1 HIỆN TẠI
Bà Pritchett không thể ngủ.
Hoặc ít nhất, đã không ngủ được trước khi đến phòng khám tâm thần này, nơi tôi bắt đầu thực tập lâm sàng từ hai tuần trước. Tôi đang làm việc cùng Silver, một bác sĩ tâm thần mà tôi thầm đặt biệt danh là Ngài Lơ Mơ bởi vì tám mươi phần trăm bệnh nhân ông khám ở đây đều gặp vấn đề về giấc ngủ. Đáng lẽ trong đợt luân chuyển thực tập này tôi phải được tiếp xúc với nhiều tình trạng khám chữa tâm thần ngoại trú hơn, kiểu như trầm cảm, lo âu, loạn thần hay gì đó nhưng thực tế ở đây hầu như chỉ toàn là bệnh nhân có vấn đề về giấc ngủ. Nhưng tôi thấy cũng ổn.
Tôi đã lưu lại thông tin từ lần khám trước của bà Pritchett trong cuốn sổ gáy xoắn nho nhỏ của mình. Và đến giây phút này tôi mới nhận ra chữ viết tay của mình xấu đến mức nào. Ngoài thông tin về tuổi của bà, sáu mươi tư, tôi chỉ có thể luận ra hai thứ nữa:
không thể ngủ
và
mèo
Tôi gạch chân vài lần dưới chữ “mèo”, chắc hẳn nó quan trọng lắm, nhưng bên dưới thì chẳng luận ra được thêm gì nữa. Có vẻ là chuyện gì đó liên quan đến mèo. Có thể con mèo của bà ấy đã ngồi đè lên mặt bà trong lúc bà ngủ. Tôi cũng từng bị như thế một lần.
Bà Pritchett nghiêm túc ngồi chờ trong phòng khám, ôm chặt chiếc túi xách màu hồng to tướng trong lòng. Mái tóc hoa râm được chải gọn gàng, ôm lấy cằm. Không như các phòng khám tôi từng thấy, nơi này không có nổi một chiếc giường khám, nó chỉ là một căn phòng nhỏ với hai chiếc ghế gỗ. Bà Pritchett ngồi trên một chiếc, tôi sẽ ngồi chiếc còn lại, và khi Ngài Lơ Mơ bước vào, tôi sẽ đứng lên để ông ngồi ghế, sau đó lượn lờ xung quanh họ một cách gượng gạo.
“Amy!” Bà Pritchett reo lên khi thấy tôi bước vào phòng. “Gặp lại cháu mừng quá, cháu yêu quý!”
“Dạ...” Cách chào này khác hẳn với vẻ mệt mỏi ngái ngủ mà các bệnh nhân thường dành cho tôi. “Dạo này giấc ngủ của bác thế nào rồi?”
“Tốt hơn nhiều rồi! Nhờ có cháu đấy!”
“Thật ạ?” Tôi cố để không lộ vẻ sửng sốt, không thì suýt nữa buột miệng: Nhưng cháu có làm gì đâu.
“Đúng vậy!” Bà rạng rỡ hẳn lên. “Những bác sĩ khác chỉ kê cho bác cả đống thuốc ngủ, còn cháu mới là người thực sự hỏi han quan tâm bác. Quan trọng hơn, cháu đã lắng nghe bác. Nhờ vậy bác mới nhận ra lý do mình không thể ngủ được là vì bác nhớ Ria Mép quá, từ lúc nó mất sáu tháng trước.”
À, mèo. Giờ thì mọi thứ đã sáng tỏ. “Cháu rất mừng vì có thể giúp được bác.”
Bà mỉm cười, mắt ngân ngấn lệ. “Vậy nên nói chuyện với cháu xong, bác đã ra ngoài và mang về một chú mèo con mới toanh. Từ ngày đón Bông Xù về, bác ngủ say như chết. Tất cả là nhờ có cháu, cháu đã dành thời gian để lắng nghe bác.”
Biết nói sao đây? Là một sinh viên y khoa, tôi chưa có nhiều kiến thức, nhưng lại có rất nhiều thời gian để trò chuyện cùng bệnh nhân. Và đó là chuyện tốt chứ, vì bà Pritchett bắt đầu cho tôi xem khoảng năm tỷ tấm ảnh chụp chú mèo con mới tinh của bà.
