Chương 2
01.
Ai đó đang theo dõi tôi.
Tôi có thể cảm nhận được. Nghe thật vô lý khi nói tôi cảm nhận được ánh mắt người khác, nhưng bằng cách nào đó mà ngay lúc này tôi thực sự có cảm giác râm ran chạy từ đỉnh đầu, lan dần xuống gáy rồi xuống dọc sống lưng.
Tôi đã tới quán rượu này một mình. Tôi thích ở một mình – lúc nào cũng thế. Bất kể khi nào có lựa chọn, tôi luôn chọn bầu bạn với chính mình. Thậm chí khi đi ăn nhà hàng, thậm chí khi tôi bị bao quanh bởi những tiếng rì rầm của những người khác đang nói chuyện với nhau, tôi vẫn thích ngồi một mình hơn.
Trước mặt tôi là món đồ uống yêu thích, một ly Old Fashioned. Vào những buổi tối không muốn đi thẳng về nhà, tôi luôn tới quán Christopher. Trong đây tối tăm và kín đáo, màu khói thuốc đã ám hẳn vào các mặt quầy. Trong quán cũng thường xuyên trống chỗ, mấy anh pha rượu thì không quá chói mắt. Đôi khi tôi lấy một bàn nhưng tối nay tôi chỉ ngồi luôn ở quầy, mắt cụp xuống đồ uống của mình, ngắm nghía viên đá duy nhất chậm rãi tan chảy trong lúc cảm giác rần rật ở sau đầu không ngừng tăng lên.
Tôi có thể thoáng nghe tiếng tivi đang phát đằng sau. Hầu hết thời gian trên màn hình đều là một trận đấu nào đó. Nhưng tối nay nó lại phát chương trình truyền hình thực tế. Khuôn mặt của người dẫn lấp đầy màn hình trong lúc anh ta đọc một câu hỏi từ tấm bìa trước mặt mình.
Người bạn nào của Charles de Gaulle làm thủ tướng Pháp trong gần trọn thập niên 1960?
Tôi nhìn quanh, cố tìm xem kẻ nào đang nhìn chằm chằm vào mình. Không gặp may chút nào. Đúng là có người sau lưng tôi, nhưng không ai nhìn tôi cả. Ít nhất là không có ai nhìn ngay lúc ấy.
Chắc là vô tình thôi. Có lẽ một người nào đó đang nghĩ đến chuyện mua mời tôi một ly. Có lẽ ai đó đã nhận ra tôi ở chỗ làm.
Không có nghĩa ấy là người biết tôi thực chất là ai. Làm gì có chuyện. Chắc đêm nay tôi chỉ hoang tưởng vì hôm nay là kỷ niệm lần thứ hai mươi sáu ngày cả cuộc đời tôi thay đổi.
Ngày mà họ đã tìm ra thứ giấu dưới tầng hầm nhà tôi.
“Cô ổn chứ, bác sĩ?”
Người pha rượu đang cúi về phía tôi, hai cánh tay cơ bắp đặt lên mặt quầy nhớp nháp. Anh ta là người mới – tôi mới chỉ gặp anh ta vài lần. Anh ta lớn tuổi hơn người gần đây một chút, chắc là tầm ngoài ba mươi giống như tôi.
Tôi kéo kéo cổ áo bộ đồ phòng mổ màu xanh. Anh ta đã bắt đầu gọi tôi là “bác sĩ” chỉ vì nó. Thực ra đó là một ước đoán chính xác – tôi là bác sĩ ngoại khoa. Vì là phụ nữ nên hầu hết mọi người trông thấy bộ đồ xanh đều đoán tôi là y tá, nhưng anh ta lại chọn bác sĩ.
Có lẽ cha tôi sẽ tự hào lắm nếu biết. Bất kể loại cảm xúc hay tình cảm mà ông có là gì, tự hào chắc chắn nằm trong số đó – điều này lộ rõ trong phiên toà xử ông. Ông đã luôn muốn thành một bác sĩ ngoại khoa, nhưng lại không đạt đủ điểm số. Có khi nếu thành bác sĩ thật, ông sẽ không làm những việc ấy.
“Không sao.” Tôi rà một ngón tay quanh viền cốc. “Tôi ổn.”
Anh ta nhướng một bên chân mày. “Đồ uống thế nào? Tôi pha ngon chứ?”
