Chương 18
HỒ SƠ THỨ 9:
TIẾNG BƯỚC CHÂN HƯỚNG VỀ HIỆN TRƯỜNG ÁN MẠNG
Chân tướng vụ hỏa hoạn theo lời kể của Hiroki – trưởng nam nhà Matsue
––––––––––––––
Hiroki nghĩ gì về vụ hỏa hoạn?
“Bố tôi đã phóng hỏa để giết mẹ tôi.”
Lý do là gì?
Đêm xảy ra hỏa hoạn, bố đã đi từ phòng riêng về phía phòng mẹ
Ba mươi phút sau, bố chạy xuống cầu thang, nói: “Cháy rồi!” sau đó đưa cậu trai Hiroki đang ở phòng khách ra ngoài
Bố đã đưa cho Hiroki cây thánh giá và đồng 100 yên rồi dặn:
“Con ra bốt điện thoại công cộng ở góc bên kia, gọi cứu hỏa cho bố… Giờ bố đi tìm mẹ. Mẹ con không hiểu vì sao không có ở trong phòng.”
Bố quay trở vào nhà để cứu mẹ
Ngày hôm sau, thi thể của hai người được phát hiện. Bố Hiroki gục trên đường xuống cầu thang, còn mẹ thì ở trong tủ tường ở căn phòng kiểu Nhật. Bên cạnh thi thể của mẹ cậu có can dầu. Cảnh sát đưa ra kết luận là: “Người mẹ đã tự thiêu”
Suy đoán của Matsue
Tầm hơn 10 giờ, bố đi về phía phòng mẹ, cho mẹ uống thuốc ngủ
Sau đó, đưa Hiroki thoát ra ngoài
Bố lại đi vào nhà, đưa mẹ tới chỗ tủ tường, phóng hỏa
Trên đường chạy trốn, ông ấy kiệt sức và tử vong
Vì sao lại đưa mẹ vào “tủ tường”?
Để có cớ trả lời khi bị Hiroki hỏi: “Vì sao bố không cứu được mẹ?”
Cái “cớ” đó là gì?
“Mẹ con ở chỗ như vậy (tủ tường), bố không thể nào tìm ra được.”
Kurihara: Cả con trai trưởng nhà Matsue – Hiroki, và con gái lớn nhà Kasahara – Chie đều nghĩ rằng bố của mình là thủ phạm. Quả thực là cả hai người bố đều hành xử kỳ lạ trong đêm xảy ra trận hỏa hoạn. Nếu vậy, sẽ thật vô lý nếu kết luận rằng cả hai người bố đều không phải là thủ phạm.
Chúng ta phải nghĩ theo hướng cả hai đều có liên quan đến vụ hỏa hoạn này.
Tác giả: Vậy họ là đồng phạm sao?
Kurihara: Không, chuyện không đơn giản thế. Trước mắt hãy tổng kết lại những điểm cần làm sáng tỏ.
Ông Kasahara và ông Matsue cư xử kỳ lạ vì lý do gì?
Có thật là mẹ của Matsue Hiroki bị sát hạt không. Nếu bà ấy bị sát hại, thì thủ phạm là ai?
Vì sao thi thể lại được tìm thấy trong tủ tường?
Nếu vụ hỏa hoạn xảy ra là do có người cố ý phóng hỏa, thì ai đã làm điều đó?
Trước tiên, hãy xét hành vi kỳ quặc của ông Kasahara. Con gái của ông ấy – cô Chie – đã kể như sau:
Kasahara: Tối hôm ấy, tôi đang nói chuyện qua điện thoại cốc giấy với bố. Lúc đó chắc khoảng gần 10 giờ đêm rồi. Nhưng mà có gì đó khác với mọi khi. Giọng bố run run, và ông ấy nói năng lộn xộn gì đó tôi không thể hiểu nổi.
Ông ấy trả lời tôi, nhưng nói lộn xộn vô nghĩa không ra một cuộc hội thoại… chẳng câu nào liên quan đến câu nào hết. Giữa chừng còn có những tiếng ồn?… Kiểu như vậy đấy. Tôi còn nghe thấy âm thanh lạo xạo kỳ quặc. Sau vài phút lặp đi lặp lại những điều vô nghĩa, ông ấy đột nhiên bảo: “Thôi đi ngủ đi. Con ngủ ngon nhé.” rồi kết thúc cuộc nói chuyện.
