Chương 2
Tôi sắp phải dành mười ba tiếng trong một khu điều trị tâm thần riêng biệt.
Tôi cố gắng không nghĩ đến điều đó khi đang ngồi ở ghế phụ trên chiếc Toyota màu xám đã qua tay ba đời chủ của bạn cùng phòng tôi, Gabby. (Trước là của bố cô ấy, rồi đến anh trai, và bây giờ là cô ấy, mặc dù nó đã sẵn sàng ra bãi phế liệu bất cứ lúc nào.) Người bạn tốt bụng đã đề nghị chở tôi đến bệnh viện cho kịp ca trực đêm, sẽ bắt đầu trong đúng hai mươi phút nữa. Tôi cảm giác như đang đếm ngược tới giờ hành hình vậy.
“Đừng hoảng nữa, Amy,” Gabby nói. Cô ấy đã trực ca ngày ở khu D này suốt hai tuần qua và hoàn toàn không hiểu nổi nỗi lo của tôi. Cô ấy còn từng được trực cùng bác sĩ Beck ngay tuần đầu tiên và cực kỳ ngưỡng mộ ông. “Sẽ ổn thôi mà.”
Nhưng lúc này tôi lại không thấy ổn chút nào vì một chuyện khác: Gabby vừa phi qua biển dừng mà chẳng buồn giảm tốc. Cô ấy có lẽ là tay lái tệ nhì ở Long Island (người tệ nhất là tôi, tất nhiên rồi). Dù vậy, nếu Gabby có đâm xe vào gốc cây thì tôi cũng sẽ có lý do chính đáng để né được ca trực này. Trong mấy giây thoáng qua, tôi thật lòng mong sẽ gặp một vụ tai nạn nghiêm trọng. À, chắc không cần nghiêm trọng lắm đâu. Chỉ cần đủ để phải nhập viện thôi. Có thể gãy một khúc xương nào đó không quan trọng, như xương ngón út chẳng hạn.
“Tối nay cậu trực cùng ai?” Gabby hỏi tôi.
“Stephanie.”
“Ồ!” Cô ấy tươi hẳn lên. “Stephanie tuyệt lắm. Thế thì tốt quá còn gì.”
Tôi cũng phải đồng ý với cô ấy. Stephanie Margolis là một trong những người bạn học điềm tĩnh và lý trí nhất của tôi. Cô ấy là kiểu người mà ai cũng muốn học cùng trước ngày thi, vì luôn nắm chắc kiến thức nhưng không bao giờ tỏ ra kiêu căng. Ở đâu có Stephanie, không khí ở đó sẽ dễ chịu hơn hẳn. Biết rằng tối nay cô ấy sẽ trực cùng mình khiến tôi cảm thấy ca trực này đỡ sợ đi đôi chút.
Gabby luồn tay vào mái tóc xoăn tít của mình, nhưng chẳng may bị mắc kẹt. Trong giây lát, tôi thực sự lo rằng sẽ phải giành lấy vô lăng và lái thay, trong khi cô ấy cố gỡ tay ra khỏi mái tóc. May mà cuối cùng cô ấy cũng xử lý được.
Điện thoại tôi rung lên. Khi rút ra, tôi khẽ nhăn mặt vì nhìn thấy những móng tay bị cắn nham nhở. Nếu còn gì để cắn, chắc giờ tôi cũng đang gặm nốt rồi. Trên màn hình hiện lên cái tên Cameron Berger. Kèm theo đó là một tin nhắn: [ Alo]
Tôi cứ nghĩ chẳng điều gì có thể khiến mình thấy tệ hơn lúc này, nhưng đây rồi, một tin nhắn từ bạn trai cũ, kẻ vừa đá tôi theo một cách rất dở người.
“Có chuyện gì thế?” Gabby hỏi.
“Cameron,” tôi đáp.
Gabby nhăn mặt. Chính cô ấy là người đã nghe tôi khóc lóc và đưa tôi khăn giấy sau vụ chia tay, thậm chí còn giúp tôi đốt một “ngọn lửa vĩnh biệt”, thiêu rụi hết những món đồ Cam bỏ lại ở nhà tôi. “Thằng khốn đó thì có gì để nhắn?”
“Anh ta chỉ nhắn ‘Alo’ thôi.”
“Anh ta dám?” Cô ấy đập tay lên còi xe, khiến anh chàng lái chiếc xe phía trước, vốn chẳng làm gì nên tội, giật bắn cả người. “Cậu đừng nói là cậu định trả lời anh ta đấy nhé.”
“Tất nhiên là không.”
“Tớ chẳng hiểu sao cậu không chặn số anh ta đi cho rồi!”
Cô ấy nói đúng, tôi nên chặn anh ta. Và tôi sẽ làm thế. Có lẽ là... ngày mai.
Chúng tôi rẽ qua một góc phố, bệnh viện dần hiện ra trước mắt. Một tòa nhà mới được xây như cánh cung để tạo thành một hình tròn hoàn chỉnh với các tòa nội trú. Nó được thiết kế với vẻ ngoài cực kỳ hiện đại, như thể chúng tôi đang sống trong khung cảnh tương lai vậy. Hai năm qua, tôi vẫn đến đây để học các môn như giải phẫu, sinh lý, bệnh học, vi sinh... Nhưng bây giờ, cuối cùng chúng tôi cũng bắt đầu sử dụng bệnh viện đúng với mục đích của nó: khám cho bệnh nhân và học cách trở thành bác sĩ. Đây chính là ước mơ cả đời của tôi.