“Ngon.”
Đấy là nói bớt đi rồi. Anh ta đã pha nó hoàn hảo. Tôi đã nhìn anh ta đặt cục đường vào đáy cốc – anh ta không chỉ thảy một nhúm đường vào đồ uống như vài người pha rượu tôi từng chứng kiến. Anh rót chính xác lượng rượu cay vào. Và tôi không cần phải dặn anh ta đừng dùng nước có ga.
“Tôi phải nói thế này,” anh bảo, “tôi không ngờ cô lại gọi Old Fashioned đấy. Trông cô không giống kiểu đó.”
“Ừm.” Tôi cố không thể hiện chút hào hứng nào, để anh ta biến đi và bỏ lại tôi một mình. Đáng lẽ tôi không nên ngồi ở quầy. Nhưng nói công bằng thì mấy tay pha rượu ở đây hiếm khi lại hay chuyện thế này.
Anh ta mỉm cười nịnh nọt. “Tôi đã tưởng cô sẽ gọi một ly Cosmopolitan hay nước chanh có ga hoặc đại loại thế cơ.”
Tôi cắn má trong để khỏi đáp lại. Tôi thích uống Old Fashioned. Đó đã là món yêu thích tôi uống từ hồi hai mươi mốt tuổi, và có thể là còn trước đó một chút, nếu tôi dám nói thật. Nó tăm tối và nồng đượm, một chút ngọt một chút đắng. Trong lúc tôi hớp rượu, nỗi khó chịu của tôi với tay pha rượu hay chuyện đã biến mất.
“Dù sao.” Người pha rượu dành cho tôi một cái liếc dài cuối cùng. “Cần gì thì cứ gọi tôi nhé.”
Tôi nhìn anh ta bỏ đi. Trong một giây ngắn ngủi, tôi cho phép bản thân thưởng thức những cơ bắp rắn chắc nổi bật dưới làn áo thun của anh ta. Anh ta hấp dẫn theo một cách không hề kiêng dè, với mái tóc nâu nhạt và cặp mắt nâu vàng. Lớp râu lún phún trên mặt anh còn chưa đủ để gọi là râu. Anh ta là người cực kì khó nhận diện – kiểu người không thể chọn ra từ một hàng người. Giống như cha tôi.
Tôi bắt đầu bấm đầu ngón tay để tính xem đã bao nhiêu tháng chưa có người đàn ông nào qua đêm ở nhà tôi. Rồi tôi bắt đầu tính theo năm. Thực ra, có khi còn phải tính theo thập kỷ. Tôi bỗng quên mất mình đã đếm đến đâu, cũng phiền thật.
Nhưng tôi không quan tâm đến chuyện hẹn hò một tay pha rượu nóng bỏng hay bất kì ai khác. Đã từ lâu tôi quyết định rằng các mối quan hệ sẽ không còn là một phần trong đời mình nữa. Đã có lúc việc đó làm tôi thấy buồn, nhưng giờ thì tôi chấp nhận là như thế sẽ tốt hơn.
Tôi lại nâng ly lên và lắc lắc nó vòng quanh. Tôi vẫn có cái cảm giác cân cấn ở đằng sau đầu như ai đó đang theo dõi tôi. Nhưng có thể nó không phải là thật. Có thể tất cả chỉ nằm trong đầu tôi thôi.
Hai mươi sáu năm rồi. Tôi không thể tin đã lâu đến thế.
Người dẫn chương trình truyền hình cắt đứt chuỗi suy nghĩ của tôi, khiến tôi rời mắt khỏi món đồ uống.
Tên sát nhân hàng loạt nào được biết đến với biệt danh Handyman?
Người pha rượu liếc lên màn hình và nói một cách thản nhiên, “Aaron Nierling.”
Cha tôi đã thành một câu hỏi trong chương trình truyền hình tối nay. Dù đã bao nhiêu năm trôi qua, điều ông ta đã làm sẽ không bao giờ bị lãng quên. Tôi tự hỏi ông ta có đang xem không. Ông từng rất thích xem các chương trình trò chơi. Ông ta có được xem tivi trong đó không nhỉ? Không rõ họ cho phép ông ta làm gì trong tù. Tôi không nói chuyện với ông kể từ lúc cảnh sát đưa ông đi.
Mặc dù ông ta viết thư cho tôi hàng tuần.
