Chương 59
Cảnh sát đã hỏi tôi hơn một giờ đồng hồ.
Công bằng mà nói, câu chuyện này dài và có rất nhiều chi tiết. Và dù câu chuyện nghe vô cùng điên rồ, họ không nhìn tôi như thể tôi bị điên. Họ chăm chú lắng nghe từng lời tôi nói và ghi lại mọi thứ vào một cuốn sổ nhỏ.
“Cô đã trải qua một đêm kinh hoàng đấy,” một sĩ quan cao ráo, tóc sẫm tên Moreno nhận xét.
“Vâng.” Đôi tay tôi đã run suốt cả giờ qua. Tôi không biết đến bao giờ chúng mới hết run nữa. Thật may là tôi không muốn trở thành bác sĩ phẫu thuật. “Anh đưa Jade và Damon đi đâu rồi?”
“Về đồn,” Moreno nói. “Đừng lo, họ sẽ không thể làm hại cô thêm lần nào nữa.”
Tất nhiên, điều đó chẳng an ủi được bao nhiêu sau tất cả những gì họ đã làm. Năm thi thể nằm lại trong khu điều trị. Và Will thì đang ở ICU, một cái ống được nhét xuống cổ họng để anh ta có thể thở.
Sau lưng Moreno, tôi nhìn thấy họ đang đẩy một cáng ra khỏi phòng cách ly. Không giống như khi họ đưa Will ra khỏi khu, lần này không có sự vội vã nào cả. Tất cả những người trong phòng đó đều đã chết. Trên cáng là một thi thể được phủ kín từ đầu đến chân bằng một tấm vải trắng. Khi chiếc cáng vấp phải một khe nứt trên sàn, một thứ gì đó rơi ra từ dưới tấm vải. Mất một lúc tôi mới nhận ra nó.
Một gói bánh Ring Dings.
Dưới tấm vải đó hẳn là Cameron. Lẽ ra, tôi phải đoán được khi thấy thân hình to lớn ấy, chàng cựu cầu thủ bóng bầu dục ở trường đại học. Tôi đưa tay che miệng, cố gắng không bật khóc nhưng nước mắt chảy dài. Lần cuối chúng tôi nói chuyện, tôi đã thật tệ với anh ấy. Anh ấy đã cố làm hòa, còn tôi thì gạt phắt đi.
Tôi làm sao ngờ được rằng đó là lần cuối cùng chúng tôi nói chuyện với nhau chứ. Và giờ anh ấy đã chết. Anh ấy sẽ không bao giờ trở thành bác sĩ chỉnh hình được nữa. Sẽ chẳng trở thành bất cứ ai được nữa. Sao có thể như thế được? Anh ấy mới hai mươi tư tuổi. Đúng, anh ấy không hoàn hảo, nhưng anh ấy là một người tốt. Điều duy nhất anh muốn là giúp cơ thể bệnh nhân khỏe lại.
“Cô ổn chứ?” Moreno hỏi tôi.
Tôi định nói dối để tỏ ra mạnh mẽ, nhưng cuối cùng lại lắc đầu. “Không. Hoàn toàn không.”
Điện thoại tôi rung trong túi áo blouse. Cánh cửa khu điều trị đang mở, chúng tôi dường như đã bắt được sóng di động trở lại, dù tôi vẫn bận đến mức chưa chạm vào điện thoại được. Cuối cùng, tôi cũng phải báo cho người khác biết chuyện gì đã xảy ra ở đây, nhưng tôi chưa sẵn sàng. Chưa phải bây giờ.
Tuy vậy, tôi đã làm một việc trong lúc rảnh hiếm hoi. Tôi đã tra cứu The Daily Chronicle và mở danh sách nhân viên. Và ở đó, gần cuối danh sách, có một cái tên kèm một bức ảnh màu: William Schoenfeld, phóng viên.
Will đã nói thật.
Điện thoại tôi lại rung. Có rất nhiều tin nhắn từ Gabby, vừa tò mò, vừa khó chịu, lại vừa lo lắng. Tôi lướt đến tin cuối cùng: “Cậu đâu rồi??? Có cả triệu xe cảnh sát đang ở đây!”
Tôi khàn cả giọng, quay sang nói với viên cảnh sát. “Anh này, tôi đã đi được chưa? Bạn cùng phòng tôi đang đợi bên ngoài, và tôi thức suốt đêm rồi.”
Moreno ngập ngừng. “Được, nhưng tôi sẽ đưa cho cô danh thiếp của tôi. Sau khi nghỉ ngơi, hãy gọi cho tôi ngay. Chúng ta còn nhiều chuyện cần nói thêm.”
Tất nhiên rồi.
Khi bước dọc hành lang đến thang máy, tôi cứ nghĩ mình vẫn đang trong một cơn mơ. Đêm qua, tôi đã đi con đường này theo hướng ngược lại. Lúc đó, tôi là một con người hoàn toàn khác. Giờ đây, như thể tôi đã bước vào một vũ trụ song song, cả cuộc đời tôi thay đổi chỉ sau một đêm.
Khi vào thang máy, tôi bỗng nghĩ đến việc ghé qua phòng ICU. Tôi nóng lòng muốn biết Will có ổn không. Nhưng Gabby đang đợi tôi ở dưới, và tôi cũng không biết ICU ở tầng nào. Tôi sẽ gọi khi về nhà. Có thể tôi sẽ đến thăm Will nếu tôi đủ can đảm để bước chân vào tòa nhà này lần nữa.
