói trong lúc chỉ trỏ khắp căn phòng, vào cả Ellie và bụng bầu rồi bầy hamster trong lồng.
“Thêm miệng ăn, thêm nùi việc đổ lên đầu, thêm cả đống tiền để mua chất tẩy rửa, đồ nấu nướng, đựng rác… Cô không hiểu mình nghĩ gì nữa. Thực sự không hiểu.”
Noelle thở dài não nề rồi đứng lên. Khi sắp ra khỏi phòng, cô ta ngoảnh lại nhìn Ellie tò mò, “Em ổn chứ?” Cô ta chỉ hỏi cho có lệ chứ không hẳn cần một câu trả lời. Cô ta không muốn nghe Ellie kể lể rằng cô bé hầu như không ngủ nhiều đêm liền vì khó xoay trở. Cô ta không muốn biết Ellie bị nhức răng và đã hết đồ lót sạch để thay đổi. Ellie phải tự giặt quần ở bồn rửa và rất cần áo ngực mới vì ngực cô bé đã to như quả dưa hấu. Noelle chắc chắn càng không muốn nghe Ellie than thở rằng cô bé nhớ mẹ rất nhiều, nhớ tới mức ruột gan như bị thiêu đốt. Ellie biết mùa Hè đang tới, ngày dài dần ra khiến cô bé phát khóc khi nhớ tới mùi cỏ non và thịt nướng ở khu vườn sau nhà. Cô bé nhớ anh trai Jake chơi đùa trên tấm bạt lò xo, còn mèo Teddy Bear ưỡn người ra giữa hôm trời nắng ấm đổ tràn xuống sàn nhà bằng gỗ. Noelle cũng đâu để tâm Ellie không còn biết mình là ai, mặc kệ mình ra sao thì ra.
Thỉnh thoảng, Ellie có cảm giác mình yêu quý Noelle, muốn cô ta ôm lấy mình đu đưa chầm chậm như dỗ dành trẻ nhỏ. Cũng có lúc, cô bé muốn cắt cổ Noelle và đứng nhìn cho đến khi máu phun hết ra ngoài một cách từ từ và ấn tượng. Máu nhỏ xuống từ ngón tay Noelle rồi cô ta đổ sụp xuống, lăn ra chết.
Ellie biết hội chứng Stockholm[27] và đã đọc về trường hợp của Patty Hearst. Cô bé biết chuyện gì sẽ xảy ra cho những ai bị giam cầm quá lâu và cũng hiểu những cảm xúc của mình là bình thường. Nhưng cô bé không thể để những khoảnh khắc mong ngóng được Noelle chú ý hay cho phép làm gì đó lấn át. Ellie phải kiên định ý muốn Noelle chết đi. Đó mới là phần cơ thể mạnh mẽ, khỏe khoắn mà một ngày nào đó sẽ đưa Ellie thoát khỏi nơi này.