Tôi gạt những ý nghĩ về cha mình ra khỏi đầu trong lúc uống rượu, để chất lỏng ấm áp tuyệt vời chảy xuống cổ họng. Người pha rượu đang lau mặt bàn ở phía bên kia quầy bar, các cơ bắp co thắt bên dưới chiếc áo. Anh ta thoáng dừng lại để nhìn qua chỗ tôi – và nháy mắt.
Hừm. Có lẽ trò tự kiêng khem của tôi không phải là ý hay. Tự thưởng cho mình một đêm thì có chết ai đâu? Được mặc thứ gì đó ngoài bộ đồ phẫu thuật thì làm sao? Hay thả tóc xuống thay vì búi chặt nó lên đến mức chân tóc phải gào lên vì đau đớn thì có sao?
“Bác sĩ Davis? Là cô phải không?”
Ngay khi nghe giọng nói phát ra từ sau lưng, cảm giác ấm áp dễ chịu từ rượu whiskey đã lập tức biến mất. Tôi đã đúng. Ai đó đúng là đang nhìn tôi. Tôi ước gì mình sai chỉ một lần này thôi. Tất cả những gì tôi muốn là một đêm yên tĩnh đơn thuần.
Trong đúng hai giây, tôi cân nhắc đến chuyện không quay lại. Giả vờ tôi không phải là bác sĩ Nora Davis. Rằng tôi là một cô gái khác trong bộ áo xanh phẫu thuật chỉ vô tình trông giống bác sĩ Davis.
Nhưng ít nhất ông ta đã không gọi tôi là Nora Nierling. Đã rất, rất lâu rồi không có ai gọi tôi như thế cả. Và tôi định sẽ giữ yên như thế.
Người đàn ông đứng sau lưng tôi trạc ngũ tuần, thấp và đậm người và chắc chắn là một bệnh nhân của tôi. Tôi không nhớ tên nhưng nhớ mọi thứ khác về ông ta. Ông ta đã tới bệnh viện với một cơn sốt và đau bụng. Ông ta được chuẩn đoán viêm túi mật. Chúng tôi đã cố mổ nội soi với camera, nhưng được nửa đường tôi đã phải chuyển nó thành một ca mổ phanh. Nếu ông ta kéo cái áo sơ mi lên, trên phần bụng đang nhô ra kia sẽ có một vết sẹo chéo chạy dọc sườn bụng trên bên phải. Nhưng tôi chắc là đến giờ nó đã lành từ lâu.
“Bác sĩ Davis!” Người đàn ông cười toe toét, khoe trọn hàm răng vàng khè với tôi. “Tôi đang nhìn ra phía này và không chắc chắn lắm... nhưng đúng là cô rồi. Ôi trời, tôi nghĩ sẽ bắt gặp cô ở một chốn như thế này.”
Một cô gái tốt thì làm gì ở nơi thế này? Ít nhất ông ta đã không nhận xét gì về ly Old Fashioned của tôi.
“À, vâng,” tôi lẩm bẩm.
Tôi ước ông ta tự giới thiệu tên. Tôi cảm thấy một bất lợi theo bản năng. Tôi có trí nhớ tuyệt hảo với rất nhiều thứ – nhắm tịt mắt tôi vẫn có thể vẽ được toàn bộ hệ thống mạch máu cung cấp dinh dưỡng cho nội tạng – nhưng tên người lại không nằm trong số đó. Tôi cố lục lọi trí nhớ xa xôi, nhưng không nghĩ ra cái tên nào.
“Này, anh bạn!” người đàn ông gọi với ra tay pha rượu. “Đồ uống của bác sĩ Davis để tôi mời nhé! Người phụ nữ này đã cứu mạng tôi đấy!”
“Không sao mà,” tôi lẩm bẩm. Nhưng đã quá muộn. Người bệnh nhân không tên này đã thoải mái ngồi trên chiếc ghế quầy ngay cạnh chỗ tôi, dù tôi cảm thấy việc để mặt mộc và bộ quần áo phẫu thuật đã là dấu hiệu to đùng của câu bịch khoai tây này không mời mọc bạn bè.
“Cô ấy cho tôi cái này đấy!” ông ta tuyên bố trong lúc kéo gấu áo sơ mi lên. Cái bụng phủ đầy lông sẫm màu, nhưng bạn vẫn có thể thấy vết sẹo mờ từ chỗ tôi đã mổ cho ông ta. Y như tôi còn nhớ. “Làm khéo nhỉ?”