Kurihara: Xét độ dài của sợi dây điện thoại, chắc chắn là lúc đó ông Kasahara đang ở tầng 2 bên nhà Matsue. Vấn đề là, ở chỗ nào của tầng 2?
Kasahara Chie cho rằng ông ấy ở “căn phòng kiểu Nhật”, nhưng bác không nghĩ vậy.
Tác giả: Ơ?
Kurihara: Cháu đọc đoạn này đi.
Kasahara: Ban đêm, khi tôi không thể ngủ, cánh cửa sẽ được mở hé ra một chút xíu, và một chiếc cốc giấy được ném “bộp” vào phòng. Tôi sẽ đi nhặt nó lên, về giường và áp tai vào nghe.
Kurihara: Khi hai bố con Kasahara nói chuyện qua điện thoại cốc giấy, lúc nào cửa cũng chỉ “mở hé một chút”. Cháu không thấy điều này có gì kỳ lạ sao?
Kurihara: Nếu giường của Chie được kết nối tới căn phòng kiểu Nhật nhà Matsue, thì cánh cửa phòng Chie cần được mở hết cỡ.
Kurihara: Nếu cửa chỉ mở một nửa, sợi dây sẽ bị mắc kẹt giữa chừng, không thể nghe thấy tiếng người bên kia được. Nói cách khác, hôm xảy ra hỏa hoạn, không, cả những ngày trước khi xảy ra hỏa hoạn nữa, khi bố con Kasahara nói chuyện qua điện thoại cốc giấy, ông Kasahara không ở trong phòng mình, cũng không ở trong căn phòng kiểu Nhật của nhà Matsue.
Tác giả: …Thế thì ông ấy ở đâu?
Kurihara: Là chỗ có thể kết nối điện thoại cốc giấy ngay cả khi cửa phòng chỉ mở hé. Nhìn trên bản vẽ mặt bằng thì chỉ có duy nhất một chỗ như vậy.
Kurihara: Chính là từ giường của mẹ Hiroki.
BÍ MẬT
Tác giả: Nhưng… ông Kasahara làm gì ở đó…?
Kurihara: Đây chỉ là suy đoán chủ quan của bác, nhưng phải chăng ông Kasahara… đã ngoại tình với mẹ của Hiroki?
Kasahara: Bố tôi là một người phong độ ở tuổi của ông ấy. Dù tính tình nông cạn, nhưng đôi khi lại có chút dịu dàng tình cảm. Nói tóm lại thì là một tay sát gái.
Kasahara: Có trời biết ông ta chơi bời ở đâu, đêm đêm mò về người nồng nặc mùi rượu, ngủ ngáy ầm ầm cả nhà. Chẳng được tích sự gì cả.
Kurihara: Ông ta đẹp trai và là tay sát gái. Chưa kể còn kiếm được nhiều tiền. Hẳn ông ta có nhiều người mê lắm. Đọc hồ sơ có thể thấy rõ cả nhà Kasahara và nhà Matsue đều vợ chồng bất hòa.
Kasahara: Không thể nói trực tiếp với bố tôi nên lúc nào mẹ cũng than thở với anh em tôi. Bà ấy thường nói: “Đáng lẽ mẹ không nên cưới một người đàn ông như thế”.
Matsue: Bố mẹ tôi rất không hòa hợp. Kể cả khi ở cùng một chỗ, hai người họ cũng chẳng bao giờ nói chuyện, có cảm giác đến nhìn mặt nhau họ cũng không muốn. Tôi nghĩ họ không còn làm chuyện vợ chồng.
Kurihara: Hơn nữa, hai bên gia đình họ khá thân thiết. Nếu ông chồng nhà Kasahara có gì đó với bà vợ nhà Matsue thì cũng không lạ.
Thế rồi, chán việc “ngoại tình bình thường”, có lẽ ông ta muốn tìm cảm giác mạnh… kiểu như tìm kích thích ấy, và nghĩ ra trò “vừa nói chuyện với con gái vừa làm tình”.
Chẳng hiểu có gì vui, nhưng chắc mỗi người có một sở thích tình thú riêng.
Tôi cứ nghĩ ông Kasahara làm ra điện thoại cốc giấy là vì nghĩ cho con gái sợ ngủ một mình. Nhưng hóa ra chuyện có lẽ không phải như vậy. Ông ta chỉ lợi dụng con gái mình làm trò kích thích tình thú thôi sao?
