Phần mở đầu
Ngày này hai mươi sáu năm trước, một người đàn ông tên là Aaron Nierling bị bắt tại nhà mình ở Oregon.
Hầu hết mọi người đều coi Nierling là một công dân mẫu mực. Ông ta có việc làm ổn định và là một người chồng, người cha tận tâm – kiểu người đàn ông của gia đình. Ông ta thậm chí chưa từng phải nhận một cái vé phạt đỗ xe nào trong đời. Chắc chắn là ông chưa bao giờ gặp rắc rối nào với luật pháp.
Tuy nhiên, nhờ một nguồn tin ẩn danh, cảnh sát đã phát hiện ra di thể của cô gái Mandy Johansson hai mươi lăm tuổi đằng sau những cánh cửa khoá kín trong phòng làm việc dưới tầng hầm nhà Aaron Nierling.
Những chiếc xương được bảo quản của mười bảy nạn nhân khác, những người đã được báo cáo mất tích trong cả thập kỷ trước đó cũng được tìm thấy trong một cái rương ở tầng hầm. Trong quá trình điều tra của cảnh sát, người ta thấy manh mối của ít nhất mười vụ án mạng khác kéo dài từ hơn hai mươi năm trước, nhưng không thể tìm ra bằng chứng pháp y nào để xác nhận chuyện đó.
Nierling nhận tội hòng thoát án tử và hiện đang thi hành mười tám án tù chung thân liên tiếp trong một nhà tù an ninh tối đa. Vợ ông ta cũng chịu tội đồng loã giết người, nhưng bà đã tự sát khi bị tạm giam, trước khi phải hầu toà.
Các bài báo cho rằng Aaron Nierling là một thiên tài, kẻ đã lẩn tránh thành công cả cảnh sát và FBI trong hơn hai thập kỷ trước khi cuối cùng cũng bị bắt. Ông ta đặc biệt cá tính và quyến rũ, hay ít nhất là mỗi khi ông ta muốn thế. Ông ta là kẻ theo chủ nghĩa da trắng thượng đẳng và một tên biến thái phản xã hội, đã giết ít nhất ba mươi người phụ nữ mà không hề có một mảy may hối hận. Ông ta là gã điên. Một con quái vật.
Ông ta cũng là cha tôi.