Tôi cười trừ.
“Cô đúng là một người hùng đích thực, bác sĩ Davis,” ông ta nói. “Ý tôi là, tôi thì đau ốm như thế...”
Thế rồi ông ta bắt đầu tự hào khoe câu chuyện với bất kì ai trong tầm nghe. Về việc tôi đã cứu mạng ông ta ra sao. Tôi phải nói là các dữ kiện không chuẩn lắm. Đúng, tôi chính là người đã cắt túi mật bị viêm cho ông ta. Nhưng người ta cũng có thể lập luận rằng ông ta vẫn sẽ ổn với một túi truyền kháng sinh cộng với ống thông đặt bằng X-quang can thiệp. Tôi không nhất thiết là người sẽ cứu mạng ông ta.
Nhưng người đàn ông này cứ khăng khăng như vậy. Quả là tôi đã phẫu thuật thành công, và ông ta đã hồi phục hoàn toàn, giờ trông khá mạnh khoẻ, trừ mỗi bộ răng.
“Ấn tượng nhỉ,” người pha rượu nhận xét khi bệnh nhân bí ẩn kia kết thúc câu chuyện dài dòng về thành tựu của tôi. Một nụ cười châm biếm hiện trên môi anh ta. “Cô cũng đúng là anh hùng đấy chứ, bác sĩ.”
“À, thì.” Tôi uống nốt mấy ngụm Old Fashioned cuối cùng. “Việc của tôi thôi mà.”
Tôi lảo đảo đứng dậy khỏi ghế cao. Nếu có ai đang theo dõi tôi hẳn họ sẽ thắc mắc tôi có say quá không lái xe được không. Nhưng lý do tôi đang run chẳng liên quan gì đến cồn cả.
Hai mươi sáu năm trước đúng ngày này. Đôi khi cảm giác như chỉ vừa hôm qua.
“Tôi về đây?” Tôi mỉm cười lịch sự với bệnh nhân cũ của mình. “Cảm ơn ông vì đồ uống nhé.”
“Ô.” Gương mặt người đàn ông xịu xuống, cứ như ông ta hi vọng tôi sẽ nán lại thêm một giờ nữa để nói về cái túi mật bị viêm vậy. “Cô về luôn giờ sao?”
“Tôi e là vậy.”
“Nhưng….” Ông ta nhìn sang chiếc cốc rỗng của tôi và gõ gõ mấy ngón tay lên mặt quầy. “Tôi tưởng mình có thể mời cô thêm ly nữa. Có khi là chút gì cho bữa tối. Cô biết đấy, để cảm ơn ấy mà.”
Và giờ thì một chút xíu thông tin thêm về người đàn ông này đã trở lại với tôi. Khi ông ta cảm ơn tôi trong chuyến khám sau mổ, ông ta đã đặt tay lên đầu gối tôi. Siết khẽ một cái trước khi tôi lùi ra. Cô đã làm rất tốt, bác sĩ Davis. Tất nhiên, tôi vẫn không nhớ ra được cái tên chết tiệt của ông ta.
“Không cần thiết,” tôi nói. “Công ty bảo hiểm của ông đã trả tôi rồi.”
Ông ta gãi cổ, chỗ vệt xước nhỏ màu đỏ do cạo râu. Ông ta cố nặn ra nụ cười. “Thôi mà, bác sĩ Davis... Nora. Một người đẹp như cô không nên ở quán rượu một mình chứ.”
Nụ cười lịch thiệp đã rời khỏi môi tôi. “Tôi ổn, cảm ơn ông nhiều.”
“Thôi nào.” Ông ta nháy mắt với tôi. Giờ tôi mới chú ý là một trong mấy chiếc răng cửa của ông ta màu nâu đậm, gần như đen. “Sẽ vui mà. Cô đáng được hưởng một buổi tối thú vị.”
“Đúng, tôi xứng đáng chứ.” Tôi quẳng chiếc túi lên vai. “Và đó là lý do vì sao tôi đi về đây.”
“Tôi nghĩ cô nên cân nhắc lại.” Ông ta cố vươn tay ra cầm cánh tay tôi, nhưng tôi hất ra. “Tôi có thể cho cô một khoảng thời gian tuyệt vời, Nora ạ.”