Kasahara: Giọng của bố truyền đến tai tôi nghe cũng ngọt ngào, dịu dàng hơn bình thường… chúng tôi trò chuyện về đủ mọi thứ, kể cả những điều tôi vẫn luôn giữ bí mật.
Nhớ đến lời kể của Kasahara Chie, lòng tôi lại trầm xuống.
Kurihara: Vào ngày xảy ra hỏa hoạn, ông Kasahara hẳn đã mang điện thoại cốc giấy qua cửa sổ tới phòng nhân tình của mình. Thế nhưng, ở đó ông ta đã thấy một điều đáng sợ. Là thi thể của cô ta.
Tác giả: Thi thể!?
Tác giả: Tức là thời điểm đó mẹ Hiroki đã chết rồi sao?
Kurihara: Đúng vậy. Theo bác nghĩ, ông Kasahara không phải kiểu người có thể ra tay sát hại người khác. Nếu ông ta là người như vậy thì đã trực tiếp tấn công Thánh Mẫu rồi. Ông ta không phải thủ phạm, chỉ là người phát hiện ra thi thể thôi. Hẳn ông ta đã vô cùng sửng sốt và sợ hãi đến nỗi nói năng lộn xộn khó hiểu khi trò chuyện với Chie.
Kasahara: Nhưng mà có gì đó khác với mọi khi. Giọng bố run run, và ông ấy nói năng lộn xộn gì đó tôi không thể hiểu nổi.
Tác giả: Thế thì thủ phạm là bố của Matsue Hiroki phải không?
Kurihara: Không, cũng không phải. Vì ông ta là tín đồ Thiên Chúa.
Matsue lấy từ ngực áo ra một mặt dây chuyền bạc hình Chúa Jesus bị đóng đinh trên cây thánh giá.
Matsue: Bố tôi là một tín đồ Thiên Chúa sùng đạo… (lược bớt)… Nhà tôi đã cháy thành tro cả rồi, nên nó là kỷ vật duy nhất mà tôi có.
Kurihara: Cây thánh giá có Chúa bị đóng đinh không phải là thứ quen thuộc với người bình thường. Trên thực tế, đó là cây thánh giá của tín đồ Công giáo. Công giáo là một trong những nhánh nghiêm ngặt nhất của Thiên Chúa giáo, đặc biệt nghiêm cấm giết người. Bác không nghĩ một tín đồ Công giáo sùng đạo đến mức muốn làm Lễ Rửa tội cho con trai mình lại đi giết người.
Tác giả: Vậy thủ phạm là ai?
Kurihara: Manh mối nằm trong lời kể của Chie.
Kasahara: Giữa chừng còn có những tiếng ồn?… Kiểu như vậy đấy. Tôi còn nghe thấy âm thanh lạo xạo kỳ quặc.
Kurihara: Khi đang nói chuyện qua điện thoại cốc giấy, cô ấy nghe thấy những tiếng “lạo xạo”. Đó là tiếng gì? Điện thoại cốc giấy về cơ bản không thể thu được những âm thanh xung quanh. Vậy thì những tiếng ồn đó là do chính ông Kasahara tạo ra ngay bên cạnh chiếc điện thoại cốc giấy. Thử tưởng tượng mà xem. Ông ta vừa cầm điện thoại, vừa động vào “thứ gì đó”. Tiếng “lạo xạo” phát ra từ đó.
… Phải chăng là tiếng giấy cọ vào nhau?
Tác giả: Là giấy…?
Kurihara: Bên cạnh thi thể có một phong thư. Ông Kasahara đã cầm nó lên, mở ra đọc nội dung bên trong. Nói đến đây thì chắc cháu cũng hiểu rồi nhỉ.
Tác giả: Là… di thư sao?
Kurihara: Đúng vậy. Mẹ của Hiroki đã tự sát.
DI THƯ
Kurihara: Ông Kasahara đọc di thư và bị sốc vì nội dung của nó. Sau đó ông ta đã sợ hãi bỏ chạy về nhà.
Kurihara: Bác nghĩ ông ta bị sốc đến mức trên đường chạy trốn đã gây ra tiếng động. Nghe thấy tiếng động, ông Matsue nghi ngờ và đi tới phòng vợ mình để kiểm tra tình hình. Ở đó, ông ta phát hiện thi thể của vợ. Và từ lúc đó, ông ta bắt đầu hành xử kỳ quặc.