Thang máy đi xuống chậm y hệt lúc đi lên. Có vài người trong thang, tất cả đều không hề hay biết chuyện gì đã xảy ra tối qua trên tầng chín. Tôi chắc rằng phần lớn mọi người biết đã có chuyện gì đó, nhưng chi tiết có lẽ phải đợi một thời gian nữa. Trong không gian thang máy chật hẹp này, nhìn những gương mặt xa lạ và bình thản, không hề hay biết những kinh hoàng tôi vừa trải qua, tôi lại càng cảm thấy thế giới xung quanh như một thế giới phi thực.
Tôi dựa lưng vào thành thang máy, tựa đầu lên bề mặt kim loại. Adrenaline giúp tôi đứng vững suốt vài giờ qua, nhưng giờ mệt mỏi ập đến như thể một tấn gạch vừa ập xuống người tôi. Tôi có thể ngủ đứng luôn bây giờ. Mắt tôi nặng trĩu, và trong khoảnh khắc, tôi suýt lịm đi cho đến khi điện thoại lại rung. Đó là một tin nhắn từ mẹ.
[ Cuối tuần này con có bận không? Mai mẹ đưa con đi ăn trưa nhé?]
Ăn trưa với mẹ ư? Trời ơi, nghe thôi đã thấy mệt rồi. Vậy mà tôi vẫn thấy mình đang bấm vào: [ Vâng, con rảnh. Tuyệt vời.]
Rồi sau đó: [ Con yêu mẹ lắm.]
Có lẽ tôi không nên nói vậy. Gần như ngay lập tức, một tin nhắn khác hiện lên trên màn hình: [ Mẹ cũng yêu con. Sao thế? Mọi chuyện ổn chứ?]
Và rồi tôi nói với mẹ mình lời nói dối lớn nhất mà tôi từng nói trong cả cuộc đời: [ Vâng, ổn ạ.]
Tôi nhét điện thoại lại vào túi ngay khi cửa thang máy mở ra. Đây là sảnh bệnh viện.
Tôi cứ bước đi mà không suy nghĩ gì, đi trong vô thức đến cửa ra vào. Tôi quét mắt nhìn xung quanh và nhận ra chiếc Toyota màu xám đậu bên lề, chiếc xe đã đưa tôi đến đây mười hai giờ trước, nhưng tôi cứ ngỡ như đã mười hai năm. Có người đang bấm còi với Gabby, nhưng cô ấy không nhúc nhích. Cô ấy đang nhiệt tình vẫy tay gọi tôi. Tôi đi tới chiếc Toyota và ngồi vào ghế phụ mà không nói lời nào.
Gabby cười với tôi. “Tớ cứ tưởng họ sẽ kéo xe tớ đi chứ,” cô ấy nói. “Có chuyện gì đó thực sự điên rồ đang xảy ra ở bệnh viện. Cậu có thấy tất cả chỗ xe cảnh sát kia không?”
“Chắc vậy,” tôi lẩm bẩm. Sớm hay muộn, Gabby sẽ biết tất cả những gì đã xảy ra đêm qua. Cô ấy sẽ biết rằng bạn cùng lớp của chúng tôi đã chết. Nhưng lúc này, tôi không muốn nhắc tới nữa.
“Vậy cậu thấy thầy Beck thế nào?” cô ấy hỏi. “Thầy ấy khá tuyệt, đúng không?”
“Ừ.”
“Nếu tớ quyết định học chuyên ngành tâm thần,” cô ấy nói, “tớ muốn thầy ấy là người hướng dẫn của mình.”
Khi Gabby xoay chìa khóa khởi động và tiếng động cơ gầm lên, tôi lục trong túi đồng phục, bỏ lại gói bánh quy muối, lấy ra gói bánh nhựa nhăn nhúm mà tôi lén nhặt từ sàn nhà ngay trước khi rời đi.
“Ring Dings!” Gabby reo lên. “Món yêu thích của cậu! Cậu lấy ở đâu vậy?”
“Cam mang đến đấy,” tôi lẩm bẩm. “Anh ấy… anh ấy đổi ca với Stephanie để trực tối nay.”
“Ôi, thật sao,” cô ấy thở dài. “Cậu biết không, tuần trước tớ tình cờ gặp Cam và anh ta hỏi tớ liệu có cơ hội nào cậu sẽ quay lại với anh ta không. Tớ nói đừng có mơ.”
Tôi dùng răng xé gói nhựa. “Ừ…”
“Nhưng tớ nghĩ lại rồi, anh ta cũng không tệ đến thế,” cô ấy nói. “Ý tớ là, anh ta đúng là đồ ngốc, chắc chắn rồi. Nhưng anh ta rất thích cậu. Cậu có nghĩ tới chuyện quay lại với anh ta không?”
Tôi phớt lờ câu hỏi khi lớp gói chiếc bánh rách toang. Tôi xé nốt phần còn lại. “Ăn miếng không?”
“Có chứ. Tớ không bao giờ từ chối sô cô la.”
Tôi đưa cô ấy một chiếc rồi cắn một miếng của chiếc còn lại. Tôi nhắm mắt lại, nhai. Lớp chocolate và kem hòa quyện với nhau.
Đây là chiếc Ring Ding cuối cùng tôi sẽ ăn trong đời.