“Tôi hết sức nghi ngờ chuyện đó.”
Mọi vẻ thân ái biến mất khỏi mặt ông ta. Mắt ông ta nheo lại nhìn tôi. “Ồ, tôi hiểu rồi. Cô cao quý quá mức nên không thể dành năm phút trò chuyện ở quán rượu với một bệnh nhân của mình chứ gì.”
Mấy ngón tay tôi siết lại quanh dây đeo túi. Chà, vụ này căng lên nhanh thật. Tôi phải báo với Harper để đảm bảo lão già này bị đuổi khỏi phòng khám. Ô chờ đã, tôi không thể. Tôi còn chưa biết tên ông ta.
“Xin lỗi.” Giọng nói cứng rắn của người pha rượu chen vào cuộc trò chuyện của chúng tôi. “Bác sĩ, người này đang làm cô khó xử hả?”
Henry Callahan. Đó là tên ông ta – cái tên bật ra trong đầu tôi cùng với nỗi bực bội. Tôi thở dài mệt mỏi.
Callahan liếc qua chỗ người pha rượu, chú ý chiều cao cũng như cơ bắp ở cánh tay và bắp tay anh ta. Ông ta chau mày.
“Không, tôi đang chuẩn bị ra về mà.”
“Tốt.”
Callahan còn cố huých vào vai tôi trong lúc lúng túng đi ra cửa. Tôi tự hỏi ông ta đã uống bao nhiêu ly trước khi tiếp cận mình. Có lẽ là quá nhiều – ai mà biết được có khi ông ta còn chẳng nhớ gì vào sáng mai.
Henry Callahan. Tôi sẽ kể với Harper ngay sớm mai. Ông ta không được quay lại phòng khám của tôi nữa.
Tôi liếc lại chiếc ly rỗng của mình. Có vẻ như lão Henry sẽ chẳng mua cho tôi cốc nào tối nay được rồi. Tôi thò tay vào túi để tự trả tiền, nhưng người pha rượu đã lắc đầu. “Quán mời,” anh ta bảo.
Tôi hất hàm. “Tôi muốn trả tiền.”
“À, tôi muốn mời người phụ nữ đã cứu mạng một người một ly ấy mà.”
Cặp mắt nâu trầm của người pha rượu vẫn còn nhìn xoáy vào mắt tôi. Nét mặt của anh ta quen quá. Tôi đã từng gặp người này bao giờ chưa nhỉ?
Tôi nhìn lại anh ta, tìm kiếm khắp gương mặt điển trai một manh mối để xác định anh ta là ai. Anh ta không thể là một bệnh nhân được. Anh ta trẻ hơn phần lớn những người tôi gặp, và tôi thì nhớ tất cả những ai mình từng mổ cho – như Henry Callahan – dù có thể không nhớ ra tên họ ngay.
Chúng ta có quen nhau không? Câu hỏi đã chầu chực ở lưỡi tôi, nhưng tôi không hỏi. Tôi có thể nhận định sai. Tối nay thật lạ lùng, ấy là nói giảm nhiều nhất rồi. Và giờ tôi không muốn làm gì khác ngoài đi về nhà.
“Được rồi,” cuối cùng tôi nói. “Cảm ơn anh vì cốc rượu.”
Anh ta khẽ nghiêng đầu. “Cô đi có sao không? Có muốn tôi tiễn cô ra xe không?”
“Tôi ổn mà,” tôi nói.
Tôi liếc ra ngoài bãi xe của quán. Xe tôi đậu ngay dưới một cái đèn đường, chỉ cách đó có một phiến đá. Tôi nhìn Henry Callahan trèo vào xe lão – một chiếc Dodge nhỏ màu xanh lam với vết lõm to tướng ở chắn bùn sau. Vai tôi thả lỏng ra khi nhìn ông ta lái đi.
Cái cảm giác râm ran ở gáy đã biến mất, nhưng thay vào đó là một cảm giác hơi nôn nao. Tôi cố hết sức gạt nó đi. Tôi không lo gì về Henry Callaha cả. Sau những việc tôi đã phải chứng kiến trong đời, chẳng còn nhiều thứ có thể làm tôi rúng động được nữa.
Thế nhưng tôi vẫn nấn ná bên quầy rượu thêm khoảng vài phút, để đảm bảo ông ta đã về.