Sau ba mươi phút sững sờ, ông ấy xuống tầng 1, đưa cậu con trai Hiroki ra ngoài, rồi lại vào nhà, di chuyển thi thể vợ vào tủ tường trong căn phòng kiểu Nhật. Sau đó, ông ta rưới dầu lên thi thể vợ và phóng hỏa.
Tác giả: Hmm… Không hiểu tại sao ông ta lại làm việc đó nhỉ.
Kurihara: Nếu chỉ đơn thuần phát hiện thi thể thì báo cảnh sát là được. Nhưng ông Matsue không làm vậy. Vì sao?
Có lẽ là ông ta cũng đã đọc bức “di thư” và biết được một sự thật nào đó. Vì vậy, ông ta thực hiện hành vi tàn nhẫn là phóng hỏa. Vậy, trong bức di thư kia viết gì?
Bác Kurihara cầm bút bi lên, vẽ một hình thánh giá lớn vào sổ ghi chép.
Kurihara: Điểm này có liên quan mật thiết đến việc ông ấy là một tín đồ Công giáo.
Trên thực tế, Công giáo không chỉ nghiêm cấm giết người, mà cả những hành vi tình dục không nhằm mục đích sinh nở… đặc biệt là ngoại tình.
Matsue: Bố mẹ tôi rất không hòa hợp. Kể cả khi ở cùng một chỗ, hai người họ cũng chẳng bao giờ nói chuyện, có cảm giác đến nhìn mặt nhau họ cũng không muốn. Tôi nghĩ họ không còn làm chuyện vợ chồng. Mẹ tôi không có nguồn tài chính, bố thì không thể làm việc nhà, vì vậy tuy họ không ly hôn, nhưng sống với nhau như vợ chồng hờ thôi.
Kurihara: Có lẽ bà vợ đã bất mãn với ông chồng sống quá đỗi khổ hạnh của mình. Bác nghĩ đó là lý do đằng sau việc bà ấy ngoại tình với ông Kasahara. Ngoài ra, ở đây còn một điểm quan trọng nữa. Có lẽ bà ấy đã mang thai con của ông Kasahara.
Tác giả: Hả?
Kurihara: Vì bà ấy không quan hệ với chồng, nên khi bị phát hiện mang thai, tự khắc chuyện ngoại tình sẽ bị lộ. Chồng bà ấy là một tín đồ Công giáo khắc kỷ, chắc chắn sẽ không tha thứ cho bà ấy.
Nếu cái thai ít hơn hai mươi hai tuần tuổi thì bà ấy có thể phá bỏ, nhưng nếu đã qua thời hạn này trong lúc bà ấy còn đang đau đầu nghĩ cách… thì chẳng còn lối thoát. Quẫn trí quá, bà ấy đã để lại di thư và tự sát… chuyện có lẽ là vậy đấy.
Ông Matsue hẳn cảm thấy tổn thương lắm. Tuy nhiên, đối với ông ấy, có một chuyện còn quan trọng hơn.
Matsue: Bố tôi là một tín đồ Thiên Chúa sùng đạo. Ông ấy còn muốn làm Lễ Rửa tội cho cả tôi nữa, nhưng mẹ tôi phản đối nên chuyện không thành.
Kurihara: Ông ấy muốn cho con trai theo Đạo, nên khi đọc bức di thư, hẳn ông ấy đã nghĩ: “Nếu để thế này thì Hiroki sẽ trở thành con trai của một người đàn bà ngoại tình mất”. Đối với tín đồ Công giáo, đây là một nỗi ô nhục. Vì vậy ông ấy quyết định giấu việc vợ ngoại tình.
Tác giả: Giấu việc ngoại tình sao?
Kurihara: Đáng ra chỉ cần vứt di thư đi là được. Nhưng không có cách nào loại bỏ đứa trẻ trong bụng người vợ. Thi thể của người tự sát sẽ bị cảnh sát đem đi khám nghiệm. Nếu vậy, việc bà ta đang mang thai sẽ dễ dàng bị phát hiện. Do đó, ông ta đã quyết định thiêu thi thể để hủy bằng chứng đi.
Tác giả: Để thiêu đứa bé đi sao?
