PHẦN KẾT MỘT NĂM SAU
Tôi đã vượt qua năm thứ ba ở trường Y mà vẫn còn lành lặn. Gần như vậy.
Hồi đầu năm học, tôi đã bầm giập khổ sở biết bao nhiêu. Tôi chưa từng nghĩ rằng đến tháng Bảy năm sau, tôi sẽ ngồi trong một quán Starbucks, ở chiếc bàn nơi góc phòng, nhâm nhi một ly trà chai latte. Một năm trước, tôi còn chẳng biết trà chai là trà gì. Bạn trai bảo tôi uống thử, và giờ tôi lại nghiện. Nếu muốn thật sự cai được, có lẽ tôi sẽ cần tham gia một nhóm hỗ trợ cũng nên. Tôi nhấp một ngụm. Ngon thật. Thậm chí còn ngon hơn trà đào lạnh. Nhưng không ngon bằng Ring Dings.
Tôi đặt ly xuống và vẫy tay khi thấy “đối tượng” hôm nay bước vào cửa. Kẻ chịu trách nhiệm cho cơn nghiện mới của tôi: Will Schoenfeld.
Đôi mắt màu hạt dẻ ấy sáng lên khi thấy tôi và vẫy tay chào lại. Hôm nay anh trông rất dễ thương với chiếc áo phông Columbia và quần jeans xanh rộng thùng thình, mái tóc hơi rối vì gió thổi ngoài trời. Nhìn anh chẳng ai đoán được một năm trước anh từng nằm trong ICU vì sốc Ativan. Chúng tôi đã hẹn hò bốn tháng, và gần đây chúng tôi đã có cuộc nói chuyện nghiêm túc để xác định tình trạng mối quan hệ này. Và kết luận rằng, đúng, chúng tôi là bạn trai bạn gái của nhau.
“Em có gọi cho anh một ly không?” Anh hỏi khi ngồi xuống ghế đối diện.
“Em tin rằng giờ anh đã hoàn toàn có thể tự gọi đồ uống cho mình rồi,” tôi trêu anh.
Anh bật cười. Ở bên nhau chúng tôi thấy rất vui, nhưng mối quan hệ này không bắt đầu theo cách đó. Thật ra, nó bắt đầu vào cái đêm ở Khu D, nhưng sau đó Will viết bài về trải nghiệm này cho tờ The Daily Chronicle, và chúng tôi đã dành rất nhiều thời gian ráp lại những gì đã xảy ra trong đêm đó để làm tư liệu cho bài báo. Vì anh đã bị đánh ngất trước đoạn kết ly kỳ, anh cần tôi kể lại diễn biến kinh hoàng đó, và điều đó cũng giúp tôi đối diện với nó. Anh còn dành hàng giờ phỏng vấn những bệnh nhân khác có mặt tại bệnh viện đêm ấy, dù anh chẳng bao giờ tìm được bệnh nhân ban đầu, những người là động lực thôi thúc lòng dũng cảm điều tra của anh.
Sau này, anh thú nhận rằng thật ra anh không cần gọi cho tôi… nhiều đến thế. Nhưng chúng tôi có rất nhiều điểm chung. John Irving chỉ là phần nhỏ, phần lớn hơn nhiều kia bao gồm cả phim ảnh và chương trình truyền hình. Tôi thích ở bên anh ấy, nói chuyện với anh ấy. Sự bầu bạn của anh chính là chỗ dựa để tôi vượt qua thời điểm khó khăn.
Anh ấy đã chờ rất lâu trước khi thử tiến thêm bước nữa. Suốt nhiều tháng, tôi liên tục gặp ác mộng. Và hàng tuần sau đám tang của Cameron, tôi vẫn không thể ngừng khóc. Tôi không có lòng dạ nào để bắt đầu một mối quan hệ, và Will hiểu điều đó.
Anh ấy đã đợi cho đến khi bài báo của mình được đăng lại trên hầu như mọi tờ báo trong nước, và mọi người đều bàn tán về đêm điên rồ ở khu điều trị tâm thần đó. Mãi đến mùa xuân, anh mới gợi ý rằng thay vì bữa trưa mà chúng tôi đã dự định, tôi có muốn đi ăn tối rồi xem phim với anh không. Anh mời.
Tôi không hối hận vì đã đồng ý.
“Quyển sách tiến triển sao rồi?” Tôi hỏi.
“Rất tốt,” anh nói. “Anh làm được khoảng một nửa rồi. Anh nóng lòng muốn em đọc toàn bộ lắm.”
“Anh có sửa lại phần mở đầu nhiều không?”
“Một chút.” Anh cười nửa miệng. “Đừng lo. Anh không thay đổi phần đề tặng đâu.”
Sau khi bài viết về Khu D của Will nhanh chóng lan rộng trên mạng, hàng loạt nhà xuất bản tranh nhau mời anh viết sách về trải nghiệm đó. Will hỏi tôi có muốn viết chung không, nhưng cuộc sống của tôi đã đủ điên rồ. Tuy vậy, khi anh đưa tôi xem vài chương đầu tiên, nó đi kèm với một lời đề tặng: Dành tặng Amy. Anh đã không thể ngồi đây viết cuốn sách này nếu không có em.