“Còn nữa,” bà nói sau khi chúng tôi xem xong đống ảnh, “bác có món quà cảm ơn cháu!”
Quà cảm ơn ư? Thật sao? Trời ạ, đây đúng là chuyện dễ thương nhất từng xảy ra với tôi trong suốt hai năm qua.
Tuy nhiên, niềm háo hức ấy giảm đi đôi chút khi bà Pritchett đứng dậy khỏi ghế. Và có thể nói là nó tan biến hoàn toàn khi bà mang ra một bức tranh khổng lồ mà trước đó tôi không hề nhận ra là nó đang được dựng ở cuối phòng khám. Bức tranh được quay vào tường, nhưng giờ thì tôi nhìn thấy rõ.
Một bức chân dung mèo. Và nó to gần bằng tôi.
“Bác đặt người ta vẽ Ria Mép đấy,” bà Pritchett nói đầy tự hào. “Và bác tặng cháu.”
“Ồ,” tôi đáp. “Ờm... vâng... ch... cháu cảm ơn bác!”
Một con mèo đen chiếm trọn trung tâm bức tranh khổng lồ. Rõ ràng là kích cỡ này vượt xa thực tế, trừ khi Ria Mép vốn là một con linh miêu đuôi cộc hoặc một con sư tử con. Và tại sao trong tranh, nó lại trông giận dữ đến thế?
“Trông giống thật nhỉ?” Bà Pritchett nói.
Đúng vậy. Trông nó như sắp nhảy ra khỏi bức tranh để vồ lấy tôi đến nơi.
Tôi vật vã mang bức tranh ra khỏi phòng khám, băn khoăn chẳng biết sẽ đặt nó ở đâu trong căn hộ bé tí của mình. Giờ tôi đành để tạm nó ra ngoài hành lang.
Ngài Lơ Mơ đang làm việc trong căn phòng bên cạnh nơi tôi vừa gặp bà Pritchett. Văn phòng này có một cái bàn, một chiếc máy tính được đặt phía trên, và ông đang gõ lạch cạch trên bàn phím khi tôi gõ nhẹ lên cánh cửa đang mở. Ngước lên nhìn tôi, ông đẩy cặp kính nửa vành lên sống mũi rồi nở nụ cười hiền hậu quen thuộc.
“Chào Amy.” Giọng ngài Lơ Mơ luôn nhẹ nhàng, đều đều, gần như đơn điệu. Tôi dám cá là ông chỉ cần nói giọng này thôi cũng đủ sức ru ngủ hầu hết bệnh nhân. Có lẽ, họ rời khỏi phòng khám và ngay lập tức thiếp đi trong xe, có khi là ngay khi đang lái cũng nên.
“Em sẵn sàng chưa?”
“Rồi ạ,” tôi đáp.
“Vậy thì kể tôi nghe về bà Pritchett nào.”
Tôi mở cuốn sổ tay nhỏ, đọc lại toàn bộ thông tin về bà Pritchett. Ngài Lơ Mơ lặng lẽ lắng nghe, chỉ khẽ ừm ở những chỗ thích hợp. Tôi có nhắc đến bức chân dung mèo, hy vọng ông sẽ đề nghị cất giúp tôi, nhưng tiếc là không.
“Có vậy thôi ạ,” tôi nói.
Ngài Lơ Mơ khẽ vuốt chòm râu trắng, trầm ngâm hỏi: “Thế còn em thì sao, Amy? Trông em cũng có vẻ không ngủ đủ giấc lắm đâu.”
Ông nói đúng, tối qua tôi chẳng ngủ được mấy. Dưới mắt tôi giờ chắc đang nổi bọng to tướng. “Em chỉ hơi lo một chút thôi, vì tối nay em phải trực ở khu D.”
“À, thảo nào.”
Tôi cũng chẳng biết nên thấy an tâm hay lo lắng khi ông cho rằng tôi lo lắng đến mất ngủ vì ca trực đầu tiên ở khu điều trị tâm thần riêng biệt là điều bình thường.
“Khu D khá thử thách đấy,” ông nói tiếp. “Nhưng tôi nghĩ em sẽ học được rất nhiều điều trong ca trực tối nay. Bác sĩ điều trị phụ trách hướng dẫn em là ai?”