Kurihara: Đúng vậy. Nhưng có lẽ ông ấy nghĩ rằng chỉ thiêu đơn thuần thôi thì đứa bé trong bụng có nguy cơ sẽ không bị thiêu rụi hoàn toàn. Sau ba mươi phút suy nghĩ nên làm gì, ông ấy quyết định dùng một “thứ” có sẵn ở đó. Là chiếc tủ tường.
Ông ấy nghĩ ra việc đưa thi thể vào chiếc tủ tường chật hẹp phòng kiểu Nhật đóng kín lại và thiêu cho đến khi không thể khám nghiệm tử thi được nữa.
Tác giả: Vậy là ông ta đã dùng chiếc tủ tường thay cho quan tài sao?
Kurihara: “Thay cho quan tài” là cách miêu tả chính xác đấy. Thế nhưng, khác với nhà tang lễ, nhà của gia đình Matsue chỉ là một nhà dân bình thường. Khi phóng hỏa, không chỉ có mỗi tủ tường cháy. Lửa đốt lên rồi thì cả ngôi nhà bắt lửa. Có lẽ ông ta đã nghĩ như vậy cũng không sao.
Tác giả: Đến mức đấy sao… Nhưng đối với một đứa trẻ, chắc chắn có mẹ ngoại tình còn đỡ đau khổ hơn mất đi cả nhà….
Kurihara: Đôi khi người ta đưa ra những lựa chọn ngu ngốc vì niềm tin mù quáng của mình. Nhất là khi dính dáng đến tôn giáo.
Tác giả: Vậy sao…
Kurihara: Về phía ông Kasahara, người đàn ông lăng nhăng đã gây ra sự việc nghiêm trọng này, sau đó ông ta ra sao?
Kasahara: Sau đó, không rõ vì lý do gì mà bố tôi trở nên kỳ lạ. Ông ấy vốn dĩ vui vẻ hời hợt, chẳng quan tâm gì mấy, nhưng lại đột nhiên trở nên ủ dột như thể đã biến thành một con người khác.
Kurihara: Bác nghĩ, sâu thẳm bên trong, người đàn ông chơi bời sát gái này là một kẻ hèn nhát bạc nhược. Có lẽ ông ta không thể chịu nổi hai tầng tội lỗi “người ngoại tình với mình tự sát vì mình”, và “đứa con chưa ra đời của mình cũng đã chết”. Vậy là người đàn ông ấy tìm đến tôn giáo để được cứu rỗi.
Tác giả: Vậy là ông Kasahara đến với Quy Tụ Để Tái Sinh…
Kurihara: Đến đây, cuối cùng chúng ta cũng nhìn ra được bản chất thật sự của giáo phái này.
CHA MẸ MANG TỘI, CON CÁI CŨNG MANG TỘI
④ “Hoàn cảnh đặc biệt” – điểm chung của các tín đồ – là gì?
Kurihara: Ở đây, ta hãy đọc lại phần diễn thuyết của người lãnh đạo giáo phái, ông Hikura Masahiko.
Chắc các người cũng nhận thức được những tội lỗi ghê tởm mà các người đang gánh trên vai. Những tội lỗi ấy đã được truyền cho những đứa con đáng thương của các người. Những đứa trẻ được sinh ra từ tội lỗi của cha mẹ. Những đứa trẻ mang trên mình tội lỗi. Sự ô uế ấy sẽ mang đến vô số bất hạnh và sẽ nhấn chìm các người trong bùn nhơ của địa ngục. Đáng tiếc thay, sự ô uế này sẽ không bao giờ biến mất. Nhưng nó có thể phai mờ đi. Bằng cách không ngừng tu tập, tội lỗi của các người sẽ được gột rửa. Trước tiên, hãy thanh tẩy bản thân tại Quán này. Rồi ngày mai, khi các người đã bớt nhơ bẩn hơn một chút, hãy trở về nhà và dạy cho con cái các người cách thức tu hành cơ bản.
Kurihara: “Những tội lỗi ấy đã được truyền cho những đứa con đáng thương của các người”… Cách nói này dựa trên giả định là đối phương đã có con. Tóm lại, tín đồ của Quy Tụ Để Tái Sinh đều là những người đã có con cái… Nói cách khác, nó là một giáo phái mà nếu không có con thì không thể gia nhập. Chưa hết, không chỉ đơn giản có con là được.