Tôi nghĩ điều đó thật dễ thương. Và cũng… cực kỳ đúng.
Dĩ nhiên, cả hai chúng tôi đều mang vết sẹo từ đêm ấy. Will nằm ICU một đêm rồi ở lại bệnh viện thêm một tuần để hồi phục sau viêm phổi. Cả hai vẫn còn gặp ác mộng, nhưng giờ chỉ khoảng một lần một tuần, không còn nhiều lần mỗi đêm như trước.
Damon Sawyer sống sót sau cuộc tấn công bằng mạng nhện (à, mạng chỉ nha khoa mới đúng.) Hắn và Jade đều bị bắt, nhưng cuối cùng, họ được đưa đến một bệnh viện tâm thần dành riêng cho tội phạm. Việc dùng lý do tâm thần giúp họ tránh án tù chung thân, nhưng tôi nghe nói rằng vài bệnh viện kiểu đó còn tệ hơn cả nhà tù. Dù sao thì họ sẽ ở cùng với những người y như họ.
Tôi chắc chắn Jade đáng bị giam giữ đến hết đời, nhưng trong lòng vẫn có chút áy náy, tự hỏi liệu mọi chuyện có thể khác đi được không. Có lẽ nếu vào năm mười sáu tuổi đó tôi làm gì khác thì đã có thể cứu cô ấy. Tôi sẽ phải sống với cảm giác tội lỗi ấy mãi mãi.
Nhưng tôi đang cố gắng học cách quan sát và phản ứng tốt hơn. Sau tất cả những gì đã trải qua, tôi không thể trở thành bác sĩ tâm thần, nhưng tôi đang thực hiện một kỳ thực tập khác ở khoa tâm thần ngoại trú trước khi tập trung cho chuyên ngành bác sĩ gia đình. Tôi thậm chí còn trở thành bạn với Spider-Dan. Sau khi điều chỉnh thuốc, anh ấy được xuất viện trở về nhà, và tôi đã đến thăm anh mỗi tháng vài lần. Thường thì chúng tôi cùng xem một bộ phim siêu anh hùng, đó là cách dễ nhất để khiến anh ấy mỉm cười. Tôi đã học được rất nhiều từ tình bạn đó, và tôi muốn cố gắng hết sức để điều trị tốt cho những bệnh nhân mắc vấn đề tâm thần trong tương lai. Tôi không muốn bất kỳ ai khác trở thành một Jade thứ hai.
Rốt cuộc, không có gì tồi tệ hơn việc đánh mất chính lý trí của mình.
“Em thực sự vui, Will.” Tôi nắm bàn tay Will qua mặt bàn. “Cuốn sách này sẽ rất thành công. Em biết.”
“Anh sẽ không thể làm được nếu không có em.” Anh nhìn tôi nghiêm túc khi khẽ siết tay tôi. “Thật đấy. Anh không biết mình sẽ ra sao nếu thiếu em.”
“Vậy thì có lẽ anh không nên thiếu em.”
“Anh hy vọng sẽ không bao giờ như thế.”
Rồi chúng tôi cười toe toét với nhau như hai kẻ ngốc. Tôi từng thích Cameron rất nhiều và nhớ anh ấy mỗi ngày, nhưng mối quan hệ của tôi với anh ấy chưa bao giờ giống như thế này. Will là người đầu tiên hẹn hò với tôi mà khiến tôi cảm thấy mình đã sẵn sàng cho điều ở tương lai xa hơn. Kiểu… mãi mãi. Nhưng vẫn còn sớm lắm. Mới bốn tháng. Chỉ vì tôi có cảm giác anh ấy có thể là “người đó”, và lúc nào cũng lâng lâng như trên mây với tình yêu này, không có nghĩa là tôi nên quá phấn khích. Chúng tôi còn nhiều thời gian.
Tôi đứng dậy. “Để thưởng cho tiến độ tuyệt vời của cuốn sách, em sẽ đi mua cho anh ly trà chai latte đó.”
“Đúng là người phụ nữ hoàn hảo.”
Will bắt đầu xem email trên điện thoại trong khi tôi chạy đến quầy mua đồ uống. Anh lúc nào cũng mua cho tôi một ly nếu anh đến trước, nên tôi đáp lại cũng là công bằng.
May mắn là hàng không quá dài. Tôi gọi đồ rồi tựa vào quầy, chờ người pha chế làm món. Will vẫn ngồi ở bàn của chúng tôi, bấm điện thoại. Anh bắt gặp ánh nhìn của tôi, mỉm cười dễ thương rồi lại tiếp tục xem điện thoại. Will thật tuyệt. Anh khiến tôi muốn lấy một cuốn sổ xoắn và viết đầy những bài thơ sến súa về đôi mắt nâu xanh như làn khói của anh. Tôi thực sự có thể thấy mối quan hệ này đi đến đâu đó. Một đám cưới. Hai đứa nhóc. Một chú chó golden retriever và một căn nhà với hàng rào trắng.