“Là bác sĩ Beck ạ.”
Ông gật đầu hài lòng. “Một trong những bác sĩ tâm thần giỏi nhất mà tôi từng gặp. Và cũng là một người thầy tuyệt vời. Em sẽ có một trải nghiệm rất đáng giá đấy.”
Tôi chẳng tin.
“Không có gì phải lo đâu,” ông nói, giọng điềm tĩnh và trấn an như mọi khi. “Nhớ nhé, em sẽ có mật khẩu để ra khỏi khu điều trị. Em có thể rời đi bất cứ lúc nào.”
Phải rồi. Nghe nói có một mật mã sáu chữ số dùng để mở cánh cửa của khu tâm thần. Nhưng tôi thì ngay cả số điện thoại cũng chẳng nhớ nổi, mà nó chỉ nhiều hơn cái mã đó một chữ số thôi. Nếu tôi quên mã và bị kẹt lại bên trong thì sao? Lúc đó biết làm thế nào?
Ông mỉm cười hiền hậu. “Em đã làm rất tốt trong hai tuần vừa rồi, Amy. Bệnh nhân nào cũng nhận xét rằng em rất biết lắng nghe. Nhiều sinh viên thường quên mất rằng bệnh nhân tâm thần cũng là con người như chúng ta. Họ chỉ muốn được khỏe lại, và một phần trách nhiệm của em, với tư cách bác sĩ, là giúp họ nhận được sự chăm sóc tốt nhất có thể.”
“Em hiểu ạ.”
Ông nghiêng đầu, nhìn tôi bằng ánh mắt trầm tư quen thuộc. “Em đang lo điều gì thế, Amy?”
“Chỉ là... em thấy chỗ đó có vẻ khá nguy hiểm.”
“Em sẽ ổn thôi.” Ông nhìn tôi bằng đôi mắt xanh nhạt, trìu mến. “Tất cả bệnh nhân đều đã dùng thuốc và được theo dõi sát sao. Không có gì phải lo cả.”
Nghe không đáng tin chút nào cả. Nếu thật sự không có gì phải lo, thì đâu cần phải khóa cửa khu điều trị làm gì, đúng không?
Nhưng đó không phải là lý do thật sự khiến tôi sợ hãi buổi trực đêm nay ở khu D. Tôi không thể nói với Ngài Lơ Mơ nguyên nhân thực sự khiến tôi trằn trọc cả đêm qua. Tôi không thể nói với bất kỳ ai lý do khiến tôi khiếp sợ khu D đến vậy.
“Nghe này.” Ngài Lơ Mơ liếc xuống chiếc đồng hồ vàng trên cổ tay. “Hay là để tôi khám nốt cho bà Pritchett, còn em thì về sớm đi? Dành chút thời gian cho chính mình trước khi sang khu D.”
Dành chút thời gian cho bản thân, nghe thật tuyệt. Dạo này tôi hiếm khi có được điều đó.
“Cảm ơn bác sĩ nhiều ạ,” tôi nói.
Ông nháy mắt với tôi. “Không có gì. Và đừng lo. Khi đến khu D rồi, em sẽ thấy mọi thứ chẳng đáng sợ như tưởng tượng đâu. Tôi đảm bảo.”
Tôi cắn môi, cố kìm lại để không nói ra sự thật. Sự thật là tôi đã từng thấy khu D rồi. Tôi đã đến đó một lần, gần mười năm trước.
Bạn thân nhất của tôi từng là bệnh nhân ở đó.
Tôi vẫn nhớ mái tóc rối bời và ánh mắt hoang dại của cô ấy khi tôi đến thăm. Trông cô ấy chẳng còn giống bạn tôi nữa mà giống một con thú hoang bị nhốt trong lồng hơn. Nhưng điều khiến tôi ám ảnh nhất – điều mà tôi sẽ không bao giờ quên – là câu cô ấy nói với tôi, chỉ vài giây trước khi tôi bỏ chạy khỏi khu điều trị, tự thề rằng sẽ không bao giờ quay lại nơi đó nữa:
Đáng lẽ người bị nhốt ở đây phải là mày mới đúng, Amy.