Tác giả: “Những đứa trẻ được sinh ra từ tội lỗi của cha mẹ”… có phải là những đứa trẻ được sinh ra từ việc cha/mẹ ngoại tình?
Kurihara: Đúng vậy. Có vẻ số trẻ sinh ra trong hoàn cảnh đó nhiều hơn chúng ta nghĩ, và bố mẹ của chúng dường như ngày ngày đều dằn vặt, đau khổ vì nỗi niềm không thể nói ra với người khác ấy. Quy Tụ Để Tái Sinh lợi dụng cảm giác tội lỗi và cô độc của những người đó để tẩy não họ.
⑤ Vì sao các tín đồ lại bị tẩy não chỉ bằng những buổi tu tập diễn ra vài lần mỗi tháng?
Kurihara: Trong thuật tẩy não, quan trọng là “gieo rắc cảm giác tội lỗi”, và “bắt thóp điểm yếu của đối phương”. Các tín đồ của Quy Tụ Để Tái Sinh từ đầu đã mang nặng cảm giác tội lỗi và điểm yếu. Chắc hẳn việc thao túng tâm lý họ bằng cách đe dọa, dụ dỗ dễ như trở bàn tay.
Tác giả: Ra là vậy…
Kurihara: Hơn nữa, kỳ lạ thay, lời dạy của giáo phái vô cùng phù hợp với tình cảnh của ông Kasahara, người đã mất đi nhân tình và đứa con ngoài giá thú của mình.
Những đứa trẻ được sinh ra từ tội lỗi của cha mẹ. Những đứa trẻ mang trên mình tội lỗi. Sự ô uế ấy sẽ mang đến vô số bất hạnh và sẽ nhấn chìm các người trong bùn nhơ của địa ngục.
Tác giả: Vậy là ông ta cho rằng việc vợ của ông Matsue tự tử là bởi “Tội lỗi đưa đến bất hạnh”.
Kurihara: Đúng vậy. Đồng thời, trong lòng ông Kasahara có lẽ đã nảy sinh một nỗi bất an mới. Bởi vì ông ta còn một đứa con ngoài giá thú với một người phụ nữ khác mà ông ta đã ngoại tình.
Tác giả: Một đứa con nữa… Là Naruki phải không?
Kurihara: Phải. Ông ta thấm nhuần lời dạy của Quy Tụ Để Tái Sinh, và sợ rằng bất hạnh sẽ rơi xuống đầu Naruki – đứa con sinh ra từ việc ngoại tình của mình. Thế là ông ta quyết định vứt bỏ gia đình, mua nhà và cải tạo nó thành Tái Sinh Quán vì Naruki.
Ông ta hẳn đã thường xuyên gọi Naruki tới nhà và cho cậu bé ngủ lại đó để được gột rửa tội lỗi. Tuy nhiên, trong thời gian đó, “người đàn ông tóc vàng” xuất hiện và đưa Naruki đi. Người đàn ông này có lẽ là nhân tình mới của mẹ Naruki, hoặc là một tên côn đồ nào đó nắm được điểm yếu của bà ta…
Con mụ lừa đảo! Nếu cô thực sự là thánh thần, tạo sao con trai tôi… tại sao Naruki lại chết!? Tôi sẽ giết cô. Tôi sẽ bóp nghẹt tim cô!”
Tác giả: Bị sốc vì dù đã làm theo lời răn dạy của giáo phái, nhưng Naruki vẫn chết, nên ông ta đã trút giận lên Thánh Mẫu nhỉ.
Kurihara: Đúng vậy. Sau đó, ông ta đã trả thù một cách vô nghĩa bằng việc “khóa căn phòng lại”, và tự sát. Thật đáng thương. Nhưng có lẽ ông ta đã suy ngẫm về hành vi của mình trong quá khứ và cố gắng hết sức để chuộc tội theo cách của mình.
Ông Kasahara đã cố xây dựng Tái Sinh Quán bằng cách cải tạo dỡ bỏ một số phòng của ngôi nhà mình mua lại.
“Dỡ bỏ một số phòng”… những từ này đem đến cho tôi cảm giác déjà vu.
Tác giả: Bác Kurihara này, có khi ngôi nhà của gia đình Negishi cũng là…
Kurihara: Chắc chắn nó có liên quan tới Quy Tụ Để Tái Sinh.