“Anh ta quá tốt so với chị, chị biết không?”
Tôi giật mình khi nghe giọng nói ấy. Tôi cúi đầu xuống và tim tôi chìm hẳn. Một cô bé xinh xắn đang đứng trước mặt tôi như thể cũng đang chờ một ly trà chai latte. Mái tóc vàng xoăn ôm lấy gương mặt trái tim, và cô bé mặc một chiếc váy hồng diêm dúa hoàn hảo. Đôi mắt xanh quen thuộc nhìn xoáy vào tôi, với một biểu cảm không thể đọc được.
Tôi ghét con bé này. Cực kỳ ghét. Tôi quay mặt đi, cố phớt lờ như mọi lần. Nhưng con bé không chấp nhận bị phớt lờ.
“Anh ta chắc sắp đá chị rồi,” con bé vẫn chưa thôi.
Tôi xoay đầu nhìn người pha chế, quan sát từng bước với sự say mê bất đắc dĩ. Tôi tự hỏi làm sao họ thuộc hết mấy công thức phức tạp đó. Họ có học một khóa nào không? Kiểu… Cà Phê 101?
“Anh ta sẽ đá chị giống như Cameron đã làm,” con bé nói. “Giống như tất cả những người khác đã đá chị.”
“Câm miệng,” tôi lẩm bẩm qua kẽ môi.
Đôi môi nhỏ hình cánh cung thần Cupid của nó cong lên thành nụ cười, hài lòng vì cuối cùng cũng chọc được tôi. “Cô biết đó là sự thật mà, Amy. Will sẽ làm tan nát trái tim cô, giống như tất cả những người khác.”
“Câm. Miệng. Đi.” Tôi nghiến răng nói.
“Trừ khi chị giết anh ta trước.”
Miệng tôi há hốc, trợn mắt nhìn gương mặt ngây thơ vẫn đang mỉm cười nhìn tôi. Chỉ vài phút trước thôi tôi còn cảm thấy tuyệt vời biết bao. Tại sao? Tại sao lúc nào nó cũng…
“Chị ơi?”
Đồ uống đã xong, người pha chế đang gọi tôi. Tôi giật lấy ly trà khỏi tay cô ấy, dù tay tôi run đến mức suýt làm rơi nó. Khi tôi quay lại nhìn chỗ con bé lúc nãy đứng, chẳng còn ai ở đó nữa. Nó biến mất rồi.
Như mọi khi.
Nhưng nó sẽ không bao giờ rời khỏi tôi hoàn toàn. Tôi nhìn thấy nó nhiều nhất khi tôi uống mấy ly trà đào đá mà Jade bỏ chất gây ảo giác vào, nhưng ngay cả khi Jade biến khỏi cuộc đời tôi, thỉnh thoảng tôi vẫn thấy nó. Đã chín năm rồi, và tôi chưa bao giờ nói điều này với bất cứ ai ngoài Jade. Tôi không biết liệu thứ thuốc cô ấy lén cho tôi có kích hoạt thứ gì đó bên trong tôi không, một thứ không thể xua đi hay thay đổi được. Con bé ấy vẫn luôn ở đó. Luôn luôn.
Và nó luôn xúi giục tôi làm những chuyện xấu.
Nhưng tôi không nghe theo. Tất nhiên là không. À… hầu hết là không.
Tôi đã nghe theo nó ở bữa tiệc hôm đó, khi tôi và Cameron có đêm đầu tiên. Tôi đã bỏ thuốc nhuận tràng vào ly của bạn gái Cameron, Jess, vì tôi đã thích Cameron một thời gian rồi, và con bé biết tôi muốn ở riêng với anh ấy nhiều đến mức nào. Tôi nghe lời nó khi nó bảo tôi gửi lá thư phá hỏng cơ hội của Cam vào chương trình nghiên cứu mà anh ấy nộp hồ sơ, vì nó biết tôi không muốn anh ấy cách xa tận nửa kia đất nước suốt một năm trời. Tôi cũng nghe lời nó khi nó bảo tôi quay lại kiểm tra phòng cách ly số một thay vì chạy trốn khỏi Khu D. Và khi nó thì thầm vào tai tôi bảo tôi đâm Jade bằng kim đan của Mary. Tôi chưa bao giờ nghĩ ra việc đó một mình.
Nhưng tôi không nghe lời nó một cách mù quáng. Tôi sẽ không làm mọi thứ mà nó bảo. Tôi sẽ không bao giờ giết ai chỉ vì nó bảo tôi giết. Dù gần đây, nó thì thầm vào tai tôi những điều như thế ngày càng nhiều. Nhưng tôi sẽ không làm đâu.
Tôi phải điên lắm mới làm một chuyện như vậy.
HẾT