Dù vậy, tôi chưa bao giờ mơ mình sẽ trở thành bác sĩ tâm thần. Trong tất cả các chuyên khoa tôi từng cân nhắc, đó là chuyên ngành duy nhất tôi chưa một lần nghĩ đến.
Gabby phanh gấp ngay trước cổng ra vào tấp nập của bệnh viện, suýt chút nữa va vào một người đàn ông ngồi xe lăn. “Đến nơi rồi đấy!”
“Đến nơi rồi,” tôi lặp lại, tay vẫn ôm chặt chiếc túi giấy nâu đặt trên đùi, bên trong là bánh mì kẹp phô mai Mỹ và một gói khoai tây chiên tôi moi được từ trong tủ bếp. Túi giấy nhàu nát dưới những ngón tay tôi.
“Đừng lo,” cô ấy nói. “Cậu sẽ ổn thôi mà.”
“Tớ sẽ nhắn tin cho cậu khi vào trong.” Tôi định nói thêm, Nếu không thấy tin nhắn đều đặn mỗi tiếng một lần của tớ thì hãy báo cảnh sát ngay nhé.
“Thực ra thì...” Gabby xoắn một lọn tóc đen quanh ngón tay. “Bên trong đó sóng yếu lắm. Thật ra là... gần như không có luôn.”
Tôi há hốc miệng. Tôi cứ nghĩ mình không thể thấy tệ hơn được nữa, nhưng hóa ra không phải. “Cậu chưa từng nói với tớ chuyện này!”
“Vì lúc đó cậu đang lo lắng quá. Tớ không muốn làm cậu hoảng thêm!”
Tôi ngửa đầu ra ghế, phụng phịu: “Ít nhất nếu biết trước, tớ còn chuẩn bị tinh thần được.”
“Này,” cô ấy nói, “nếu cậu vào phòng nghỉ của nhân viên rồi áp sát điện thoại vào cửa sổ, sát kiểu chạm hẳn vào kính ấy, thì có thể bắt được vài vạch sóng.”
Xem ra tối nay tôi sẽ phải dành phần lớn thời gian trong phòng nghỉ, với chiếc điện thoại dán chặt vào ô cửa sổ.
“Sáng mai tớ sẽ đến đón cậu,” Gabby nói. “Đúng bảy giờ. Rồi mình đi ăn bánh kếp nhé.”
Tôi thấy hơi áy náy vì bắt Gabby lái xe đến bệnh viện lúc bảy giờ sáng thứ Bảy, nhưng công bằng mà nói, chính cô ấy là người đề xuất đi chung xe năm nay. Đến giờ thì kế hoạch này xem ra không mấy thành công, nhưng chúng tôi vẫn đang cố gắng duy trì. Dù sao thì, ý nghĩ sáng mai lại có thể ngồi trên xe của Gabby rồi chạy ra quán ăn gần đó thưởng thức bánh kếp cũng khiến tôi có thêm chút động lực để mong chờ.
“Ừ,” tôi đáp, nhưng vẫn ngồi yên trên xe. Tôi không nhích khỏi chiếc ghế phụ được.
“Amy.” Cô ấy nhíu mày nhìn tôi. “Cậu phải bình tĩnh lại đi. Cậu lo cái gì nào?”
Cũng chính là câu hỏi mà Ngài Lơ Mơ đã hỏi tôi. Tôi hé miệng, ước gì có thể kể hết cho cô ấy, nhưng tôi biết mình không thể. Chỉ có duy nhất một người biết sự thật: Jade. Tôi không bao giờ có thể nói cho ai khác. Không phải ba mẹ, không phải Gabby... thậm chí tôi cũng chẳng nói với Cameron, ngay cả khi chưa phát hiện ra anh ta là một gã tồi.
“Nếu như,” tôi khẽ nói, “đến rạng sáng, họ nhầm lẫn rồi tưởng tớ là bệnh nhân trong đó... và không cho tớ ra thì sao?”
Gabby nhìn tôi chằm chằm trong giây lát. Nhưng rồi, vài giây sau, cô ấy phá lên cười. Tiếng cười sang sảng, ồn ào đúng kiểu Gabby, thứ tiếng cười thường khiến tôi cũng muốn bật cười theo, nhưng không phải hôm nay. “Trời đất ơi, Amy. Cậu buồn cười quá đi mất.”
Cô ấy nghĩ tôi đang nói đùa.
Tôi ngước mắt nhìn tòa nhà bệnh viện mười lăm tầng sừng sững phía trước. Dù đang là tháng Bảy, chắc trời sắp mưa rồi, vì mặt trời đã sà thấp xuống, và những đám mây xám nặng nề đang tụ lại quanh mái nhà, phủ lên bệnh viện một vẻ u ám rờn rợn. Tôi chưa từng sợ hãi điều gì đến mức này.
Nhưng chắc tôi đang ngớ ngẩn thôi. Mọi chuyện đã xảy ra rất lâu rồi. Giờ nó chỉ còn là một ký ức xa xăm. Thật đấy.
Chuyện rồi sẽ ổn cả thôi.